Chương Trước/10Chương Sau

Từ Khi Có Con Của Đối Thủ Một Mất Một Còn

Chương 8

Thân Đông bắt đầu ăn sữa chua đông đá, múc muỗng nhỏ bỏ vào trong miệng, giữa răng môi đều là mùi sữa thơm nồng nặc. Cậu thỏa mãn cười nói: "Cũng không tệ lắm."

Thịnh Khâu lẳng lặng nhìn cậu, không nói gì.

Ánh mắt hắn trước đây không rõ ràng như thế, dường như muốn nuốt sống cậu. Trong lòng Thân Đông sinh ra cảm giác bài xích cường liệt, nói: "Tôi đi lấy miếng bánh ngọt."

Ánh mắt Thịnh Khâu chuyển theo bóng người cậu, từ eo nhỏ gầy đến mông vểnh, ánh mắt như ăn thịt người rơi vào rãnh mông kia. Hắn bưng nước trà lên chậm rãi nhấp một ngụm, hầu kết lăn, như thể dã thú đói khát chảy nước miếng đang quan sát con mồi.

Thân Đông ngồi xuống lần nữa, chân mày cau lại.

Cậu bây giờ đối với Thịnh Khâu là 120 cái bất mãn, vì cái thằng này lần thứ hai làm cho cậu cảm thấy uy hiếp. Nếu như ban đầu là áp lực vô hình, như vậy lần này cậu cảm giác mình dường như ngửi được cảm nhận thuộc về thú hoang đang cường hãn tiếp cận cậu, chỉ chờ cắn cổ của cậu, xé nát thân thể của cậu.

Thân Đông cuối cùng không hỏi hắn chuyện liên quan đến Thịnh gia, cậu tức giận nghĩ, tốt nhất là Thịnh Khâu đắc tội người ta, bị đuổi ra Vọng Đô thì không thể tốt hơn.

Sau khi ăn xong Thịnh Khâu đưa cậu đến bãi đậu xe, Thân Đông ngồi vào trong xe nghênh ngang rời đi, mãi cho đến vào nhà, cậu vẫn như cũ cảm giác được Thịnh Khâu đứng tại chỗ đưa mắt nhìn cậu như hình với bóng.

Không biết là xuất phát từ nguyên nhân gì, trái tim trong lồng ngực nảy lên.

Tên khốn kiếp này... Cậu quyết định không gặp lại Thịnh Khâu nữa!

Cơm tối hôm nay có canh cá. Lão già thích ăn cá, vì thế Mạc Vân Phân đặc biệt học tay nghề với sư phụ, trong lúc rảnh rỗi làm cá cho ông ăn.

Thân Đông lên lầu là ngửi được mùi tanh, cảm thấy mùi cá hôm nay quá tanh, làm cậu buồn nôn.

Đơn giản ăn mấy miếng, Thân Đông về phòng không lâu lại nôn hết ra ngoài, đỡ bồn rửa tay nhìn mặt mình trắng bệch trong gương, cậu nhăn lông mày lại.

Nhưng dạ dày cậu luôn luôn không quá tốt, Thân Đông cũng không để chuyện này ở trong lòng.

Mà chuyện mấy ngày sau đó lại làm cho cậu bắt đầu coi trọng chuyện này.

Cậu thường ngày bữa trưa ít nhất có thể ăn một bát cơm, mà gần đây hay chán ăn, ngoại trừ buồn nôn nôn mửa, còn thường thường sẽ thất thần lúc làm việc, buổi tối ngủ sớm vẫn thấy không nghỉ đủ, đây cơ hồ ảnh hưởng nghiêm trọng đến sinh hoạt hàng ngày của cậu.

Thân Đông quyết định đến bệnh viện kiểm tra.

Trương Tiểu Khai đẩy cửa vào: "Sếp, đã đặt phòng riêng buổi tối rồi, là quán rượu anh thích nhất."

Buổi tối phải ăn cơm với người Cục Công thương, Thân Đông vỗ vỗ trán, suýt nữa quên chuyện này, "Biết rồi, cậu theo anh đi."

"Vâng." Trương Tiểu Khai nói xong, muốn nói lại thôi. Thân Đông nói: "Làm sao?"

"Sếp, gần đây khí sắc anh tệ lắm, có phải là quá mệt mỏi không? Có cần xin nghỉ một thời gian không?"

Thân Đông ấn ấn trán, lắc đầu nói: "Không sao, đại khái vừa mới lên chức, tinh thần quá căng thẳng, qua một thời gian ngắn là tốt rồi."

Trương Tiểu Khai nhìn quầng thâm dưới mắt cậu, muốn nói cái gì cũng nuốt xuống.

"Lão đại gần đây tinh thần không quá tốt, cậu uống nhiều chút, đừng để anh ấy uống nhiều như vậy. Mấy ngày nay tớ thấy anh ấy uống thuốc dạ dày, đoán chừng là dạ dày không thoải mái." Lúc đi, Tiếu Tĩnh dặn Trương Tiểu Khai, cậu ta liên tục đáp, lái xe lén lút từ gương chiếu hậu nhìn ra sau, thấy người kia dựa vào chỗ ngồi phía sau ngoẹo cổ, nhìn qua hình như đang ngủ.

Đến nơi, Trương Tiểu Khai kêu vài tiếng cậu mới tỉnh, xem ra quả thực đang ngủ.

Thân Đông lên tinh thần, nói: "Anh vào phòng rửa tay rửa mặt, cậu đi vào trước."

"Vâng."

Thân Đông dùng nước lạnh vỗ vỗ mặt, lại sửa lại tóc tai một chút, một lần nữa thẳng lưng, lúc này mới bắt đầu rửa tay ——

Thịnh Khâu vừa vặn đi ra cửa WC, hai người nhìn nhau, Thân Đông lại sững sờ.

Thật là không phải oan gia không gặp mặt, làm sao hắn lại xuất hiện?

"Tôi gặp khách hàng." Thịnh Khâu nói, đồng thời tiến lên hai bước ấn nước rửa tay rửa sạch tay. Thân Đông quay đầu, cảm thấy gần đây đầu óc mình cũng hơi chậm chạp: "Tôi ăn cơm với người Cục Công thương."

Thịnh Khâu hong khô tay, xoay mặt nhìn cậu, phát hiện tóc cậu có vài sợi rũ xuống, giơ tay vén một chút. Thân Đông theo bản năng lui về sau một bước, Thịnh Khâu liên tục tiến lên hai bước, nói: "Gần đây có phải em không ăn ngon không?"

Mắc mớ gì đến cậu? Thân Đông phản xạ có điều kiện muốn cãi lại, xong lại nói: "Rõ ràng như vậy?"

"Sắc mặt em tái nhợt, còn có quầng thâm mắt." Thịnh Khâu cau mày nói: "Thăng chức sao mà lại ăn uống kém đi thế?"

Cái công ty bé xíu của cậu đương nhiên không thể so với xí nghiệp gia tộc của tôi, Thân Đông nghĩ thầm, nói: "Nhiều việc bận, chờ thích ứng là được, tôi đi trước."

"Em..."

Thân Đông dừng bước, quay đầu lại, hỏi: "Hả?"

"Em ngày hôm nay, đặc biệt hiền lành."

"..."

Ánh mắt Thân Đông nhất thời sắc bén, lạnh lùng nói: "Thế cơ."

Thịnh Khâu: "..."

Đại khái là ảo giác rồi.

Thịnh Khâu bên này tiễn khách, lắc lắc đại não có chút hỗn độn, sau đó rút một điếu thuốc trong phòng rửa tay. Trong khói mù lượn lờ, hắn nghĩ tới gương mặt đối phương gầy đi càng ngày càng khiến người trìu mến, đột nhiên cũng nôn nóng.

Vốn cho là được ăn vào miệng mỹ vị nhung nhớ nhiều năm như vậy đại khái cũng sẽ quên mất, nhưng không nghĩ mùi vị đó lại làm cho người thực tủy biết vị, càng nghĩ, càng muốn... muốn đến toàn thân ngứa ngáy, hận không thể ôm người vào trong lòng tỉ mỉ trìu mến.

Bên ngoài đột nhiên một người lảo đảo vọt vào tới, lướt qua Thịnh Khâu vọt thẳng vào nhà cầu bên trong, tiếp đó là một trận nôn mửa.

Thịnh Khâu lập tức dập tàn thuốc đi vào, giơ tay vỗ lưng đối phương. Thân Đông nôn đến trời đất quay cuồng, thái dương đau đớn, trước mắt cũng là màu đen, chảy mồ hôi ròng ròng, cơ hồ khó chịu đến độ không có cách nào để ý hình tượng.

Thịnh Khâu đỡ cậu đến bồn rửa tay bên cạnh, Thân Đông súc miệng nói cám ơn, ngẩng đầu phát hiện là Thịnh Khâu, rõ ràng ngẩn người.

Con ngươi đẹp đẽ của cậu ướt nhẹp, ánh mắt như con hươu ngơ ngác, Thịnh Khâu dìu cậu, nói: "Trợ lý của em đâu?"

"Cậu ấy... đi tiễn người." Thân Đông đẩy Thịnh Khâu ra muốn đứng vững, nhưng hai chân như nhũn ra một lần nữa lảo đảo, sau hai lần cậu bỏ qua ý nghĩ tự mình đứng lên, nói: "Làm phiền cậu, giúp tôi đặt phòng, tôi nghỉ ngơi một chút."

Thịnh Khâu trầm mặc một chút, sau đó đưa cậu về nhà.

Một buổi tối, Thân Đông vẫn luôn nước sôi lửa bỏng, nửa đêm bò lên ói ra một lần. Thịnh Khâu từ trên ghế sa lông ngồi dậy nhìn cậu đỡ cửa loạng choạng, vội vàng đi tới ôm người đến trên giường. Thân Đông khàn khàn tạ ơn, mơ mơ màng màng lại ngủ thiếp đi, chỉ là một cái tay lại nhẹ nhàng khoát lên bụng, dường như vô cùng không khỏe.

Thịnh Khâu ngồi ở đầu giường nhìn, chậm rãi duỗi tay nắm chặt cái tay kia, lạnh lẽo ướt át, ngón tay dài nhỏ, móng tay cũng mềm mại xinh đẹp. Thịnh Khâu chậm rãi cúi đầu nắm tay đặt trên bụng cậu, sau đó vẫn duy trì tay bọc lấy mu bàn tay cậu nằm úp sấp ở bên giường ngủ thiếp đi.

Thân Đông quá nửa đêm sốt nhẹ, Thịnh Khâu vốn định dẫn cậu trực tiếp đi bệnh viện, nhưng Thân Đông có ý thức kháng cự, Thịnh Khâu không thể làm gì khác hơn là mang khăn mặt ngâm nước ấm lau người cho cậu, dùng cách này để hạ nhiệt độ vật lý.

Thân Đông cau mày, tay vẫn luôn đặt trên bụng. Ánh mắt Thịnh Khâu một lần nữa nhìn sang, nơi đó bằng phẳng, cái rốn sạch sẽ đáng yêu, xương sườn rõ ràng mà gợi cảm. Hắn kéo tay Thân Đông ra, dùng bàn tay nóng hầm hập của mình bao trùm lên, xoay mặt thấy lông mày cậu thoáng giãn ra.

Em làm sao vậy?

Thịnh Khâu một lần nữa mặc áo ngủ cho cậu, đắp chăn lên, một lần nữa đặt tay lên, nhẹ nhàng hôn gò má của cậu một cái.

Chẳng trách hôm nay hiền lành như thế, hóa ra là ngã bệnh.

Thịnh Khâu kề trán của cậu, tâm tình vi diệu.

Nếu như thời điểm khỏe mạnh cũng cũng ngoan như bây giờ là tốt rồi.

Thịnh Khâu ngủ không sâu, cơ hồ là Thân Đông hơi động là hắn tỉnh lại. Người này lúc tỉnh lại ánh mắt mê man như một con thỏ, động tác dụi mắt khá yếu ớt, đó là dáng dấp Thịnh Khâu trong ngày thường không nhìn thấy. Tim hắn nhất thời mềm rối tinh rối mù, hỏi: "Tỉnh rồi, ăn gì không?"

"Thịnh Khâu..." Thân Đông phản ứng lại, nói: "Làm sao..."

"Chưa tới bảy giờ, em ngủ thêm một lát, tôi nấu ít cháo cho em ăn."

Thân Đông ngơ ngác gật gật đầu.

Thịnh Khâu còn có thể nấu cơm? Còn nguyện ý nấu cơm cho cậu?

Không biết là bởi vì bị bệnh hay không, Thân Đông đột nhiên cảm động vì được Thịnh Khâu bất kể hiềm khích lúc trước chăm sóc, nghĩ đến mình ngày đó cố ý ghim hắn, thậm chí còn thấy hổ thẹn.

Thân ảnh Thịnh Khâu biến mất trong tầm mắt, Thân Đông quan sát phòng của hắn một chút, tay xoa xoa bụng nhỏ.

Từ hôm qua cậu vẫn cảm thấy bụng nặng trình trịch lạnh lẽo, Thịnh Khâu săn sóc làm Thân Đông nhiều năm như vậy cơ hồ chưa bao giờ lĩnh hội qua bất kỳ ôn nhu nào mê muội. Cậu thoáng thả lỏng, ngủ thiếp đi.

Không lâu sau đó mơ hồ nghe thấy Thịnh Khâu kêu tên của cậu, lúc này mới chóng mặt tỉnh lại.

Thịnh Khâu khom lưng sờ trán của cậu thăm dò nhiệt độ, khoảng cách hai người kéo rất gần, gần đến độ Thân Đông có thể cảm giác rõ rệt hô hấp của hắn. Bốn mắt nhìn nhau, đôi môi Thịnh Khâu giật giật, nói: "Hình như vẫn hơi nóng, lát nữa tôi đưa em đi khám Đông y."

Thịnh Khâu là như vậy, so sánh với Tây y, hắn thích Đông y hơn, có đau đầu phát sốt cũng không thích uống thuốc Tây, chỉ thích đi bắt mạch, bốc hai thang thuốc Đông y, nói trừ tận gốc.

Cảm mạo nóng sốt anh trừ tận gốc giùm cái?

Đặt lúc thường Thân Đông khẳng định oán hắn, nhưng lúc này cậu lại quỷ thần xui khiến gật gật đầu.

Trên bàn bày mấy thứ rau: "Trong nhà không có thịt, ăn tạm đi."

Thịnh Khâu là người ăn chay, không thích ăn thịt cá, trong nhà không có thịt cũng bình thường. Thân Đông gật gật đầu, dạ dày cậu không thoải mái, như vậy cũng hợp khẩu vị.

Trong phòng tràn ngập mùi cháo thơm, trong cháo sền sệt thả hành thái và rắc dầu vừng, thơm ngát —— Thịnh Khâu yêu chuộng cháo ngọt, đây là tiêu chuẩn ăn uống yêu thích của Thân Đông.

Thân Đông ăn ba chén cháo, làm Thịnh Khâu kinh ngạc, "Còn ăn nữa không?"

Mặt Thân Đông nghiêm túc: "Tôi đói."

Thế cũng dỗi cho được. Thịnh Khâu im lặng không lên tiếng múc thêm một chén, lần này Thân Đông chỉ ăn nửa bát rồi không ăn nữa.

Cậu cũng buồn bực mình ngày hôm qua rõ ràng ói thành như vậy, ngày hôm nay làm sao lại ăn nhiều như vậy.

Thịnh Khâu đưa Thân Đông đến chỗ lão đông y mình hay tới, ngồi xuống mới phát hiện nơi này cũng không ít người, bọn họ xếp hàng một phút chốc. Hiếm thấy Thân Đông không nổi nóng, chỉ là sắc mặt không quá tốt, đoán chừng là bởi vì không thoải mái cũng không nổi giận được.

Thật vất vả xếp tới chỗ Thân Đông, lão tiên sinh vừa thấy Thịnh Khâu là nở nụ cười: "A Khâu."

"Thân thể bạn cháu không thoải mái." Thịnh Khâu kéo Thân Đông qua, nói: "Ông khám một cái."

Thân Đông từ nhỏ đến lớn chưa từng tiếp xúc qua Đông y, cho nên thấy lạ lẫm với thứ này. Cậu đặt tay lên gối bắt mạch, muốn nhìn một chút ông già này có thể chẩn ra cái gì.

Ông lão cười híp mắt đặt ngón tay lên, sắc mặt dần dần tối sầm: "Hồ đồ, làm sao uống nhiều rượu như thế?!"

Ông xem ra có quan hệ rất tốt với Thịnh Khâu, bằng không cũng sẽ không dùng loại giọng điệu này nói chuyện.

Thịnh Khâu lập tức nói: "Em ấy uống vì đi làm ăn, làm sao vậy? Rất nghiêm trọng ạ?"

"Thời gian mang thai phải cấm thuốc cấm rượu, chút thường thức cũng không biết? Còn làm ăn? Làm ăn gì quan trọng hơn con cái?" ông lão tức giận: "Đứa nhỏ này cũng là mạng lớn, bị cháu hành hạ như thế cũng không rời đi. Nhưng mà về sau phải chăm sóc cẩn thận, bằng không có thể sẽ có nguy hiểm sẩy thai."

"Vào lúc này tốt nhất nghiêm cấm thuốc, ông thấy cháu vẫn hơi sốt nhẹ, nghỉ ngơi cho tốt, hạ nhiệt độ vật lý, ăn nhiều đồ ăn có dinh dưỡng, hoa quả ăn trung tính, tính nhiệt tính hàn ăn ít chút, còn có ẩm thực..."

"Rầm" một tiếng.

Thân Đông đột nhiên vỗ bàn đứng lên, ánh mắt lạnh lùng nghiêm nghị như lưỡi dao sắc bắn thẳng về đối phương.

Truyện convert hay : Bộ Đội Đặc Chủng Vương Ở Sơn Thôn
Chương Trước/10Chương Sau

Theo Dõi