Chương Trước/104Chương Sau

Trùng Sinh Chi Thương Lam

Chương 100: Thiếu

*

Editor: Thiên Y

Chúc mọi người cuối tuần vui vẻ

Dong Thành là một trấn nhỏ giáp biển. Thời tiết ở trên đảo hay thay đổi, lúc đầu trời xanh mây trắng, nhưng không được bao lâu đã có cơn mưa nhỏ. Nước mưa tí tách rơi xuống đánh vào cửa phát ra tiếng " lộp bộp".

Ôn Dĩ Thâm nắm tay Thương Lam đứng ở cửa tiệm, nhìn những hạt mưa rơi nước bên ngoài cửa, không nói chuyện, cũng không di chuyển, nhưng lại nhẹ nhàng nắm bàn tay mềm mại của cô mà thưởng thức.

Khung xương Thương Lam mảnh khảnh, mặc dù cả người nhỏ nhắn nhưng nơi cần lớn vẫn rất phát triển. Hơn nữa mấy năm nay tư tưởng thoải mái nên sức ăn cũng tăng lên, cả người dần dần trở nên đẫy đà hơn.

Gió biển nhẹ thổi qua, chuông gió treo ngoài cửa phát ra những tiếng vang thanh thúy. Thương Lam yên lặng đứng ở bên cạnh anh ta, nụ cười thản nhiên hiện lên trên mặt, ánh mắt cô nhìn về phía cảnh biển cách đó không xa, trong lòng chợt rung động.

Cuộc sống không buồn không lo bốn năm nay của cô giống như là đang nằm mơ, tất cả đều tốt đẹp khiến cô không có cảm giác chân thật.

Bác Vương đưa cho Ôn Dĩ Thâm một cái ô, ánh nhìn mập mờ dán lên hai người từ đầu đến cuối. Trên mặt Thương Lam hiện lên vẻ lúng túng, lông mi dài chớp chớp, bàn tay cô nhẹ nhàng di chuyển, dự định rút tay mình về.

" Vậy chúng tôi đi trước." Ôn Dĩ Thâm gật đầu một cái về phía chị Bùi, năm ngón tay buông lỏng, thả bàn tay nhỏ bé của cô ra.

Thừa dịp anh ta mở dù ra, cô nhìn về một hướng định dời đi, ai ngờ bả vai bị nắm chặt, anh ta đã trực tiếp kéo cô vào trong ngực của mình.

" Tiến lại đây, đừng để ướt." Sức lực ôm cô không nặng cũng không nhẹ, không đến mức khiến cô cảm thấy đau đớn, nhưng cũng không để cho cô có cơ hội né tránh.

" Chúng ta muốn đi đâu?" Thương Lam ngước đầu nhìn anh ta, giờ phút này khoảng cách của hai người rất gần, trong mũi quanh quẩn mùi hương nước hoa nhẹ nhàng trên người anh ta, thậm chí cô có thể nghe được tiếng tim mình đập thình thịch.

" Có đói bụng không?" Anh ta không trả lời mà hỏi lại, trên mặt vẫn là nụ cười yếu ớt như cũ.

Thương Lam giật giật bả vai, sắc mặt hơi thay đổi, nhưng chỉ mất một chút thời gian liền khôi phục lại bình thường. Cô gật đầu một cái coi như là đồng ý.

" Chúng ta ăn cơm trước đã." Đột nhiên anh ta vuốt ve mi tâm của cô, cố gắng an ủi cô gái trong mắt tràn đầy ưu sầu.

" Nếu như chỉ là ăn cơm...... Ở chỗ nào cũng giống như nhau." Cô đứng tại chỗ vẫn không nhúc nhích.

Nhìn cô, ánh mắt của anh bỗng trở nên phức tạp, âm thanh lại khàn khàn mấy phần:" Tiểu Lam! Anh có chút chuyện muốn nói với em."

Thương Lam chợt sững sờ, né tránh ánh mắt của anh ta.

" Có chuyện gì có thể nói ở chỗ này."

Thái độ trốn tránh của cô cũng không khiến anh ta thấy tức giận, nhưng bàn tay đang nắm tay của cô có chút cứng ngắc: " Đi thôi."

Không cho cô cơ hội cự tuyệt, anh ta che ôm cô đi trong mưa, bước chân đi chầm chậm phối hợp với cô, hơn nửa người anh ta ở bên ngoài ô, mặc cho nước mưa làm ướt bả vai.

Những chi tiết nhỏ đó Thương Lam đều nhìn thấy, hành động ấy tự nhiên giống như sự quan tâm của người đàn ông giành cho người phụ nữ họ yêu.

" Dĩ Thâm...." Cô thở dài, vừa muốn mở miệng, lại bị anh ta ngắt lời: " Có chuyện gì lát rồi nói."

Lúc này dù kiên nhẫn hơn cũng vô dụng, huống chi từ trước đến nay tính cách của người đàn ông này cũng không giống với vẻ ngoài dịu dàng, thiện lương của anh ta.

Mắt thấy càng ngày càng cách xa cửa chính của quán cơm nhỏ, vô tình giữa hai người rơi vào trầm lặng. Thương Lam lẳng lặng đi theo bước chân của anh ta, cúi đầu, suy nghĩ trở về thời gian bốn năm trước.

Bởi vì không có tiền lo quan hệ, cô thuận tiện ở lại trong quán ăn giúp một tay. Vố dĩ chị Bùi định sắp xếp cho cô ở quầy thu ngân thu tiền, lau dọn bàn ghế, ai ngờ....

Ôn Dĩ Thâm muốn dẫn cô đi phòng ăn không gần cũng không xa, cách mấy con phố là đến.

Hôm nay hai người che dù, bước đi thong thả ở trong mưa. Nam anh tuấn cao lớn, nữ nhỏ nhắn xinh đẹp, bất tri bất giác trở thành một bức tranh lãng mạn trong mắt những người xung quanh.

Thương Lam yên lặng ngồi ở bên cạnh bàn, hai tay đan vào nhau ở trên đùi, bày ra tư thế một thục nữ. Cô cúi đầu lặng lẽ quan sát Ôn Dĩ Thâm ngồi đối diện. Trên mặt người đàn ông khôi ngô vẫn hiện lên nụ cười ôn hoà, nhưng nụ cười kia cũng không có chạm đến đáy mắt....

Nhà hàng Tây này mới vừa mở không lâu, nên cách bài trí xung quanh cũng còn rất mới. Tiếng đàn êm tai vang lên bốn phía, bên cạnh là tốp năm tốp ba khách hàng ngồi xung quanh.... d.d.l.q.d

Ánh mắt của Thương Lam rơi vào quyển thực đơn trên bàn, nhìn thấy giá cả đắt đỏ phía trên, sắc mặt cô trở nên nặng nề.

" Muốn ăn chút gì không?" Ôn Dĩ Thâm lịch sự đưa thực đơn cho cô, Thương Lam chớp mắt mấy cái, lắc đầu đẩy trở về: " Anh quyết định đi."

Tay cầm thực đơn của anh bỗng dừng lại, cũng không miễn cưỡng, lần lượt gọi món chính và điểm tâm ngọt sau bữa ăn, sau đó lại hỏi người phục vụ chuẩn bị một chai Laffey.

Người đàn ông này, thật sự chỉ là một thầy giáo bình thường dạy mĩ thuật thôi sao?

Thương Lam cúi mặt không có lên tiếng, nhìn động tác thuần thục kết hợp với sự khéo léo, ánh mắt cô bỗng loé lên.

Ăn bữa cơm tây, nhưng thật ra trong bữa ăn rất chú trọng lễ nghi. Chỉ một chút chi tiết nho nhỏ trên bàn ăn, hoàn toàn có thể nhìn ra phẩm hạnh của một người.

Bởi vì có liên quan đến Thương Trung Tín, từ khi còn nhỏ Thương Lam đã tiếp nhận sự giáo dục của một thục nữ đoan trang. Ở phương diện này, cách dùng cơm càng phải nắm chặt, cho dù là ăn một miếng bánh mì cũng phải thể hiện sự đẹp mắt, không thể mất lễ độ ở trước mặt mọi người.

Ánh sắng hoàng hôn tạo nên khung cảnh hoàn toàn yên tĩnh. Trong không khí lãng mạn, sau khi ngồi được một lúc, Ôn Dĩ Thâm quay đầu khẽ mỉm cười với cô, nói: " Không có món gì đặc biệt muốn ăn sao?"

Thương Lam lẳng lặng lắc đầu, nhìn khuôn mặt tuấn tú phía trước, áo vest hơi ướt đã được người phục vụ mang đi hong khô, chỉ còn lại chiếc áo sơ mi trắng ôm lấy đường cong cơ thể, ống tay áo khẽ cuốn lên, lộ ra chiếc đồng hồ Rolex màu xám bạc trên cổ tay, khiêm tốn nhưng không mất đi sự ưu nhã.

" Tiểu Lam." Anh ta lấy một chiếc hộp nhung tinh sảo từ trong túi áo rồi mở ra, bên trong là một chiếc nhẫn: " Qua một thời gian nữa, anh phải trở về Anh xử lý một chuyện. Anh hi vọng em có thể trở về với anh."

Nhất thời Thương Lam thấy sững sờ, nhưng không cảm thấy ngoài ý muốn. Sau một lúc nhìn vào mắt của cô, anh ta còn nói: " Dĩ nhiên, là với thân phận vợ của anh." Giọng điệu của anh ta vừa nghiêm túc, lại vừa chân thành.

" Chuyện này...... Quá đột nhiên." Cả người cô cứng ngắc, căn



Truyện convert hay : Quý Nữ Trọng Sinh: Hầu Phủ Hạ Đường Thê
Chương Trước/104Chương Sau

Theo Dõi