Chương Trước/10Chương Sau

Từ Khi Có Con Của Đối Thủ Một Mất Một Còn

Chương 7

Thân Đông nhanh chân đi vào, cằm trắng như tuyết thoáng hất lên, khóe miệng chậm rãi cong lên nụ cười cực kỳ diễm lệ: "Tôi nói này làm gì chứ, hóa ra là tiệc khánh công à... sao không ai thông báo cho tôi?"

Một tiếng cuối cùng, thấp xuống, nụ cười cũng rõ ràng thu liễm.

Lão già xoá bỏ tất cả công lao của con lớn nhất chuyển cho con nhỏ nhất thời hết sức khó xử.

Bàn tính của Mạc Vân Phân đánh thật hay.

Trong tiệc khánh công nhờ lão gia tử ra mặt chống lưng cho Thân Mạc, đến lúc đó trong đại hội tập đoàn Thân Mạc danh chính ngôn thuận thăng chức. Không phải không nghĩ tới Thân Đông sẽ đến, chỉ là Mạc Vân Phân nghĩ là, lão gia tử đứng trên sân khấu, dù Thân Đông không phục trong lòng, dù gây sự tới đâu, cho cậu mười cái lá gan cậu cũng không dám vả mặt lão gia tử chứ? Đây là cha ruột cậu đó!

Đáng tiếc bà ta cuối cùng còn đánh giá thấp năng lực gây sự của Thân Đông.

Cậu trực tiếp ủy khuất giữa hội trường.

Thân Đông mím môi, như thể mới phản ứng lại miễn cưỡng nở nụ cười, thất vọng và khổ sở lộ rõ trên mặt: "Xem ra tôi tới sai hội trường rồi, tiệc khánh công này, không phải chuẩn bị cho tôi..."

Nếu như dáng dấp này của cậu là ở nhà, Mạc Vân Phân phỏng chừng còn có thể giả bộ đồng tình một chút, nhưng bây giờ trước mặt mọi người, bà ta chỉ muốn lao xuống xé nát cái miệng cậu!

Thân Đông là cố ý!!

Hội trường hoàn toàn yên tĩnh, tất cả mọi người hiếu kỳ Thân Bỉnh muốn kết thúc như thế nào.

Thân Đông quay người chuẩn bị rời đi, bóng lưng thẳng tắp phút chốc cong xuống, nhóm người kia nhất thời bắt đầu bàn luận.

"Đại công tử từ đầu tới đuôi một tay xử lý hạng mục Khải Âu, dù là xí nghiệp gia tộc, chẳng lẽ không làm cũng có thể ngồi hưởng à?"

"Lão gia tử rốt cuộc là nghĩ như thế nào?"

"Thật không hợp tình lý..."

"Hài hước quá."

...

"Khụ." Trong tiếng bàn luận liên tiếp, Thân Bỉnh ngoài cười nhưng trong không cười tiếp tục nói: "Biểu hiện của Thân Mạc tuy rằng có thể co thể duỗi, nhưng Thân Đông xác thực càng thêm xuất sắc hơn, tôi có thể kiêu ngạo vì có hai con trai xuất sắc như vậy!... Xem ra, mọi người cũng vui vẻ như tôi, tương lai công ty chúng ta có thể có hai người trẻ tuổi như thế dẫn dắt..."

Mặt Mạc Vân Phân nhất thời đen như đáy nồi.

Tiệc rượu kết thúc, Thân Bỉnh và Mạc Vân Phân cùng vào xe, Mạc Vân Phân giơ tay muốn nâng ông ta, lại bị ông ta đẩy ra.

Lúc bắt đầu ông ta cảm thấy mình đứng ra chống lưng cho Thân Mạc không thích hợp, nhưng không chịu được Mạc Vân Phân nhõng nhẽo đòi hỏi. Nói cho cùng Thân Đông là giới tính thứ ba, nếu đoạt đi danh tiếng của Thân Mạc, thời điểm đó giới tính bị lộ ra, vậy gia sản sẽ rơi vào tay nhà người khác.

Thân Bỉnh cũng là nhất thời bị ma ám mới đồng ý chuyện hoang đường như thế.

Hiện tại ông ta không riêng gì xấu hổ trước mặt cấp trên cấp dưới công ty, càng hổ thẹn với Thân Đông, sắc mặt tất nhiên không đẹp được.

Thân Đông thu tình cảnh này vào đáy mắt, ngồi trong xe Trương Tiểu Khai lái. Tiếu Tĩnh lập tức chúc mừng nói: "Nhìn sắc mặt bọn họ kìa, thực sự là cười chết người."

"Bà ta cũng là ngu xuẩn." Trương Tiểu Khai tiếp lời nói: "Nếu Thân Mạc muốn nghiêm túc nhận chức trong đại hội, phỏng chừng cũng không ai dám nói chuyện, cố tình nghĩ không ra còn muốn danh chính ngôn thuận, cũng không biết úng nước hay gì..."

Cậu xoay mặt liếc mắt nhìn Thân đại công tử.

Đoán chừng là tâm lý hổ thẹn, Thân Bỉnh ở trên sân khấu biến đổi trò gian khen sự tích của Thân Đông tuyên dương một lần, đại công tử ngày hôm nay có thể nói là xuất tẫn danh tiếng, cũng làm bà hai tức điên.

Nhưng giờ khắc này trên mặt Thân Đông là sóng lớn không sợ, hoàn toàn không thấy được nửa điểm hưng phấn.

Trương Tiểu Khai nhất thời hỏi nhỏ: "Lão đại không vui?"

Thân Đông nhàn nhạt nói: "Vui."

"Vậy làm sao..."

"Aiz tớ nói tại sao cậu ngu xuẩn như vậy, lão đại ngày hôm qua còn sốt cao đấy, khẳng định không thoải mái. Tớ thấy chúng ta hôm nay cũng đừng ăn mừng gì, đưa lão đại về trước đi."

Quả nhiên là con gái tỉ mỉ, Thân Đông nói: "Chờ anh chuyển chính thức, chúng ta ăn mừng sau."

Về tới nhà, lúc xuống xe Thân Đông đột nhiên nói: "Kỳ thực dù trong đại hội, anh cũng dám cho ông ta mất mặt."

Chỉ cần Thân Bỉnh dám che giấu lương tâm giúp bọn họ, cậu cũng không cần phải kiêng kỵ tình cha con gì.

Không biết Thân Bỉnh là giãy dụa tâm lý thế nào, ba ngày sau trong đại hội tập đoàn, ông ta đề cập thăng cấp cho Thân Đông, không nghi ngờ chút nào toàn bộ phiếu thông qua. Văn phòng phó tổng của Thân Đông lập tức đổi lên văn phòng tổng giám đốc tầng cao nhất, phó tổng thì để lại cho Thân Mạc, còn nói cái gì anh em đồng lòng dễ làm việc.

Mạc Vân Phân thì nghe nói là bị bệnh, chui trong phòng không ra.

Thân Đông theo các thuộc hạ ăn một bữa, vui vẻ uống chút rượu, ý thức vẫn là tỉnh táo, nhưng bước đi đã nhẹ bẫng.

Cậu dựa vào xe gọi điện thoại kêu dịch vụ đưa về, người đến là sinh viên tướng mạo trắng nõn, nói có thể gọi cậu ta là Tiểu Hà. Thân Đông ngoẹo cổ đánh giá cậu ta, phát hiện đối phương còn đặc biệt ngại ngùng. Cậu đôi mắt, ngồi vào trong xe nói: "Lần đầu?"

"Không phải, lần thứ hai." Tiểu Hà nói.

Nhưng lần trước cậu gặp người đàn ông trung niên bụng bia, lần này ngược lại là được rửa mắt hơn nhiều. Cậu xuyên qua kính chiếu hậu nhìn Thân Đông, cảm thấy cậu nhìn quen mắt: "Anh là đại công tử Thân gia?"

Thân Đông kỳ thực không quá thích cái thân phận này, cậu thích được gọi là giám đốc Thân hơn, nhưng cậu ở trước mặt người ngoài luôn luôn giáo dưỡng không tệ, cười nhạt nói: "Cậu biết tôi?"

"Biết chứ, tôi biết quan hệ của anh và Thịnh Khâu không tệ, từng thấy hai anh cùng ăn cơm." Cậu ta nói xong, đột nhiên phát hiện sắc mặt người sau lưng đột nhiên trở nên vô cùng băng lãnh: "Cậu quen Thịnh Khâu?"

"Không... Không quen biết." Tiểu Hà nghe lời đoán ý, lập tức phủ nhận: "Chỉ nghe nói qua, trên báo chí không phải thường thường đăng các anh..."

Ánh mắt người trong gương chiếu hậu sắc bén, cậu ta không dám nói nữa, cảm thấy điều hòa trong xe làm người lạnh hết cả xương sống.

"Cậu ta là chủ công ty nhỏ, cũng không thường được lên báo." Thân Đông bây giờ nhắc tới Thịnh Khâu là không nhịn được nóng nảy, "Cậu đến cùng có quan hệ gì với cậu ta?"

"Thật sự không liên quan." Tiểu Hà nói: "Không phải nói là có liên quan với Thịnh gia ở Vọng Đô này sao, vừa vặn bạn đại học của tôi có tiểu thiếu gia Thịnh gia, tôi thấy cậu ta tìm hiểu Thịnh Khâu."

Chuyện này làm Thân Đông bắt đầu nghi hoặc: "Thiếu gia Thịnh gia tìm hiểu Thịnh Khâu? Thịnh Khâu đó?"

Cậu ta lấy điện thoại di động ra tìm được bức ảnh Thịnh Khâu cho cậu xem.

"Đúng đó."

Thân Đông không nói gì thêm.

Xe đỗ vào gara Thân gia, Tiểu Hà nhìn gara xa hoa, một mặt kinh ngạc cùng ước ao.

Hóa ra đây chính là hào môn, thật là khiến người ta mở mang tầm mắt.

Thân Đông vỗ vỗ bờ vai cậu, khen: "Lái xe vững đấy."

Tiểu Hà mong đợi nói: "Vậy lần sau anh còn tìm tôi không?"

"Ừm... Được." Thân Đông lấy điện thoại di động cho cậu ta nhìn một chút, nói: "Cái số này đúng không, tôi lưu lại."

"Vâng!" Có tiền cố định, Tiểu Hà lập tức rất vui mừng đáp lại: "Anh thực sự là người tốt!"

Nhìn đối phương rời đi, Thân Đông quay người chậm rãi lên lầu, men say bị nhốt mê hoặc tách ra.

Mọi người đều biết, trong tầm mắt Thịnh gia có hệ thống gia tộc khổng lồ, không thể đánh đồng với quý tộc khác ở Vọng Đô. Đơn giản mà nói, nếu như Thân gia bọn họ có thể xưng là quý tộc, như vậy Thịnh gia là thuộc về vương công.

Lão thái gia Thịnh gia năm nay qua chín mươi, có ba con trai. Con lớn nhất và con út là chính thê sinh, con thứ hai là vợ hai sinh, mà Thịnh lão thái gia thương yêu nhất là người nhỏ nhất, cũng là người năng lực xuất chúng nhất. Đáng tiếc là đối phương vẫn luôn không lộ mặt, tin này được nghe nhiều lần.

Tiểu Hà nói tiểu thiếu gia, hẳn là cháu của con trai thứ hai, khoảng hơn hai mươi, hình như đang học đại học.

Như vậy, cậu ta nghiên cứu Thịnh Khâu làm gì...? Đây cũng quá khiến người lấy làm lạ.

Thân Đông tắm xong gõ tìm kiếm trên máy tính, cũng không tra được bất kỳ tin tức tương quan nào.

Cậu sờ sờ cằm, nghĩ bậy nghĩ bạ, chẳng lẽ Thịnh Khâu là con riêng bên ngoài của lão thái gia? Cho nên cháu trai này tra xét điều tra chú mình?

Thân Đông bởi vì mình não động mà cười một phút chốc, ngược lại nghĩ, mình quản tên khốn kiếp kia làm gì, chắc là không biết lúc nào đắc tội tiểu thiếu gia đó, bằng không làm sao có thể bị nhớ thương như thế?

Cũng là đáng đời.

Trời lạnh, xem ra ngoại Thịnh này sắp phá sản.

Thân Đông chậm rãi xoay người, một lần nữa nằm xuống, trong thời gian ngắn ngủ không được. Cậu thông qua số điện thoại di động add WeChat của Tiểu Hà. Sáng ngày hôm sau, quả nhiên thấy sinh viên kia nhắn tin cho mình, là một cái sticker thỏ Tzuki, thực sự là người trẻ tuổi.

Thân Đông ngồi vào trong xe, trả lời đối phương, sau đó lái xe ra cửa.

Cậu chân trước mới vừa đi, từ gương chiếu hậu nhìn thấy Thân Mạc đi theo ra ngoài, sớm như vậy cũng là hiếm thấy.

Thỉnh thoảng cùng Tiểu Hà tán gẫu vài câu trong WeChat, Thân Đông kiên trì mười phần, nửa điểm cũng không đề cập đến tiểu thiếu gia Thịnh gia, che giấu hiếu kỳ của mình vô cùng hoàn mỹ.

Gặp gỡ Thịnh Khâu là trên đường phố sau đó không lâu, hai chiếc xe bởi vì chen chúc lúc tan tầm mà va chạm. Thân Đông cau mày hạ cửa kính xe xuống, đúng lúc thấy Thịnh Khâu từ ghế sau ló ra xem, đoán chừng là nhận ra xe của cậu, phát hiện cậu lộ diện còn sửng sốt một chút.

Thân Đông cong khóe miệng tượng trưng: "Giám đốc Thịnh."

Mặt Thịnh Khâu nhất thời lạnh xuống, hắn phút chốc muốn kéo cửa sổ lên, nhưng quá lâu không gặp, vô cùng không nỡ, thần sắc phức tạp nhìn cậu.

Thân Đông híp mắt cười: "Đã lâu không gặp, ăn một bữa cơm thế nào?"

Không phải em không muốn gặp tôi à? Thịnh Khâu nghiêm mặt nghĩ, nhưng lại sợ vừa nói như thế Thân Đông lại từ bỏ ăn cơm với hắn.

Hắn thực sự nhớ Thân Đông vô cùng, nhớ không ngủ ngon được, liều mạng làm việc đến đêm khuya, thời điểm kiệt sức trong mộng cũng tất cả đều là cậu.

Tên khốn này quả thực là kiếp nạn của hắn.

Thân Đông thích ăn đồ lạnh vào trời thu, thói quen này từ nhỏ vẫn luôn duy trì đến lớn. Thịnh Khâu cũng biết rõ chuyện này, họ lựa chọn một quán cơm Tây tương đối đặc sắc, trong có bánh pudding điểm tâm ngọt vân vân, lúc chờ sườn bò có thể ăn trước cho đỡ thèm.

Thân Đông nâng quai hàm nhìn hắn, tự hỏi mở miệng thăm dò từ nơi nào.

Cậu cũng biết mình không nên để ý chuyện Thịnh Khâu như vậy, cũng không cách nào, tên khốn kiếp này đè đầu mười lăm năm, muốn quên cũng quên không được.

Đang suy nghĩ, Thịnh Khâu đã lấy sữa chua đông đá và kem để trước mặt cậu, ngồi xuống đối diện, hắn nói: "Em gầy."

Thân Đông: "..."

Mở đầu thế là muốn chơi kiểu gì?

Thân Đông nháy mắt, nói: "Có đúng không? Gầy mới đẹp."

"Em vốn đẹp."

"..."

Thực sự là càng ngày càng dẻo mỏ.

Tác giả có lời muốn nói: Phát hiện rất nhiều người hỏi, đánh dấu một chút.

Bản văn đặt ra giới tính thứ ba gần giống Omega nam, có thể làm tham khảo =w=

Truyện convert hay : Manh Thê Ngọt Ngào: Lệ Thiếu, Làm Càn Sủng
Chương Trước/10Chương Sau

Theo Dõi