Chương Trước/313Chương Sau

Trèo Cửa Sổ Gây Án: Ông Xã Ra Tay Nhẹ Nhàng

Chương 272: Giương cung bạt kiếm

Lê Bảo Y lôi kéo Thủy Miểu Miểu khí thế hung hăng đi vào, đi qua Trần Khải và Vương Tử Trinh vừa xuống xe, nhìn cũng không nhìn bọn họ một chút.

Người ở bên trong tụ lại nói chuyện một chỗ.

Lê Bảo Y thấy họ có quen mặt, cũng không nhận ra, không gọi tên ai ra.

Ánh mắt mọi người nhìn về phía bọn họ.

"Vương Tử Trinh." Không biết người nào gọi một tiếng.

Lê Bảo Y nhìn ra phía sau một chút.

Vương Tử Trinh đã bỏ kính râm xuống, lộ ra đôi mắt.

Bởi vì bà ngoại anh ta là người Mỹ, cho nên, anh ta có huyết thống Âu Mĩ, da thắng, mũi hơi cao, đôi mắt thâm thúy.

Nhưng lại còn có một gương mặt dịu dàng như tây.

Cương nghị và dịu dàng, trùng hợp hoàn mỹ, sáng tạo ra Vương Tử Trinh kinh động như gặp thần tiên.

Anh ta đi qua Lê Bảo Y, tiến về phía trước.

Lê Bảo Y nhìn thấy Trần Khải theo sau lưng anh ta, biết người đàn ông đeo kính đen trên xe trước đó là người nào.

Móa, hình như cô lại làm chuyện mất mặt.

"Người kia không phải Lê Bảo Y sao?"Nữ A hô, ánh mắt nhìn lướt qua Thủy Miểu Miểu, trở lại mặt Bảo Bảo, cười nói: "Cô còn không có bạn trai ư?"

"Cái kia, anh ấy đi công tác." Lê Bảo Y tìm một lý do, lôi kéo Thủy Miểu Miểu đi qua, ngồi xuống ghế sô pha.

Thẩm Mặc Thần nhìn thoáng qua Lê Bảo Y, ánh mắt chậm rãi nhìn về phía Thủy Miểu Miểu.

Thủy Miểu Miểu cảm giác được ánh mắt anh nhìn qua.

Rõ ràng là anh mang theo người phụ nữ khác đến, tại sao cô phải cảm thấy xấu hổ.

Nghĩ tới đây, Thủy Miểu Miểu thoải mái nhìn về phía Thẩm Mặc Thần.

Anh khẽ cười một tiếng.

Phi.

Thật đúng là vô liêm sỉ, bị bắt bao hết còn có thể phong thanh bình tĩnh như thế.

"Nhìn cái gì?" Thủy Miểu Miểu hỏi.

Lý Như chú ý tới Thủy Miểu Miểu, trong mắt lóe lên phòng bị, ôm cánh tay Thẩm Mặc Thần, hỏi Lê Bảo Y: " Lê Bảo Y, bạn trai cô làm gì vậy?"

Thủy Miểu Miểu nhìn sang tay Lý Như, rủ đôi mắt xuống, bưng một ly rượu vang đỏ trên bàn, nhẹ nhàng lắc.

"Anh ấy..."Trong lòng Lê Bảo Y nghĩ nên nói như thế nào.

"Không phải đến bạn trai cô làm cái gì cũng không biết chứ?" Lý Như vừa cười vừa nói.

"Anh ấy làm ăn." Thủy Miểu Miểu giải vây thay Lê Bảo Y.

"Đúng, chính là như vậy." Lê Bảo Y tăng thêm một câu.

Thủy Miểu Miểu: "..."

Đây là giấu đầu lòi đuôi trong truyền thuyết sao?

Những người khác nhìn nhau cười một tiếng.

Vương Tử Trinh như có điều suy nghĩ, ánh mắt nhìn về phía Lê Bảo Y.

"Bây giờ cô gọi điện thoại cho anh ấy đi, chúng tôi rất muốn nghe giọng của anh ấy."Nữ A vừa cười vừa nói.

"Tiếng bạn trai tôi là cô muốn nghe thì nghe được sao?" Lê Bảo Y nghe ra bọn họ châm chọc, không khách khí nói.

"Nếu như không có thì thôi, giả bộ làm gì?"Nữ B châm chọc nói.

Thủy Miểu Miểu nhíu lông mày.

Cô biết vì sao Bảo Bảo gọi cô đến, những bạn học ở trường cấp 3 Bảo Bảo đều không phải là hạng người lương thiện.

"Gọi thì gọi." Lê Bảo Y xúc động, phát hỏa.

"Chúng tôi muốn nghe loa ngoài."Nữ A nói ra.

Lê Bảo Y tìm một lượt số trên điện thoại, không có bạn nam giới, nhìn thấy người xung quanh đang nhìn vào mình, kiên trì, gọi điện thoại cho Lê Việt.

Điện thoại sau ba tiếng liền nhận.

Lê Bảo Y vô cùng khẩn trương, nếu anh trai lộ tẩy, cô sẽ mất mặt đến nhảy xuống biển.

"Sao vậy?"Lúc Lê Việt đối với Lê Bảo Y, giọng đặc biệt dịu dàng.

"Thân ái, em đang họp lớp với bạn trường cấp 3, bọn họ nói muốn nghe tiếng bạn trai em, cho nên, em gọi cho anh." Lê Bảo Y có chút gấp gáp, nói đại khái tình huống một chút.

Đầu kia điện thoại di động trầm mặc.

Lê Bảo Y khẩn trương, lòng bàn tay đổ mồ hôi.

Truyện convert hay : Tuyệt Thế Kiếm Đế
Chương Trước/313Chương Sau

Theo Dõi