Chương Trước/25Chương Sau

Từ Khi Có Con Của Đối Thủ Một Mất Một Còn

Chương 18

Quê nhà Thịnh Khâu vốn là ở thôn xóm cạnh trấn, nhưng sau đó Thịnh Khâu làm giàu, mua một căn nhà cho cha mẹ ở trên trấn, hai ông bà già trong lúc rảnh rỗi bán một chút hoa quả, tiền kiếm đủ chi tiêu.

Bọn họ hơn mười giờ sáng xuất phát, qua cao tốc đã là hai giờ rưỡi xế chiều, Thân Đông một đường ngủ, lúc này tỉnh lại nhìn ra ngoài qua cửa thủy tinh.

Cái thành phố này vốn tên là thành phố Khiếu Phong Lai, sau đó bởi vì trong thành sửa chữa một cung điện du lịch, có danh xưng Tiểu Vọng. Tuy rằng như vậy, thế nhưng phương diện phồn vinh cũng không được một phần mười của Vọng Đô.

Thịnh Khâu lái xe xuyên qua trung tâm thành phố, theo quốc lộ tiếp tục con đường đó, toàn bộ đều là đường cái.

Trấn nhỏ tọa lạc tại hai bên quốc lộ, bên này nhìn ra mới vừa quy hoạch xong, quảng trường cũng là mới xây, nhà Thịnh Khâu ngay trên quảng trường.

Xe chưa dừng hẳn, cha mẹ Thịnh gia cũng đã bước ra ngoài. Thân Đông hạ cửa kính thủy tinh, ánh mắt rơi vào hai gương mặt đầy vui sướng kia.

Đó là hai gương mặt hiền lành, tóc lão phụ nhân đã trắng phau, lão gia tử ngược lại là tóc tai đen thui, nhưng có thể nhìn ra tuổi tác không nhỏ, đứng chung một chỗ với Thịnh Khâu, không giống như là cha con mà như là ông cháu. (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)

Thịnh Khâu kéo mở cửa xe đưa Thân Đông đi ra ngoài, vào cửa giới thiệu. Lão phụ nhân vẫn luôn nhìn bụng cậu, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn mặt xinh đẹp của cậu, vui vẻ ra mặt.

Thấy Thịnh Khâu mang đồ về, bà còn nói với Thân Đông: "Con xem thằng nhóc này, mỗi lần về đều mang đồ về cho hai bác, đã nói là không cần mang về rồi."

Nói tuy rằng như vậy, thế nhưng mặt bà lại vui vẻ, hiển nhiên là khen Thịnh Khâu là đứa trẻ tốt trước mặt Thân Đông.

Thân Đông cũng cười cười, Thịnh Khâu tiếp lời: "Đây là Đông Đông mang, nói bồi bổ thân thể cho ba mẹ."

Hai lão già một mặt vui mừng, mặt Thân Đông thoáng đỏ, cậu lại chưa từng nghĩ tới mua đồ bổ cho hai người.

Cơm nước đã chuẩn bị xong, người một nhà lên lầu hâm nóng rồi ăn cơm. Khẩu vị Thân Đông không tốt, ăn hai miệng rồi bỏ lại, thần sắc mệt mỏi, một mặt uể oải.

Thịnh Khâu vội vàng để đũa xuống: "Không thoải mái?"

Thân Đông rầu rĩ nói: "Mệt."

"Vậy đi ngủ một lát đi." Mẹ Thịnh vội hỏi: "Ga giường ngày hôm nay mới phơi nắng, các con về mới trải." Xong bà xoay mặt chỉ trích Thịnh Khâu: "Mẹ đã bảo để ba mẹ đi thăm con, dằn vặt làm gì."

Thịnh Khâu dẫn Thân Đông lên lầu nghỉ ngơi. Cửa kéo thủy tinh, Thịnh Khâu bảo cậu nằm xuống, mở điều hòa đắp chăn. Tay hắn đột nhiên bị nắm, Thân Đông cau mày nói: "Cậu nấu cho tôi."

"Được, chờ em tỉnh lại có thể ăn."

Thân Đông yên tâm, ngủ một giấc đến tối, bị tiếng nhạc ầm ĩ đánh thức, mơ mơ màng màng bưng tai đi tới trước cửa sổ, kéo cửa ra, tiếng động kia càng thêm đinh tai nhức óc.

Trên quảng trường đã lên đèn, loa đặt tại bốn góc, một góc một nhóm người, đang nhảy trên quảng trường.

Ngoài ra, còn có các loại bán ăn vặt cùng bày quán vỉa hè, đứa nhỏ đi giày trượt patin đủ màu sắc lượn tới lượn lui, phi thường náo nhiệt. (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)

Thịnh Khâu vừa lên là thấy cậu ngồi ở trên giường ngẩn người, "Tỉnh rồi? Rửa mặt ăn một chút đi, chúng ta đi ra ngoài đi một chút."

Thân Đông xoay mặt, một mặt không thể nào tiếp thu được nói: "Cậu đến cùng nghĩ như thế nào? Mua nhà trên quảng trường? Có điên không?"

"Bọn họ qua mười một giờ sẽ tan."

"Thế xe qua lại trên quốc lộ thì sao? Toàn là xe chở hàng lớn!" Quốc lộ cách nhà này chưa đến 200 mét, tình cờ có một chiếc xe đều sẽ phát ra tiếng vang ầm ầm.

"..." Thịnh Khâu không thể làm gì khác hơn nói: "Vậy sau đó chúng ta về nhà cũ ngủ, trong thôn dưới trấn."

Thân Đông thở ra một hơi, đứng dậy thu dọn ăn ít đồ, xuống lầu là thấy trong phòng chen lấn sáu, bảy người đang cùng cha mẹ Thịnh gia nói chuyện, nhìn thấy họ cùng xuống dưới đều sửng sốt.

Dồn dập nhìn cậu chằm chằm không ngừng.

Thịnh Khâu thấy sắc mặt Thân Đông không dễ nhìn, nói: "Chúng con đi ra ngoài một lát, sau đó trực tiếp về nhà cũ ở, ba mẹ cũng nghỉ sớm một chút."

Đi ra ngoài cửa hàng, Thân Đông vẫn luôn nghiêm mặt. Thịnh Khâu không chắc cậu dỗi cái gì, vừa muốn mở miệng lại đột nhiên bị đạp một chân.

Cái giẫm này phi thường mạnh, hắn đau đến độ thiếu chút nữa nhảy dựng lên.

"Người nhà các cậu có phải là chưa từng thấy người không? Có gì hay mà xem?"

Thịnh Khâu rạo rực, nói: "Em đẹp."

"Đẹp cái rắm!"

"Thật sự đẹp."

Thân Đông ý thức được hắn thật sự khen mình, nhất thời mặt đỏ lên, không còn hung hăng kiêu ngạo, ngó mặt qua chỗ khác bất mãn nói, "Vậy cũng không thể liên tục nhìn chằm chằm vào tôi, coi tôi là khỉ chắc."

"Mấy người kia là họ hàng gần, đám chị họ của anh nghe nói anh đã trở về, tới xem một chút, trò chuyện."

Thân Đông cau mày: "Vậy, vậy tôi có phải là cần theo cậu nói chuyện với bọn họ không?"

"Không cần, mới tán gẫu qua." Thịnh Khâu kéo cậu đi, hoạt động ngón chân một chút, cười hai tiếng.

Thân Đông rất thích khen, đơn giản mà nói là thích nghe tán dương. Thịnh Khâu đến nay còn có thể nhớ tới gương mặt đắc ý sáng bừng của cậu mỗi khi được giáo viên khích lệ, đáng yêu làm hắn muốn ăn một ngụm.

Tính cách nhỏ này đến bây giờ vẫn như cũ vẫn không thay đổi, ngược lại cũng tiện cho hắn dỗ người.

Bên này đèn đường tối tăm, hai người chậm rãi đi tới. Thịnh Khâu vừa đi vừa nói thay đổi nơi đây những năm vừa qua, còn chỉ trường tiểu học mình học khi còn bé, hiện tại đã bị hủy đi.

Đi ngang qua một cửa hàng trà sữa, Thân Đông muốn một ly sữa bò nóng, cầm vừa đi vừa uống.

"Thịnh Khâu!"

Một giọng con gái truyền đến, hai người cùng ngẩng đầu nhìn lại. Thịnh Khâu nhận ra người tới: "Anh Lệ."

"Nghe nói anh về, em đang tới nhà tìm anh đây." Cô gái này nhìn ước chừng hai mươi, mặc váy hoa dài tay, đeo đồ trang sức trang nhã, rất là tiểu thanh tân, nhìn thoải mái.

"Giờ đi cũng không muộn, có chuẩn bị quà cho em."

"Lại có quà cho em?" Hàn Anh Lệ một mặt vui vẻ, xoay mặt nhìn Thân Đông: "Đây là..."

"Người yêu của anh." Thịnh Khâu thoải mái giới thiệu: "Thân Đông, bọn anh lần này trở về là gặp cha mẹ."

Hàn Anh Lệ cứng đờ, nói: "Chưa, chưa từng nghe nói anh có đối tượng..."

Thịnh Khâu cười cười, lên xe trước mua vé sau không thể nói cho con gái, "Bọn anh quen biết mười mấy năm, mới hẹn hò không bao lâu."

"Mười mấy năm sao..."

Ánh mắt Hàn Anh Lệ quan sát Thân Đông từ trên xuống dưới một lần, nỗ lực gượng cười nói: "Chào anh."

Thân Đông nhàn nhạt gật đầu: "Chào cô."

Hàn Anh Lệ nói: "Thế, em đến nhà anh lấy quà, lát nữa nhắn WeChat."

"Được."

Cô gái vừa đi, Thân Đông bất ngờ nói: "Cô gái này không tệ, điềm đạm. Cậu thích loại này?"

"Anh thích loại như em."

"Thích tôi còn lát nữa nhắn WeChat? Nghe còn giống như mỗi lần đều mang quà? Thật sự không có ý kia?"

Thịnh Khâu thở dài: "Năm đó anh xuất ngoại mượn một ít tiền nhà cô ấy, ba mẹ cô ấy có ơn với anh. Nhưng em cũng biết, lúc cấp hai anh đã đến Vọng Đô học, vẫn luôn không hay ở nhà, làm sao có cơ hội phát triển tình cảm." (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)

"Tiếc nuối quá ha."

"..." Thịnh Khâu kéo cậu qua, "Em ghen?"

Ai ghen á!

Thân Đông suýt nữa tức điên, chuông điện thoại di động đúng lúc vang lên, cậu đúng lúc nuốt oán hận vào.

Dãy số lạ, Thân Đông suy đoán đại khái là người dò hỏi ngọc Kỳ Lân, ấn nghe, nhưng là giọng quen thuộc, chỉ là bị ép rất thấp, mà Thân Đông thông minh, vẫn là một câu đã nghe ra.

Mắt cậu híp lại: "Mạc Liên Phi, làm sao? Cá chép vượt Long môn là ông?"

Mạc Liên Phi, em trai Mạc Vân Phân. Thân Đông đoán không lầm, Mạc Vân Phân quả nhiên nuốt không trôi cơn giận này.

Mạc Liên Phi lấy làm kinh hãi: "Mày đã nghe ra?"

Thân Đông hừ lạnh: "Làm sao, muốn mua ngọc Kỳ Lân?"

"Không sai!" Mạc Liên Phi nói: "Thân Đông, nếu mày bây giờ cũng đã kết hôn với thằng nhóc nghèo Thịnh Khâu kia rồi, tốt nhất là đừng ham quyền thừa kế Thân gia nữa, cũng đừng kiếm chỗ hời của Thân gia nữa. Ngọc Kỳ Lân mày trả lại cho tao, tao cho mày 20 triệu(*), mày tiêu ít một chút, có thể bảo đảm nửa cuối cuộc đời mày không lo ăn uống."

(Khoảng 66 tỉ VND)

Thân Đông cười lạnh nói: "Chó vẫn là chó, quả nhiên không biết nói tiếng người."

Mạc Liên Phi cả giận nói: "Mày nói cái gì đấy!"

"Ngọc Kỳ Lân ông có muốn hay không?"

Mạc Liên Phi bên này bị Mạc Vân Phân bấm hai lần, cũng ý thức được mình kéo đề tài xa, ẩn nhẫn nói: "Muốn!"

"Được, 20 triệu đô la mỹ(*), thiếu một xu cũng đừng nghĩ."

(Khoảng 463 tỉ VND)

"Con mẹ nó mày dọa ai!"

Mặt Thân Đông đen như đáy nồi: "30 triệu, đô la mỹ, thăm hỏi mẹ tôi thế nào cũng phải có thành ý."

Mạc Liên Phi tức gần chết: "Tao đi đâu lấy nhiều tiền như thế cho mày!"

"Phải trực tiếp cầm tiền đến đây, hoặc tôi sẽ gửi số thẻ online cho ông. Đừng dùng cái mồm thối nói chuyện với tôi, cẩn thận tôi không vui sẽ giết chết ông."

"Mày đồ tiện..."

Thân Đông mặt không hề cảm xúc cúp điện thoại.

Thịnh Khâu nắm chặt ngón tay lạnh lẽo của cậu, lại bị cậu hất ra. Thân Đông quay người ngồi ở trên ghế dài ven đường, đêm hè oi bức cũng không ngăn nổi thân thể run run của cậu.

Ly sữa bò trong tay bị bóp xẹp, Thịnh Khâu vội vàng lấy xuống ngừa cậu làm đổ lên người, hai tay ấn tay cậu vào lòng bàn tay, ôn nhu nói: "Đừng nóng giận, Đông Đông."

Trong mắt Thân Đông đột nhiên dâng lên hơi nước, cậu càng run rẩy, nước mắt càng dâng lên, trong nháy mắt làm gương mặt ướt nhẹp.

Thịnh Khâu ôm cậu, nhẹ nhàng vỗ nhẹ lưng của cậu, lòng đau như kim đâm.

Hắn biết Thân Đông oan ức, phẫn nộ, không cam lòng.

Thân là thiên chi kiêu tử, từ nhỏ đến lớn quen sống trong nhung lụa, ăn uống chi phí đều là sung sướng nhất. (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)

Đột nhiên có một ngày từ đám mây rơi xuống, có người tuyên bố ném cho cậu 20 triệu, phải tiêu tiết kiệm như ăn mày, đây là một phần nhục nhã cực lớn. Mà cố tình Thịnh Khâu hắn lại là kẻ không làm được gì, không có quyền thế, không có năng lực có thể đè ép được đối phương, còn hại cậu đánh mất quyền thừa kế, giờ khắc này an ủi cũng vô lực.

Thân Đông không thể không buồn hận.

Lại không thể làm gì.

Bởi vì có một số việc trời chú định, không có cách nào thay đổi.

Chỉ là làm người thừa kế nhiều năm như vậy, bị cắt ra vết sẹo, cậu có chút hỏng mất.

Thịnh Khâu nhẹ nhàng vỗ nhẹ bờ vai cậu, trong đầu hiện ra gương mặt kia của Mạc Liên Phi. Hắn nhớ Mạc Liên Phi là một tên hữu dũng vô mưu, dùng lời Thân Đông nói, ông ta chính là một con chó của Mạc Vân Phân, chỉ là cùng cha mẹ mà thôi.

Người như thế miệng không có cửa, dễ làm người tức giận, nhưng dễ trị nhất.

Thịnh Khâu cúi đầu hôn trán Thân Đông một cái, lần thứ hai ôm sát người, ánh mắt nặng nề tối sầm xuống.

Vốn là hắn cảm thấy sau khi Thân Đông kết hôn với hắn cũng không cần liên hệ với Thân gia, xem ra là hắn nghĩ quá đơn giản.

Tác giả có lời muốn nói: Đại bảo bảo gây sự bị bắt nạt phải làm sao?

Thịnh Khâu: Đương nhiên là giúp em ấy bắt nạt lại.

Là thằng đó tìm cớ trước.

Thịnh Khâu: Sai là thế giới này.

...

Anh đẹp trai anh có lý.

Truyện convert hay : Yêu Nghiệt Tu Chân Bỏ Thiếu
Chương Trước/25Chương Sau

Theo Dõi