Chương Trước/964Chương Sau

Tại Hạ Không Phải Là Nữ

Chương 946: Đội Nửa Mũ

Chuyển ngữ: hongtuananh

Edit: Bồng Bồng

Ta tuyệt đối không thiệt thòi, hơn nữa cũng coi như là cho Huyền Vũ Hoàng đeo cái nón xanh… Tuy rằng không phải dùng mâu, mà là dùng ngón tay.

Quan trọng hơn chính là, Trang phi nhưng là đại mỹ nữ a.

Trang phi đẹp đẽ, ở dưới trạng thái mặc trang phục phi tử càng có tăng thêm. Phối hợp phượng trâm hoàng cữu trang sức phi tần, khiến cho nàng gia tăng rồi một loại cảm giác làm cho nam nhân cảm thấy cao quý.

Loại cao quý này là không giống với Tình công chúa, bởi vì đây là một loại nhân thê… Khụ khụ, nên nói là thục nữ hay là tố nhân*? Ngược lại bắt nạt nữ tử như vậy một thoáng tuyệt đối cũng có kiểu hưng phấn khác. Ngô Minh đầy đầu nghĩ tới đều là cái này. (*nghiệp dư – chỉ những nữ diễn viên phim khiêu dâm không chuyên)

Không trách Trang phi kéo bản thân vào phòng, ngồi vào bên giường. Hóa ra là để cho tiện ngay tại chỗ giải quyết.

Quả nhiên, Ngô Minh mới vừa nghĩ tới đây, Trang phi đã đem màn kéo xuống.

Phấn trướng* phiêu hương, giai nhân như ngọc. (*màn trướng hồng phấn)

Ngô Minh ỡm ờ trong lúc đó, liền nhường ngón tay của chính mình cực khổ rồi một thoáng.

Ho khan một tiếng, đương nhiên còn có nguyên khí.

Ngoài tẩm điện các cung nữ, loáng thoáng tựa hồ nghe đến Trang phi một điểm âm thanh.

Như khóc như tố? Thật giống là rất thống khổ?

Không ít cung nữ hiểu được một số chuyện không khỏi mặt đỏ lên tới mang tai. Sẽ không phải Trang phi chúng ta cùng Chu cô nương ở bên trong tẩm điện…

Chu Chỉ Nhược nhưng là người của Tình công chúa a, người nào không biết chuyện võ đài phò mã, Chu Chỉ Nhược đoạt danh tiếng lớn. Sau đó thì có Tình công chúa cùng Chu Chỉ Nhược có rất nhiều đồn đại ấy ấy không rõ.

Trang phi chúng ta cũng thật là lớn mật, dám cướp người của Tình công chúa. Cái này nếu như truyền tới tai Tình công chúa, chẳng phải là… Ai nha, cũng không thể truyền đi, bằng không chúng ta những người này sợ là đều không có kết quả gì tốt. Tám chín phần mười sẽ giận cá chém thớt bị cho là bao cát trút giận đem ra dằn vặt.

Nói đi nói lại, các nàng ở bên trong thật sự đã lâu a. Có tới một cái nửa canh giờ, thanh âm lúc ẩn lúc hiện của Trang phi lúc này mới đình chỉ triệt để không nghe được.

Lại qua một thời gian uống cạn chén trà, Bành đại tổng quản từ bên ngoài đi tới Trang Ninh cung.

“A, gặp qua đại tổng quản.” Chính đang loạn tưởng các cung nữ mau mau chào hỏi.

“Không biết đại tổng quản đến vì chuyện gì?” Trang phi thiếp thân cung nữ tiến lên thi lễ muốn hỏi. Kì thực là ngăn cản một thoáng.

Bành đại tổng quản so với trong ngày thường khách khí nhiều lắm, ấy thế mà hướng về người thị nữ này mỉm cười nói: “Chu cô nương có thể ở chỗ này sao? Chu Chỉ Nhược, Mặc vương tử phủ đệ Chu Chỉ Nhược cô nương.”

“A, Chu cô nương đang cùng Trang phi nói chuyện. Các nàng đã phân phó không thể quấy rầy, nhưng Bành đại tổng quản tự nhiên là ngoại lệ. Đợi ta cái này liền đi truyền báo.” Thiếp thân cung nữ tương đối dẻo miệng, rõ ràng là ngăn xu thế đối phương tiến vào một thoáng, lại nói đến ở ngoài cực êm tai.

Bành đại tổng quản cỡ nào nhân tinh tự nhiên rõ ràng, cũng không nói toạc ra, ngược lại khách khí liền chắp tay: “Làm phiền.”

Cái này có thể tất cả vì mặt mũi của Ngô Minh, Bành đại tổng quản sẽ không bởi vì những chuyện nhỏ nhặt này chú ý.

Thiếp thân cung nữ bước tiểu bước mau lẹ. Vội vã đến gần tẩm điện rồi.

“Trang phi điện hạ, tha thứ nô tỳ vô lễ. Bành đại tổng quản tìm đến Chu cô nương.”

Chờ giây lát, bên trong phòng ngủ nửa điểm tiếng động cũng không có.

“Trang phi điện hạ, Bành đại tổng quản đến rồi, đến tìm Chu cô nương.” Thiếp thân cung nữ lại nói một lần.

Lần này, bên trong phòng ngủ mới truyền đến thanh âm Trang phi lười biếng nói: “Biết rồi. Ngươi đi xuống đi. Chu cô nương lập tức đi ra.”

Thiếp thân cung nữ đáp một tiếng, mau mau rời đi.

Nàng cũng là cái cơ linh nha hoàn, biết Trang phi cùng Chu cô nương ở bên trong chỉ sợ là không làm cái chuyện gì nghiêm túc. Nghe quen rồi âm thanh Trang phi như nàng, tự nhiên nghe ra Trang phi cố ý lấy thanh âm lười biếng che lấp việc không đủ sức lực. Thật giống như Trang phi là làm rồi một hồi rất khổ cực việc, mệt đến nói đều không đủ khí lực vậy.

Thiếp thân cung nữ vẫn không có đi xa, cửa điện phòng ngủ cọt kẹt một tiếng mở ra.

“Bành đại tổng quản ở nơi nào?” Ngô Minh hỏi một tiếng.

Thiếp thân cung nữ mau mau xoay người lại: “Nô tỳ vì Chu cô nương dẫn đường.”

Cung nữ hí mắt lén nhìn lại, chỉ thấy nàng một thân quần áo chỉnh tề. Nửa điểm dáng vẻ chật vật đều không có, không khỏi âm thầm lấy làm kỳ.

Cung nữ vốn là cho rằng Trang phi cùng nàng ở bên trong hồ thiên hồ địa làm một ít sự tình hư hoàng giả phượng*, nhưng xem dáng dấp như vậy thật giống không phải. (*nói đơn giản là chơi gay)

Ngô Minh đóng chặt lại cửa tẩm điện, theo nàng đi qua.

Bên trong tẩm điện, trong màn trướng hồng, áo ngủ bằng gấm ngổn ngang. Trang phi vẫn còn khe khẽ thở dốc, trắng nõn vai đang lộ ra bên ngoài chăn, gò má hiện ra sắc phấn hồng choáng mê man, đang nằm bên trong đệm chăn không lên nổi.

Quá kích thích…

Vừa nãy khác nào bị roi da không ngừng quật ở vị trí then chốt của bản thân, nhưng là tùy theo da thịt phục sinh tư vị lại mãnh liệt mà vọt tới.

Cả người vô số đầu dây thần kinh mẫn cảm nhất không ngừng tái sinh. Cái này có thể so với vết thương qua đoạn thời gian dài kéo lại thịt mới ngứa ngáy kịch liệt hơn trăm lần.

Đau cũng vui sướng tựa là miêu tả đơn giản nhất trong một cái nửa canh giờ mà Trang phi trải qua vừa nãy.

Ở hai ngón tay Ngô Minh ảnh hưởng, đặc biệt dưới tràn ngập sức sống nguyên khí thôi thúc, xúc cảm Trang phi không ngừng lên cao, cuối cùng quả thực liền hồn phách đều muốn bay ra.

Liền như vậy, ở chữa trị ba chỗ vị trí cả người sau. Nàng một thân mồ hôi, hoàn toàn xụi lơ ở trên giường không lên nổi.

Ngô Minh thì lại là phi thường hài lòng bản thân song chỉ thần công, cũng rất hài lòng kiểm tra công trạng bản thân công tác sau, trong lòng âm thầm kinh ngạc thốt lên dâu tằm biến hoa anh đào, hắc mộc nhĩ may lại thành phấn mộc nhĩ sau khi, mới theo cung nữ đi rồi.

Xong chuyện phủi áo đi, không ẩn thân cùng tên, Ngô Minh đại nghĩa lẫm nhiên an ủi Trang phi một thoáng, hứa hẹn thời gian rảnh rỗi trở lại, thầm nghĩ trong lòng đây chính là cho Huyền Vũ Hoàng đeo nửa cái mũ xanh…

Bành đại tổng quản ở bên ngoài kiên trì chờ đợi, thấy Ngô Minh đến rồi, lập tức tiến lên: “Chu cô nương, hoàng thượng mệnh ta đến đây thỉnh cầu người qua tự thoại.”

Xin mời! Chu vi cung nữ trong lòng kinh hãi.

Bành đại tổng quản là người nào? Là nhân vật nắm thực quyền tuyệt đối sẽ không nói nhầm. Hắn đến truyền lời, tự nhiên nói chính là Huyền Vũ Hoàng nguyên văn.

Nhưng là sự tình kinh động Bành đại tổng quản đến truyền lời, mà hoàng thượng dùng lời nói là [ thỉnh cầu ]!

Chu Chỉ Nhược đây là mặt mũi lớn bao nhiêu a!

Thời điểm bình thường, mặc dù là quan to nhất đẳng, hoàng thân quốc thích có thể được đến phiên nói một câu [ hoàng thượng gọi ngươi qua nói chuyện ] phổ thông như thế, đã là hoàng ân thịnh long thân thiết gây nên. Hiện tại là [ thỉnh cầu ngươi qua tự thoại ], đây chính là thái độ không thể tưởng nổi.

Người tâm phúc bên cạnh hoàng thượng!

Tất cả mọi người trong lòng đối với Ngô Minh thì có một cái định nghĩa như thế.

Không trách Trang phi vừa thấy mặt, liền đem Chu Chỉ Nhược mời đến trong Trang Ninh cung. Cái này kêu là bản lĩnh a, chủ nhân quả nhiên có dự kiến trước, đã đi đầu lôi kéo Chu Chỉ Nhược.

Hơn nữa Tình công chúa cùng Trang phi chúng ta có giao tình cũng không kém, có thể tưởng tượng được Trang Ninh cung tiền cảnh hoàn toàn sáng rực. Các cung nữ trong tâm cảm thấy hài lòng, nhưng căn bản không biết chủ nhân có dự kiến trước trong lòng các nàng, còn muốn nằm ở trên giường không lên nổi. Kẻ cầm đầu tựa là người tâm phúc Chu Chỉ Nhược…

Tình huống bây giờ là, Trang phi cả người đều bị nàng chơi đùa nổi lên một tầng đỏ ửng, thực sự quá sảng khoái một lát đều không rút đi. Không hổ là thủ đoạn của [ đại hồng nhân ].

Ở cả đám sùng bái, kính nể, quý mến các loại ánh mắt nhìn kỹ, Ngô Minh rời đi Trang Ninh cung, theo Bành đại tổng quản đi Dưỡng Tâm điện rồi.

Bành đại tổng quản hoàn toàn chưa từng có hỏi sự tình giữa Ngô Minh cùng Trang phi, hắn biết loại chuyện này giả vờ không biết là tốt nhất, chỉ là ở trên đường hướng về Ngô Minh giới thiệu: “Chu cô nương, hoàng thượng đã triệu Cầm điện chủ đến, ở Dưỡng Tâm điện thương lượng sự tình trị liệu.”

Ngô Minh có chút chột dạ. (chưa xong còn tiếp…)

Truyện convert hay : Tà Đế Cuồng Phi: Phế Tài Nghịch Thiên Tam Tiểu Thư
Chương Trước/964Chương Sau

Theo Dõi