Chương Trước/115Chương Sau

Socrates Thân Yêu

Chương 11

Bóng đêm sâu thẳm, vạn vật tĩnh mịch.

Một căn biệt thự kiểu u nơi vùng ngoại ô phía đông đang tựa mình bên núi, cạnh sông, tỏa ra ánh đèn phản chiếu trên mặt hồ yên ả, đẹp như bức tranh sơn dầu đắm chìm giữa màn đêm. Đây là nhà của đôi vợ chồng mới cưới do lão nhị của tập đoàn Hoa Thịnh - Thân Tư Nguy dồn một số tiền lớn mua cho con trai mình.

Trong đêm tân hôn, tại phòng ngủ chính ở tầng hai biệt thự, hoa hồng trải khắp phòng từ chiếc giường đỏ rực đến ban công ngoài cửa sổ. Đổng Tư Tư ngồi trước bàn trang điểm, nhìn khuôn mặt mình trong gương. Váy ngủ tơ tằm trong suốt, mềm mại và vừa vặn tôn lên đường cong đầy quyến rũ của cô ta.

Thân Trạch Thiên từ phòng tắm bước ra, ánh mắt bị hấp dẫn bởi vẻ đẹp dưới lớp áo ngủ trong suốt. Anh ta đi tới, cúi người vuốt ve vòng eo của Đổng Tư Tư, dưới tay là lớp tơ tằm mát lạnh, mịn màng. Đổng Tư Tư nhìn chồng qua gương, khẽ mỉm cười.

Thân Trạch Thiên một tay ôm hông cô ta, một tay cởi dây áo. Cô ta nhìn bàn tay ôm ghì lấy mình, vuốt ve xoa nắn, phối hợp uốn ép vòng eo. Thân Trạch Thiên cúi đầu vùi vào cổ vợ, đưa tay giật mạnh làm bộ đồ ngủ tuột xuống. Đổng Tư Tư nhìn gương rồi rướn người ôm lấy đầu chồng. Năm ngón tay len lỏi giữa mái tóc ẩm ướt, khóe môi đỏ sẫm dần dần cong lên. Cuối cùng, người đàn ông này cũng là của cô ta rồi.

Ngoại trừ lăng nhăng, anh ta gần như là hoàn mỹ.

Nhưng vì sở thích thất thường của bản thân và lợi ích tối cao của gia tộc, cô ta có thể chấp nhận chút tì vết này.

Đúng vậy!

Cô ta thật lòng thích Thân Trạch Thiên, từ lần gặp mặt đầu tiên hồi còn niên thiếu đã có cảm tình với người đàn ông này.

Khi đó, Thân Trạch Thiên tuấn tú điển trai, đôi mắt lóe lên ánh sáng lanh lợi, còn khóe môi luôn ẩn hiện nụ cười xấu xa.

Đối với người lạnh lùng, vô tình như cô ta mà nói, một thoáng rung động thật là điều không dễ. Khi đó, cô ta đã xác định rằng cậu chủ của Hoa Thịnh chắc chắn sẽ là chồng tương lai của mình. Rốt cuộc thì bối cảnh hay bản thân anh ta làm Đổng Tư Tư rung động? Cô ta cũng không muốn đào sâu thêm. Cô ta có hoài bão của riêng mình, hy vọng được thấy anh ta tung hoành trên thương trường và cũng kỳ vọng bản thân có thể tự do rong ruổi. Để tạo nên mối thông gia giữa hai nhà tài phiệt, họ mới là cặp đôi tương xứng nhất. Đừng ai cả gan làm lung lay địa vị thiếu phu nhân Hoa Thịnh của cô ta. Những cô bé lọ lem muốn khiêu chiến với thể diện của cô ta đều phải chết.

Trong gương, ngón tay anh ta lướt xuống rồi đi vào. Mắt cô ta khép hờ, cất tiếng nũng nịu, khép chặt hai chân rồi thướt tha giãy giụa. Thấy tình cảnh này, Thân Trạch Thiên đâu thể chịu đựng nổi nữa, vội đẩy cô ta xuống giường. Làn da như tuyết giữa drap giường đỏ rực tạo nên cảnh đẹp mê hồn khiến anh ta hưng phấn vô cùng.

Đổng Tư Tư ôm lấy anh ta, lộ vẻ đắc ý khiêu khích: "Tình nhân đi theo anh năm năm đã chết, anh quay đầu đã trèo lên giường em nhanh thế sao?"

Anh ta đẩy mạnh, đầu Đổng Tư Tư đụng phải mép giường hét lên một tiếng.

Thân Trạch Thiên cất tiếng đầy quyến rũ, hai tay vuốt ve không ngừng nghỉ: "Thân hình cô ta không đẹp bằng em, động tác không khiêu gợi như em, tiếng kêu lại càng không được gợi cảm như em."

Sắc mặt Đổng Tư Tư đanh lại, nhưng thoáng cái đã ôm lấy cổ anh ta, phối hợp di chuyển, thở hổn hển, cố ý nũng nịu: "Cô ta chết rồi, anh không thấy khó chịu à?"

"Ngược lại, anh rất nhẹ nhõm." Anh ta dồn sức hơn.

Thân thể Đổng Tư Tư đong đưa nhưng trái tim bất giác trở nên tĩnh lặng. Cô ta lạnh lùng đưa mắt nhìn Thân Trạch Thiên: "Tại sao?"

"Cô ta muốn làm bà Thân nhưng không xứng chút nào." Đôi mắt anh ta hiện lên tia sáng kỳ dị. "Em mới xứng. Cô bé lọ lem chỉ là ảo tưởng của đám đàn bà nghèo túng mà thôi."

Đổng Tư Tư sắp đạt đến cao trào, toàn thân nóng lên nhưng lồng ngực lại lạnh băng: "Em tưởng anh có tình cảm với cô ta đấy!"

Thân Trạch Thiên không nói gì, giờ phút này, tâm tư của anh ta đặt hết ở bên dưới. Anh ta gia tăng tốc độ rồi bỗng dừng lại. Mồ hôi trên trán nhỏ xuống, anh ta gục trên vai Đổng Tư Tư, liên tục thở hổn hển: "Sướng chết đi được!"

Cơ thể Đổng Tư Tư rệu rã nhưng vẫn nhẹ nhàng di chuyển theo tư thế chân nặng đầu nhẹ. Cô ta phải nhanh chóng mang thai và tốt nhất là phải sinh được con trai.

Thân Trạch Thiên cũng nằm xuống, thở gấp, nói: "Đương nhiên là có tình cảm. Hồi còn đại học, cô ta chưa tốt nghiệp đã theo anh. Có điều là những thứ anh cho cô ta đã để để cô ta mua mười năm tuổi xuân rồi. Đôi bên không ai nợ ai cả."

Quả nhiên anh ta đúng là thương nhân.

Đổng Tư Tư im lặng một lúc rồi nói: "Thật ra thì chuyện hai người chia tay là do hiểu lầm, chính em đã hãm hại cô ta."

"Anh biết!" Thân Trạch Thiên nhắm mắt lại, bộ dạng uể oải.

Cô ta sửng sốt: "Vậy anh..."

Chợt nhớ lại bộ dạng oan ức thảm thương của Khương Hiểu khi cầu xin tha thứ, lúc ấy, Đổng Tư Tư cảm thấy hả hê lắm, nhưng bây giờ...

"Muốn từ bỏ lâu rồi." Anh ta

Quả nhiên, Khương Hiểu ngu ngốc, còn cô ta thì sao...

Đổng Tư Tư chậm rãi nhắm mắt lại. Vậy mà cô ta còn tưởng Thân Trạch Thiên rất lăng nhăng, thực chất, anh ta chỉ là kẻ vô tình.

Truyện convert hay : Một Bào Tam Thai, Tổng Tài Cha Siêu Bá Đạo
Chương Trước/115Chương Sau

Theo Dõi