Chương Trước/45Chương Sau

Xuyên Đến Trước Khi Đại Lão Hắc Hóa

Chương 41

Chuyển ngữ: Gà - LQĐ

Trời sáng.

Ánh nắng xuyên qua màn cửa sổ mỏng để lại những vệt nắng đậm màu trên sàn nhà.

Trên giường, chàng trai anh tuấn nhướng mày, chậm rãi mở mắt.

Đầu mang theo cơn đau sau khi say rượu, khó chịu nhất là trên người còn đang chịu một sức nặng, Phó Vân Thâm hừ nhẹ, mắt chậm rãi dời qua, lọt vào mắt chính là một mái tóc đen mềm mại rối bời, bên trên còn thoang thoảng hương quýt.

Sờ vào rất sướng tay.

Quỷ thần xui khiến, cậu nhẹ nhàng đưa tay lên gương mặt đang ngủ kia.

Mềm mại hệt như gấu bông, thoải mái.

Xoa xong, Phó Vân Thâm mới nhận ra có điều không đúng.

Hai chân bị quấn lấy cứng ngắc, cả người cô như con koala bám vào người, tệ hại hơn là Phó Vân Thâm cảm thấy mình cũng không có mặc quần áo.

Gương mặt đỏ lên, cậu đạp thẳng Thời Mộ xuống. Soạt đứng dậy, trên người không mảnh vải che thân, gáy rất đau, nhìn quanh một vòng, nơi đây là phòng ngủ của Thời Mộ, cậu đang ở trên giường của cô.

Một cước kia hoàn toàn đạp tỉnh Thời Mộ. Thời Mộ chép chép miệng, lấy tay vuốt vuốt phần tóc dính ở trên mặt ra phía sau. Cô xoa mắt nhìn về phía Phó Vân Thâm, giơ tay lên mơ màng chào: “Chào buổi sáng, cậu dậy rồi à.”

Phó Vân Thâm kéo chăn qua, cảnh giác nhìn cô.

Thời Mộ ngáp một cái, duỗi lưng: “Hôm qua cậu giày vò tôi dữ quá, mệt chết đi được...”

Giày vò dữ quá, mệt chết đi được.

Hai cụm này rất dễ khiến người ta nảy sinh suy nghĩ kỳ quái.

Phó Vân Thâm vô thức sờ soạng mông của mình, không đau, cậu thở phào nhẹ nhõm.

“Quần áo của tôi đâu.”

Thời Mộ từ trên giường bò dậy: “Quần áo cậu bẩn, tôi giặt rồi treo ở ngoài, quần lót của cậu cũng...”

... Quần lót.

Đến lúc này, Thời Mộ mới nhớ ra Phó Vân Thâm không có mặc quần áo, cậu để lộ lồng ngực, trên ngực và xương quai xanh có hai dấu răng. Cô ngủ không đàng hoàng, vậy rất có thể lúc mình ngủ không chú ý nên đã cắn...

Ánh mắt Thời Mộ rối rắm: “Cậu đợi một lát, tôi ra ngoài lấy quần áo cho cậu.”

Dứt lời, chân không xuống giường.

Nhưng mà kỳ lạ ghê, vị trí gà giả hình như có chút sai sai, có vẻ như là bị ai đó động vào, cô cau mày, luồn tay vào điều chỉnh.

Động tác này vô cùng bỉ ổi, Phó Vân Thâm mím môi, mặt mày không vui: “Cậu đang làm gì đấy.”

Thời Mộ thành thật nói: “JJ bị lệch, chỉnh xuống.”

Móa .

Trong lòng Phó Vân Thâm bạo phát.

“Sáng sớm đừng làm người ta ghê tởm, cậu đi lấy quần áo cho tôi đi.”

Lời này khiến Thời Mộ không vui.

Kéo quần, cô từ trên cao nhìn xuống Phó Vân Thâm: “Gà cậu chưa từng bị lệch à? Cậu cũng chưa từng bị kẹt vào quần hay sao? Vậy sao có thể bảo là ghê tởm, đây là chuyện mà mỗi một đứa con trai đều gặp phải, tôi có thì tôi nhận thôi, hi vọng thanh thiếu niên như cậu cũng có thể thẳng thắn nhìn nhận.”

“...” Phó Vân Thâm bị khịa đến mức cạn lời, bởi vì... dường như cậu từng bị thế thật...

Không, vấn đề không phải là cái này.

Đầu Phó Vân Thâm càng đau, cậu sờ gáy, một cục u, trong lòng buồn bực: “Có người đánh tôi?”

Là anh em của cháu trai, cô đương nhiên không bán đứng cậu ta, vì vậy mặt không đỏ tim không loạn tỏ vẻ hoảng hốt: “Hôm qua cậu không nên bắt chước khỉ leo cây trộm đào, chúng tôi không ngăn được, sau đó cậu bị té xuống đụng đầu. Nếu cậu cảm thấy không thoải mái, chúng ta sẽ đi bệnh viện khám thử, đừng để thần kinh bị tổn thương.”

Phó Vân Thâm che ngực lắc đầu: “Tôi không sao, phiền cậu giúp tôi đem quần áo đến đây.”

“Ờ.”

Thời Mộ ra ngoài.

Truyện được dịch và edit bởi Diễn đàn LÊ QUÝ ĐÔN. Đăng tải duy nhất trên diendanlequydon.com. Những trang khác chỉ là bản copy. Xin hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản dịch hoàn chỉnh nhất cũng như để ủng hộ các bạn dịch có động lực ra tiếp nhiều bộ nữa. (LQĐÔN)

Chu Thực vẫn còn đang ngủ như chết trên ghế sofa, nằm ngã chổng vó ngáy o o, tướng ngủ khó coi chẳng thua gì Thời Mộ. Bực mình liếc cậu ta xong, Thời Mộ đi ra ngoài cầm quần áo đã khô lại cho Phó Vân Thâm, sau đó đi vào phòng tắm lấy quần lót.

Thế nhưng...

Bé công chúa lại không thèm giặt.

Quần lót màu đen kia bị chị ấy vứt vào chậu nước. Thời Mộ liếc mắt, lúc này quần bị ngâm một đêm chắc hẳn đã thối lên rồi. Cô để quần áo xuống, đổi chậu nước, pha bột giặt vò vò nó.

Lúc này, đợi không được Thời Mộ, Phó Vân Thâm trùm áo choàng tắm đi ra.

“Cậu đang làm gì thế?”

Đợi khi vừa vào, cậu thấy hình ảnh Thời Mộ đang giặt quần lót cho cậu.

Sau khi im lặng trong nháy mắt, cảm xúc xấu hổ dần dần chạy lên não, cả khuôn mặt Phó Vân Thâm đỏ lên như cá khô, bước vào giật lấy quần, thẹn quá hóa giận gầm lên với Thời Mộ: “Cậu đang làm gì hả? Biến thái hả.”

Thời Mộ bị rống mà hơi bối rối, tủi thân nói: “Hôm qua cậu uống say không giặt, cũng ngâm cả đêm, cậu tính để đẻ sâu à?”

Vẻ mặt cậu chàng âm trầm: “Không cần cậu quan tâm, cậu đi ra ngoài.”

Cô cắn môi, trong lòng bực mình, vẫy tay qua loa cho khô nước, hừ lạnh ra khỏi phòng tắm nhưng trong lòng vẫn tức tối quá. Ngẫm nghĩ một lát, Thời Mộ xoay người trở tay sờ mó, dùng sức bóp một cái vào cái mông vểnh cao kia của cậu.

“Thời Mộ ——!”

Cậu chàng tức sùi bọt mép. Sau khi được như ý, Thời Mộ chạy như bay vào phòng ngủ.

Cậu che mông, cắn răng nghiến lợi: “Cậu chờ đó cho tôi!”

Sáng sớm hai người ồn ào không ngừng, dù là đầu heo cũng phải bị đánh thức.

Chu Thực ngơ ngác bò dậy khỏi ghế sofa, nhìn về phía Phó Vân Thâm: “Thâm ca, cậu bình thường không?”

Đối với chuyện tối ngày hôm qua, Phó Vân Thâm một mực không biết nhưng xem xét tình huống, đoán chừng không tạo nên chuyện tốt gì. Cậu cúi đầu vò vò quần lót, tức giận nói: “Tôi vẫn rất bình thường.”

Vẫn rất không bình thường mới đúng chứ.

Chu Thực bĩu môi, không dám thốt lời này ra ngoài.

Quần lót giặt sạch sẽ rồi nhưng trong lòng cậu vẫn cứ cảm thấy sao sao ấy, bình thường thì có con trai nhà ai sẽ để bạn cùng phòng giặt quần lót cho chứ.

Phó Vân Thâm rối rắm hai giây, cuối cùng vẫn nhét cái quần lót kia vào túi rác.

Cậu đứng ở cửa nhìn Chu Thực: “Bây giờ cậu có rảnh không?”

Chu Thực: “Bây giờ tôi muốn đi xả lũ.”

Phó Vân Thâm: “Nín đi, ra ngoài mua giúp tôi một cái quần lót.”

Chu Thực: ?

Chu Thực: “Anh giai à, cậu không có bệnh đấy chứ, tôi giúp cậu mua quần lót?”

Phó Vân Thâm lạnh lùng: “Nếu không, tôi sẽ không có để mặc.”

Cậu ta trợn to mắt, thật lâu mới hỏi: “Không phải chứ, vậy quần lót của cậu đâu?”

Im lặng một hồi, Phó Vân Thâm bất đắc dĩ nói: “Không có.”

“Vậy bây giờ cậu trần trùi trụi ư, mau cho tôi xem có phải như con nhộng rồi không.” Chu Thực lướt qua ghế sofa, đôi mắt đầy kích động. Khi đôi tay tội ác kia sắp đến gần áo choàng tắm trên người Phó Vân Thâm thì bị ánh mắt lạnh lùng của cậu ngăn lại.

Chu Thực cười há há: “Đùa thôi, tôi chả có hứng thú với giống đực, chẳng qua mới sáng sớm mà bảo tôi đi mua quần lót cho cậu, cậu đi tìm Mộ ca mượn một cái đi.”

Không đợi Phó Vân Thâm tiếp lời, Chu Thực lập tức xông vào phòng ngủ của Thời Mộ: “Mộ ca, tìm một cái quần xì cho Thâm ca kìa! Cậu ấy lòi cả đít ra rồi!”

Thời Mộ: “...”

Phó Vân Thâm: “...”

Hôm qua Thời Mộ mới mua hai bộ đồ lót mới, sau khi mặc một bộ thì còn dư lại một bộ mới tinh chưa xé bao bì, chấm bi trắng dưới đáy quần, vô cùng táo bạo, không biết có vừa với Phó Vân Thâm không.

Thời Mộ vừa tìm quần lót vừa nhìn điểm huynh đệ của mình. Ngày hôm qua cùng nhau ngủ một đêm chỉ tăng 500 điểm huynh đệ, hệ thống ghi chú là [Ngủ với lão đại biến nữ không nằm trong nhiệm vụ], đại lão biến nữ đó rõ ràng chỉ là bé công chúa Vân Vân, nói cách khác, cô làm trâu làm ngựa cả ngày, chỉ được có 500 điểm!!!

Ói chết rồi!!

[Hệ thống, tôi hỏi cậu, lấy quần lót của tôi cho đại lão mặc có được cộng thêm điểm huynh đệ không?]

Hệ thống: [Nếu cậu ta mặc cái cô từng mặc thì chắc chắn sẽ cộng, nếu là cái mới thì chắc chắn không cộng.]

Thời Mộ liếc nhìn quần lót trên tay, đột nhiên có một ý tưởng to gan, rất nhanh, ý nghĩ đó bị bóp chết từ trong nôi. Nếu Phó Vân Thâm biết cậu mặc quần lót mình đã mặc, đoan chắc sẽ làm thịt người.

“Cho cậu.” Thời Mộ lấy quần lót còn gói trong bao đập vào mặt Chu Thực.

Chu Thực nhận lấy, cười hì hì chạy vào phòng tắm. Dù Phó Vân Thâm không tình nguyện, lúc này cũng không còn lựa chọn nào khác, hôm nay phải đến trường, không thể cứ để mông trần như thế mà đi được.

Nhìn cái quần bốn góc có mấy cái chấm bi đen trắng dưới mông, Phó Vân Thâm thay với vẻ mặt phức tạp.

Hơi nhỏ, bó vô cùng chặt, rất không thoải mái, như vậy có thể cho ra kết luận, thằng nhóc gay kia quá lắm chỉ 10cm, không thể dài hơn nữa.

Hôm nay là ngày trở lại trường nhưng cặp sách vẫn còn ở trong nhà Phó Vân Thâm. Không còn cách nào, cả bọn ăn sáng xong rồi lại đón xe đến khu nhà Hoa Đô lấy cặp. Hiện đang giữa ban ngày, Thời Mộ chỉ sợ đụng phải người nhà họ Thời nên cô ngậm kem một mình đứng chờ ngoài khu nhà.

Chu Thực cũng lười đi vào, đứng bên ngoài cùng Thời Mộ.

Dường như khu nhà xa hoa như vậy có rất ít người ra vào, ra vào đều là các loại xe sang trọng. Mặt trời hơi chói, Chu Thực híp mắt đánh giá xung quanh.

Đột nhiên, cậu như thấy một lục địa mới, kéo Thời Mộ: “Mỹ nữ kìa.”

Truyện được dịch và edit bởi Diễn đàn LÊ QUÝ ĐÔN. Đăng tải duy nhất trên diendanlequydon.com. Những trang khác chỉ là bản copy. Xin hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản dịch hoàn chỉnh nhất cũng như để ủng hộ các bạn dịch có động lực ra tiếp nhiều bộ nữa. (LQĐÔN)

Thời Mộ nhìn theo.

Dưới ánh mặt trời, một cô gái tóc búi cao củ tỏi mặc quần áo đắt tiền, ngũ quan rực rỡ, khí chất nổi bật.

Thời Mộ cười mỉa: “Tôi mà mặc đồ nữ, còn đẹp hơn cô ta ấy chứ.”

Chu Thực kinh hãi nhìn về phía cô: “Mộ ca, có thể, nhưng không cần thiết.”

Như nghe được tiếng thảo luận, đám người Thời Dung quay đầu lại, Thời Mộ vội vã xoay người, chỉ chừa lại sườn mặt.

Thấy Chu Thực cà lơ phất phơ, sắc mặt Thời Dung lập tức xụ xuống: “Nhìn cái gì!”

Chu Thực nhíu mày, cười du côn: “Anh đây nhìn cặp mông lớn của em, lát nữa có muốn đi chơi không cô em.”

Bị đùa giỡn, gương mặt Thời Dung đỏ lên nhưng không dám làm căng, giận dữ giẫm chân hai cái, sau đó cách xa bọn họ. Thấy vậy, Chu Thực cười lớn tiếng hơn.

Phó Vân Thâm đã cầm chắc cặp của cậu và Chu Thực, thêm một vài món đồ lẻ tẻ, bao lớn bao nhỏ đeo đầy người, trông khá nặng.

Cậu thay quần lót nên ra hơi chậm, thấy mặt trời đã lên cao, Phó Vân Thâm tăng nhanh bước chân.

Đúng vào lúc này, sau lưng vang lên một giọng nói sáng sủa và trong trẻo.

“Cậu rớt đồ này.”

Cậu quay đầu lại.

Xương tay của chàng trai kia nhợt nhạt nhưng lại mềm mịn, đang cầm chìa khóa của cậu, có lẽ do không chú ý nên nó bị rớt ra ngoài.

“Cảm ơn.” Phó Vân Thâm đưa tay ra, móc chìa khóa vào đầu ngón tay.

Ngẩng đầu, chính khoảnh khắc này, cậu đứng yên như trời trồng.

Dưới ánh mặt trời chàng trai kia có mái tóc cực kỳ mềm mại và đen nhánh, khuôn mặt vô cùng đẹp đẽ, chẳng qua khí chất rất quạnh quẽ, da vừa trắng vừa mịn, khiến cậu dễ dàng liên tưởng đến một người quen thuộc trong trí nhớ.

Thời Mộ?

Phó Vân Thâm hoảng hồn.

Đưa đồ cho cậu xong, Thời Lê không quay đầu đi về phía trước.

Phó Vân Thâm che giấu sự dò xét trong đáy mắt, bình tĩnh đuổi theo.

Ra khỏi khu nhà, dư quang nơi khóe mắt liếc về Thời Mộ và Chu Thực đang đứng ở góc, tầm mắt chợt chuyển, thấy chàng trai lúc trước cùng một cô gái trẻ tuổi đang rời đi theo hướng ngược lại.

Phó Vân Thâm cau mày, lại nhìn về phía Thời Mộ.

Cô dựa vào tường, miệng ngậm kem que, mặt và cổ phơi nắng đến đỏ bừng, khí chất lười biếng, cô và người ăn mặc đắt tiền kia quả là cách xa vạn dặm.

“Phó Vân Thâm, cậu ngủ hả? Đi lâu vậy, ông bị nóng sắp chết rồi.”

Ừ, một thằng đầu buồi.

Truyện convert hay : Ngự Thiên
Chương Trước/45Chương Sau

Theo Dõi