Chương Trước/416Chương Sau

Thịnh Thế Kiều Y

Chương 407: Không Có Kết Cục Tốt?

Ngô Nhạn Linh bừng bừng lửa giận, mỗi một tấc trên cơ thể như chứa đầy thuốc nổ. Nỗi hận thù, dối gạt, không cam tâm, nỗi khuất nhục mà cô ta đã tích lũy hàng trăm ngày đêm đều bị đốt cháy, bùng lên ngay trong giây phút này.

Hai người ôm nhau đang chìm đắm trong sự đau khổ vì sắp chia ly hoàn toàn không phát hiện ra.

Một lát sau, Tưởng Hoằng Văn khẽ nói: "Tùng Âm, ta phải đi rồi."

Sử Tùng Âm như bị điện giật, nhưng vẫn cắn răng đáp: "Huynh đi đi, nhớ phải cẩn thận. Ta chờ huynh và Thanh Hoàn trở về."

"Yên tâm!"

Tưởng Hoằng Văn buông tay. Ánh mắt lướt qua gương mặt trắng nõn của cô, hắn không chút do dự đặt lên môi cô một nụ hôn, sau đó lập tức quay người, bước nhanh rời đi.

Sử Tùng Âm ôm ngực chạy theo vài bước. Mãi cho đến khi bóng dáng cao gầy đó biến mất hoàn toàn, cô mới che mặt khóc nấc lên.

Sử Tùng Âm hoàn toàn không phát hiện ra, bên cạnh một gốc cây cách đó chục trượng, có một người đang lao ra, con dao găm trong tay kẻ đó lóe sáng, đâm thẳng tới.

"A…"

Tưởng Hoằng Văn cảm thấy sau lưng lạnh buốt, quay phắt người lại, chạy thật nhanh.

Rất nhiều năm sau, mỗi khi nhớ lại cảnh tượng này, Tưởng Hoằng Văn vẫn luôn cảm thấy đau đớn khôn nguôi.

Hắn ta nhìn thấy người con gái mình yêu chầm chậm ngã xuống đất như chiếc lá rụng, máu bắn đầy trên bộ y phục trắng thuần khiết.

Còn người phụ nữ điên rồ đó giơ cao con dao trong tay, đâm mạnh xuống chiếc lá rụng ấy.

Một dao, hai dao…

Màu máu đỏ tươi như mũi kim nhọn hoắt đâm vào đôi mắt Tưởng Hoằng Văn, hắn ta chạy nhanh đến, rút trường kiếm sau lưng ra, dùng toàn bộ sức lực trên cơ thể chém xuống.

"Phựt."

Con dao rơi xuống đất, kèm theo đó còn có đôi tay của Ngô Nhạn Linh. Cô ta đau tới mức lăn vài vòng dưới đất, sau đó lập tức ngất đi.

Mọi người nghe thấy tiếng động chạy tới, đều bị cảnh tượng thê thảm này dọa đến ngây ra.

Tưởng Hoằng Văn ôm Sử Tùng Âm trong vũng máu dậy, kêu lên thảm thiết: "Tùng Âm, Tùng Âm… Tiền Phúc… Tiền Phúc… cứu cô ấy, mau cứu cô ấy…"

Tiền Phúc lảo đảo chạy tới, vội vàng đặt ba ngón tay lên mạch đập của Sử Tùng Âm. Mặt biến sắc, ông hô lên: "Mau, Thất gia, mau bế cô ấy vào phòng. Mau, mau, mau lên… Mau gọi Tào Tử Ngang tới… mau lên!"

Hoàng hôn, cuồng phong thét gào.

Năm cánh cổng quan trọng của hoàng cung đều có Cấm Vệ Quân hùng hậu canh giữ. Ngũ Quân Doanh giáng đòn phủ đầu, chạy về Kinh thành trước một bước, nhanh chóng chiếm giữ cửa Đông, Tây, Nam, Bắc của Kinh thành.

Kể từ đó, trong Kinh hình thành hai bức lá chắn, chặn Thái tử ở bên ngoài thành.

Nguy hiểm rình rập!

Thái tử thống lĩnh Hoàng Kim Giáp, Thần Cơ Doanh đi đến dưới chân tường thành, hình thành thế giằng co với Ngũ Quân Doanh.

Triệu Cảnh Diễm ngồi trên lưng ngựa, ngẩng đầu nhìn bức tường thành cao. Hắn híp mắt lại, đôi mắt thâm sâu như biển cả ẩn giấu sát ý. "Thái tử gia, công thành thôi!" Cao Tiểu Phong mặc khôi giáp, đứng sau lưng Triệu Cảnh Diễm.

"Đợi chút đã!" Giọng Triệu Cảnh Diễm lạnh lùng.

Từ lúc hắn có thể ghi nhớ cho đến nay, tòa hoàng thành này đã như một ông lão, dù trải qua mưa gió nhưng vẫn đứng sừng sững.

Hàng trăm năm cũng không thay đổi.

Mỗi một con người trong tòa thành này đều là con dân của hắn. Giây phút hắn mặc y phục của Thái tử, bước chân vào hoàng thành, trong lòng hắn đã thề sẽ phải tạo dựng nên một thời đại hưng thịnh, để hàng ngàn hàng vạn con dân của hắn có cơm ăn, có áo mặc, người già được chăm sóc, trẻ em được nuôi dạy đầy đủ.

Nhưng bây giờ.

Hai quân đối đầu, nhất định sẽ có thương vong, trái tim của hắn đang nhỏ máu.

Thấy vẻ mặt của Thái tử, Cao Tiểu Phong thấp giọng bảo: "Thái tử gia, hai chuyện đều xấu thì nên chọn chuyện có tổn thất ít nhất. Bây giờ không phải là lúc lòng dạ đàn bà."

Triệu Cảnh Diễm nhắm mắt, ngoảnh lại nhìn hắn ta, cười khổ đáp: "Không đánh, một là ta đang chờ tin của Hoằng Văn và Tam Thiên Doanh, hai là…"

"Hai là gì?"

"Hai là trong thành này có người thân của chúng ta. Uy Ninh hầu Chân Minh không phải là một người quang minh lỗi lạc, ông ta đã vào Kinh sớm hơn chúng ta một bước, e rằng…"

Câu nói vừa dứt, họ đã nhìn thấy trên tường thành có một người đang đi tới. Triệu Cảnh Diễm và Cao Tiểu Phong ngầng đầu nhìn lên, trong mắt là lửa giận.

Người đến chính là Thái tử phi do Tiên đế khâm định, em gái ruột của Cao Tiểu Phong, Cao Mẫn. Cô ta mặc áo gấm Tô Châu màu đỏ tươi thêu hình trăm hoa, bị người ta đẩy đi đến trước tường thành, trên gương mặt đẫm nước mắt.

Cao Tiểu Phong nổi giận, tức tối mắng to: "Đúng là lũ tiểu nhân bỉ ổi."

Nhìn thấy hai người đàn ông ngồi trên lưng ngựa ở phía dưới, Cao Mẫn vui mừng, đau xót kêu lên: "Ca, Thái tử gia, mau cứu ta, mau cứu ta!"

Triệu Cảnh Diễm chợt tức giận quát: "Chân Minh, ông làm vậy là có ý gì?"

Chân Minh ngửa đầu cười: "Đây là lễ trọng tặng cho Thái tử, nếu người công thành, cô ta sẽ chết chắc."

"Thái tử gia, ta không muốn chết. Ta còn trẻ thế này, không thể chết được. Người mau cứu ta, mau lệnh cho bọn họ rút lui, rút lui…"

"Thái tử gia, nghe thấy chưa, người phụ nữ của ngươi bảo ngươi lui quân kìa."

Triệu Cảnh Diễm híp đôi mắt phượng lại, ánh mắt lạnh lùng liếc về phía tường cao, giọng nói hờ hững: "Tiểu Phong, nếu là huynh thì huynh sẽ làm sao?"

Cao Tiểu Phong giơ tay chạm vào thanh kiếm, trong lòng đau đớn không thôi. Một bên là ruột thịt, một bên là hoàng quyền, thế nhưng hắn ta không còn đường lui nữa.

Không còn da thì lông mọc vào đâu?

Nếu Thái tử không thể lên ngôi, đừng nói là một Cao Mẫn, ngay cả gia tộc Cao thị cũng chỉ còn một con đường chết.

"Thái tử gia, nếu là ta thì ta sẽ tấn công vào thành."

Triệu Cảnh Diễm quay đầu nhìn hắn ta, cảm thấy hổ thẹn.

Hắn và Cao Mẫn chỉ có duyên gặp mặt một lần. Thậm chí cô ta trông như thế nào, hắn cũng chưa từng nhìn rõ. Nếu không có tai họa này thì cô ta sẽ là thê tử danh chính ngôn thuận của hắn.

Hắn sẽ cho Cao Mẫn và gia tộc của cô ta có được vinh hoa phú quý, quyền lực vô thượng, nhưng chắc chắn sẽ không chạm vào cô ta. Đây là điều mà hắn đã nghĩ từ lâu.

Nhưng bây giờ…

Hắn khẽ thở dài, đây là cái giá phải trả cho phú quý và quyền lực. Xin lỗi, Cao cô nương.

Triệu Cảnh Diễm giơ tay, vỗ lưng Cao Tiểu Phong: "Bản Thái tử thấy thẹn với cô ấy, nhưng chắc chắn sẽ không thẹn với Cao gia, huynh yên tâm."

Cao Tiểu Phong nước mắt hoen mi, mấp máy môi rồi nghẹn ngào đáp: "Cao gia thề chết theo Thái tử."

Triệu Cảnh Diễm gật đầu, xoẹt một tiếng rút thanh kiếm ra khỏi vỏ, hô lớn lên hai tiếng - Công thành!

Tiếng khóc… tiếng mắng nhiếc… tiếng giết chóc… vang lên bên tai.

Trên tường thành mơ hồ truyền đến tiếng hô bi thương của cô gái: "Thái tử cứu ta… cứu ta…"

Giọng nói này nhanh chóng bị nhấn chìm trong những âm thanh khác, không còn ai nghe thấy nữa.

Triệu Cảnh Diễm ngước mắt trông về nơi xa, như một người quan sát đầy cô độc. So với ở Tây Bắc, loại chém giết này chỉ có hơn chứ không kém.

Đao vung lên, đầu rơi xuống, không phải ngươi chết thì là ta, đơn giản mà tàn khốc.

Người thắng sẽ được ghi tên vào sách sử, một bước lên trời. Kẻ thua chỉ còn đường xuống kể khổ với diêm vương.

Lịch sử thay đổi, triều đại luân phiên, xưa nay luôn là kèm theo những trận chém giết, liều mạng. Đây chưa bao giờ là điều mà hắn mong muốn.

Điều hắn muốn chỉ là nụ cười của phụ thân, sự yêu thương của mẫu thân, sự quan tâm của huynh trưởng… còn có sự vỗ về của người thương.

Trời càng lúc càng tối hơn.

Từng thanh kiếm sáng loáng vạch lên bầu trời, tạo ra âm thanh chết chóc.

Giết!

Giết!

Giết!

Trong phòng, Tiền Phúc và Tào Tử Ngang đang bận rộn.

Sử Tùng Âm trúng ba dao, vết nào cũng trí mạng, chỉ còn thở thoi thóp. Cô gái nằm trên giường là bạn thân nhất của tiểu thư, là người con gái mà Thất gia yêu nhất. Trong lòng họ hiểu rõ, nếu không cứu được cô gái này, họ sẽ không cách nào ăn nói với tiểu thư và Thất gia.

Bên ngoài phòng, Tưởng Hoằng Văn chắp tay sau lưng, đứng bất động hồi lâu. Bóng lưng cao gầy đau thương, khiến người ta không nỡ nhìn tiếp.

"Thất gia, phải đi rồi ạ, bên ngoài đã bắt đầu chém giết rồi." Giọng nói của thị vệ lại vang lên ở phía sau.

Tưởng Hoằng Văn tập trung nghe ngóng động tĩnh ở trong phòng, đau khổ nhắm mắt lại.

Nếu không phải hắn ta đề nghị đến Thanh phủ, nếu không phải hắn ta nhất thời mềm lòng dẫn theo Ngô Nhạn Linh… có phải mọi chuyện sẽ khác không?

Là số mệnh sao?

Người con gái mà Tưởng Thất gia hắn thích, đều không có kết cục tốt đẹp.

Hai hàng nước mắt rơi xuống, Tưởng Hoằng Văn đột nhiên nhớ đến đêm trăng lạnh hôm đó mình đứng dưới cây hoa quế, cô gái như tinh linh lặng lẽ bước đến gần.

"Huynh đang khóc sao? Đừng đau lòng, mọi chuyện sẽ tốt lên thôi."

Tưởng Hoằng Văn buồn bã ngẩng đầu lên, trái tim như bị cơn mưa lớn tưới đẫm.

Một bên là sự sống chết chưa rõ của Tùng Âm, một bên là thời cuộc cấp bách. Ngũ Quân Doanh đã khởi sự, nếu còn không thuyết phục Khang vương cùng với Tam Thiên Doanh, vậy thì Đình Lâm sẽ…

Người yêu, huynh đệ, đất nước, thiên hạ, hắn ta có sự lựa chọn sao?

"Lão Thất, lão tổ tông sẽ trông chừng con bé thay con."

Tưởng Hoằng Văn chầm chậm ngoảnh đầu lại, ánh mắt hằn tia máu nhìn lão tổ tông, hít một hơi thật sâu: "Lão tổ tông, tôn nhi có một yêu cầu quá đáng. Nếu cô ấy… có thể sống… xin lão tổ tông đồng ý cho chuyện hôn sự của chúng con."

Lão tổ tông nhắm mắt một lát rồi lập tức mở ra, trong mắt có tia sáng lay động. Bà cụ đáp: "Ta đồng ý với con." Tưởng Hoằng Văn hít sâu một hơi, quỳ xuống lạy lão tổ tông ba cái, sau đó bước nhanh rời đi. Đi được mấy bước, hắn ta dừng lại, quay người, liếc nhìn Tưởng Hoằng Ngôn đang co mình sau đám người rồi nói:

"Hãy cứu người phụ nữ kia, nếu Tùng Âm có mệnh hệ gì, ta sẽ ăn miếng trả miếng, lấy máu đổi máu. Ai ngăn cản thì sẽ là kẻ thù của lão Thất ta, cũng giống như thanh kiếm này!"

Tiếng trường kiếm đứt đôi vang lên, trong lòng tất cả mọi người chợt hẫng một nhịp, đồng thời nảy ra một suy nghĩ trong đầu, người đàn ông trước mắt họ chắc chắn không phải là Diêm vương sống trong câu nói đùa của người khác nữa, mà chính là một Diêm vương thật sự.

Trong Thái Hòa Điện, đèn đuốc sáng trưng.

Lão Túc vương ngồi ngay ngắn trên long ỷ, vô cùng uy vũ. Hiền vương và Ân Quý phi ngồi hai bên, chư vị bá quan từ nhị phẩm trở lên ngồi lần lượt ở phía dưới.

So với sự chém giết ở bên ngoài, giờ phút này Thái Hòa Điện rất yên bình, thậm chí còn có đàn sáo ca vũ. Tuy nhiên âm thanh này truyền vào tai mọi người lại như tiếng ca đòi mạng.

Bởi vì vào nửa chén trà trước, đầu của Thống lĩnh Cấm Vệ Quân Trương Vân Long đã bị một đao chém đứt, máu chảy tại chỗ. Người vung đao là Phó thống lĩnh Cấm Vệ Quân Mã Nhất Văn.

Người tiếp theo sẽ là ai, bọn họ không biết, thế nhưng những người ở đây chắc chắn không có ai thoát được.

Lão Túc vương nâng chén, ra hiệu cho mọi người.

Tất cả mọi người vẫn không nhúc nhích, trên mặt mang ý cười khinh miệt.

Thấy đám người này đều có vẻ trung quân ái quốc, Lão Túc vương không ngừng cười lạnh. Xem ra giết một Trương Vân Long còn chưa đủ, cần phải có vài cái đầu của trung thần nữa mới đủ sức uy hiếp.

"Cao Thượng thư, Vương Các Lão, viết chiếu thư đi. Chỉ cần các người viết chiếu thư, ta bảo đảm hai nhà Cao, Vương sẽ mãi mãi được sống trong phú quý."

Cao Minh Đào ngẩng đầu lên, căm tức khiển trách: "Lão thần đọc tứ thư ngũ kinh, biết rõ đạo lý quân thần và đạo làm người. Hôm nay lão thần thà học Thạch Các Lão đâm cột chết, cũng sẽ không nối giáo cho giặc. Vương gia hãy từ bỏ ý định đó đi."

Lão Túc vương liên tục vỗ tay: "Cao Thượng thư quả nhiên là trung thần! Ngươi tưởng bản vương sẽ để ngươi được chết một cách thoải mái như Thạch Các Lão sao! Ha ha ha ha… Người đâu, chặt từng ngón tay của Cao Thượng thư cho ta, đến khi ông ta đồng ý viết chiếu thư mới thôi."

Truyện convert hay : Bếp Thê Giữa Đường
Chương Trước/416Chương Sau

Theo Dõi