Chương Trước/72Chương Sau

Thâm Tình Tựa Như Cạn

Chương 72: Ngoại Truyện

*

Edit: Michellevn

Thế kỷ trước phố Hạ Đường là một góc sôi động nhất thành phố, kể từ khi thị trường bán buôn nhỏ lẻ ở đây trở nên phát triển, đã trở thành nơi tụ họp của đủ mọi hạng người từ các nơi đến thành phố kiếm sống, loại người nào cũng có.

Tiệm phở A Lan là một cửa tiệm nhỏ đã mở được mấy năm trên con phố này, lúc mới mở tiệm là một cặp vợ chồng trẻ mang theo một đứa bé, sau đó người đàn ông đột ngột qua đời, thì chỉ còn lại mình người phụ nữ cùng đứa con nhỏ.

Dòng người đổ về phố Hạ Đường rất lớn, hương vị của tiệm phở xác thực là rất ngon, việc buôn bán vẫn luôn rất phát đạt.

Diện mạo người phụ nữ bình thường trông rất xinh đẹp, cho dù đã ở tuổi ba mươi, ngày ngày ngập mặt trong khói dầu, vẫn không thể che đi được vẻ đẹp của cô. Lưu manh gây rối trên con phố này vốn nhiều, một góa phụ xinh đẹp mang theo con nhỏ, hiển nhiên là dễ dàng bị những tên cà chớn kia để mắt tới.

" Kêu con đừng có đánh nhau với chúng nó, mà sao nói con không nghe lời vậy?" Người phụ nữ với chất giọng dịu dàng, thở dài bất lực.

Trong cửa tiệm nhỏ, năm, sáu cái bàn bị ngã đổ, đống chén bát bừa bộn, hầu như là mỗi tuần, đều xảy ra những chuyện như vậy, nhưng hôm nay còn dữ dội hơn một chút.

hiện giờ nhóm người hàng ngày đến gây rối, tổng cộng có năm sáu tên, lão đại là tên lưu manh hai bảy hai tám tuổi, người dân trên con phố này gọi hắn ta Đại Long. Thông thường nhóm này chỉ thu phí bảo vệ, nhưng giờ thì tên Đại Long kia đang nhìn chằm chằm vào Tân Lan, lần nào đến cũng muốn chấm mút.

Vào thời điểm này Trình Khiên Bắc chỉ mới mười ba tuổi, từ khi mười tuổi cậu đã đánh nhau không biết bao nhiêu lần với những tên này. Nhưng một thằng nhóc choai, sao có thể là đối thủ của đám người lớn, lần nào cũng không tránh khỏi bị đánh cho mặt mũi bầm dập.

Giờ tuổi lớn hơn một chút, không hề bị động giống như trước nữa, nhưng đối phương đông người, một thiếu niên như cậu, hiển nhiên là không chiếm được bất kỳ cái tốt nào.

Hôm nay tên Đại Long kia lại động chân động tay với mẹ cậu, cậu cầm con dao lao từ trong bếp ra điên cuồng mà chém, mới đuổi được người đi, nhưng trong tiệm lại bị người ta đập tan tành.

Tân Lan nhìn vết thương trên mặt con trai, vừa đau lòng vừa tức giận, vào phòng trong lấy thuốc ra bôi cho nó, bị nó tránh đi, cúi đầu không lên tiếng mà tiếp tục thu dọn bàn ghế.

" Tính tình con sao mà nóng nảy như vậy hả? đã nói con bao nhiêu lần rồi, những kẻ này cũng chỉ là muốn chút tiền, thì cứ đưa tiền là xong thôi. Chúng ta cũng không thiếu mấy trăm đồng đó. "

Trình Khiên Bắc nghiến răng, vì tức giận mà gân xanh trên thái dương nổi lên rõ rệt, qua một lúc lâu mới đáp trả bằng giọng bướng bỉnh:" một tô phở năm đồng, bận rộn từ sáng đến tối, nhiều nhất cũng chỉ kiếm được hai ba trăm đồng, trăm tám mươi đồng cũng không phải tiền từ trên trời rơi xuống, dựa vào cái gì mà phải cho chúng nó?"

" Dựa vào mưu cầu an ninh của chúng ta, của đi thay người, có hiểu không ?" Tân Lan thở dài bất lực, con trai là cậu bé ngoan, siêng năng từ nhỏ, cũng rất thương cha mẹ, chỉ là tính tình hơi nóng nảy, không biết khôn khéo.

" không hiểu!" Trình Khiên Bắc ném mạnh cái khăn lên bàn, giống như một chú nghé con phun ra lửa, hung hãn nhìn mẹ mình," Chúng nó không chỉ đòi tiền, mà còn quấy rối mẹ. Hôm nay chỉ sờ một chút, ngày mai thì không biết sẽ muốn làm gì đâu?"

Tân Lan sững người, thở dài sâu kín:" Chúng ta mở cửa buôn bán, chúng nó cũng sẽ không dám làm gì thật đâu. Đồn công an chỉ cách đây mấy chục mét thôi mà."

" Đồn công an mà có thể có tác dụng, thì chúng ta cũng không phải mấy ngày lại phải móc ra mấy trăm đồng để mua sự bình an rồi."

Tân Lan dịu giọng:" Tiểu Bắc. Mẹ biết con thương mẹ!Nhưng mẹ chẳng có bản lĩnh gì khác cả, chỉ có thể ở đây kiếm chút tiền để con được ăn học đàng hoàng. Ráng nhịn thêm mấy năm nữa được không con, đến lúc con lên đại học rồi, chúng ta liền dọn đi."

Trình Khiên Bắc chưa đầy mười bốn tuổi, nhìn gương mặt dịu dàng của mẹ mình, cuối cùng cũng không nói gì nữa, chỉ nhặt khăn lau lên và tiếp tục làm việc.

Tiếng bước chân loẹt xoẹt vang lên, ngay sau đó là một thiếu niên tuấn tú với cái đầu húi cua hùng hùng hổ hổ lao vào.

" Đệt! Thằng chó Đại Long kia không phải hai ngày trước mới đến thu phí bảo vệ sao? Thế nào mà lại đến nữa vậy? Còn làm ra như này nữa à!" Vương Hạo Thiên hết sức phẫn nộ, nói xong còn hung tợn bổ sung một câu," Sớm muộn gì cũng có ngày tao chém chết thằng chó này!"

Tân Lan cười lên mắng một tiếng:" Tí tuổi đầu mà chết với không chết gì hả, ở đây không sao hết."

" Dì Tân!" Vương Hạo Thiên nói, " Sau này thằng Đại Long kia mà đến nữa, dì gọi con liền, đừng để một mình Khiên Bắc chống đỡ."

Tân Lan bảo:" Bọn nó chỉ là thu chút tiền thôi, các con không cần phải cương với chúng nó, hai đứa bé sao có thể là đối thủ của chúng nó được."

Vương Hạo Thiên không chịu:" Dì Tân, con mười lăm tuổi rồi, đã không còn là đứa bé nữa, đấu tay đôi vẫn không biết ai hơn ai đâu!"

Quả thật, cùng lứa tuổi trên con phố này, cậu đã bất khả chiến bại từ lâu rồi.

Tân Lan lắc đầu cười, không nói gì thêm nữa.

Vương Hạo Thiên giúp đỡ thu dọn bàn ghế, rồi lấy miếng gỗ và đinh cùng Trình Khiên Bắc sửa lại cái bàn bị làm hư.

Lúc này là buổi chiều ngày hè, không có người, Tân Lan thấy hai thằng bé toát mồ hôi, liền đưa hai mươi đồng cho bọn chúng:" Hai đứa ra ngoài chơi chút đi, đừng ở trong tiệm nữa, về sớm một chút, không được đánh nhau đâu đấy."

Trình Khiên Bắc vâng rồi nhận lấy, cùng Vương Hạo Thiên cười hi hi ha ha đi ra cửa.

đi được một đoạn trên con phố dơ bẩn, Vương Hạo Thiên mới nhớ ra nhìn nhìn cậu, thấy trên trán cậu bị sưng liền hỏi:" Mày có muốn bôi thuốc không ?"

Trình Khiên Bắc lắc đầu:" không sao."

Vương Hạo Thiên đưa mắt nhìn sắc trời, nắng gắt vô cùng. Cậu ta đề nghị:" đi trượt băng không ? Tao có mấy anh em ở bên đó, trong đó có điều hòa, mát lắm."

Trình Khiên Bắc lắc đầu:" anh đi đi, em tới chỗ xưởng tàu hũ kia một chút."

Vương Hạo Thiên:" Ờ! Vậy tao đi đây, chút về lại kiếm mày."

Trình Khiên Bắc vẫy vẫy tay với cậu ta, mỗi người đi một đường.

Xưởng tàu hũ là một tòa nhà bỏ hoang, vì trước đây có một nhà máy nhỏ làm tàu hũ ở mặt tiền nên mọi người cứ quen gọi là như vậy. Những đứa trẻ sống gần đó thường đi vào trong đó chơi, nhưng căn nhà hiện giờ đã mục nát rất nhiều, vì lo sợ sụp đổ mà cha mẹ nhiều đứa trẻ căn dặn không được đến chỗ này nữa.

Đúng lúc không có người, là chỗ tốt để Trình Khiên Bắc một mình yên tĩnh ngơ ngẩn.

Phố Hạ Đường quá ồn ào, đây là nơi yên tĩnh nhất mà cậu có thể tìm được.

Cậu leo lên mái nhà, tay gác trên trán, nằm dưới mái hiên nhìn lên bầu trời nóng rực.

Vết thương trên trán vẫn còn hơi đau, nhưng cậu đã quen rồi. Đau đớn có thể thành thói quen, thế nhưng có một số thứ đối với một thiếu niên mười ba tuổi mà nói, lại không có cách nào quen được. Ví như, kiểu sống bị người ta ức hiếp mà không thể chống trả này.

Cậu có thể chịu được ức hiếp, nhưng cậu không thể trơ mắt nhìn mẹ mình bị người khác ức hiếp.

" Hey! " đang nhắm mắt suy nghĩ thì bị người ta đá nhẹ vào chân.

Trình Khiên Bắc mở choàng mắt ra, trông thấy nụ cười trên gương mặt sáng lạn của Vương Hạo Thiên.

Vương Hạo Thiên quăng cho cậu một lon cocacola lạnh, cậu đưa tay bắt lấy, hỏi:" Sao không đi trượt băng?"

" Đột nhiên tao nhớ ra xưởng tàu hũ có nguy cơ sụp đổ bất cứ lúc nào nên không yên tâm khi một mình mày đến đây." Vương Hạo Thiên ngồi xuống bên cạnh cậu," Nghĩ gì vậy?"

Trình Khiên Bắc ngồi dậy, mở lon cocacola ra, bựt một cái, cocacola trào ra, cậu ngửa đầu hớp một ngụm lớn, tức thì nóng nực giảm đi hơn nửa, sau đó quay đầu nhìn sang người bên cạnh, cười bảo:" anh Thiên, anh là người bạn tốt nhất của em trong cuộc đời này."

" Tất nhiên rồi." Vương Hạo Thiên nháy nháy mắt với cậu," Sau này chúng ta có phúc cùng hưởng."

Trình Khiên Bắc nghĩ nghĩ rồi nói :" anh nói sau này chúng ta rời khỏi phố Hạ Đường, thì có thể trụ nổi trong thành phố này không ?"

Vương Hạo Thiên cười hỏi:" Thống trị mấy con phố gần đây hả?"

Trình Khiên Bắc bật cười:" không phải kiểu đó! Mà giống như kiểu người thành công trên ti vi ấy, mặc com lê thắt cà vạt, có tiền rồi có địa vị và được người ta tôn trọng ngưỡng mộ."

Vương Hạo Thiên "zợ" một tiếng:" Cái này hơi bị khó à! Tao thì chỉ biết đánh nhau, tương lai chuẩn bị mở thêm được mấy cái cửa hàng là tốt rồi." nói xong lại tiếp," Nhưng tao cảm thấy mày thì được, mày học hành hiểu biết, sau này thi đậu đại học rồi thì có lẽ có cơ hội."

Trình Khiên Bắc yên lặng một lát:" Ừm, em nghĩ em có thể làm được, đến lúc đó có tiền em sẽ đưa mẹ em đến sống ở khu chung cư cao cấp."

Vương Hạo Thiên:" Được, tao với mày mua cùng một khu chung cư, chúng ta vẫn làm hàng xóm."

Trình Khiên Bắc cười gật gật đầu, có lẽ là đã có khát khao với tương lai, cho nên khốn khó hiện tại dường như cũng không mấy khó chịu nữa.

Vương Hạo Thiên nhíu nhíu mày, chuyển đề tài:" Có điều thằng chó Đại Long kia phiền quá thể, tao thấy thằng đó hình như đang nhăm nhe dì Tân rồi, tao thật sự muốn bí mật mà làm thằng đó luôn."

Trình Khiên Bắc im lặng giây lát rồi chợt bảo:" Nửa năm nữa em mới tròn mười bốn tuổi."

" Hả?" Vương Hạo Thiên khó hiểu nhìn cậu

Trình Khiên Bắc uống một ngụm cocacola rồi nói :" Chưa đủ mười bốn tuổi thì không phải chịu trách nhiệm hình sự."

" Gì chứ?"

Trình Khiên Bắc quay sang nhìn người bạn nối khố của mình, ý niệm trong đầu kia mơ hồ rồi dần dần hình thành, khiến đôi mắt cậu lóe lên tia phấn khích:" Đại Long muốn ức hiếp mẹ em, em muốn giết nó để chấm dứt hậu hoạn, theo cách này thì sau này cũng không còn ai dám đến gây chuyện nữa."

Mặc dù là người luôn gắn từ đánh nhau trên miệng và xem việc đánh lộn như cơm bữa thì Vương Hạo Thiên vẫn ngây người ra, bởi vì khi nói những điều này là trong lúc cậu ta tức giận quát nạt mà nói, mà hiện giờ Trình Khiên Bắc lại đang nghiêm túc bàn luận chuyện này với cậu ta.

" Giết........giết người?"

Trình Khiên Bắc nói :" Em đã dò la rồi, Đại Long là một tên lưu manh lẩn trốn từ nơi khác tới, mấy thằng đàn em đều là đám du côn, chẳng có bản lĩnh gì cả, không đến mức vì hắn ta mà báo thù, nếu hắn ta chết rồi, chắc chắn đám đó sẽ tan rã thôi."

" Nhưng...... nhưng giết người?"

Trình Khiên Bắc hung tợn bảo:" Cho dù không giết chết hắn, cũng làm cho hắn tàn phế một nửa, để xem hắn còn càn quấy thế nào?

" Mày nói thật hả?"

Trình Khiên Bắc gật đầu, vẻ mặt kiên quyết:" Đúng vậy, hai năm này hắn ta đã thu của nhà em mấy ngàn đồng phí bảo vệ rồi, giờ lại còn nhăm nhe mẹ em, em không thể để hắn ức hiếp nữa."

Vương Hạo Thiên do dự một lát, hít sâu một hơi:" Được, tao hỗ trợ mày, cái loại chó đó, nếu không phải lần nào cũng có người theo sau thì tao đã làm nó từ lâu rồi."

Có lời nói này, đôi mắt sâu đen của Trình Khiên Bắc sáng rực lên, đó là loại ánh sáng khát máu, vô cùng hưng phấn và điên cuồng, nuốt chửng lương tâm thuần khiết vốn thuộc về cậu bé mười ba tuổi.

Trình Khiên Bắc không giống Vương Hạo Thiên, từ nhỏ cậu đã làm việc có kế hoạch và thứ tự, muốn làm gì thì chắc chắn sẽ không chỉ bằng lời nói trên đầu môi. Trước khi bọn Đại Long kia đến gây rối nữa, ở sau lưng người mẹ Tân Lan, cậu đã bắt đầu chuẩn bị cho kế hoạch của mình.

Mỗi lần Đại Long đến thu phí bảo vệ, ít nhất có năm tên đi theo, trẻ nhất cũng mười bảy, mười tám tuổi, một mình cậu căn bản không phải là đối thủ, cũng không thể chịu được hỗn chiến. Phải dùng tốc độ nhanh nhất hoàn thành mọi chuyện trước khi bên kia phản ứng lại.

Cậu bí mật mua một cây mã tấu hai lưỡi, tự mình cẩn thận mài qua mài lại bằng đá mài, rồi lấy ra thử với thịt heo, vô cùng sắc bén.

Vào ngày Đại Long đến, Tân Lan đã đặc biệt nhắc nhở cậu không được bốc đồng, cậu rất ngoan ngoãn gật gật đầu, vì thế lúc Đại Long thu tiền, thấy thằng bé trong tiệm không phản ứng mạnh mẽ như mọi khi, lại cảm thấy có hơi bất ngờ, tay cầm tiền vẫy vẫy cậu:" Vậy mới đúng chứ! Biết đâu sau này chúng ta còn là người một nhà đấy! Nào, lại đây gọi ba ba coi."

Sắc mặt Tân Lan rất khó chịu, lặng lẽ nhìn con trai mình lắc lắc đầu.

Thế nhưng, Trình Khiên Bắc giống như không nhìn thấy, cơ thể gầy gò bước tới trước mặt dl.

Đại Lòng cao hơn cậu nửa cái đầu, hài lòng đưa tay vỗ vỗ đầu cậu:" Gọi nhanh nào, gọi xong thì cho mày một bao lì xì lớn!"

Trình Khiên Bắc ngước lên nhìn nhìn hắn ta, trên khóe miệng đột nhiên xuất hiện nụ cười cổ quái.

Khi Đại Lòng cảm thấy có gì đó bất ổn thì đã không còn kịp nữa. Thằng bé trước mặt thình lình rút ra một cây mã tấu sáng loáng từ bên hông, cực kỳ nhanh mà chém hắn ta bốn năm nhát liền.

Vẫn là người bên cạnh phản ứng mà kéo hắn ta ra, trước khi nhát dao thứ sáu lia tới.

Máu trên bụng Đại Lòng phun ra ồ ạt, bụm lấy vết thương nặng nề ngã lăn ra mặt đất. Đàn em của hắn ta tuy đều là du côn, nhưng có lẽ cũng từng được giáo huấn về hai chữ " nghĩa khí", nên trông thấy lão đại bị thương, hiển nhiên là giống như phát điên mà nhấc chiếc ghế lên ném về phía Trình Khiên Bắc mười ba tuổi.

Trình Khiên Bắc nhanh chóng bị đạp ngã xuống đất, Tân Lan thét lên dùng thân mình che chắn quyền cước cho con trai, đúng lúc này Vương Hạo Thiên xách theo một thanh sắt dài xông vào.

Cậu ta lớn hơn Trình Khiên Bắc, vóc dáng cao hơn, cũng phát triển hơn cậu rất nhiều. Có cậu ta tham gia, cùng với Trình Khiên Bắc đang phát cuồng, hai người vậy mà cũng không yếu thế lắm.

Trận hỗn chiến này khó mà ngừng được, mắt thấy sẽ xảy ra án mạng, nhóm cảnh sát nhỏ bên đồn công an cuối cùng cũng tới.

Tuy rằng không có ai thiệt mạng, nhưng ba người bị thương nặng, Đại Lòng nằm viện ba tháng, di chứng lưu lại khiến sau khi xuất viện hắn ta cũng không thể làm xằng làm bậy được nữa.

Vụ án gây chấn động vào thời điểm đó, đầu tiên là kẻ đánh người bị thương là trẻ vị thành niên, thứ hai là vấp đúng đợt truy quét tội phạm, bọn Đại Long kia xem như là đâm vào họng súng, ngoại trừ Trình Khiên Bắc chưa đủ mười bốn tuổi thì những người còn lại đều bị ngồi tù vì hành vi gấy rối mất trật tự, bao gồm cả Vương Hạo Thiên.

Trong suốt một thời gian dài, không ai gây rối ở phố Hạ Đường nữa. Hàng xóm láng giềng trong khu phố đã oán thán tên Đại Long lâu rồi, đều cảm thấy Trình Khiên Bắc đã làm được việc tốt, cho rằng thằng bé này bị ức hiếp phải nổi nóng, cho nên lại càng thêm quan tâm chăm sóc hai mẹ con hơn nữa.

Vương Hạo Thiên ra khỏi trung tâm giáo dưỡng thiếu niên là sau đó một năm rưỡi.

Với " vốn liếng" ngồi tù này, sau khi trở ra, cậu ta trở thành lão đại của phố Hạ Đường. Có sự che chở của cậu ta, Trình Khiên Bắc đủ mười bốn tuổi không cần phải dùng đến bạo lực nữa.

Hồi đầu sau khi xảy ra chuyện kia, cậu nhìn thấy mẹ mình khóc lóc đã mấy lần, cũng phạt cậu quỳ mấy lần liền, cậu đều nghe lời, còn thề không bao giờ phạm phải nữa, đồng thời với thành tích thi xuất sắc mà được nhận vào trường cấp ba trọng điểm, Tân Lan mới hơi yên lòng.

Cậu thiếu niên từng suýt nữa giết người, nhưng chỉ trong vòng hai năm, đã biến thành một học sinh giỏi nhất trường cấp ba trọng điểm.

Cũng là sau sự cố đó, cậu mới đột nhiên nhận ra, mình thực sự đáng sợ. Ngay tại thời điểm đâm người ta, cậu không hề sợ hãi hay hoang mang, nhìn thấy máu bắn lên người mình, trong lòng cũng chẳng có gì là chấn động.

Lạnh lùng, tàn nhẫn, thậm chí có chút biến thái.

Mà cậu cũng không muốn trở thành người như vậy, hoặc cậu biết mẹ cậu không hi vọng cậu trở thành người như vậy. Cho nên cậu đã rất cố gắng để làm một đứa trẻ ngoan.

anh cũng hi vọng mình trở thành một đứa trẻ ngoan.

đã có một lần, cậu đã làm được.

Nếu không phải năm lớp mười hai mẹ sinh bệnh rồi chết, từ đó biết được thân thế của mình, chắc hẳn anh sẽ giống như mẹ anh kỳ vọng, thi đỗ đại học, tìm một công việc tốt, rời khỏi phố Hạ Đường, trở thành tri thức thông thường trong thành phố này, sống một cuộc sống no đủ mà trần tục.

Thế nhưng, năm mười chín tuổi ấy, cuối cùng định mệnh cũng vẫn xoay chuyển một ngã rẽ.

***

Món tiền đầu tiên Trình Khiên Bắc kiếm được là vào năm hai mươi tuổi.

Khi đó anh mới lên năm thứ hai Đại học, chuyên ngành tài chính tài chính chạm tay có thể bỏng của học viện Giang Đại.Khi những người khác còn đang ôm sách vở lý luận suông thì anh đã tham gia vào thị trường chứng khoán.

Sau đó, rất nhiều tin đồn nói rằng gia cảnh anh bần hàn dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng, đã tích lũy được nguồn vốn ngay từ khi đại học. Nhưng thực ra không hẳn vậy, khi đó là anh nhận người thân, nói đúng ra là anh nhận Diệp Hạc Minh là ông nội. Ông cụ biết anh sống khó khăn, nên một lần cho anh luôn năm mươi vạn (~ một tỷ rưỡn VND).

anh lấy tiền này bắt đầu giao dịch chứng khoán, nhưng chưa đầy một năm đã thua lỗ hơn nửa số tiền đó. Sau khi Diệp Hạc Minh biết tin, không hề nói gì mà lại cho anh tiếp năm mươi vạn nữa,

Ông cụ cũng chẳng hề ủng hộ người trẻ chơi chứng khoán, theo nhìn nhận của ông, đây là một cách lợi dụng đầu cơ. Người trẻ không nên dùng lối đi tắt, nhưng cảm thấy dùng tiền để mua một bài học cho cháu nội nhà mình thì cũng xem như không tệ.

thật bất ngờ, Trình Khiên Bắc trải qua một lần thất bại, đã nhanh chóng tìm ra cách thức, cộng với đúng lúc thị trường chứng khoán tăng giá, trong vòng nửa năm con số năm mươi vạn đã tăng gấp đôi.

Có tiền rồi, anh cũng lớn gan hơn, bắt đầu làm giao địch đòn bẩy(*), còn tham gia cả vào thị trường đầu cơ có lợi nhuận cao hơn nhưng đầy rủi ro. Chàng trai trẻ không biết trời cao đất dày, cũng chẳng có gì để mất.

(*) Giao dịch đòn bẩy: Tìm hiểu tại đây https://blogtienao.com/giao-dich-don-bay-la-gi/)

Ở bên ngoài anh và Vương Hạo Thiên mở một công ty tài chính,

Vương Hạo Thiên đứng tên công ty và là người quản lý, anh làm người đầu tư. Thế là một người ở mặt tiền và một người đứng đằng sau hậu trường.

Tiền đến quá dễ dàng, người lại còn quá trẻ, dù là so với đồng trang lứa họ mạnh hơn rất nhiều, nhưng tâm tính vẫn không trưởng thành chút nào. Thêm vào đó thực sự là quá bận rộn, có dạo liền giống như dân nhà giàu mới nổi mà tiêu tiền như nước, hai mươi tuổi đã mua luôn một chiếc xe trị giá trăm vạn.

Ở trong trường anh là một trong những hot boy cô độc có chút thần bí, ngoài trường thì anh và Vương Hạo Thiên sống ngập trong vàng son.

anh muốn kiếm tiền, chuẩn bị cho sự trả thù người nhà họ Diệp và hoàn thành việc học với thành tích xuất sắc, đặt nền móng cho thân phận tương lai của mình, cho nên không có thời gian để nghĩ về những chuyện trai gái yêu nhau.

trên thực tế, kể từ kỳ nghỉ hè năm mười bốn tuổi, anh đã không có bất kỳ sự hứng thú nào đối với phụ nữ cũng như tình dục, đó là thứ khiến anh buồn nôn.

Đó là khi mới bắt đầu năm cuối đại học, thời điểm đó Vương Hạo Thiên đã có đến mấy người bạn gái, mà anh thì sao? Theo cách nói của Vương Hạo Thiên, thì bên cạnh đến cả con muỗi cái cũng không có.

Thế nhưng Vương Hạo Thiên cũng không bao giờ nảy sinh ý tưởng giới thiệu bạn gái cho anh, vì anh ta nghĩ rằng trường đại học có biết bao nhiêu là cô gái tốt, nếu nhóc bạn nối khố của mình mà thực sự muốn yêu đương, thì đơn giản chỉ là chuyện động mí mắt mà thôi.

Ngày đó, hai người cùng mấy người bạn uống rượu trong hộp đêm, Vương Hạo Thiên tìm mấy cô gái xinh đẹp, sắp xếp mỗi người một cô.

Ngồi cạnh Trình Khiên Bắc là một cô gái có khí chất thanh thuần, ngoại hình không chê vào đâu được, có vẻ hơi e ấp, xem ra là một người mới.

Vương Hạo Thiên thì thầm vào tai anh:" Hàng mới đó, sinh viên, trong nhà xảy ra chuyện cần tiền mới làm việc này, ông chủ nói là lần đầu tiên đấy." nói xong còn cố ý bổ sung một câu," Còn zin, sạch sẽ, giống mày."

Trình Khiên Bắc có chút cạn lời.

Mặc dù anh chưa từng va chạm phụ nữ, nhưng anh không lạ lẫm loại chuyện này, nhìn phụ nữ cũng rất chuẩn.

cô gái này thật trong sáng, vẫn luôn rụt rè lấy lòng anh.

Sau đấy anh đưa cô gái này ra ngoài.

Thực ra khi đó anh cũng mới hai mươi hai tuổi, nhưng so với cô gái, trông anh bình tĩnh cứ như một tay ăn chơi lão luyện.

anh vẫn luôn cố gắng trưởng thành, nhưng thực tế tư tưởng lại không quá chín chắn, vì vậy cho rằng chuyện này là dấu hiệu để trở thành người đàn ông.

anh đưa cô gái đi khách sạn, một phòng VIP của khách sạn năm sao.

cô gái lần đầu làm chuyện này, tuy rằng cũng thấp thỏm không yên, rồi lại cảm thấy có hơi không chân thật. Vì người kia quá trẻ tuổi lại rất đẹp trai, chưa nói đến đòi hỏi anh chi tiền, mà có lẽ phải đưa tiền cho anh thì mới cảm thấy bình thường.

cô gái tắm xong đi ra, Trình Khiên Bắc ngồi trên giường hút thuốc, vẻ mặt lãnh đạm.

cô gái thu hết can đảm đi đến trước mặt anh, cởi áo choàng tắm ra, để lộ ra thân hình tuyệt mỹ của cô. Đó là một cơ thể trẻ đẹp, nhưng ánh mắt của Trình Khiên Bắc vừa rơi trên người cô, thì hình ảnh về kỷ nghỉ hè năm mười bốn tuổi kia bỗng nhiên xuất hiện trong tâm trí anh.

Mùi huân hương rẻ tiền, cơ thể người phụ nữ đầy vết thương, mùi tanh tưởi không thể tiêu tan suốt một thời gian dài.

Dạ dày anh cuộn lên, đẩy người con gái trước mặt ra, chạy vào phòng vệ sinh nôn thốc nôn tháo.

cô gái nghe thấy âm thanh đó, nước mắt tí tách rơi xuống.

Nôn xong, Trình Khiên Bắc ra khỏi phòng vệ sinh, trông thấy cô gái khóc thì ngẩn người rồi giải thích với một chút xấu hổ:" không phải vấn đề của em, là do tôi thôi."

cô gái cắn cắn môi hỏi thử:" anh là gay sao?"

Theo cô nhìn nhận, thì có lẽ chỉ có gay mới nôn mửa khi nhìn cơ thể phụ nữ.

Trình Khiên Bắc có chút cạn lời:" Em nghĩ quá rồi, tôi thấy không thoải mái mà thôi."

cô gái cắn môi không nói gì thêm nữa.

Trình Khiên Bắc nghĩ nghĩ rồi hỏi:" Nhà em xảy ra chuyện gì?"

cô gái nói :" Mẹ em bị bệnh."

Kiểu nói này thì nhiều vô kể trong chuyện trăng gió, sau khi nói ra, mặt cô gái đỏ lên, nói lí nhí," Em nói thật đấy ạ."

Trình Khiên Bắc gật đầu:" Tôi tin em."

cô gái kinh ngạc:" anh tin em?"

Trình Khiên Bắc hỏi:" Em cần bao nhiêu tiền?"

" Ba mươi vạn ạ!"(~ Chín trăm triệu!!!)

Trình Khiên Bắc không biết Vương Hạo Thiên và chủ hộp đêm đã thương lượng giá cả thế nào, anh suy nghĩ chút rồi nói:"Đưa tôi số tài khoản của em, tôi cho em tiền."

" Dạ?"

" không muốn hả? Hay là muốn tiếp tục dựa vào sức lao động để kiếm tiền?"

anh cố ý nhấn mạnh hai chữ" lao động", cô gái đỏ mặt lên ấp úng, cuối cùng vẫn lấy ví ra đưa thẻ cho anh. Trình Khiên Bắc chuyển khoản qua điện thoại di động rồi trả thẻ lại cho cô gái, sau đó mặc áo khoác vào và xoay người đi ra ngoài.

cô gái giống như nằm mộng, trông thấy anh đi đến cửa mới nhớ ra mà hỏi:" Em làm sao mới có thể liên lạc được với anh ?"

Trình Khiên Bắc không hề quay đầu lại:" không cần."

cô gái :" Vậy anh tên gì ạ?"

" Lôi Phong " ( Mịe anh ))))))))))

"....."

trên thực tế, Trình Khiên Bắc có hơi phiền muộn, anh không phải Lôi Phong gì cả, cũng chẳng có hứng thú làm chuyện tốt. Ngược lại, thực ra anh vẫn luôn là người lạnh lùng.

Bị mấy chuyện kiếm tiền và thù hận kéo về phía trước, lấy đâu ra mà còn trái tim nhân ái nữa.

Dĩ nhiên anh cũng biết, câu chuyện của cô gái kia rất có thể là giả. Nhưng đối với anh mà nói, chẳng có gì quan trọng cả, với anh lúc này tiền chỉ là một con số mà thôi.

anh có được ngày hôm nay, so với dự kiến là nhanh hơn rất nhiều.

Chỉ là vẫn cứ thấy buồn bực.

anh ngồi trong xe hút hết hai điếu thuốc, nhưng vẫn không tiêu tan được buồn bực trong lòng, liền dứt khoát nổ máy con siêu xe chói lòa của mình.

Trong vô thức đã đi đến trường học.

Lúc này mới hơn chín giờ, vừa mới khai giảng không lâu, có rất nhiều sinh viên năm nhất mặc đồng phục quân đội đi đi lại lại trong khuôn viên trường.

anh tìm một nơi dừng xe lại, xuống đi dạo một mình.

Thực ra anh rất thích trường học, sân trường sẽ cho anh cảm giác vẫn được xem là nơi sạch sẽ đẹp đẽ trong thời buổi này, cho nên anh chuẩn bị tiếp tục học nghiên cứu sinh, thứ nhất là có thể khoe khoang, thứ hai là thỉnh thoảng có thể tận hưởng loại thời gian không bị hỗn loạn này.

" Giang Mạn, Giang Mạn!Cậu không được chạy! Trả ảnh lại cho tớ!"

" Cậu bắt được tớ, tớ sẽ trả!"

Ở phía trước, mấy cô gái mặc đồng phục quân đội đang nô đùa ầm ĩ, trông rất vui vẻ.

Trình Khiên Bắc đứng nguyên tại chỗ, không biết vì sao lại cong khóe môi cười cười.

cô gái đang chạy đầu tiên kia, mái tóc dài tung bay theo gió đêm, vừa chạy vừa nhìn ra phía sau, không hề chú ý đến người đằng trước, bất ngờ đâm vào trong ngực Trình Khiên Bắc.

Vì chạy quá nhanh, cú va chạm này thực sự là không nhẹ, không chỉ mình cô gái lui về sau mấy bước, suýt nữa thì ngã, xoa đầu kêu ai ui, mà ngay cả Trình Khiên Bắc cũng bị đụng đến phải lui ra sau mấy bước.

" Ai da! Xin lỗi nha bạn học!" cô gái để tay xuống, ngẩng đầu lên xin lỗi người trước mặt.

Dưới ánh đèn đêm, một gương mặt trắng trẻo xinh đẹp, đôi mi thanh tú khẽ nhíu lại, đôi mắt đen láy, lấp lánh như ánh sao.

Trình Khiên Bắc ngây người, nhất thời có chút kinh ngạc.

Giang Mạn thấy đối phương không có phản ứng gì, cũng không có vẻ gì là tức giận, huơ huơ tay với anh nói xin lỗi, sau đó thì người phía sau đuổi theo, liền chạy nhanh như chớp.

Trình Khiên Bắc đứng tại chỗ sau một lúc lâu mới định thần lại, quay đầu nhìn về bóng dáng đang dần biến mất dưới ánh đèn đêm, sờ sờ lồng ngực mơ hồ hơi hơi đau, có chút không thể tin mà khẽ cười lên, lắc lắc đầu với chính mình.

TOÀN VĂN HOÀN

IMG

Truyện convert hay : Chí Tôn Thần Y Chi Đế Quân Muốn Gả Thấp
Chương Trước/72Chương Sau

Theo Dõi