Chương Trước/25Chương Sau

Từ Khi Có Con Của Đối Thủ Một Mất Một Còn

Chương 21

Thân thế Mạc Vân Phân nói đến cũng là khiến người thổn thức, giống như rất nhiều gia đình trọng nam khinh nữ, bà ta là chị cả trong nhà, dưới có thằng em trai không ra gì.

Mạc Vân Phân mười lăm tuổi bỏ học làm thêm ở bên ngoài, sau đó nhân duyên trùng hợp được bạn kéo đi làm diễn viên quần chúng, từ đây chính thức vào giới giải trí.

Cha mẹ ngẫu nhiên từng thấy cái bóng bà ta trên ti vi, cho là có thể diễn trên TV vậy khẳng định có vô số tiền tài đếm không hết, buộc bà ta giao tiền ra để cho Mạc Liên Phi giữ lại cưới vợ sinh con. Mà trên thực tế sinh hoạt ở bên ngoài của Mạc Vân Phân cũng không như cha mẹ tưởng tượng. Bà ta giải thích mình là diễn viên quần chúng mà không phải vai chính, không có nhiều thu nhập như vậy, nhưng cha mẹ lại bởi vì bà ta tận lực không chịu bỏ tiền, lấy cái chết ép. (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)

Mạc Vân Phân lạnh cả tim, rồi lại không thể trơ mắt nhìn cha mẹ chết, không thể làm gì khác hơn là kiếm tiền chung quanh, cuối cùng nản lòng thoái chí bị ma quỷ ám ảnh, bà ta bán đêm đầu tiên của mình trên mạng.

Người mua bà ta lúc đó là một doanh nhân bất động sản, thế nhưng mua bà ta lại là vì tặng cho Thân Bỉnh. Cũng là vào lúc đó, Mạc Vân Phân mới biết, người có tiền chân chính có thể có tiền đến mức nào.

Vào lúc ấy Mạc Vân Phân cũng chưa hề nghĩ tới muốn liên quan gì tới Thân Bỉnh, tự mình biết mình bà ta vẫn có.

Mãi đến có một ngày ——

Lần kia bà ta bị đoàn phim phân đến bệnh viện diễn sản phụ trong phòng sinh, từ phòng sinh đi ra, nhìn thấy Thân Bỉnh đang một mình ở ngoài phòng sinh lo lắng chờ đợi, bà ta mới biết hóa ra ngày đó là lần đầu tiên ông ta làm cha.

Sau khi đoàn phim tan, bà ta an ủi Thân Bỉnh đang sốt sắng, nhìn ông ta lo lắng lại mong đợi, đi qua đi lại ngoài phòng sinh. Một giờ mùng một đầu năm, sau khi mẹ đau đớn đủ năm tiếng, đại công tử Thân gia ra đời. Trong nháy mắt đó, trên mặt Thân Bỉnh đột nhiên phóng ra hào quang lóa mắt.

Mai Âm uể oải được đẩy ra từ phòng sinh, Thân Bỉnh tiến lên nắm chặt tay bà, tâm thương yêu không dứt: "Vất vả rồi."

Mai Âm không biết vì sao hỏi một câu: "Anh yêu con không?"

Thân Bỉnh vừa mới ngắm con, lập tức nói: "Nó là bảo bối quý nhất đời anh, anh nhất định sẽ chuẩn bị cho nó tiệc đầy tháng long trọng nhất. Anh yêu con, hơn cả sinh mệnh."

Đó là tình cảnh chân thành cỡ nào, làm lúc đó Mạc Vân Phân chảy nước mắt.

Sau đó Thân Bỉnh thật sự làm tiệc đầy tháng long trọng, Mạc Vân Phân may mắn được mời tham gia. Bà ta lại một lần nữa phát hiện hào môn đúng là hào môn, tất cả mọi thứ đều là tinh xảo xa hoa mà bà ta chưa hề nghĩ tới, nhóm nhân sĩ thượng lưu giơ tay nhấc chân đó là tao nhã khắc ở trong xương.

Mai Âm mặc váy trắng dài ôm tiểu công tử, bà và con trai đứng ở trước bậc thang, vô số danh lưu vây quanh, đưa lên danh phẩm xa hoa, trân châu bảo thạch.

Cảnh đó Mạc Vân Phân suốt đời khó quên.

Bà ta đứng xa xa nhìn đứa bé trong ngực Mai Âm, nó mới sinh ra, trên người không đeo nhiều vật quý giá, nhưng được người mẹ lộng lẫy ôm, có thể cho thấy nó cao quý cỡ nào.

Cái gì gọi là thiên chi kiêu tử, cái gì gọi là "chúng tinh củng nguyệt", cái gì gọi là ngậm lấy thìa vàng sinh ra... Mạc Vân Phân không phải không thừa nhận, có mấy người từ một khắc chui ra bụng mẹ đã nhất định là cao quý hơn người khác, cho dù nó chỉ là một con vật nhỏ tiện tay bóp một cái sẽ mất đi hô hấp, cũng có giá trị cao hơn bà ta.

Bà ta hi vọng thời điểm con trai mình sinh ra cũng có thể giống đứa bé này.

Mai Âm chết rồi, bà ta thành công gả cho Thân Bỉnh, nhưng đáng tiếc là Thân Bỉnh cũng không chuẩn bị cho con trai bà ta tiệc long trọng như vậy, ông ta chưa từng nghĩ đến.

Đây là một cây gai trong lòng Mạc Vân Phân, mỗi lần nghĩ đến Thân Đông, bà ta luôn muốn xé nát cậu.

Vào lúc ấy cha mẹ bà ta vẫn không từ bỏ đòi tiền bà ta, sau đó biết được bà ta gả vào nhà giàu, buộc bà ta sắp xếp cho em trai một công việc tốt, chức vị không cần quá cao, ngồi lấy tiền là được. (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)

Mạc Vân Phân trào phúng trong lòng, những năm thượng vị này mình bà ta tính hết, như băng mỏng trên giày, người nhà lại chưa từng quan tâm một chút.

Bọn họ dựa vào cái gì muốn chia sẻ với bà ta?

Bà ta không chịu.

Nhưng Mạc Liên Phi cố tình không cần mặt mũi, ông ta nghĩ chị không phải không nhận tôi à? Không phải ghét bỏ tôi à? Không phải cảm thấy gả vào hào môn là quý tộc à? Tôi cố tình muốn chị xấu mặt!

Ông ta dùng danh nghĩa em trai Mạc Vân Phân đi ăn trộm cướp bóc, làm dư luận xôn xao, cũng nói khoác không biết ngượng: "Không sắp xếp công việc cho tôi, tôi sẽ cho chị mất mặt!"

Đó lại là một ác mộng của Mạc Vân Phân.

Thật vất vả vứt bỏ thân phận phút chốc bị Mạc Liên Phi kéo lại, bà ta hận không thể trực tiếp tìm sát thủ! Nhưng rốt cuộc là em ruột có liên hệ máu mủ, Mạc Vân Phân cuối cùng cũng nhịn xuống cơn giận với Thân Bỉnh, cắn răng cho Mạc Liên Phi vào công ty mỹ phẩm của mình.

Từ đó, Mạc Liên Phi bắt đầu lấy lòng bà ta, dần dần mới hóa giải thù hận ngày xưa.

Phân tích của Thân Đông giống suy nghĩ của Thịnh Khâu như đúc, vậy để cho Mạc Liên Phi "trộm" lại một lần.

Thịnh Khâu sớm liên lạc học muội làm truyền thông, bảo cô dẫn người đi rình. Thân Đông nhắc nhở: "Bảo cô ấy cẩn thận chút."

Loại người như Mạc Liên Phi phỏng chừng chuyện gì cũng có thể làm được.

Thịnh Khâu lúc này bật cười: "Yên tâm, cô ấy rất thông minh, không sao."

Thân Đông hiếu kỳ nói: "Chìa khóa cậu để ở dưới bồn hoa thứ ba thật à?"

"Làm sao có khả năng." Thịnh Khâu thản nhiên: "Lừa ông ta."

"Vậy sao cậu chắc, ông ta có thể vào?"

"Ông ta không tìm được chìa khóa nhất định sẽ gọi điện thoại cho anh, sau khi phát hiện anh tắt máy nhất định sẽ tự chủ trương. Loại người làm việc bất chấp hậu quả như ông ta, lại có anh bảo đảm trước, lúc này còn một lòng muốn biểu hiện trước mặt Mạc Vân Phân, không tốn một phân tiền có ngọc Kỳ Lân có mê hoặc quá lớn... Nhất định sẽ làm chuyện điên rồ."

Thân Đông thấy hắn phân tích tâm lý Mạc Liên Phi thấu triệt như thế, cau mày: "Chắc chắn như vậy?"

"Ông ta nhất định sẽ nghĩ, đây là nhà cháu ngoại trai của tao, tao thích thì tao đập phá." Thịnh Khâu cười một tiếng.

Qua mấy tiếng nổ, Mạc Liên Phi cầm lấy cây búa gỉ vứt ở bồn hoa liên tục đập nhiều cái vào cửa mật mã.

Như sở liệu của Thịnh Khâu, ông ta đạp cửa phòng ra, nghênh ngang đi vào nhà Thịnh Khâu.

Ngay lúc này, tiếng còi xe cảnh sát vang lên, lực lượng cảnh sát nghe báo án cấp tốc chạy tới.

Thịnh Khâu tắt máy cả một đêm, ôm đại bảo bảo ngủ ngon giấc, sáng ngày hôm sau, nhận được điện thoại của cảnh sát. (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)

Cùng lúc đó, tin tức cũng được phát ra.

"Em trai Mạc Vân Phân lại trộm cướp? Chẳng lẽ thật sự có trộm cắp vì đam mê?"

Trong bài viết có đính kèm video, ngôn từ sắc bén mà lại cân nhắc. Mạc Liên Phi hùng hồn vung búa lớn trộm đồ bị dân mạng chế thành meme, bắt đầu tạo trend.

Trong video, thời điểm Mạc Liên Phi bị còng tay kéo đi ra ngoài còn hô to: "Đây là nhà của cháu ngoại tôi! Tôi không trộm đồ! Tôi quang minh chính đại vào! Cháu ngoại bảo tôi tới lấy đồ!"

Rất hiển nhiên còn chưa phát hiện mình trúng kế.

Chưa tới hai giờ, chuyện này đã ầm ĩ mọi người đều biết, so với chuyện Mạc Liên Phi từng cố ý trộm cắp, lần này hiển nhiên ầm ĩ càng lớn hơn lần trước.

Chỉ là làm không ít người đều nghi hoặc chính là, "Đây là nhà Thịnh Khâu mà, sao anh ta thành cháu ngoại của Mạc Liên Phi?"

Tất cả mọi người cũng không biết Thịnh Khâu và Thân Đông đã kết hôn.

Buổi trưa Mạc Vân Phân đi đến Cục cảnh sát, xin cảnh sát cho hai chị em có không gian nói chuyện riêng, sau đó tát cho Mạc Liên Phi một cái!

Mạc Liên Phi bị đánh ngẩn người, nhìn chị gái sững sờ nói: "Chị, làm gì mà đánh em?"

"Chuyện này đến cùng là làm sao!" Mạc Vân Phân khó nén phẫn nộ: "Mày có biết sáng sớm Thân Bỉnh nổi giận thế nào hay không?! Mày làm ầm lên như thế, chuyện của Thịnh Khâu và Thân Đông cũng sẽ không dối gạt được! Truyền thông nhất định sẽ vô căn cứ thêm mắm dặm muối, mày bảo người Thân gia làm người như thế nào! Mày đến cùng nghĩ như thế nào!"

Mạc Liên Phi sững sờ một hồi lâu mới nói: "Không phải, không phải lỗi của em... Thịnh Khâu nó gọi điện thoại cho em, bảo em đi lấy ngọc Kỳ Lân..."

Ông ta tự cho là thông minh nói kế sách chuẩn bị hại Thân Đông làm cho cậu chia tay Thịnh Khâu ra, vội hỏi: "Đây là hiểu lầm, chị gọi điện thoại cho Thịnh Khâu, nó nhất định có thể hiểu được..."

Vừa dứt lời, Mạc Vân Phân lại tàn nhẫn cho ông ta một cái tát: "Mày đồ ngu xuẩn!"

"Chuyện đã đến nước này mày còn không nhìn ra được à?! Cảnh sát tại sao đúng lúc chạy tới như vậy? Tại sao truyền thông biết nhanh như vậy? Đây đều là bẫy Thịnh Khâu bố trí!"

"Không, không lý do..." Mạc Liên Phi vẫn chưa tin, giải thích: "Chị không biết đâu, thằng Thân Đông kia, nó ngày hôm qua còn nổi tính đại thiếu gia đánh Thịnh Khâu đấy..."

"Mày nhìn thấy tận mắt?"

"Đàn ông làm sao lấy loại chuyện mất mặt này đùa giỡn?"

Mạc Vân Phân cười lạnh nói: "Mày cho rằng ở trong lòng nó vợ và mặt mũi cái nào quan trọng hơn? Nó đây là giúp Thân Đông trả thù đấy!"

Xoay mặt thấy Mạc Liên Phi vẫn không hiểu được, bà ta chỉ một ngón tay: "Mày không suy nghĩ một chút, Thân Đông vào lúc này mang thai, Thịnh Khâu làm sao dám ngỗ nghịch nó?! Mày cho rằng mày nghĩ được Thịnh Khâu không nghĩ tới chắc? Tuổi nó còn trẻ tài sản đã quá trăm triệu, loại người như vậy một sợi tóc cũng có thể chơi mày mòng mòng!"

Mạc Liên Phi ở lại một hồi, nói: "Vậy, vậy bên ngoài hiện tại thế nào rồi?"

Mạc Vân Phân cắn răng nói: "Tội danh trộm cướp của mày đã ngồi vững, trừ phi Thịnh Khâu tự mình đứng ra giải thích! Thế nhưng một khi Thịnh Khâu đứng ra, chuyện hai chúng nó đã kết hôn không dối gạt được, Thân Bỉnh..."

"Chị..." Mạc Liên Phi nghe được cách, lo lắng nói: "Chị phải cứu em, không thể để em ở đây chứ? Như vậy chị cũng mất mặt! Chị không thể không quản em..."

"Mày còn biết tao mất mặt!" Mạc Vân Phân hất tay của ông ta ra: "Lúc mày đập cửa người ta sao không nghĩ sẽ làm tao mất mặt!"

"Em..."

"Tự cho là thông minh! Ở đây mấy ngày đi!" Mạc Vân Phân quay người muốn đi, đột nhiên nghĩ tới điều gì: "Lúc Thịnh Khâu gọi điện thoại cho mày có ghi âm không?" (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)

"Không..." Mạc Liên Phi làm sao có khả năng nghĩ đến Thịnh Khâu đang yên lành lại đột nhiên hãm hại "ông cậu" hắn.

Mạc Vân Phân phẫn nộ không thể hết, lại đánh ông ta một cái: "Ngu!"

"Được, tôi biết rồi." Thịnh Khâu cúp điện thoại, nói với Thân Đông: "Cảnh sát gọi điện thoại tới, hỏi chúng ta lúc nào trở lại hợp tác điều tra, kiểm tra cẩn thận có cái gì mất, còn nói có người đến gặp Mạc Liên Phi."

"Ha ha ha..." Thân Đông ôm bụng cười ra tiếng, hoàn toàn không hề che giấu vui sướng của mình: "Mạc Vân Phân khẳng định tức chết rồi ha ha ha ha!"

Thịnh Khâu đỡ lấy cậu để cậu cười nằm nhoài trên người mình, Thân Đông nghĩ đến cái mặt ngu xuẩn của Mạc Liên Phi khả năng bị đánh nhất thời ôi một tiếng, thở gấp nói: "Không được con tôi cười rơi mất."

Khóe miệng Thịnh Khâu co giật, "Bảo bảo..."

Thân Đông run lên, nhất thời không cười nổi, nhìn hắn nói: "Cậu đúng là đáng sợ."

Thịnh Khâu: "..."

Thân Đông xoa xoa bụng bình tĩnh lại, giả vờ buông lỏng nói: "Lần này dư luận nghiêng về một phía, mong đợi bà ta đáp lại thế nào quá."

"Anh đoán sẽ gọi điện thoại cho em bảo em hỗ trợ làm sáng tỏ."

Thân Đông liếc hắn một cái: "Cậu ước gì thông cáo chuyện của chúng ta cho thiên hạ chứ gì?"

Ánh mắt Thịnh Khâu ôn hòa lại sáng rỡ nhìn cậu, cười cười, một mặt đúng là có ý đó.

Thân Đông khó giải thích được đỏ mặt lên, hừ nói: "Được đó, bà ta xin tôi thì tôi sẽ giúp."

"Hiện tại à..." Thân Đông chậm rì rì, sợthiên hạ bất loạn hất cằm lên, nói năng có khí phách: "Tôi muốn khởi tốông ta!"

Truyện convert hay : Lăng Thiên Thần Đế
Chương Trước/25Chương Sau

Theo Dõi