Chương Trước/116Chương Sau

Ta Có Một Bầy Họa Thủy

Chương 103: Thiếu

*

Editor: Hoàng Ngọc Tử Băng

Quả thật Hòa tần đã từng nghĩ tới cầu tình cho nhà mình, nhưng Hoàng Thượng vốn không rảnh gặp nàng ta. Mấy nhà bị liên lụy kia đều có người quỳ ở ngoại điện, đầu tiên Lỗ vương chiếm bối phận bề trên có quyền lợi gặp được Hoàng Thượng. Lão vương gia này không phải huynh đệ của Bùi Càn, mà là thúc thúc của y.

Bùi Dự bị giải đến nha môn chịu một trăm đại bản tính ra là đường đệ của Bùi Càn, nhưng hai người chẳng thân chút nào. Lỗ vương vào điện liền tỏ ra dáng vẻ ta hổ thẹn sa sút tinh thần, nói ông ta có tội, ông ta không biết dạy con.

"Người tiến cung chỉ để nói cái này? Nếu là thế, trẫm đã biết. Làm cha không dạy tốt nhi tử thì nên hổ thẹn, nhưng trẫm là một người thị phi rõ ràng. Ai phạm tội ta tìm kẻ đó, trừ khi tội không thể tha sẽ không tùy tiện làm liên lụy đến người trong nhà. Hoàng thúc cứ yên tâm.”

Nghe lời này, Lỗ vương mới không yên lòng.

Ông ta nói: "Đánh gậy cũng đánh rồi, Hoàng Thượng tạm tha hắn một lần đi. Dự Nhi cũng chỉ ở cùng một chỗ với những người kia, không phải hắn cầm đầu, cũng không phải hắn nói những lời khốn nạn kia!"

Bùi Càn vốn một công đôi việc, vừa xem tấu chương trong tay vừa nghe ông ta đứng bên cạnh nói, nghe nói như thế, mới giương mắt nhìn về phía Lỗ vương.

"Nếu hắn thực sự muốn tốt thì sẽ không ở một chỗ lẫn lộn với những tên khốn kia. Nếu hắn tốt cũng sẽ không đến xem những chuyện náo nhiệt này. Nhìn thấy bạn đồng hành làm ra hành vi lừa nam gạt nữ bên đường, không những không ngăn cản mà còn đi theo bên cạnh gào to. Ngươi nói hắn vô tội, ngươi biết hai chữ vô tội này viết thế nào không? Lúc đầu trẫm ra lệnh bắt người, không chém hắn đã cho ngươi đủ mặt mũi rồi. Trước đó Bùi Hoảng chỉ mũi trẫm mắng, chức Vương gia của hắn cũng không còn."

Chân Lỗ vương mềm nhũn, "bịch bịch" quỳ.

Nhìn một màn này, Lý Trung Thuận không nhịn được xì xào vài câu trong lòng -- Người lúc trước chỉ mũi người mắng rõ ràng là Quý phi nương nương, mắng người rất nhiều lần, cũng chẳng làm sao.

Dường như Bùi Càn có linh cảm, quay đầu nhìn về phía Lý Trung Thuận.

Lý Trung Thuận nhanh chóng vứt bỏ suy nghĩ đen tối, tỏ ra dáng vẻ không có việc gì.

Bùi Càn lại nói: "Ngươi không cần sợ đến mức này, trẫm cũng không phải người nhỏ nhen như vậy. Tình huống lúc đó, ta và Quý phi đeo mặt nạ, bọn họ không nhận ra được là điều có thể hiểu. Dưới tình huống vì không biết rõ tình hình nên mới mạo phạm... đánh một trăm đại bản, nhốt lại mười ngày nửa tháng để cho một bài học là có thể. Bây giờ vấn đề là có người khác tố cáo với trẫm một việc, trẫm không biết coi như xong, nếu biết rồi thì không được điều tra thêm? Hoàng thúc yên tâm, chỉ cần con của ngươi trong sạch, qua nửa tháng là có thể trở về."

Nghe xong lời này mà yên tâm, tim phải lớn chừng nào? Hiển nhiên Lỗ vương không có tố chất này. Mặt mũi ông ta đầy khẩn thiết cầu tình với Hoàng Thượng, nói Bùi Dự lúc còn bé bị bệnh nặng, khi đó suýt nữa thì chết, rất vất vả mới bảo vệ được mạng sống. Từ đó về sau Vương phi cực kì thương hắn ta, mới có thể khiến người trở thành dạng này. Trước kia hắn ta đã từng làm một số chuyện khốn nạn, lần này chịu đau khổ, sau này sẽ không đi nữa.

Loại lời tâm tình phiến diện này, tất cả kẻ phạm tội đều sẽ nói, mới đầu nghe thấy có thể sẽ có chút xúc động. Làm Hoàng Đế lâu rồi, y cũng đã chết lặng. Bùi Càn không những không cảm động, còn nhếch miệng: "Hẳn là ông trời đoán được hắn bình an lớn lên sẽ trở thành tai họa một phương mới muốn lấy tính mạng hắn! Có điều, không ngờ mạng người quá lớn, lại trốn thoát một kiếp, kẻ này chỉ làm khổ bách tính."

"Hoàng Thượng, van xin người. Hoàng Thượng, ta chỉ cầu người lần này."

Bùi Càn nghĩ nghĩ: "Xem ảnh hưởng của ngươi, trẫm liền cho hắn một cơ hội lập công chuộc tội. Chỉ cần hắn nói ra một số hành vi gian ác của kẻ khác mà hắn biết, coi như hắn nhận ra sai lầm, có thể về Vương phủ đóng cửa hối lỗi. Nếu hắn không nói, chuyện đó trẫm sẽ phái người đi điều tra, đến lúc đó đừng ai mong đến cầu tình."

Có được lời này, Lỗ vương mới bằng lòng xuất cung. Sau khi ông ta đi khỏi, Lý Trung Thuận nhịn không được nhỏ giọng nói: "Nô tài hầu hạ ngay trước mặt người, lại không biết có người đến tố cáo vạch trần."

"Ngươi cũng choáng váng đúng không?"

Lý Trung Thuận:?

"Trẫm lừa ông ta. Cũng không phải án lớn chọc trời, chuyện không lớn không nhỏ nào có thể điều tra dễ dàng như vậy? Cho dù hắn lừa nam gạt nữ thì ngại quyền thế Lỗ vương phủ, có mấy ai dám thẳng thừng chất vấn Bùi Dự? Đổi lại là ngươi, ngươi không sợ sau phiền phức sẽ bị hắn trả đũa sao?"

Bùi Càn nói xong, nghĩ nghĩ: "Có lẽ ngươi thật sự không sợ. Ngươi không sợ, người khác sợ. Trẫm muốn dạy dỗ những người này lại không muốn quấy nhiễu quá nhiều bách tính, không thể tìm lời đột phá sao? Bùi Dự chính là lời đột phá."

Hắn ta là nhi tử của Lỗ vương, thuộc về hoàng thân. Không phạm vào chuyện quá lớn sẽ không dễ khiến hắn làm gì, ra tay quá ác sẽ làm các Vương gia khác suy nghĩ nhiều, bất lợi cho sự yên ổn của triều đình. Trực tiếp thả người lại không phù hợp với tác phong nhất quán của Bùi Càn, y sẽ nghẹn chết.

Cho nên mới bày ra kế này, hù dọa phụ tử Lỗ vương, để chính hắn ta khai báo, đã có nội dung mà hắn khai báo liền thuận tiện trừng phạt những kẻ khác.

Mấy nhị thế tổ này chính là quan hệ hồ bằng cẩu hữu, ngay cả người thân trong nhà, nhưng khi đại nạn rơi xuống đầu, mạng ta còn sắp mất còn quan tâm ngươi làm gì? Nghĩ đến thủ đoạn sét đánh mà Hoàng Thượng chỉnh đốn Khang vương lần kia, Bùi Dự ghé vào trên đệm dưỡng mông, vừa đau vừa sợ, trong lòng hoảng một trận.

Hắn ta cũng hối hận.

Quý phi đẹp thì đẹp, nhưng chính là đóa hoa có gai, ai đụng vào sẽ bị thương.

Nhớ lại ngày đó bọn họ chỉ vì muốn nhìn xem dưới mặt nạ là dáng vẻ gì liền xảy ra chuyện này... Thật sự là phiền não.

Đang phiền não, phụ vương hắn ta tìm người đưa lời đến, nói đã tiến cung đi cầu tình rồi, không những không giải quyết được việc này, còn dẫn đến vấn đề mới. Hiện tại có người bỏ đá xuống giếng, bí mật tố cáo vạch trần ra mấy chuyện hoang đường trước kia, Hoàng Thượng đang muốn bắt tay vào điều tra. Đường sống duy nhất bày ở trước mặt chính là lời khai báo của bản thân. Lỗ vương bảo



Truyện convert hay : Nữ Thần Tới Cửa Hào Tế ( Lại Danh: Nữ Thần Siêu Cấp Người Ở Rể, Vai Chính: Triệu Húc )
Chương Trước/116Chương Sau

Theo Dõi