Chương Trước/313Chương Sau

Trèo Cửa Sổ Gây Án: Ông Xã Ra Tay Nhẹ Nhàng

Chương 172: Dung túng anh, sủng ái anh, vẫn có thể mà

Thẩm Mặc Thần lái xe đến nhà hàng Tây gần tập đoàn Hoàn Thần.

Nơi này có bữa sáng buffet.

Thẩm Mặc Thần cầm hai miếng sanwich, một cái dăm bông, một ly cà phê, ngồi ở vị trí cửa cửa sổ.

Ánh nắng xuyên qua cửa sổ, rơi trên người anh, phảng phất bao phủ cho anh một tầng ánh sáng mờ nhạt, lại khiến cả người anh còn sáng hơn ánh sáng.

Hơn người.

Thủy Miểu Miểu suy tư liếc nhìn anh, gặm bánh kem đi tới, đá văng cái ghế ra, ngồi đối diện với anh.

Thẩm Mặc Thần nhìn sang đĩa của cô.

Xếp thành núi nhỏ.

"Em ăn nhiều như vậy sao?" Thẩm Mặc Thần trầm giọng hỏi.

"Bữa sáng bữa trưa giải quyết cùng lúc." Thủy Miểu Miểu nhai bánh kem nói.

"Công ty của các em không phải có bữa trưa tự phục vụ sao? Ăn uống quá độ không tốt với thân thể, nên ăn ít nhiều bữa ăn." Thẩm Mặc Thần thuyết giáo nói.

Thủy Miểu Miểu cắn một miệng bánh kem lớn, nhíu lông mày, nghi ngờ hỏi: "Làm sao anh biết công ty của tôi có bữa trưa tự phục vụ?"

Thẩm Mặc Thần bất động thanh sắc nhìn về phía Thủy Miểu Miểu, nói ra: "Hiện ở công ty đều cung cấp đồ ăn cho công nhân viên chức, không phải sao?"

Thủy Miểu Miểu uống một hớp sữa bò, gật đầu nói: "Hình như là có, chẳng qua, thẻ làm việc của tôi vẫn đang làm, trước mắt, còn không thể ăn lương thực nộp thuế."

"Hôm nay trở về làm xong đi, vẫn nên ăn ít một chút, ăn hỏng bụng." Thẩm Mặc Thần đề nghị nói.

Thủy Miểu Miểu lắc đầu: "Tôi muốn ăn, đói."

Ăn mười phút đồng hồ.

Thủy Miểu Miểu xoa xoa bụng lớn.

Cô đánh giá cao dung lượng dạ dày mình.

Len lén liếc nhân viên phục vụ dò xét một chút.

Nhân viên phục vụ mỉm cười nhìn cô.

Ánh mắt Thủy Miểu Miểu ảm đạm xuống.

Đều do Thẩm Mặc Thần quá sáng mắt, các nhân viên phục vụ một mực nhìn phía họ, hại cô vụng trộm đổ đi cũng không có.

Thủy Miểu Miểu lại chuyển ánh mắt qua Thẩm Mặc Thần.

Anh có hai miếng bánh, một cái lạp xưởng, đã sớm ăn xong.

Một bên ưu nhã uống vào cà phê, một bên chậm rãi nhìn báo chí.

Tự phụ mà trầm ổn.

Đôi mắt Thủy Miểu Miểu xoay chuyển, đánh chú ý tới Thẩm Mặc Thần, cười hì hì, xiên ba cái lạp xưởng vào đĩa Thẩm Mặc Thần, nheo đôi mắt lưỡi trăng, nói ra: "Thẩm tiên sinh, đêm qua anh khổ cực, ăn nhiều một chút, bồi bổ, thân thể tốt hơn."

Thẩm Mặc Thần nhìn cô, liếc mắt liền nhìn ra là cô ăn không nổi rồi.

Anh bất động thanh sắc, xiên một cái lạp xưởng, bắt đầu chậm rãi ăn.

"Ăn ngon không?" Thủy Miểu Miểu cười hỏi.

Thẩm Mặc Thần khóa Thủy Miểu Miểu lại, không nói lời nào.

"Lạp xưởng và cơm chiên trứng càng hợp." Thủy Miểu Miểu đổ nửa bàn cơm chiên cho Thẩm Mặc Thần.

Thẩm Mặc Thần dở khóc dở cười, biết cô ăn không xong rồi.

"Đúng rồi. Vừa rồi anh không có ăn đồ chay, phối hợp không tốt, ăn chút cà rốt, cũng tốt với thân thể, bổ sung Vitamin, còn không dễ dàng sinh bệnh." Thủy Miểu Miểu thừa cơ muốn đẩy cả cà rốt cho Thẩm Mặc Thần.

Thẩm Mặc Thần buông cái xiên xuống, hỏi: "Ăn không nổi sao?"

Thủy Miểu Miểu xấu hổ, mím môi một cái, chột dạnói: "Không có nghĩ tới đồ ăn chỗ này đầy như thế."

Thẩm Mặc Thần giật giật khóe miệng, thở dài một hơi, cưng chiều nói: "Ăn không xong thì đừng ăn, cố chống đỡ đau bụng."

Thủy Miểu Miểu gật đầu tán đồng: "Thẩm tiên sinh, anh minh."

Thẩm Mặc Thần lấy từ ví tiền ra hai trăm, đặt lên bàn, đứng lên nói: "Đi thôi."

Thủy Miểu Miểu nhìn sang tiền.

Vừa rồi cô nhìn lướt qua giá cả, buffet sáng một người 38.

Thẩm tiên sinh cho tiền boa thật hào phóng.

Truyện convert hay : Kiếm Vực Thần Vương
Chương Trước/313Chương Sau

Theo Dõi