Chương Trước/313Chương Sau

Trèo Cửa Sổ Gây Án: Ông Xã Ra Tay Nhẹ Nhàng

Chương 196: Cô thật không biết xấu hổ

Trong mắt Thủy Miểu Miểu lóe lên giảo hoạt, phủi tay, nhu thuận hỏi: "Tôi biết hát nhất là ( để cho chúng ta tạo nên mái chèo), anh có muốn nghe hay không?"

Sắc mặt Dạ Lăng Dật tái xanh.

Bài hát này, gợi lên ký ức không tốt với anh ta.

Thủy Miểu Miểu nở nụ cười xinh đẹp, toét miệng.

Nhớ kỹ lúc học tiểu học, khóa âm nhạc muốn thi tuyển, thầy giáo để mỗi một bạn học hát một bài.

Dạ Lăng Dật liền chọn bài này ( để cho chúng ta hát lên mái chèo).

Câu đầu tiên anh ta hát vô cùng dễ nghe, giọng mang theo từ tính, như là âm thanh tự nhiên, làm cho tất cả mọi người cũng vì đó khuynh đảo, say mê.

Nhưng, câu thứ hai, câu thứ ba, đến mức âm điệu cả bài hát, đều là câu đầu tiên.

Anh ta hát xong, các bạn học trong lớp đều cười gục xuống.

Cô là người cười vui mừng nhất, một bên đập bàn, một bên cười ha ha.

Nghe nói, về sau lớp đó, rất nhiều bàn của bạn học, đều tai ương.

Kết quả, bời vì cô hát tốt nhất, thầy giáo bắt cô nhất định phải giúp Dạ Lăng Dật ca hát.

Bọn họ luyện tập một tuần, mỗi ngày Thủy Miểu Miểu cười đáp mặt rút gân, vương mặt đơ không cao hứng, không hát.

Thủy Miểu Miểu dính anh ta, mỗi ngày trèo tường nhảy cửa sổ.

Sáng sớm, anh ta tỉnh lại, cô đã an vị tại trên giường của anh ta, bắt đầu giờ học sớm, buổi tối trước khi ngủ, cô lại leo vào phòng của anh ta, ngồi ở đầu giường, giờ học muộn, quả thực là dạy cho anh ta hát ( để cho chúng ta tạo nên mái chèo).

Lần đó, quả thực là địa ngục nhân gian với Dạ Lăng Dật,

Mà cô rất thích khi dễ anh ta.

Trọng điểm là, cô chỉ có âm nhạc tốt hơn anh ta, đương nhiên phải đắc ý.

Cuối cùng thầy cho anh ta 95 điểm, lấy tên đẹp, tiến bộ thần tốc, mà cô, lão sư chỉ cho 94 điểm.

Lần đó cô cảm thấy cái cô giáo nữ kia thầm mến Dạ Lăng Dật, mới cho cao như vậy.

"Vậy cô không cần hát." Dạ Lăng Dật lạnh lùng nói.

Lý tổng nhìn bầu không khí không đúng, lại cùng người bên cạnh hát một bài người yêu tri tâm.

Lần này, không phải bàn tay heo của Lý tổng ăn mặn, mà chính là mỹ nữ bên cạnh mò tới chân mập của Lý tổng, đánh mấy vòng, bị Lý tổng ô ngồi ở trên đùi ông ta, mỹ nữ thuận thế nằm ở trên người Lý tổng, cùng ca hát.

Thật sự là lang hữu tình muội cố ý, câu nói kia, nói thế nào, vợ không bằng thiếp, thiếp không bằng Gà, Gà không bằng trộm, trộm không bằng trộm không được.

Thủy Miểu Miểu phát hiện tay của mình ngứa, có loại ý nghĩ muốn gọi điện thoại cho bà xã Lý tổng.

Người yêu tri tâm hát xong, hai Lũ cặn bã này liền hôn nhau.

Dạ Lăng Dật giống như cũng nhìn thấy, lại trừng mắt về phía Thủy Miểu Miểu, ánh sáng trong mắt gần như muốn lăng trì cô.

Thủy Miểu Miểu run lên một cái.

Cô yên lặng ngồi, đến rắm còn không có thả một cái, cô trêu ai ghẹo ai sao?

Anh ta trừng cô làm gì.

Dạ Lăng Dật châm chọc nói ra: "Cô trước kia cũng chiêu đãi khách hàng như thế sao?"

"Không có cách, nghề nghiệp cần, nghề nghiệp có chuyên môn." Thủy Miểu Miểu liếc Lý tổng và mỹ nữ một chút, chuyên nghiệp trả lời.

Trong mắt Dạ Lăng Dật bắn ra tia sáng lạnh, như là tên bắn lén, nghiêm mặt, cầm ly rượu đỏ trong tay nhét vào trong tay Thủy Miểu Miểu, ra lệnh: "Đút tôi, dùng miệng."

Thủy Miểu Miểu nâng lông mày lên, nghi ngờ nhìn ly rượu trong tay.

Cô mời rượu anh ta cảm thấy bẩn, dùng miệng cho anh ta uống, anh ta không cảm thấy ô uế sao?

Thủy Miểu Miểu nhét ly rượu vào lại tay anh ta, nói ra: "Ngại quá, gần đây thân thể có chút không thoải mái, nếu bị nhiễm Aids hay gì, lại lây cho anh, vậy là sai lầm, anh vẫn tự mình uống đi."

"Thủy Miểu Miểu." Dạ Lăng Dật giận hô, trong mắt đen kịtgiống như dấy lên hai ngọn lửa nóng, muốn đốt cô thành tro bụi.

Thủy Miểu Miểu móc móc lỗ tai, căn bản không thèm để ý cơn giận của anh ta, hỏi: "Làm sao?"

"Cô thật không biết xấu hổ." Dạ Lăng Dật cắn răng nói.

Truyện convert hay : Tuyệt Phẩm Con Rể
Chương Trước/313Chương Sau

Theo Dõi