Chương Trước/115Chương Sau

Phu Quân Trước Của Ta Là Quyền Thần

Chương 75

"Ngươi nói cái gì?" Sắc mặt của nàng trắng bệch, ngón tay càng thêm lạnh lẽo, "Hầu gia, ngươi không phải là nói thật chứ?"

"Làm không được thì lập tức đi." Nam nhân cũng không có cảm xúc gì.

"Vậy phụ thân..."

"Nếu như ngươi có chứng cứ có thể dâng lên triều đình, không cần đêm khuya đến phủ bản hầu."

Nếu dễ dàng như vậy, nàng sẽ không đến.

Nàng có một trực giác, thật ra Dương Thiệu đang chờ nàng.

Kỷ Dao cắn môi: "Có phải ngươi đang giận ta hay không?" Nàng cảm thấy chắc chắn Dương Thiệu là bởi vì nàng từ chối hắn, cho nên không vui, vì thế không gặp Tạ Minh Kha.

Dương Thiệu không nói.

Giữa vầng trán hắn lạnh lẽo, Kỷ Dao không rét mà run, kí ức kinh hoàng hắn bóp cổ nàng vẫn còn mới mẻ, thậm chí nàng không hiểu, vì sao Dương Thiệu lại tức giận như vậy, thất thố như vậy!

Bầu không khí như đông lại, khiến người ta thở không nổi, bỗng nhiên Dương Thiệu đứng lên: "Bản hầu muốn đi nghỉ ngơi, mời Kỷ tiểu thư về."

Nhìn thấy hắn đi đến trước bàn, quay người về phía cửa, Kỷ Dao thấp giọng nói: "Có phải là ta cởi, ngươi sẽ bớt giận? Ngươi sẽ giúp phụ thân..."

hắn quay đầu lại, nhìn nàng chăm chú, cao cao tại thượng giống như chẳng qua nàng chỉ là một kẻ hèn tùy tiện bóp một cái liền có thể hủy diệt.

Cả người Kỷ Dao run dữ dội hơn, tay nàng hướng về phía đai lưng.

Đai lưng màu trắng giống như một bông tuyết rơi xuống mặt đất.

Nàng hơi mở rộng áo ngoài, lộ ra quần áo trong màu hồng nhạt, trên vạt áo có thêu mẫu đơn lớn, diễm lệ hơn nhiều so với gương mặt tái nhợt lúc này của nàng.

Kỷ Dao thấy hắn đồng ý, lập tức viết tên của mình lên, vừa định ấn tay thì vội vàng nói thêm phía sau một câu, "không tính cởi quần áo trong đó."

Cái gì.... Dương Thiệu cảm thấy nàng thật buồn cười, nếu hắn thật sự muốn làm cái gì, Kỷ Dao cản được sao? hắn muốn nàng ngay bây giờ, nàng có thể làm gì sao?

Cũng chỉ có khóc.

Dương Thiệu đối với hành vi ngu ngốc này của nàng lười lên tiếng.

Kỷ Dao ấn tay lên rồi giao cho hắn: "Như vậy được rồi chứ?"

Dương Thiệu cầm lấy nhìn kỹ một chút.

So với kiếp trước, chữ viết của nàng lại đẹp hơn, nàng vậy mà cũng tĩnh tâm luyện chữ: "Chữ ngươi không tệ."

Kỷ Dao sửng sốt một chút, sao hắn đột nhiên khen chữ của nàng? Nhưng mà trong lòng cũng có mấy phần vui vẻ, dù sao cũng là một thành quả: "Nhờ có phụ thân và ca ca chỉ dạy." Nghĩ đến phụ thân, nàng lại hỏi, "Nhất định Hầu gia nói chuyện chắc chắn... từ trước đến nay lời hứa của Hầu gia ngàn vàng."

"Ngươi biết thì tốt." Dương Thiệu đem khế ước cất vào một cái hộp sơn hồng mạ vàng.

Thấy hắn khóa lại, Kỷ Dao cảm giác như mạng của mình cũng bị khóa, tương lai một trời tăm tối, trong lòng sợ hãi nói: "thật ra ta cũng không biết có thể làm cho Hầu gia chuyện gì...Nhưng mà nếu như Hầu gia cần, tốt nhất là vào ban ngày, ban đêm ta sợ không ra được, lỡ như khiến mẫu thân hoài nghi..."

"Đó là chuyện của ngươi."

Kỷ Dao nghẹn lời.

Dương Thiệu nói: "Bản hầu muốn nghỉ ngơi, cởi áo cho bản hầu."

Kỷ Dao theo hắn đến phòng ngủ.

Nơi đây và trong trí nhớ khác nhau, sau khi nàng gả cho Dương Thiệu mới vào ở, nghĩ đến chắc là đã trải qua một lần sửa chữa, bố trí cũng thay đổi. Cái giường bây giờ cũng không giống, nàng nhớ kĩ vốn là giường gỗ tử đàn khắc hoa lê, vô cùng rộng lớn, cái giường bây giờ có chút đơn giản, chỉ treo một tấm rèm xanh nhạt.

Dương Thiệu đứng đối diện nàng.

Nàng đưa tay cởi áo ngoài của nam nhân.

Khoảng cách rất gần, ngửi được một mùi bồ kết nhàn nhạt, có vẻ mới vừa tắm rửa xong, mặt Kỷ Dao không kiềm được đỏ lên, nàng nghi ngờ hắn không mặc áo trong.

Quả nhiên sau khi cởi ra thì lập tức lấy lồng ngực trần của hắn, dáng người cao lớn đều ở trước mặt, may mắn bên trong vẫn có quần, Kỷ Dao hít sâu một hơi, nhanh chóng cởi áo ngoài của hắn ra, đặt bên cạnh kệ áo gỗ lim.

"Cất kỹ." hắn nói.

Xộc tới xộc lui, cho đến bây giờ nàng vẫn không treo áo cẩn thận cho hắn.

Kỷ Dao đành phải đi qua, lấy áo ngoài xuống, dùng tay cẩn thận vuốt lên, sau đó lại cẩn thận đặt lên trên kệ áo.

hắn nằm xuống.

Nàng đắp chăn cho hắn: "Hầu gia, có được chưa?" Hôm nay không biết nói với trong nhà thế nào, không chừng còn phải làm phiền Thẩm Nghiên, nói không cẩn thận uống say ở quán rượu Thanh Nguyệt...

Cho dù thế nào, nàng phải đi rồi.

Dương Thiệu nhắm mắt lại nói: "Hôm nay bản hầu bị ngươi quấy rầy, sợ khó mà ngủ, ngươi hát cho bản hầu một bài."

Cái gì!

Toàn thân Kỷ Dao cứng đờ.

Truyện convert hay : Y Sau Khuynh Thiên
Chương Trước/115Chương Sau

Theo Dõi