Chương Trước/120Chương Sau

Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Phụ

Chương 43

*

Editor: Hạ Cẩn

Ăn bánh kem mà còn bị nghẹn đến mức phải nằm viện, chỉ sợ người bình thường chẳng có ai làm được.

Lại nói, bộ dáng của Trình Tuyển rõ ràng chả có vấn đề gì, vẫn nói chuyện như thường, sao có thể là bị nghẹn được.

Nguyễn Thu Thu im lặng: "Anh rảnh háng quá, định gây chuyện đấy à?"

"..."

Cô không biết là, người nào đó chỉ là khát vọng muốn sống offline đã lâu đột nhiên online thôi.

Trình Tuyển đã ăn hết một nửa bánh kem, khóe môi vẫn còn dính bơ. Anh bưng bánh kem, bâng quơ nhìn qua ngoài cửa sổ, qua vài giây đồng hồ, nói đều đều: "Tim tôi khó chịu quá, đi bệnh viện kiểm tra."

Nguyễn Thu Thu liếc xéo anh: "Đột nhiên ngừng đập hay là phi thăng thành tiên rồi? Chúc mừng anh đã Ích Cốc thành công!"

Trình Tuyển: "..."

Lại một lát sau.

Trình Tuyển: "Hình như tôi..."

"Ngậm cái mõm vào."

"..."

Nguyễn Thu Thu thấy khó hiểu, Trình Tuyển đột nhiên một hai đòi phải đến bệnh viện, rốt cục là xảy ra chuyện gì vậy. Trình Tuyển vẫn nhìn qua ngoài cửa, một tòa nhà cao tầng lóe lên rồi biến mất, hỏi: "Đi mua sắm, không phải em thích đi mua sắm nhất à."

Nguyễn Thu Thu: "Đã 0h rồi, cửa hàng nào còn bán chứ, Taobao sao?"

Trình Tuyển nghiêm túc hỏi: "Cửa hàng trực thuộc của Taobao có mở cửa à?"

Nguyễn Thu Thu: "... Anh rốt cuộc muốn làm gì!"

Nghe vậy, anh ngồi một bên cúi thấp đầu, tay nắm chặt lấy hộp bánh kem hộp, tóc anh vẫn chưa khô, ướt sũng rũ xuống, lông mi dài nhỏ đen nhánh che khuất cảm xúc nơi đáy mắt, toàn thân tản ra khí tức đáng thương như thú non làm người ta nhìn mà đau lòng.

Anh thấp giọng nói: "Không muốn về nhà." Sẽ chết.

Nháy mắt Nguyễn Thu Thu lập tức tưởng tượng ra rất nhiều chuyện. Chắc hẳn là những sinh nhật trước kia của Trình Tuyển đều đón chung với mẹ anh, bây giờ về nhà, tức cảnh sinh tình, chắc hẳn tâm trạng sẽ vô cùng khổ sở.

Lại nghĩ về khoảng thời gian cô sống một mình, lòng Nguyễn Thu Thu hơi ưu tư.

Cô vỗ vỗ bả vai Trình Tuyển, ôn nhu an ủi hắn: "Nếu không muốn trở về, chúng ta đi tìm một chỗ. Uhm... Đi rạp chiếu phim thì sao?"

Bây giờ muốn tìm một chỗ không phải chen lấn, đông đúc thì cũng chỉ có rạp chiếu phim là có thể chứa chất hai người bọn họ. Còn khách sạn, nghĩ cũng không phải nghĩ, lúc này chắc chắn đám tình nhân đang tạo người khắp nơi rồi.

Trình Tuyển nhanh chóng đáp ứng.

Thế là, khi đã cách khu nhà chỉ có mấy cây số, chiếc xe lại chuyển hướng, bác lái xe đưa bọn họ đến một nhà rạp chiếu phim ở phía trước, trả tiền xong, Nguyễn Thu Thu run lẩy bà lẩy bẩy xuống xe, thấy Trình Tuyển cài lại hộp bánh kem. Nguyễn Thu Thu buồn cười: "Chỉ còn lại một hai miếng, không muốn ăn nữa thì bỏ đi."

Trình Tuyển á một tiếng: "Chưa ăn xong."

Trình Tuyển quả nhiên là một trạch nam tốt, đối với hành vi không lãng phí thức ăn của anh, Nguyễn Thu Thu vô cùng tán đồng.

Hai người tiến vào rạp chiếu phim, giờ này đã không còn mấy người ở sảnh lớn chờ, chỉ còn lại mấy nhân viên phục vụ đang chơi điện thoại. Hai người bọn họ vừa đến lập tức hấp dẫn lực chú ý của đám nhân viên, mấy người vô cùng nhiệt tình chào hỏi Nguyễn Thu Thu và Trình Tuyển khiến Nguyễn Thu Thu có loại ảo giác rằng mình đang được chiêu đãi vậy.

"Ách, mua hai tấm vé xem phim, phim gần nhất."

"Được rồi!"

"Phần ăn hai người, phần bắp rang lớn."

"Được rồi, không có vấn đề!"

Nhân viên cửa hàng lấp đầy một cốc bắp rang lớn, lúc Nguyễn Thu Thu nhận lấy cũng phải run run rẩy rẩy, sợ làm rơi mất. Cũng may Trình Tuyển động tác nhanh, giúp cô đỡ lấy, Nguyễn Thu Thu cầm hai cốc cocacola, hai người vừa vặn xem được một bộ phim hài kịch phim, mấy phút nữa sẽ bắt đầu chiếu.

Cất kỹ đồ uống, cả rạp chỉ có lẻ tẻ vài đôi tình nhân, đều thi nhau ngồi ở hàng ghế cuối, chỉ có Nguyễn Thu Thu và Trình Tuyển ngồi ở ngay trung tâm.

Nguyễn Thu Thu tỏ vẻ khó hiểu: "Bọn họ ngốc sao, chạy đến hàng ghế cuối ngồi xem phim thì xem được cái gì chứ."

Trình Tuyển không tiếp lời cô, anh đặt bắp rang vào trong ngực Nguyễn Thu Thu, bình tĩnh nói: "Tôi đi ra ngoài nhận điện thoại."

"Hả? Được."

Nguyễn Thu Thu đưa mắt nhìn Trình Tuyển đi xa, bỗng nhiên sửng sốt. Phim còn chưa bắt đầu, sao Trình Tuyển lại phải chạy ra ngoài nghe chứ.

Đi ra rạp chiếu phim, Trình Tuyển tựa bên tường, gửi tin nhắn vào trong group "Group chat".

Trình Tuyển: Ai không ngủ, việc gấp.

Trong gruop, Đồ Nam lập tức hạnh phúc nhảy ra: Em này, em này!

Từ khi Trình Tuyển cúp điện thoại, cậu đã mất tập trung rồi. Người xem mắt của cậu là Quy tiểu thư vừa mới đi du học về, là người thông minh, nhận ra được Đồ Nam không có nhiều hứng thú lắm với cô, liền khách khí tìm cớ rời đi.

Bởi vậy, vào ngày cuối cùng của năm, Đồ Nam vẫn không thể thành công thoát kiếp FA.

Trên đường về nhà, cậu cứ luôn lo sợ bất an, không biết tình huống bên Trình Tuyển và chị dâu nhỏ như thế nào rồi. Đồ Nam sao có thể nghĩ đến việc Nguyễn Thu Thu sẽ đuổi theo tìm Trình Tuyển, chị dâu nhỏ của cậu mặc dù nhìn rất yếu đuối mong manh nhưng trên thực tế lại rất quyết đoán nha!

Ban đêm ngủ không được, Đồ Nam định dùng trò tú lơ khơ để làm vơi bớt cảm giác lo lắng, đúng lúc này nhận được tin nhắn của Trình Tuyển, cậu như được đại xá, lập tức nhảy ra.

Trình Tuyển tìm cậu nói chuyện riêng.

Trình Tuyển: Tới tìm tôi cầm chìa khoá, giúp tôi về nhà dọn dẹp.

Đồ Nam:???

Trình Tuyển: Thu sọn hết toàn bộ đồ trong phòng khách. Đây là tọa độ.

Đồ Nam: Đại boss, em có thể hỏi là tại sao không?

Trình Tuyển: Không thể.

Đồ Nam:... Em lập tức đi tìm anh!

Đại boss nói cái gì thì chính là cái ấy, Đại boss không cho hỏi thì không hỏi, Đồ Nam am hiểu sâu sắc quy tắc nịnh hót. Cậu tràn đầy nhiệt tình, tự nói với mình nhất định phải nắm chắc cơ hội tốt này để Trình Tuyển quên mất vuệc hôm nay.

Trình Tuyển lần nữa trở lại rạp phim.

Phim sắp mở màn, anh ngồi ở cạnh Nguyễn Thu Thu, ánh mắt liếc về Nguyễn Thu Thu đang hăng hái nhìn màn hình lớn, răng rắc răng rắc ăn bắp rang. Nguyễn Thu Thu đưa bắp rang cho Trình Tuyển: "Ăn."

Nằm ngoài dự liệu của cô, Trình Tuyển thế mà lại cự tuyệt.

Nguyễn Thu Thu tỏ vẻ không thể tưởng tượng nổi. Về phương diện ăn uống, Trình Tuyển chưa bao giờ từ chối cô đâu đấy.

Cô cẩn thận từng li từng tí hỏi: "Chẳng lẽ thân thể anh không thoải mái thật à?"

Trình Tuyển: "..."

Phim bắt đầu, rạp chiếu phim tối như mực, lờ mờ có thể nghe được tiếng xột xoạt xột xoại từ phía sau lưng, Nguyễn Thu Thu không nhịn được quay đầu nhìn thoáng qua, ánh mắt nhìn qua vài chỗ, mấy đôi tiểu tình lữ không phải đang ngọt ngào tựa sát vào nhau thì chính là hôn nhau thắm thiết như keo như sơn.

Cô và Trình Tuyển đoan chính ngồi ở vị trí chính giữa, tựa như là đang ở đảo hoang, không hề hợp với chung quanh.

Nguyễn Thu Thu dở khóc dở cười: "Chẳng trách lại ngồi ở hàng cuối cùng. Sao lại muốn chạy đến chỗ này thân mật chứ."

Lời còn chưa dứt, đầu Nguyễn Thu Thu đã bị Trình Tuyển kéo lại, xoay trở về. Giọng của anh chậm rãi: "Xem phim."

"Ồ."

Đang nói, Trình Tuyển nhìn thoáng qua điện thoại.

"Tôi ra ngoài nhận điện thoại."

"Thật sự không có chuyện gì sao?" Nguyễn Thu Thu không yên lòng.

"Không có gì."

Trình Tuyển đi ra cửa rạp chiếu phim, Đồ Nam đang đứng đợi ở cửa ra vào, nhìn thấy Trình Tuyển liền ngượng ngùng nở nụ cười: "Đại boss, chào buổi tối."

Trình Tuyển móc ra chìa khoá từ trong túi đưa cho cậu.

"Dọn xong thì chụp hình."

"Được rồi không có vấn đề!" Đồ Nam chào anh một cái, "Cam đoan với anh, tuyệt đối hoàn thành nhiệm vụ!"

Một giây sau, Đồ Nam thành công thu hoạch cái nhì thoáng qua lành lạnh của ông chủ nhà mình.

Cậu tự nhận thấy, sự tình ngoài ý muốn ngày hôm nay là do mình tạo thành, lập tức mặt xám mày tro tạm biệt, vội vàng chạy đi hoàn thành nhiệm vụ.

Nguyễn Thu Thu ngồi xem phim ngon lành, uống một hớp Cocacola lạnh, nấc một cái.

Trình Tuyển ngồi ở bên cạnh cô, giúp Nguyễn Thu Thu cầm bắp rang. Nguyễn Thu Thu đè thấp cuống họng hỏi: "là chuyện làm ăn sao?"

Trình Tuyển: "Ừ."

...

Cùng lúc đó, Đồ Nam nhanh chóng đến nhà Trình Tuyển. Cậu cẩn thận từng li từng tí mở đèn lên, lập tức bị khung cảnh trước mắt dọa kinh hồn. Màn cửa kéo chặt, trong phòng bày nến thơm, trên bàn ăn trải khăn trải bàn xinh đẹp, đặt trên đó là rượu vang và ly rượu, còn có bò bít tết đã lạnh.

Đây quả thực là một động thái lớn của đại boss! Đồ Nam phải trợn mắt hốc mồm với phương pháp theo đuổi cũ rích của anh.

Trong nhận thức của cậu, Trình Tuyển sao có thể bày trí ra khung cảnh hẹn hò lãng mạng này, quả thực là chuyện không thể nào!

Thì ra lúc đại boss lạnh tâm lạnh tình yêu đương sẽ có bộ dáng này, đừng nói nữa, đáng yêu quá đi mất.

Đồ Nam cười khưa khưa, bỗng nhiên cảm thấy bộ dáng lúc này của mình có chút thô bỉ, cậu vội ho một tiếng, quyết định tranh thủ thời gian bắt đầu hoạt động cứu viện.

Mặc dù không biết tại sao Trình Tuyển muốn cậu thu dọn hết những vật này, Đồ Nam vẫn quyết định không vẽ vời thêm chuyện.

Cậu đã quên rồi, Trình Tuyển muốn cậu đem toàn bộ đồ dọn được vào thư phòng, cậu lại đọn hết vào phòng bếp. Cậu lưu loát thu dọn ngọn nến và khăn trải bàn, đặt cốc và đồ ăn vào lại vị trí cũ, rốt cục cũng nhọc nhằn khổ sở mà đem hết thảy trở về chỗ, Đồ Nam lau lau mồ hôi trên trán, quyết định tăng tiền lương cho thím giúp việc nhà mình.

Làm việc nhà thật khó, quả nhiên tiền không dễ kiếm chút nào!

Sau khi Đồ Nam thu dọn xong tất cả, chụp hình cho Trình Tuyển, sau khi Trình Tuyển kiểm tra xác định không có vấn đề, nhắn lại OK, Đồ Nam rút lui thành công.

Anh cất điện thoại lại, toàn bộ động tác vô cùng ổn định.

Bởi vì, trong một thời gian dài Nguyễn Thu Thu không thức đêm, đến phần sau của bộ phim thì liên tục ngủ gà ngủ gật, bất tri bất giác dựa bả vai Trình Tuyển ngủ thiếp đi. Cô ngủ rất say, gò má mềm mại cọ lên bờ vai của anh, hai mắt nhắm nghiền, trong ánh sáng lờ mờ của rạp chiếu phim, cô mới ngủ được yên ắng như thế.

Trình Tuyển lại không buồn ngủ chút nào.

Anh cứng ngắc ngồi ngay ngắn lên, ấn tay vịn xuống để cho Nguyễn Thu Thu có thể ngủ thoải mái hơn một chút. Nguyễn Thu Thu chép miệng một, không biết mơ mơ màng màng nói câu gì, ngủ ngủ liền ngã xuống trong lồng ngực Trình Tuyển.

Anh vô thức ôm lấy cô, nhuyễn ngọc ôn hương trong lồng ngực, tựa như một cây kẹo bông đường mềm mại, nhẹ nhàng quá mức khiến anh có loại cảm giác không chân thật.

Anh nhỏ giọng gọi tên cô: "Thu Thu, Thu Thu."

Người trong ngực ngủ rất say, không có dấu hiệu tỉnh lại.

Trình Tuyển vén mấy lọn tóc toán loạn lên cho cô, trong lúc ngủ mơ Nguyễn Thu Thu cảm thấy hơi ngứa, không kiên nhẫn nhíu nhíu mày, bỗng nhiên bắt lấy tay Trình Tuyển. Cô ngủ rất say, ngón tay mềm mại ôm lấy anh, đang muốn buông ra, lại bị anh nhanh chóng nắm chặt.

Lòng bàn tay của anh đã chảy mồ hôi, nhưng vẫn không buông ra.

Đang ngủ, Nguyễn Thu Thu không thoải mái nói thầm một tiếng: "Nóng."

Tựa như nắm phải một cái bàn ủi, lại nóng lại vừa cứng, còn rút thế nào cũng không ra.

Bên tai cô truyền đến một giọng trầm thấp "Ngoan", giọng nói vừa mượt vừa nhẹ, âm cuối khàn khàn, khiến lòng người nghe được phát ngứa. Nguyễn Thu Thu lại mơ mơ màng màng ngủ tiếp.

...

Sáng sớm, lúc Nguyễn Thu Thu tỉnh lại, phát hiện mình đang nằm trong ngực Trình Tuyển trong ngực. Cô chớp chớp con mắt, ý thức được khung cảnh trước mặt này sao lại có chút giống tình tiết trong phim thần tượng.

Nguyễn Thu Thu nhìn qua gương mặt xinh đẹo khiến người người ghen ghét của Trình Tuyển, lộ ra nụ cười ngọt ngào: "Buổi sáng tốt lành ~ "

Hai người bốn mắt nhìn nhau, thời gian như vĩnh viễn dừng lại tại thời khắc này.

Trình Tuyển thở dài: "Chân tê."

Nguyễn Thu Thu: "..."

Trình Tuyển lại bị ăn đập. Nguyễn Thu Thu đi bên cạnh anh về nhà, nhìn dáng vẻ trên đường đi giống như ngủ không ngon, mặt không biểu tình, cô đổi giày, đi rửa mặt trước.

Ngày đầu tiên của năm mới, hẳn là có một cái bữa sáng tốt đẹp mới đúng.

Sau khi rửa mặt Nguyễn Thu Thu dự định làm đồ ăn sáng. Cô đến phòng bếp, mở tủ lạnh ra, chợt phát hiện bên trong lại có bò bít tết đã làm xong và rượu vang. Cô thuận tay mở ngăn tủ trên máy hút mùi nhà bếp ra, bên trong bày biện một đống nến đỏ phừng phừng.

Nguyễn Thu Thu: "???"

Đây là có chuyện gì?

*Tác giả có lời muốn nói: Nguyễn Thu Thu: Chuyện gì xảy ra vậy tiểu lão đệ?

Trình Tuyển (chỉ vào Đồ Nam): Chuyện gì xảy ra?

*Lời editor: Hôm nay tui chạy lên đây sm chỉ để nói một câu thôi: "Đù má, đẹp vl mí bạn ơi( ˘ ³˘)❤"



Truyện convert hay : Thần Cấp Long Vệ
Chương Trước/120Chương Sau

Theo Dõi