Chương Trước/47Chương Sau

Người Tôi Theo Đuổi Bảy Năm Đã Yêu Người Khác Rồi

Chương 9

Lộ Nhất Minh xuất hiện bất ngờ khiến Phùng Dã phải thu lại cảm xúc. Dưới ánh mắt kì quái của Lộ Nhất Minh, hắn bình tĩnh thản nhiên nói: "Phòng bên cạnh ầm ĩ quá."

Người ở phòng bên cạnh không phải là Tiểu Phong và bạn trai cậu ấy sao? Nghe thấy động tĩnh trong phòng, tuy rằng tiếng động có nhỏ đi nhưng sắc mặt của Lộ Nhất Minh vẫn còn khó chịu. Y lập tức kéo Phùng Dã về phòng.

"Anh bệnh à, Tiểu Phong và Trương Tự đang tình cảm, anh đi đạp cửa phòng người ta làm gì? Hay là thật sự như Lệ Lệ nói, anh không muốn thấy người khác hạnh phúc?" Trước mặt Phùng Dã, Lộ Nhất Minh luôn luôn thích gì nói đó, đặc biệt là từ lúc ở chung.

Y phát hiện trong cuộc sống, kỳ thực Phùng Dã cũng không chín chắn như vẻ ngoài, thậm chí còn có thể nói là hơi ấu trĩ. Tỷ như hành động ấu trĩ vừa nãy khiến lòng y không hiểu sao lại cảm thấy có chút không thoải mái.

Nhưng lòng Phùng Dã vẫn còn buồn bực, lời Lộ Nhất Minh nói lọt vào trong tai nhưng không vào trong lòng. Trong đầu vẫn là hình ảnh kiều diễm của Trương Phong Hòa và Trương Tự, tuy rằng chỉ là tưởng tượng cũng có thể khiến hắn phát điên.

Thấy dáng vẻ ngơ ngẩn của Phùng Dã, Lộ Nhất Minh không nhịn được nói: "...Có vẻ anh rất để ý Tiểu Phong?"

Lộ Nhất Minh không phải người mù, cả ngày hôm nay hành vi của Phùng Dã khác thường, y không thể không chú ý.

Từ giờ khắc Trương Phong Hòa bước vào nhà Phùng Dã, y có thể cảm thấy rõ ràng những thay đổi của hắn. Cố ý thân mật để cho người khác nhìn thấy, nhiệt tình hơn nhiều so với thường ngày.

Hơn nữa lúc nãy hắn còn đạp cửa... Lộ Nhất Minh không dám nghĩ thêm nữa.

Phùng Dã trấn an y: "Anh và Tiểu Phong quen biết lâu như vậy, thấy cậu ta quen bạn trai, quan tâm một chút cũng bình thường thôi."

"Anh nói vậy thì là vậy đi." Thái độ của Phùng Dã khiến Lộ Nhất Minh không được thoải mái, y quay đầu bò lên giường, chui vào chăn, "Em ngủ trước đây."

"Ừ." Phùng Dã gật đầu, nằm xuống bên kia giường.

Đèn tắt.

Toàn bộ thế giới trở nên yên tĩnh, lại khiến cho người ta khó mà ngủ được.

Ba ngày nghỉ Nguyên Đán trôi qua rất nhanh.

Trong ba ngày đó, có người trải qua trong giày vò, có người lại vô cùng hưởng thụ. Phùng Dã thờ ơ với Lộ Nhất Minh rốt cuộc khiến Lộ Nhất Minh bất mãn, trên đường về, hai người không hề trò chuyện. Mà Trương Phong Hòa và Trương Tự lại nhờ chuyến đi này mà tình cảm nóng lên.

Triệu Lệ nhìn thấy bọn họ có tiến triển, cũng rất vui mừng.

"Bà mai Triệu này cũng không tệ lắm, đúng không?" Triệu Lệ ngồi ghế phó lái cười đắc ý.

Trương Phong Hòa cười bảo: "Chừng nào thì anh đổi nghề?"

Trương Tự cũng phụ họa theo, "Lệ Lệ nếu đổi nghề, chẳng phải chúng ta là khách hàng đầu tiên sao?"

"Nếu Triệu Lệ mở trung tâm môi giới hôn nhân, anh sẽ là người đầu tiên đăng ký." Dương Thích đang lái xe cũng không quên thò một chân vào.

"Anh còn cần phải đăng ký à? Trực tiếp khiêng ông chủ về nhà là được rồi."

"Thôi, Dương thiếu gia sao có thể để ý đến anh được." Triệu Lệ bĩu môi.

Trong ba ngày này, Dương Thích và Triệu Lệ hai tên thích chơi bời nhìn nhau hợp mắt rồi, dường như lửa gần rơm, dây dưa còn nhiệt liệt hơn ngày còn học đại học. Dương Thích cảm thán Triệu Lệ thay đổi, trở nên tinh quái hơn trước nhiều, ôm vào lòng quả thực khiến hắn muốn ngừng mà không được. Triệu Lệ lại không nghĩ gì nhiều, Dương Thích tuy là mối tình đầu, nhưng bây giờ với y mà nói, chẳng qua cũng chỉ là một đối tượng lên giường trong số chúng sinh mà thôi.

Tuy rằng điều kiện của đối tượng lên giường này quả thật không tệ.

Trên đường trở về, cả bọn cười nói vui vẻ, chỉ có Phùng Dã là không nói gì.

Hết kỳ nghỉ, lượng công việc cuối năm khiến Trương Phong Hòa mỗi ngày đều bận tối mắt tối mũi, không có tâm trí nghĩ đến cái gì khác. Mà Trương Tự cũng phải chuẩn bị thi cuối kỳ, thời gian hai người bên nhau ngày càng ít đi, cũng may mỗi đêm trước khi đi ngủ còn có thể nấu cháo điện thoại một lúc.

Từ chuyến đi suối nước nóng đó, tình cảm của hai người tiến triển rất nhanh, mà Trương Phong Hòa rốt cuộc cũng có cảm giác Trương Tự là bạn trai mình, đến nỗi lúc cúp điện thoại còn cảm thấy vừa không nỡ vừa ngọt ngào.

Có lẽ yêu đương vốn là như thế.

Trương Phong Hòa nghĩ vậy.

Tối hôm đó tăng ca đến 10 giờ, lúc ra về, Trương Phong Hòa gặp phải Phùng Dã trong thang máy. Cậu gật đầu chào hắn, sau đó giữ khoảng cách mà đứng vào một góc.

Hai người đều không nói gì.

Lúc cửa thang máy mở, Trương Phong Hòa bước ra ngoài trước, Phùng Dã bám theo sau: "Để tôi đưa cậu về."

"Không cần đâu." Trương Phong Hòa không hề suy nghĩ, cự tuyệt ngay.

Phùng Dã bị từ chối, sắc mặt lập tức trở nên khó coi, hắn bất mãn nói: "Trước đây cậu chưa bao giờ từ chối tôi."

Trương Phong Hòa dừng bước: "Anh cũng nói là trước đây."

Phùng Dã cười nhạt, "Cũng phải, chút nữa thì quên mất, cậu có thằng nhóc Trương Tự kia rồi, sao còn nhớ đến tôi."

"Chuyện này chẳng lẽ lại trách tôi?" Trương Phong Hòa quay đầu lại.

"Không trách cậu à?" Phùng Dã từng bước áp sát Trương Phong Hòa, "Là cậu tự động xông vào thế giới của tôi! Ai cho phép cậu tự ý thích tôi? Hả?"

Nói xong, Phùng Dã ôm lấy Trương Phong Hòa.

Nhớ tới hôm đó bị cưỡng hôn dưới đèn đường, Trương Phong Hòa dùng sức tránh thoát khỏi hắn, giọng cậu trở nên hơi run rẩy. Cậu không ngờ Phùng Dã lại vô liêm sỉ như vậy, hóa ra bảy năm tình cảm cùng trả giá của cậu còn cần phải có sự đồng ý của hắn?! Nếu như là vậy, vì sao hắn không dứt khoát ngay từ đầu? Hưởng thụ tấm lòng của cậu, sau đó lại còn chê cậu chưa đủ tốt!

"Tôi thừa nhận tôi ngu ngốc! Được chưa?! Phùng Dã anh yên tâm đi, tôi sẽ không tiếp tục thích anh nữa, cũng xin anh sau này đừng tiếp tục làm phiền tôi!" Trương Phong Hòa nói xong, chính mình cũng vì mình mà uất ức.

Cậu lau khóe mắt hơi cay cay, quay đầu đi mất.

Phùng Dã không đuổi theo, hắn nhìn theo bóng Trương Phong Hòa rời đi, khổ sở nói: "Tôi không muốn cậu đi..."

Trương Phong Hòa, tôi còn chưa đồng ý, cậu dựa vào đâu mà tự ý bỏ đi?

Phùng Dã về nhà rất muộn. Lộ Nhất Minh còn chưa ngủ, nhìn thấy Phùng Dã về, y hỏi: "Tăng ca à?"

"Ừ." Phùng Dã mệt mỏi gật đầu.

Lộ Nhất Minh cười cười không nói. Y là nhân viên của Phùng Dã, Phùng Dã có tăng ca hay không y còn không biết sao? Từ sau chuyến du lịch kia, giữa y và Phùng Dã dường như có khoảng cách, y không vượt qua được, Phùng Dã cũng không muốn bước tới. Y lờ mờ nhận ra gì đó, nhưng lý trí lại bảo y đừng suy nghĩ nữa.

Duy trì cái vỏ hòa bình có lẽ cũng tốt nhỉ?

Phùng Dã đi tới phòng ngủ, cầm áo ngủ vào buồng tắm tắm. Đêm nay quả thật hắn không có tăng ca, hắn đợi Trương Phong Hòa tan tầm. Hắn biết Trương Phong Hòa tăng ca rất nhiều, sợ cậu không chịu nổi, lại lo đường về không an toàn, định đưa cậu về.

Ai ngờ lại bị Trương Phong Hòa cự tuyệt.

Phùng Dã vốn phải tức giận, nhưng lúc nhìn thấy Trương Phong Hòa khó khăn nói không thích hắn, lòng hắn sẽ cảm thấy đau đớn không rõ nguyên do.

Hắn tự nhận mình là một người tương đối chung thủy, hắn không thích một chân đạp hai thuyền, thích là thích, không yêu là không yêu. Cho nên lúc Trương Phong Hòa theo đuổi hắn, hắn cảm thấy mình không thích cậu, vì vậy vẫn luôn không đáp lại. Hắn cũng từ chối Trương Phong Hòa rất nhiều lần, thế nhưng Trương Phong Hòa vẫn như trước không chịu từ bỏ. Lâu dần, Trương Phong Hòa chiếm lấy một nửa thời gian của hắn, hắn từ ghét bỏ lại biến thành thói quen.

Lúc còn học đại học, Phùng Dã có hẹn hò với một cậu trai, sau đó chia tay, rồi gặp Trương Phong Hòa. Trương Phong Hòa theo đuổi hắn bảy năm, hắn tuy từ đầu đến cuối không hề hồi đáp, nhưng không thể phủ nhận, hắn đã quen với sự có mặt của Trương Phong Hòa.

Quen với việc Trương Phong Hòa luôn theo sau hắn.

Mà bây giờ, mục tiêu Trương Phong Hòa theo đuổi đã đổi thành người khác.

"Chết tiệt!" Phùng Dã đấm một đấm vào tấm gương phòng tắm, mảnh gương vỡ cắt vào mu bàn tay, ngay sau đó máu lập tức nhuộm đỏ cả bàn tay. Thế nhưng hắn không thấy đau đớn, trái lại còn cảm thấy lòng rất thoải mái. Phiền muộn mấy ngày qua, đều bùng nổ trong một khắc này.

Thậm chí hắn còn nghĩ, nếu cú đấm này đấm vào người Trương Tự thì tốt rồi...

Lộ Nhất Minh nghe thấy tiếng động lập tức vọt vào, kết quả đi vào lại thấy khuôn mặt không chút cảm xúc của Phùng Dã.

Sau đó y đưa Phùng Dã tới bệnh viện, bôi thuốc, băng bó rồi về nhà. Dọc đường Lộ Nhất Minh cũng không hỏi hắn vì sao lại làm thế, mãi đến tận khi Phùng Dã mở miệng nói: "Chúng ta chia tay đi."

Tim Lộ Nhất Minh đột nhiên nhảy một cái.

Y cười khổ hỏi: "Vì sao?"

Đột nhiên như vậy, không hề cho y thời gian chuẩn bị.

"Xin lỗi... Người anh yêu không phải là em." Phùng Dã nói xong, tâm trạng bỗng nhẹ nhõm hơn.

Đúng vậy, mất bảy năm, rốt cuộc hắn mới phát hiện người trong lòng mình là ai. Chỉ là chẳng biết người nọ có còn ở đó chờ hắn hay không?

- ----

Sa: Dây vào thằng này đúng khổ =))) Thương bạn Lộ Nhất Minh, xui xẻo dễ sợ =)))

Truyện convert hay : Tà Đế Cuồng Phi: Phế Tài Nghịch Thiên Tam Tiểu Thư
Chương Trước/47Chương Sau

Theo Dõi