Chương Trước/213Chương Sau

Sử Thượng Đệ Nhất Mật Thám

Chương 207: Đánh Mặt Thiên Hạ, Đối Kháng Hoàng Đế!

Dịch: Độc Lữ Hành

Nhóm dịch: Phàm Nhân Tông

***

"Bệ hạ, xin cho mẫu thân của ta một cái công đạo!"

"Bệ hạ, xin cho vạn dân Lãng Châu một cái công đạo!"

Binh bộ hữu thị lang Vương Hoa Trinh đốt giấy để tang, mang theo hơn một trăm người nhà, vẫn ở trước đăng văn cổ thê lương khóc thét, thật sự là người gặp thương tâm người nghe rơi lệ.

"Thiên tru Ngao Ngọc, thiên tru quốc tặc!"

Mà ngay lúc này, cửa cung mở ra, một đại thái giám đi ra.

"Bệ hạ đã có phản ứng, Lãng Châu được cứu rồi." Mười mấy vạn người rối loạn lên.

Thái giám này đi tới trước mặt Vương Hoa Trinh nói: "Dương Hùng Hầu, bệ hạ triệu kiến ngươi."

Lúc thái giám này nói ra lời này, hoàn toàn không mang theo bất luận tình cảm sắc thái nào, cho nên Vương Hoa Trinh rất khó nhìn ra cái gì, trong lòng của gã không khỏi vui mừng: Ngao Ngọc xong, Chu Ly xong.

Sau đó, trước mặt mười mấy vạn người, hắn quỳ về hướng trong hoàng cung, nói: "Bệ hạ thánh minh, bệ hạ thánh minh!"

Sau đó, gã chắp tay với mười mấy vạn dân chúng phía ngoài nói: "Chư vị, bệ hạ đã nghe được tiếng nói của chúng ta, dân Lãng Châu được cứu rồi, được cứu rồi!"

Mười mấy vạn người đi theo cùng hô to: "Bệ hạ thánh minh, bệ hạ thánh minh!"

"Thiên tru Ngao Ngọc, thiên đao vạn quả, cho trăm vạn dân chúng Lãng Châu một cái công đạo!"

"Thiên tru Ngao Ngọc, thiên đao vạn quả!"

...

Tiến vào đại điện, Vương Hoa Trinh cảm thấy bầu không khí phi thường quỷ dị, thậm chí phi thường làm người ta sợ hãi.

Nhưng văn võ bá quan ở đây đều là nhân tinh, tuyệt đối không lộ ra biểu lộ gì, thậm chí hoàn toàn là mắt nhìn mũi nhìn tim.

Binh bộ hữu thị lang Vương Hoa Trinh quỳ xuống dập đầu nói: "Thần tham kiến bệ hạ, vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!"

Vạn Duẫn hoàng đế thản nhiên nói: "Vương Hoa Trinh, ngươi gõ đăng văn cổ, vì sao?"

Vương Hoa Trinh nói: "Bệ hạ, quân muốn thần chết, thần không thể không chết. Đại hoàng tử Chu Ly là khâm sai, hắn muốn giết mẫu thân thần, thần mặc dù bi thống vạn phần, cũng không dám nói lấy lại công đạo gì. Nhưng hôm nay thần vì vạn dân Lãng Châu, bọn họ dù sao cũng vô tội. Bởi vì Ngao Ngọc yêu ngôn hoặc chúng, bởi vì Chu Ly điện hạ tàn bạo bất nhân, khiến cho vô số dân Lãng Châu cửa nát nhà tan, vô cùng thê thảm. Cứ tiếp tục như thế, chỉ sợ sẽ kích động dân Lãng Châu biến à!"

Vạn Duẫn hoàng đế nói: "Ngươi làm thế nào biết?"

Binh bộ hữu thị lang Vương Hoa Trinh móc từ trong ngực ra một phần huyết thư, quỳ xuống dập đầu nói: "Bệ hạ, đây là huyết thư bách quan Lãng Châu, toàn bộ đều lên án cả đống tội ác Ngao Ngọc và Chu Ly, tội lỗi chồng chất! Trong phần huyết thư này, viết đầy việc ác Chu Ly tại Lãng Châu, phía sau mỗi một chữ đều là huyết lệ, đều là nhân mạng! Nếu như vẻn vẹn chỉ là mẫu thân thần, thần không dám tới gõ đăng văn cổ. Nhưng vì vạn dân Lãng Châu, thần không thể không đến, bọn họ thật sống không nổi nữa."

Nói xong, Vương Hoa Trinh dâng lên phần huyết thư này.

Phần huyết thư này đúng là thật, mà lại là thái thú Lãng Châu hiến lên, trong này viết rõ các tội ác Đại hoàng tử Chu Ly, viết rõ rõ ràng ràng, lưu loát mấy ngàn chữ.

Không chỉ như vậy, phía trên còn có hơn một trăm tên quan viên kí tên, còn có thủ ấn mấy ngàn dân chúng.

Cá này như là toàn bộ quan trường, tất cả mọi người tại Lãng Châu, đều tố giác tội ác Chu Ly.

Trong lòng Vạn Duẫn hoàng đế cười lạnh, mở ra phần huyết thư này, thản nhiên nói: "Vạn dân Lãng Châu, thật bi thảm như vậy sao?

"Chỉ có hơn chứ không kém." Vương Hoa Trinh khóc thút thít nói: "Ngao Ngọc yêu ngôn hoặc chúng, nói cái gì trung tuần tháng hai Lãng Châu hải vực có động đất đại hải khiếu. Chu Ly vận dụng quân đội, tiến lên di chuyển dân chúng. Kết quả bây giờ căn bản không có động đất biển động gì cả, Chu Ly mượn cơ hội vơ vét của cải, xem mạng người như cỏ rác. Dân chúng Lãng Châu từng nhà đổ máu rơi lệ. Bệ hạ khai ân, mau cứu vạn dân Lãng Châu! Ngao Ngọc vì cứu bản thân, mê hoặc thái thượng hoàng, hại chết vô số nhân mạng Lãng Châu, khiến cho bao nhiêu người cửa nát nhà tan. Phát rồ như vậy, tội ác cùng cực như vậy, đương thiên đao vạn róc thịt!"

Vạn Duẫn hoàng đế nói: "Vương Hoa Trinh, trước khi ngươi vào cửa, ta nhận được tấu đến từ Giang Châu cảng. Chu Ly giết mấy chục tên tướng lĩnh Thuỷ sư Lãng Châu, để sĩ quan Hắc Băng Đài nắm giữ Thủy Sư, đồng thời cưỡng ép để bọn hắn rút lui đến Giang Châu cảng. Kết quả con của ngươi Vương Cự nửa đường đoạt lại quyền chỉ huy Thủy Sư, dẫn theo một nửa Thủy Sư hạm đội trở về Lãng Châu cảng, muốn giữ gìn trật tự, cứu vớt vạn dân, bình định lập lại trật tự, ngươi xác thực dạy một đứa con trai tốt à!"

Đúng là nửa khắc đồng hồ trước, hoàng đế nhận được tấu từ Giang Châu cảng.

Phần tấu này đã truyền đi, lúc ấy đại hải khiếu địa chấn còn chưa xảy ra, lúc này mới đến hoàng cung.

Trong lòng Vương Hoa Trinh run lên, nhưng vẫn như cũ nhắm mắt nói: "Khuyển tử một lòng vì công, một lòng vì dân, chỉ hy vọng hắn có thể trợ giúp triều đình ổn định cục diện Lãng Châu, không để cho triệt để sụp đổ, cũng hi vọng hắn có thể cứu vớt càng nhiều dân chúng, có thể tận lực vãn hồi tổn thất cho đế quốc. Đây đều là việc hắn có thể làm, không dám nói công."

"Ha ha ha ha..." Vạn Duẫn hoàng đế chợt cười to, lạnh giọng nói: "Vương Hoa Trinh, ngươi sinh hảo nhi tử, ngươi thật sự là có được hảo nhi tử đó! Chu Ly để Thủy Sư rút lui Lãng Châu hải vực, tiến về Giang Châu cảng tị nạn. Kết quả con của ngươi Vương Cự đoạt quyền, một lần nữa đem một nửa hạm đội về Lãng Châu cảng. Ngày 18 tháng 2, Lãng Châu hải vực phát sinh động đất, đại hải khiếu, một nửa Thủy Sư hạm đội kia tống táng toàn bộ, tống táng toàn bộ. Đế quốc hao phí vô số ngân lượng, dùng thời gian mấy chục năm mới chế tạo thành hàm đội Thủy Sư, bị con của ngươi tống táng một nửa!"

"Còn nữa, ngươi luôn miệng nói mẫu thân ngươi vì bảo hộ mấy trăm tên đồng nam đồng nữ, bị Chu Ly sát hại thảm. Kết quả đây? Kết quả là Dương Hùng hầu phủ ngươi làm sinh ý bẩn thỉu, bồi dưỡng những đồng nam đồng nữ tuấn tú mua được, đưa cho các quyền quý làm lễ vật. Mấy trăm đồng nam đồng nữ này bị nhốt trong tầng hầm nhà ngươi, Chu Ly đã giải cứu bọn hắn ra."

"Vương Hoa Trinh ngươi phát rồ, không có chút nhân tính, còn muốn vu oan Chu Ly?"

"Vương Hoa Trinh, trong tay ngươi có huyết thư thật sao? Trẫm nơi này cũng có một phần huyết thư, ngươi nhìn xem cho kỹ!" Vạn Duẫn hoàng đế nghiêm nghị nói, sau đó bỗng nhiên mở huyết thư ra.

Trên đó viết mười hai chữ lớn: Ngao Ngọc công tử, cứu người trăm vạn, công đức vô lượng.

"Thật là đúng dịp, thật trùng hợp, trên phần huyết thư này cũng có mấy trăm quan viên Thương Hải hành tỉnh kí tên, còn có mấy vạn dân chúng kí tên!"

"Vương Hoa Trinh, nơi này có hai phần huyết thư, một phần nói Ngao Ngọc và Chu Ly tội ác ngập trời, để dân chúng Lãng Châu lầm than. Một phần huyết thư khác, nói Ngao Ngọc và Chu Ly công đức vô lượng, cứu trăm vạn người, ngươi nói trẫm nên tin ai đây? Nên tin phần nào đây?"

Vạn Duẫn hoàng đế liều mạng gầm thét, y thật đang phẫn nộ.

Đương nhiên cũng không phải là vì Dương Hùng hầu phủ mua bán nhân khẩu bẩn thỉu, mà là vì Lãng Châu hải vực thật phát sinh đại hải khiếu, tổn thất thiên đại, một nửa Thủy Sư bị Vương Cự hủy diệt, thương cân động cốt, đây chính là quân đội của y.

Mà Vương Hoa Trinh như bị sét đánh, hoàn toàn không tin vào tai của mình.

Trọn vẹn một hồi lâu, gã tê thanh nói: "Bệ hạ, đây nhất định là lời đồn, nhất định là lời đồn à! Lãng Châu hải vực không thể phát sinh động đất, không có khả năng phát sinh đại hải khiếu. Ngày 18 tháng 2 phát sinh, càng không thể, lúc này mới vẻn vẹn bốn ngày, tin tức làm sao có thể đưa đến, ròng rã khoảng cách mấy ngàn dặm, làm sao chỉ bốn ngày đã đưa đến?"

"Bệ hạ, đây nhất định là lời đồn của Ngao Ngọc và Chu Ly."

Ai cũng biết loại chuyện này chống chế không được, nhưng bất kỳ người nào sắp chết đến nơi, đều sẽ liều mạng chó cùng rứt giậu, nào còn có lý trí?

Vạn Duẫn hoàng đế cười lạnh nói: "Không vội, tin tức liên quan tới Lãng Châu, tin tưởng chẳng mấy chốc sẽ lục tục ngo ngoe tới, chúng ta cùng nhau chờ đi!"

Quả nhiên, vẻn vẹn hai canh giờ sau.

Tin tức Lãng Châu như tuyết rơi truyền đến, toàn bộ đều là gián điệp bí mật Hắc Băng Đài tại Lãng Châu, tại Thương Hải hành tỉnh, không phải Chu Ly mang đến, mà là nguyên bản trú đóng ở Lãng Châu và Thương Hải hành tỉnh.

Tin tức truyền đến đều giống nhau.

"Ngày 18 tháng 2, Lãng Châu phát sinh động đất biển động, tử thương vô số! Chu Ly vương tử, cứu vớt mấy chục vạn dân chúng."

Mà lúc này, Vương Hoa Trinh đã hoàn toàn tê liệt ngã xuống mặt đất.

Vạn Duẫn hoàng đế lạnh giọng nói: "Vương Hoa Trinh, ngươi còn gì để nói không?"

Binh bộ hữu thị lang Vương Hoa Trinh, rốt cuộc nói không ra lời, ngồi dưới đất liều mạng run rẩy.

"Người đâu, bắt toàn tộc Vương Hoa Trinh, khám nhà diệt tộc, khám nhà diệt tộc!"

"Vương Hoa Trinh, ngươi là tội nhân đế quốc, tội nhân đế quốc!"

...

Theo tin tức mật thám Hắc Băng Đài liên tục truyền đến.

Toàn bộ triều đình đều vứt bỏ một tia huyễn tưởng sau cùng, Ngao Ngọc đã dự đoán đúng, Lãng Châu phát sinh động đất biển động.

Đại hoàng tử Chu Ly cũng thành công, y nhất cử xoay người.

Lúc này, bên ngoài hoàng cung, vẫn như cũ có mười mấy vạn người vây quanh ở đó, bọn họ vẫn như cũ không biết gì cả, chờ hoàng đế cho một cái công đạo.

Nói đến thật sự buồn cười, mười mấy vạn người này sở dĩ có thể chen chúc đến đây, hoàn toàn là vì có một ít người muốn bọn họ như là vũ khí công kích thái thượng hoàng. Nếu không đừng nói mười mấy vạn người, dù vài trăm người cũng không có khả năng chen chúc đến trước hoàng cung.

"Kết thúc loạn mệnh, bắt Chu Ly, cho vạn dân Lãng Châu một cái công đạo."

"Bắt Ngao Ngọc thiên đao vạn quả, cho Lãng Châu một cái công đạo."

Cho nên dù màn đêm buông xuống, mười mấy vạn người này vẫn như cũ không biết mệt mỏi hô to khẩu hiệu.

Sau một lát, cửa cung lại một lần nữa mở ra.

Một đại thái giám cất cao giọng nói: "Yên lặng, yên lặng!"

Toàn trường mười mấy vạn người, toàn bộ yên lặng.

"Bệ hạ có chỉ, ngày 18 tháng 2, giờ Thân ba khắc, Lãng Châu hải vực phát sinh động đất biển động, thương vong vô số. Đại hoàng tử Chu Ly, sớm đem mấy chục vạn dân chúng rút lui, thật là trong bất hạnh vạn hạnh. Từ lúc này, Đại Chu ta dốc hết toàn lực, cứu vớt thiên tai, trùng kiến Lãng Châu!"

Đạo ý chỉ này vừa ra, toàn trường yên tĩnh như chết.

Hoàn toàn không thể tin vào tai của mình.

Cái này... Cái này... Cái này... Động đất biển động thật phát sinh rồi? Ngao Ngọc và Chu Ly thật cứu vớt mấy chục vạn dân chúng?

Thế nhưng không phải nói, động đất biển động không có khả năng dự đoán sớm một tháng sao?

Mọi người vừa rồi đều hô to Ngao Ngọc hại nước hại dân, nên thiên đao vạn quả.

Mà bây giờ hắn đã trở thành chúa cứu thế vạn dân Lãng Châu rồi? Cái này sao mà xấu hổ? Sao mà đánh mặt à?

Mấu chốt là Ngao phủ ở kinh thành đã bị đốt đi, tất cả mọi người đã hô to vạn lần thiên tru Ngao Ngọc.

"Tản đi!" Đại thái giám lớn tiếng nói.

Mười mấy vạn người vẫn như cũ đứng tại chỗ, bởi vì thật rất khó tiếp nhận sự thật này.

Rốt cuộc có người cao giọng nói: "Công công, đây là sự thực sao? Đây là sự thực sao?"

Đại thái giám lạnh lùng nhìn bọn họ một chút, sau đó quay người rời đi. Các ngươi không hy vọng đây hết thảy là thật? Chúng ta so với các ngươi còn hi vọng đây không phải là thật.

Cửa cung tiếp tục đóng lại, nhưng mười mấy vạn người vẫn như cũ không nguyện ý rời đi, cũng chỉ tĩnh lặng.

"Không phải là thật sao? Sẽ không phải là tin tức giả chứ?"

"Có khả năng, có lẽ là Chu Ly chó cùng rứt giậu, truyền đến tin tức giả?"

"Không có khả năng, Lãng Châu ngoại trừ Chu Ly, Hắc Băng Đài không biết có bao nhiêu mật thám đó, khẳng định là chắc chắn, hoàng đế bệ hạ mới cho chúng ta biết đó."

"Chuyện này là sự thật!"

"Không nghĩ tới, Ngao Ngọc tên kia vậy mà thật dự đoán đúng."

"Từ tội nhân thiên cổ đến chúa cứu thế, vẻn vẹn chỉ trong nháy mắt, thế giới này thực sự quá buồn cười, quá hoang đường."

"Tản đi đi, tản đi!"

Sau đó, mười mấy vạn người này lặng yên không một tiếng động tan hết. Những cử nhân tú tài nhiệt huyết sôi trào, liều mạng hô to kia, cũng cúi đầu yên lặng rời đi.

Để bọn họ công khai cúi đầu nhận sai, nhận tội? Không thể nào, không tồn tại.

Nếu như là một người, hoặc là mấy người, khả năng sẽ còn đau lòng nhức óc nhận lầm. Nhưng mấy vạn người, mười mấy vạn người sai, vậy không có khả năng nhận lầm.

Thậm chí, trong lòng bọn họ còn có một cảm giác bị đánh mặt thẹn quá hoá giận.

Lẽ ra Vân Trung Hạc và Chu Ly cứu vớt mấy chục vạn dân Lãng Châu, những nghĩa dân kinh thành này hẳn là mang ơn Ngao Ngọc và Chu Ly, các ngươi không phải thương tiếc vạn dân Lãng Châu sao?

Cái này... Cũng không tồn tại.

Đám người này nguyện ý đồng tình kẻ yếu, cũng nguyện ý diệt trừ tà ác, giúp đỡ chính nghĩa.

Nhưng bọn họ nguyện ý trả ra đại giới lại có hạn, để bọn họ lộ ra chính nghĩa thì được, để bọn họ nhận lầm? Tuyệt không có khả năng!

Có lẽ một đoàn người nhỏ nguyện ý nhận lầm, nhưng một chỉnh thể lớn, tuyệt không thể.

Bọn họ bị đánh mặt xong, cùng lắm thì xám xịt về lại trong nhà, trầm mặc một đoạn thời gian.

Chỉ thế thôi!

Bất quá bị giáo huấn lần này, về sau gặp loại chuyện tương tự, bọn họ phát ra tiếng sẽ cẩn thận một chút, miễn cho lại một lần nữa bị đánh mặt.

Nhưng... Chỉ cần mấy tháng sau, bọn họ sẽ quên sạch chuyện lần này, sau đó lại một lần lòng đầy căm phẫn.

Trí nhớ của cá chỉ có bảy giây, mà ký ức đám người cũng không dài bao lâu.

...

Phủ Túc Vương.

Đoàn Oanh Oanh, Đoàn Vũ, Ngao Minh cũng nhận được tin tức.

Sau đó đám người này, cũng yên tĩnh như chết, sắc mặt như băng.

Trọn vẹn một hồi lâu, Đoàn Oanh Oanh nghiến răng nghiến lợi nói: "Lần này tên Ngao Ngọc lại không chết, lại còn không chết?! Muốn một người chết, sao lại khó như vậy?"

Túc vương phi Đoàn Vân xinh đẹp tràn đầy oán độc.

Lần này tất cả mọi người cảm thấy Ngao Ngọc hẳn phải chết không thể nghi ngờ, nhất định sẽ bị lăng trì xử tử. Nhưng không nghĩ tới hắn lại trốn thoát, hơn nữa còn trở thành chúa cứu thế.

Mà hắn lại sớm một tháng dự đoán động đất biển động, lại có bản sự mạnh như vậy sao? Thiên văn địa lý xuất thần nhập hóa như vậy sao?

Ngao Minh thản nhiên nói: "Chúng ta đốt rụi Ngao phủ ở kinh thành, để vợ chồng Ngao Tâm không nhà để về, còn thiêu chết mấy người?"

"Năm người." Tiểu công gia Đoàn Vũ nói: "Năm người này đều là hộ về tàn tật của Ngao Tâm, xem như đám người trung thành nhất, trong khoảng thời gian này Ngao Tâm bệnh nặng không dậy nổi. Ngao phủ bị vây công, có người bí mật rút lui mất cả nhà Ngao Tâm. Nhưng Ngao Tâm có năm hộ vệ trung thành lưu lại thủ vệ Ngao phủ, lúc người chúng ta vây công Ngao phủ, phát hiện bọn hắn, sau đó chúng ta để cho người ta... Đánh gãy tay chân năm người này, đồng thời đốt sống chết tươi ở bên trong."

Ngao Minh nói: "Là người chúng ta đánh gãy thiêu chết, hay là người Nguyệt Đán Bình?"

Đoàn Vũ nói: "Là người ta phái, võ sĩ phủ quốc công chúng ta."

Đoàn Oanh Oanh nói: "Rốt cuộc Ngao Tâm bị bệnh gì?"

Ngao Minh do dự một chút, nói: "Có thể là ho lao."

Đoàn Oanh Oanh nói: "Là nhiễm tại ngục giam Đại Lý Tự, hay là tại Tông Chính Tự?"

Ngao Minh nói: "Đại Lý Tự."

Trong mắt Đoàn Oanh Oanh lóe lên một tia khoái ý, ho lao ở thế giới này là bệnh nan y, nhất định sẽ chết, thậm chí còn có thể lây nhiễm.

Ngao Tâm tại Đại Lý Tự nhiễm bệnh ho lao này, nhất định là có người muốn hại hắn, giết chết hắn.

Người kia là ai? Phó Viêm Đồ? Lâm Cung tể tướng? Hay là Trấn Hải vương phủ Sử thị gia tộc?

Đoàn Vũ nói: "Ta nghe nói ho lao chỉ có một loại thần dược có thể cứu, nhưng loại thần dược này là do mật thám Đại Doanh đế quốc Hắc Long Đài Vân Trung Hạc phát minh ra. Hiện tại hắn đã chết, Ngao Tâm chẳng phải là không thể cứu, chết chắc?"

Đoàn Oanh Oanh nói: "Chết như vậy, lợi cho Ngao Tâm quá. Hắn vốn nên bị Ngao Ngọc liên luỵ, cùng một chỗ bị lăng trì xử tử."

Ngao Minh nói: "Lần này Ngao Ngọc từ Hắc Băng Đài đi ra, nhất định sẽ điên cuồng trả thù."

Đoàn Vũ nói: "Trả thù? Hắn có thể trả thù ai?"

Đoàn Oanh Oanh nói: "Chớ nhìn hắn sớm dự đoán đúng động đất biển động phát sinh, nhưng hắn đánh mặt tất cả mọi người, đứng ở mặt đối lập với tất cả mọi người, người như vậy không có kết cục tốt."

Ngao Minh nói: "Hiện tại chuyện đáng sợ nhất là hắn và thái thượng hoàng buộc chặt cùng nhau, một khi hắn trở thành người phát ngôn chính trị của thái thượng hoàng, hậu quả rất đáng sợ. Ngao Ngọc lần này dự đoán đúng động đất biển động, Chu Ly tự mình tiến hành đại rút lui, nhưng chân chính quyết sách chính là thái thượng hoàng, danh vọng của lão sẽ lại một lần nữa tăng lên, sẽ lại một lần nữa áp chế..."

Ngao Minh còn chưa nói hết lời, đương nhiên là áp chế vị trong hoàng cung kia.

Túc thân vương nói: "Ngao Minh nói không sai, lần này dù Ngao Ngọc lập xuống công lao to lớn, vẫn như cũ không quyền không thế. Nhưng một khi hắn dính vào thái thượng hoàng, sẽ hoàn toàn khác. Chỉ cần hắn cưới Hương Hương công chúa, sẽ trở thành người phát ngôn chính trị của thái thượng hoàng."

Ngao Minh nói: "Tăng thêm lần này Đại hoàng tử Chu Ly cũng xoay người, ba người này một khi liên thủ, hậu quả khó mà lường được."

Đoàn Oanh Oanh nói: "Đúng, trước đó Ngao Ngọc chỉ độc thân tác chiến, dù ngoan độc, lợi hại hơn nữa, cũng rất khó gây tổn thương lớn cho toàn bộ tập đoàn lợi ích chúng ta, nhiều nhất chỉ là dựa thế hãm hại. Mà một khi hắn và thái thượng hoàng, Chu Ly liên thủ lại, vậy bản thân bọn hắn sẽ trở thành một tập đoàn chính trị cường đại. Đến lúc đó, đối với chúng ta hoàn toàn là ác mộng."

Ngao Minh nói: "Nhất định phải ngăn cản hết thảy phát sinh, nhất định phải ngăn cản Ngao Ngọc trở thành người phát ngôn của thái thượng hoàng. Hiện tại còn kịp, nhưng cũng phải tranh thủ, thời gian lưu cho chúng ta rất ít."

Đại tông chính Túc thân vương nói: "Đúng, thời gian lưu cho chúng ta không nhiều lắm, chờ cứu tế Lãng Châu kết thúc, trên cơ bản chính là thời điểm Ngao Ngọc cưới Hương Hương công chúa."

Vì sao phán đoán như vậy?

Cái này rất đơn giản, bây giờ Ngao Ngọc và thái thượng hoàng đã buộc chặt cùng một chỗ. Thái thượng hoàng phải để ý phong cách, cho nên mọi thứ trên cơ bản sẽ không chủ động can thiệp. Nhưng Hương Hương công chúa là tôn nữ lão thương yêu nhất, hạnh phúc chung thân của nàng, hoàng đế bệ hạ làm phụ thân có quyền lên tiếng, thái thượng hoàng cũng có quyền lên tiếng.

Mà thái thượng hoàng là cha, Vạn Duẫn hoàng đế là con, đương nhiên nhi tử phải phục tùng phụ thân.

Cho nên chỉ cần thái thượng hoàng mở miệng, Hương Hương công chúa gả cho Ngao Ngọc sẽ thành định cục.

Nhưng bây giờ Lãng Châu gặp tai hoạ, tử thương gần 100.000, bất kỳ người nào cũng muốn một lòng cứu tế, tuyệt đối không thể đề cập hôn sự Hương Hương công chúa.

Lúc dân chúng chịu khổ, ngươi vậy mà vui mừng hớn hở đàm luận kết hôn? Không thể nào, dù thái thượng hoàng cũng không thể mở miệng.

Cho nên Ngao Minh nói, thời gian lưu cho bọn họ không nhiều lắm.

Nhất định trong thời gian này, triệt để hủy đi tiền đồ Ngao Ngọc, hủy đi vận mệnh của hắn.

Ngao Minh nói: "Tập đoàn Lâm tướng, Ngụy quốc công phủ, tổ chức Nguyệt Đán Bình, Phó Viêm Đồ, Nhị hoàng tử, Trấn Hải Vương Sử thị gia tộc, đều là kẻ thù sống còn của Ngao Ngọc. Một khi để tam giác sắt bọn hắn tạo thành, sẽ điên cuồng trả thù chúng ta, diệt trừ một nhà một nhà chúng ta. Tam giác sắt này một khi thành hình, lực sát thương lớn thế nào, hoàn toàn có thể nghĩ. Cho nên vài thế lực cần liên hợp lại, vận dụng tất cả tài nguyên chính trị, ngăn cản tam giác sắt này hình thành."

Thái thượng hoàng, Ngao Ngọc, Chu Ly Đại hoàng tử, tam giác sắt này sẽ rất ngưu bức.

Nói một câu tru tâm, tập đoàn tam giác sắt này lúc cần thiết, có thể lật tung bất luận kẻ nào, bao gồm vị kia.

Lần này Lãng Châu đại hải khiếu, danh dự thái thượng hoàng sẽ lên tới một độ cao đáng sợ, vẫn như cũ là lãnh tụ tinh thần cao nhất toàn bộ Đại Chu đế quốc, không thể rung chuyển.

Chu Ly Đại hoàng tử lại một lần nữa xoay người quật khởi, khả năng tranh đoạt vị trí thái tử.

Thủ đoạn Ngao Ngọc ngoan độc, chiêu chiêu thấy máu.

Một khi tập đoàn tam giác sắt này cường đại lên, sẽ có càng ngày càng nhiều quan viên phụ thuộc đi qua.

Lúc thời khắc cần thiết, Chu Ly Đại hoàng tử có thể trực tiếp thượng vị.

Cái này giống như là Minh triều Vĩnh Lạc Đế, Chu Lệ khó chịu thái tử Chu Cao Sí, nhưng lại ưa thích thái tôn Chu Chiêm Cơ. Đương nhiên đây chỉ là tình hình cực đoan nhất, dưới tình hình bình thường thái thượng hoàng sẽ không làm ra cử động này.

"Cho nên, Trấn Hải vương phủ lần này cần bỏ ra khí lực lớn, mà phải không tiếc bất cứ giá nào." Ngao Minh nói: "Lần này có thể ra khí lực lớn, chính là Sử thị gia tộc. Nếu không có khả năng hủy đi vận mệnh Ngao Ngọc, một khi để tam giác sắt này hình thành, tất cả mọi người chờ xong đời đi!"

Túc thân vương nói: "Đúng, thái thượng hoàng là lãnh tụ tinh thần, chí cao vô thượng. Nhưng lão tựa như Thần Tiên, muốn bảo trụ tư thái siêu thoát của mình, không có khả năng xuống thần đài. Thần tiên xuống thần đài sẽ không còn là thần tiên nữa, đây chính là chế ước của lão. Đại hoàng tử Chu Ly không có khả năng trực tiếp được thái thượng hoàng duy trì, cho nên Ngao Ngọc là quan trọng nhất, là điểm trung tâm tam giác sắt này. Hủy đi điểm trung tâm này, tam giác sắt sẽ không còn sót lại chút gì."

"Thời khắc quan hệ vận mệnh mọi người đến, tất cả thế lực đều muốn liên hợp lại, giảo sát Ngao Ngọc."

Đoàn Oanh Oanh bỗng nhiên nói: "Các ngươi nói, có phải Ngao Ngọc lúc trước đã mưu đồ tam giác sắt này hay không? Nếu không hơn một tháng trước, hắn cũng sẽ không tiến cử Chu Ly đi Lãng Châu chỉ huy đại rút lui. Nếu là như vậy, cũng quá đáng sợ."

Ngao Minh nói: "Mặc kệ hắn có phải sớm dự mưu tổ kiến quyền lực tam giác sắt hay không, nhưng... Chu Ly hiển nhiên đã ngộ đến tầng này, hắn đang liều mạng tô đậm công huân Ngao Ngọc. Vì thế thậm chí không tiếc đắc tội đại đa số tập đoàn lợi ích thiên hạ, thậm chí không tiếc đắc tội hoàng đế bệ hạ. Cho nên hắn tại Lãng Châu nhất định sẽ dốc hết toàn lực, thúc đẩy quyền lực tam giác sắt này, đây là hi vọng duy nhất hắn vấn đỉnh hoàng vị."

Đoàn Oanh Oanh bỗng nhiên nói: "Túc thân vương, lúc ấy thái thượng hoàng tại sao lại bỗng nhiên thoái vị, thật chẳng lẽ chính là đức độ, là vì không muốn cao hơn niên hạn Thái Tổ sao?"

Túc thân vương do dự một chút, nói: "Đây là tuyệt mật, không có ai biết, bao gồm cả ta. Nhưng... Nghe nói tám năm trước, thái thượng hoàng bỗng nhiên bệnh nặng, cho nên... Bệ hạ kế vị tương đối đột ngột."

Đoàn Oanh Oanh nói: "Nếu thật như vậy, vậy cục diện diễn biến tiếp, có thể biến thành Nhị Thánh đối lập không?"

"Tuyệt đối không thể." Túc thân vương nói: "Chí ít mặt ngoài, tuyệt đối không thể, các ngươi không nên xem thường cảnh giới thái thượng hoàng."

Đoàn Oanh Oanh nói: "Nhưng nếu không phải như vậy, Ngao Ngọc nếu muốn thắng đến cuối cùng, đối thủ sau cùng của hắn, sẽ là đương kim hoàng đế bệ hạ?"

Túc thân vương không nói gì, Ngao Minh cũng không nói chuyện.

Bởi vì lời này không thể nói, cũng không dám nói.

Nhưng sự thật xác thực như vậy, lúc đó Ngao Ngọc lựa chọn hiến địa đồ dự đoán Lãng Châu đại hải khiếu cho thái thượng hoàng, mà không phải hoàng đế, đã chú định kết quả này.

Vân Trung Hạc lựa chọn đầu nhập vào thái thượng hoàng, liền mang ý nghĩa địch nhân lớn nhất của hắn, chính là đương kim hoàng đế bệ hạ.

Đối kháng hoàng đế bệ hạ? Cái này ngẫm lại để người toàn thân run rẩy à.

Ngụy quốc công thế tử Đoàn Vũ nói: "Ngao Ngọc này, thật đúng là điên cuồng, vậy mà dám đối địch với hoàng đế bệ hạ?"

Đoàn Oanh Oanh nói: "Hắn cũng từng muốn hiệu trung hoàng đế bệ hạ, nhưng khi hắn lấy sức một mình lắng lại Nam cảnh phản nghịch trở về, hoàng đế thực chất không phong thưởng hắn, mà còn chèn ép việc cầu xin cưới Hương Hương công chúa. Từ một khắc kia trở đi, Ngao Ngọc đã quyết định đầu nhập vào thái thượng hoàng, đồng thời là địch cùng hoàng đế bệ hạ."

Đoàn Vũ nói: "Không chỉ như vậy, hoàng đế bệ hạ còn phái Nhị hoàng tử Chu Tịch đi chiếm công Ngao Ngọc lắng lại Nam cảnh phản loạn. Bây giờ chỉ có số ít chúng ta biết Nam cảnh phản loạn là Ngao Ngọc lắng lại, toàn dân chúng nào ai biết? Các ngươi xem đi, không lâu sau đó công khai tin chiến thắng sẽ tới, nói Nhị hoàng tử Chu Tịch lắng lại Nam cảnh phản loạn, khôi phục thống trị Nam cảnh."

Ngao Minh nói: "Ngao Ngọc quyết tâm đối kháng hoàng đế, có lẽ sớm hơn một chút."

Đoàn Oanh Oanh nói: "Đúng, trên đường Ngao Ngọc lắng lại Nam cảnh phản loạn trở về, Nhị hoàng tử Chu Tịch phái người ám sát hắn. Sau khi Ngao Ngọc hồi kinh, thái độ hoàng đế đối với chuyện này không đau không ngứa, không có ý muốn truy cứu Nhị hoàng tử, ngược lại phái hắn đi Nam cảnh đoạt công. Lúc ấy Ngao Ngọc đã tuyệt vọng đối với hoàng đế bệ hạ rồi."

"Cho nên tiếp đó, Đại Chu đế quốc ta có thể sẽ đứng trước chính đấu điên cuồng đặc sắc từ trước tới nay. Phía sau Ngao Ngọc có thái thượng hoàng, phía sau chúng ta có hoàng đế bệ hạ, song phương sẽ tiến hành tranh đấu ngươi chết ta sống."

...

Thái độ Hắc Băng Đài, kỳ thật cũng có chút mập mờ.

Nam Cung Thác đương nhiên hiệu trung với hoàng đế bệ hạ, nhưng... Lần trước Ngao Ngọc bị ám sát, chết hơn một trăm tên võ sĩ Hắc Băng Đài.

Lúc nửa đêm, Ngao Ngọc được thả ra từ ngục giam Hắc Băng Đài.

Trận chiến này, hắn thắng lợi!

Nhưng đấu tranh càng tàn khốc hơn, lập tức lại mở ra.

Vân Trung Hạc đi vào chỗ ở bí mật của Ngao Tâm, nơi này là Hắc Băng Đài an bài. Nếu không lần này Ngao Tâm và mẫu thân, cũng sẽ bị đám người điên cuồng vây công.

Ngao Tâm xác thực lây nhiễm ho lao, chính là bị trong ngục giam Đại Lý Tự, người hạ độc thủ là ai?

Nhị hoàng tử? Lâm tướng? Trấn Hải vương phủ Sử thị gia tộc?

Ho lao ở thế giới này không thể cứu, trừ phi dùng Penicilin. Nhưng một khi dùng Penicilin, thân phận Vân Trung Hạc sẽ bại lộ.

Bởi vì phối phương Penicilin chỉ có Vân Trung Hạc biết, mà trong mắt người thế giới này, hắn đã chết.

Nhưng không cứu phụ thân Ngao Tâm thì không thể được, nhất định phải cứu!

Phụ thân Ngao Tâm trong khoảng thời gian gần đây, ho khan càng thêm lợi hại, phảng phất già hơn rất nhiều, cả người mảnh dẻ gầy yếu, tóc trắng mọc tràn lan, mà đã không ngừng ho ra máu.

Lúc này trên mặt đất nằm năm bộ thi thể.

Năm người này là hộ vệ trung thành của Ngao Tâm, cũng từng rất nhiều lần bảo hộ Ngao Ngọc, bọn họ không nguyện ý rời Ngao phủ. Kết quả Ngao phủ bị vây công, năm hộ vệ này bị người đánh gãy tứ chi, sống sờ sờ thiêu chết.

"Ngao phủ tại kinh thành đã bị đốt đi, tin tưởng Nộ Lãng hầu tước phủ bên Giang Châu kia cũng không ngoại lệ, cũng đã bị đốt." Nam Cung Nhị nói.

Vân Trung Hạc nói: "Nhị ca, là ai đốt? Năm hộ vệ này, là ai giết?"

Nam Cung Nhị nói: "Ai hận ngươi thấu xương nhất?"

Vân Trung Hạc nói: "Ngụy quốc công phủ?"

Nam Cung Nhị nói: "Đương nhiên, ai hận ngươi nhất, vậy chuyện này chính là kẻ đó làm. Người đốt nhà ngươi, muốn giết ngươi."

Vân Trung Hạc nhắm mắt lại, trả thù, nhất định phải điên cuồng trả thù!

Nhất định phải làm cho Ngụy quốc công phủ vong tộc diệt chủng, cả nhà chết hết!

Nhất định phải làm cho Đoàn Bật, Đoàn Oanh Oanh, Đoàn Vũ chết không có chỗ chôn.

Nam Cung Nhị thản nhiên nói: "Muốn trả thù? Chờ ngươi cưới Hương Hương công chúa rồi nói sau."

Vân Trung Hạc nói: "Ta chờ không nổi, trong mấy ngày nay, ta muốn Ngụy quốc công phủ vong tộc diệt chủng, toàn bộ chết hết."

Nam Cung Nhị nói: "Ngao Ngọc, ta thưởng thức ngươi, nhưng chúng ta không có khả năng giúp ngươi, bởi vì chúng ta chỉ thuần phục hoàng đế bệ hạ. Ai đang hoàng vị, Hắc Băng Đài chúng ta sẽ hiệu trung người đó, điểm này không thể cải biến."

Vân Trung Hạc nói: "Ta hiểu, các ngươi có thể bảo hộ người nhà của ta, ta đã cảm động đến rơi nước mắt rồi."

Nam Cung Nhị do dự một lát, sau đó đưa qua một tờ giấy, nói: "Ngươi muốn diệt toàn tộc Ngụy quốc công, thứ này có lẽ hữu dụng với ngươi."

Vân Trung Hạc sau khi xem xong, có chút kinh ngạc, sau đó đặt ở trên ngọn nến thiêu hủy. Vật này xác thực rất sắc bén, có thể trở thành vũ khí trí mạng, mấu chốt là Vân Trung Hạc làm thế nào lợi dụng được nó.

"Đại ân không lời nào cảm tạ hết được." Vân Trung Hạc khom người.

Nam Cung Nhị nói: "Cái này... Vũ khí không thể coi thường, ngươi nhất định... Phải... Thiết kế tốt một cục diện hoàn mỹ, nếu không chẳng những nó sẽ nổ chết Ngụy quốc công phủ, cũng sẽ nổ nát vụn cả ngươi." (chú này bị cà lăm đấy)

Vân Trung Hạc nói: "Ta minh bạch!"

Nam Cung Nhị vỗ vai Vân Trung Hạc nói: "Ngao... Ngọc, ta... Ta vẫn là câu nói kia, ta rất thưởng thức ngươi. Nhưng... Nếu có một ngày, hoàng đế bệ hạ muốn ta... Giết ngươi, ta... Ta chỉ có thể giết ngươi."

Vân Trung Hạc nói: "Ta vẫn như cũ cảm tạ Nhị ca."

Nam Cung Nhị nói: "Bảo trọng, đi đi!"

Sau đó, Nam Cung Nhị rời đi.

Ngao Tâm một bên ho khan, sau đó nhìn vết máu trên khăn tay, khàn khàn nói: "Mập mạp, ngươi cũng đã biết điểm cuối con đường này rồi, địch nhân ngươi phải đối mặt là hoàng đế bệ hạ? Hoàng đế bệ hạ chí cao vô thượng?"

Vân Trung Hạc nói: "Phụ thân, ta biết."

Ngao Tâm nói: "Thái thượng hoàng lớn tuổi, chưa hẳn có thể sống lâu nữa. Mà ngài như thần chỉ, không thể tự mình hạ trận, càng không thể công khai thái độ ủng hộ ngươi đối phó hoàng đế. Mà ngươi bây giờ không quan không chức, cũng không có tước vị, muốn đối kháng hoàng đế bệ hạ, như là con kiến lay cây."

Vân Trung Hạc nói: "Ta biết, phụ thân."

Ngao Tâm nói: "Ngươi biết là được, dù sao một cái mạng của cha, lúc cần, ngươi cứ cầm lấy mà dùng."

Sau một lát!

Bên ngoài vang lên thanh âm đại thái giám Hầu Khánh: "Bệ hạ có chỉ, triệu Ngao Ngọc yết kiến, lập tức phục mệnh!"

Vân Trung Hạc hít một hơi thật sâu.

Đối kháng hoàng đế, cùng hoàng đế là địch, cái này nghe rung động cỡ nào, để cho người ta kinh dị cỡ nào.

Nhưng thật lâu trước đó, Vân Trung Hạc đã quyết định đi đường này, đây cũng là hành động điên cuồng tại Đại Chu đế quốc trước nay chưa từng có.

Bất quá trước lúc này, phải diệt chủng Ngụy quốc công phủ.

Vân Trung Hạc một khắc cũng chờ không được, hắn điên cuồng huyết tinh trả thù, lập tức muốn bắt đầu!

Ngụy quốc công phủ đốt đi hai cái nhà của hắn, giết chết hắn năm hộ vệ người nhà hắn.

Thù này không đội trời chung!

...

Lúc nửa đêm, Vân Trung Hạc tiến vào hoàng cung.

Toàn bộ thư phòng, chỉ có hắn và hoàng đế.

Hoàng đế nói: "Ngao Ngọc, ngươi thắng, ngươi lập xuống công huân to lớn cho đế quốc, ngươi muốn phong thưởng gì? Cứ nói ra!"

...

Truyện convert hay : Cố Thiếu Đầu Quả Tim Sủng: Manh Thê Vào Nhầm Hoài
Chương Trước/213Chương Sau

Theo Dõi