Chương Trước/47Chương Sau

Người Tôi Theo Đuổi Bảy Năm Đã Yêu Người Khác Rồi

Chương 6

Phùng Dã cùng Lộ Nhất Minh sống chung.

Chuyện này Trương Phong Hòa biết được là nhờ bạn bè trong giới.

Hôm đầu tiên Lộ Nhất Minh dọn vào nhà Phùng Dã, y đã đăng tấm ảnh khoe ân ái với bạn bè trong giới. Y trả lời bình luận rằng: "Đúng vậy, chúng tôi sống chung ~"

Trương Phong Hòa nhìn thấy, không diễn tả được tư vị trong lòng.

Cậu nhớ tới hình ảnh hôm đó Phùng Dã cường hôn cậu, quả nhiên chỉ là đùa giỡn, may mà bản thân không cho là thật. Trương Phong Hòa cười cười, duỗi tay bấm tán thưởng cho Lộ Nhất Minh.

Không lâu sau đã nhìn thấy bình luận của Triệu Lệ bên dưới: "Chúc mừng chúc mừng, chúc bách niên hảo hợp! Chúng tôi rốt cuộc cũng không còn phải chịu Phùng Dã hãm hại nữa rồi."

Nhất Minh: "Anh ấy hãm hại các anh chuyện gì?"

Lệ Lệ: "Chuyện này phải hỏi @ Trương Phong Hòa."

Trương Phong Hòa không nói nên lời, sự tình đã qua đi, nhắc lại cũng không vui vẻ gì. Vì không để Triệu Lệ tiếp tục nói nhảm, cậu gọi điện cho y.

Sau khi điện thoại thông, bên Triệu Lệ vẫn ồn ào như thường lệ. Không cần hỏi cũng biết, chắc chắn y lại đang lêu lổng ở quán bar nào rồi.

Triệu Lệ cái tên này, cái gì không thích, lại thích chơi G, "giao lưu" với những anh chàng đẹp trai. Đối tượng kết giao đứng đắn không phải không có, nhưng vì tính cách quá ẻo lả nên luôn bị đá... Bị đá nhiều lần, Triệu Lệ không thèm yêu đương kiểu đó nữa, thấy vừa mắt liền trực tiếp 419 lăn giường, lăn xong hai người xem như chưa quen biết.

Nhớ tới lúc còn học đại học, lần đầu tiên nhìn thấy Triệu Lệ, y chỉ là cậu bạn trai nhỏ Dương Thích dẫn theo. Tính cách tuy hơi ẻo lả nhưng lại là người rất tốt, cũng nghiêm túc trong tình cảm. Cho đến sau này chia tay với Dương Thích mới bắt đầu du hí nhân gian. Lúc ấy Trương Phong Hòa còn nghĩ, có phải bởi vì Dương Thích, y mới biến thành như vậy? Nhưng nhiều năm qua đi, thấy Triệu Lệ vô tâm vô phế sống phóng khoáng nhiều năm như vậy, ngày ngày trôi qua khỏi nói có bao nhiêu vui vẻ.

Quả nhiên sinh hoạt là do chính mình lựa chọn. Cậu trước đây cam nguyện nhốt mình trong nhà tù có tên Phùng Dã, cuộc sống chỉ xoay quanh một mình hắn, nên hiện tại nhận quả đắng cũng đáng đời.

"Lệ Lệ, anh bình luận bậy bạ cái gì trên vòng bạn bè của Lộ Nhất Minh vậy?"

"Hả? Anh nói cái gì?" Triệu Lệ uống đến high rồi, nói chuyện căn bản không dùng não. "Anh không phải chúc mừng cậu ta sao, vậy không tốt à, đừng nói là cậu vẫn còn chưa buông được đó, nếu vậy anh thật sự khinh thường cậu."

Trương Phong Hòa bất đắc dĩ nói: "Lộ Nhất Minh không biết chuyện của em và Phùng Dã, anh nhắc tới em trước mặt cậu ta làm gì?"

"Có gì mà không thể nhắc, cậu che che giấu giấu như vậy người khác mới thấy kì quái đó."

Triệu Lệ trợn mắt, y khó chịu nhất là cái tính không phóng khoáng này của Trương Phong Hòa, thất hồn lạc phách vì Phùng Dã nhiều năm như vậy, vất vả lắm mới có cơ hội một đao cắt đứt, lại còn không biết quý trọng?

"Cậu đó, đừng tiếp tục nghĩ tới Phùng Dã của cậu nữa, hắn ôm ấp người khác rồi."

"Em... Em không có nghĩ tới hắn!" Trương Phong Hòa nói ra lời này cũng thấy hơi chột dạ.

"Kệ cậu." Triệu Lệ nói xong định cúp điện thoại, nào ngờ vừa nhìn bâng quơ ra cửa một chút, đã thấy một bóng người quen thuộc. Người này chẳng phải là...

"Trương Phong Hòa, cậu mau tới đây! Anh vừa gặp được anh chàng đẹp trai lần trước."

"Ai cơ?" Trương Phong Hòa lười nhác nằm trên sô pha.

"Cái người cùng cậu lăn giường đó!"

"......" Trương Phong Hòa ngồi dậy, cả giận nói: "Anh còn không biết xấu hổ nhắc lại! Có bạn bè nào như anh không, tùy tiện ném em cho một người xa lạ, anh không sợ người ta là sát thủ biến thái à?"

"Sát thủ biến thái cũng là sát thủ biến thái đẹp trai." Thói ham mê vẻ bề ngoài của Triệu Lệ đã hết thuốc chữa rồi. "Huống hồ cậu ta giết cậu chưa? Không phải cậu vẫn còn sống sờ sờ ra đó sao?"

"Thôi, em nói không lại anh." Trương Phong Hòa giơ tay đầu hàng.

"Cậu đó, tư tưởng bảo thủ quá mức rồi. Đừng ngồi mốc meo trong nhà nữa, qua đây uống với anh vài ly."

"Không đi." Trương Phong Hòa cự tuyệt. Lần trước cùng Triệu Lệ đi uống rượu đã bị y bán, lần này mà đi... Chắc chắn cũng không tốt đẹp gì.

"Không tới à? Anh thấy anh chàng đẹp trai kia hình như tâm trạng không tốt lắm, đang uống rượu giải sầu một mình kìa. Cậu không tới, anh làm sao bây giờ?"

"Triệu Lệ Lệ anh buông tha người ta đi......" Trương Phong Hòa thật sự thấy bất đắc dĩ cực kỳ. "Em đi, được chưa?"

Thật ra, buổi tối trễ hơn 10 giờ, Trương Phong Hòa thường không muốn ra ngoài. Thế nhưng nghe Triệu Lệ bên kia điện thoại nói Trương Tự cũng ở đó uống rượu giải sầu, cậu liền ngồi không yên. Trễ thế này rồi, một cậu sinh viên chạy ra ngoài uống rượu thì còn ra thể thống gì nữa!

Tuy cậu không có tình cảm gì ngoài tình bạn với Trương Tự, nhưng vì lần trước ở bệnh viện người ta ở bên cạnh cậu chờ truyền dịch hết một buổi trưa, cậu đi xem cậu ta thế nào hẳn là cũng không có gì quá mức.

Quán bar Triệu Lệ đang ngồi cách nhà Trương Phong Hòa không xa, gọi xe đi cũng chỉ khoảng mười phút. Sau khi vào quán bar, cậu đã nhìn thấy Triệu Lệ ngồi ở quầy bar chuốc rượu Trương Tự, hơn nữa rượu đang rót cũng là loại có hàm lượng cồn cực cao. Trương Phong Hòa nhìn thấy, vội vàng xông lên, "Triệu Lệ Lệ, anh làm gì vậy?!"

Triệu Lệ ngẩng đầu, vẫy vẫy cậu, "Tiểu Phong cậu rốt cuộc cũng tới rồi~"

"Anh cho Trương Tự uống cái gì? Đã say đến vậy..." Trương Phong Hòa nhìn Trương Tự hai mắt mơ màng, khuôn mặt đỏ bừng, thật sự không biết nên nói cái gì.

"Hóa ra anh chàng đẹp trai này tên Trương Tự, cùng một nhà với cậu đấy." Triệu Lệ vừa nói, tay vừa xoa xoa mặt Trương Tự một phen, "Không ngại anh ăn bớt à?"

Trương Phong Hòa kéo tay y ra, không còn gì để nói: "Anh chuốc say người ta, anh có chịu trách nhiệm không?"

"Chuyện này không thể trách anh được, rượu này đều là cậu ta gọi, anh chỉ giúp cậu ta rót rượu, nhìn cậu ta uống mà thôi." Triệu Lệ vội vàng phủi sạch can hệ, "Anh thấy, cậu ta là đang muốn mua say..."

"Vậy bây giờ làm sao đây?"

"Còn nhìn cái gì nữa, cậu từng ngủ với cậu ta, cậu chịu trách nhiệm."

Trương Phong Hòa trợn mắt, khoanh tay nhìn Trương Tự nằm nhoài người xuống quầy bar. Chỉ thấy Trương Tự vùi đầu vào cánh tay, say khướt tiếng được tiếng mất gọi, "Tiểu Phong..."

"Thấy không! Uống say rồi còn nhắc tên cậu mãi, tình yêu thật sự đó!" Triệu Lệ vừa nghe thấy lại tiếo tục ồn ào.

Tâm trạng Trương Phong Hòa có chút phức tạp. Cậu không ngờ Trương Tự sau khi uống say sẽ gọi tên cậu. Dù sao thì cậu và Trương Tự trừ bỏ lần ngoài ý muốn đó, cũng không có tiếp xúc bao nhiêu. Tuy rằng Trương Tự vẫn luôn nói muốn theo đuổi cậu, nhưng kỳ thực cũng chỉ là tâm sự trên Wechat, không có hành vi thực tế nào. Cho nên Trương Phong Hòa cũng chỉ xem cậu ta là một người bạn mới quen, một cậu em trai...

"Tiểu Phong......" Trương Tự vẫn còn gọi mãi.

Trương Phong Hòa chỉ cảm thấy chỗ mềm mại nào đó trong lòng bị đánh trúng, rất lâu sau đó vẫn chưa lấy lại bình tĩnh. Cậu nói với Triệu Lệ: "Đưa cậu ta đến nhà em đi."

"Anh không nghe lầm chứ?" Mặt Triệu Lệ lộ vẻ kinh ngạc. Mối duyên này tuy rằng y chọn bừa, nhưng nếu thật sự thành thì... Có lẽ cũng xem là một đoạn nhân duyên không tồi nhỉ?

"Anh cũng đi với em đi."

"Sao vậy? Chuyện này anh không làm..." Triệu Lệ tiếp tục thoái thác.

"Anh không làm cũng phải làm, đừng quên anh là người gọi em tới." Trương Phong Hòa không cho y cơ hội lười biếng. Túm Triệu Lệ theo là vì muốn y hỗ trợ nâng Trương Tự dậy, hai người mỗi người đỡ một bên vai, khiêng Trương Tự ra khỏi quán bar.

Sau khi lên được taxi, Triệu Lệ ca cẩm: "Cậu đẹp trai này thật cmn nặng!"

Sau khi tới nhà Trương Phong Hòa, lại mất một mớ công sức mới đưa được Trương Tự lên giường cậu. Trương Phong Hòa lấy khăn ướt lau mặt lau mình cho Trương Tự, còn giúp hắn cởi giày, quần, áo khoác, chăm sóc đến mức có thể gọi là cẩn thận tỉ mỉ. Triệu Lệ nhìn đến câm nín.

"Nói thật, anh thật sự có chút hâm mộ Phùng Dã."

"Hâm mộ cái gì?" Trong phút chốc, nghe được tên Phùng Dã, Trương Phong Hòa sửng sốt. Triệu Lệ đang yên đang lành lại nhắc đến Phùng Dã làm gì.

"Hâm mộ hắn có cậu, bảo mẫu 24 giờ toàn tâm toàn ý cẩn thận tỉ mỉ chăm sóc chiếu cố!"

"Lăn!" Trương Phong Hòa ném cái khăn lông sang, Triệu Lệ vội né tránh.

Thu xếp cho Trương Tự xong, Trương Phong Hòa cũng thấy mệt. Nhưng nhà cậu chỉ có một cái giường duy nhất, đã nhường cho Trương Tự ngủ, chính mình chỉ có thể đi ngủ sô pha. Nào ngờ Triệu Lệ tên này không biết xấu hổ, vậy mà đã nằm xuống sô pha rồi. Trương Phong Hòa giục y về, y lại nói chơi mệt rồi không muốn động đậy, cho y ngủ tạm trên sô pha nhà cậu một đêm đi... Nghe xong Trương Phong Hòa thật sự muốn đập y.

"Anh ngủ trên sô pha, em ngủ ở đâu?!"

"Trong kia không phải có giường sao? Anh thấy cậu và Trương Tự chen chúc một chút cũng được đó, dù sao ngủ cũng ngủ rồi, nên thấy cũng thấy cả, không có gì bất tiện."

"Anh..." Độ mặt dày của Triệu Lệ, Trương Phong Hòa thật sự chứng kiến đủ rồi.

Triệu Lệ cười cười, không nói gì nữa, nhắm mắt lại giả vờ ngủ. Ôi, nguyệt lão không dễ làm, vì để Trương Phong Hòa sớm ngày thoát khỏi bóng ma của Phùng Dã, Triệu Lệ y đành liều vậy.

Trương Phong Hòa không thương lượng được với Triệu Lệ, cuối cùng chỉ có thể thỏa hiệp. May mà giường của cậu là giường đôi, rất lớn. Trước đây lúc cùng Phùng Dã lên giường, hầu như đều là làm xong, mỗi người chiếm một góc giường, không ôm ấp không hôn môi. Vì vậy Trương Phong Hòa cũng quen rồi.

Nằm trên giường, Trương Phong Hòa như thường lệ quấn chăn nằm một góc. Tiếng hít thở của Trương Tự truyền đến bên tai, quen thuộc mà lại xa lạ. Trên chiếc giường lớn này, cậu chỉ từng ngủ cùng Phùng Dã, chưa từng nghĩ tới có một ngày, sẽ có một người đàn ông khác chiếm cứ bên còn lại của chiếc giường này.

Mũi ngửi thấy mùi rượu từ trên người Trương Tự truyền đến, tuy rằng gay mũi, nhưng Trương Phong Hòa cũng không bài xích. Mà Trương Tự dường như cũng ngủ rất say, từ lúc uống say tới giờ cũng không náo loạn một lần. Nghe mùi rượu, Trương Phong Hòa cảm thấy mình cũng sắp say rồi. Lúc Trương Phong Hòa nhắm mắt lại, sắp ngủ thiếp đi, cánh tay Trương Tự vươn về phía trước, đặt lên vai cậu. Trương Phong Hòa sững người, còn chưa kịp phản ứng, đã bị Trương Tự ôm vào lòng.

Trương Phong Hòa cho là y tỉnh rồi, giương mắt nhìn lên, như cũ là khuôn mặt ngủ say kia.

Hơi thở nháy mắt hòa vào nhau, Trương Phong Hòa đột nhiên cảm thấy rất an tâm. Lần đầu tiên trên chiếc giường này, cậu được một người đàn ông ôm ấp. Người đó không phải Phùng Dã.

Màn đêm thăm thẳm, tất cả mọi người đều yên giấc.

Triệu Lệ đang nằm trên sô pha đột nhiên mở mắt, khóe miệng lộ ra nụ cười xấu xa, y bò dậy, rón rén đi tới cửa phòng Trương Phong Hòa. Lặng lẽ mở cửa, cầm điện thoại di động đi đến trước giường, chụp được tấm ảnh Trương Phong Hòa và Trương Tự ôm nhau ngủ.

Sau đó len lén rời khỏi nhà Trương Phong Hòa.

Hôm sau, Trương Phong Hòa tỉnh dậy, phát hiện trên giường đã không có bóng người. Cậu cho rằng người đi rồi, ấn ấn cái đầu có chút mơ màng đi ra phòng khách, kết quả lại nhìn thấy Trương Tự đang lục tủ lạnh tìm thức ăn.

Trương Tự nở nụ cười với cậu, "Chào buổi sáng."

"...Ừm, chào buổi sáng." Trương Phong Hòa lúng túng gật đầu.

"Không ngủ thêm chút nữa?" Trương Tự ân cần nói: "Hay là tôi đánh thức anh?"

"Không có, ngủ không được thôi." Trương Phong Hòa cười, đi tới, "Cậu đang làm gì vậy? Tìm thức ăn sao?"

Trương Tự lúng túng gãi gãi gáy, "Không phải tối hôm qua làm phiền anh sao, tôi định làm bữa sáng cho anh."

"Ừm..." Không ngờ lại nhận được câu trả lời này, Trương Phong Hòa hơi kinh ngạc. Cậu nhớ tới trước đây, những buổi sáng cùng tỉnh dậy với Phùng Dã, không phải cậu làm bữa sáng cho Phùng Dã thì chính là Phùng Dã rời đi trước.

Dáng vẻ chăm chú chọn nguyên liệu chuẩn bị làm bữa sáng như Trương Tự, thật sự từ trước tới nay cũng chưa từng gặp qua.

"Buổi sáng anh hay ăn cái gì?"

"Có gì thì ăn đó, tôi không kén ăn."

"Vậy à..." Trương Tự suy nghĩ một chút, "Vậy tôi làm cơm chiên trứng là được, đơn giản."

Nói xong liền cầm lấy hai cái trứng gà, một cọng hành cùng một ít cơm thừa, rồi đi đến nhà bếp. Đợi đến lúc y làm xong cơm bưng ra, Trương Phong Hòa mới biết vì sao Trương Tự lại nói làm cơm chiên trứng đơn giản.

Có thể làm khét lẹt trứng gà trong cơm chiên cũng thật không đơn giản.

Trương Phong Hòa ăn hai miếng thì cảm thấy nuốt không nổi nữa, nhưng cậu không hề nói gì, vẫn tiếp tục ăn bữa sáng khó nuốt mà Trương Tự làm.

Trương Tự nếm thử một miếng, cũng có chút ngại ngùng. Thấy Trương Phong Hòa tập trung ăn đến thế, vội vàng kéo lấy cậu, "Thôi, đừng ăn, chúng ta ra ngoài ăn đi, tôi mời anh."

"Cứ ăn hết cái này đã, hiếm khi có người làm bữa sáng cho tôi, không thể lãng phí được."

Nghe vậy, Trương Tự không nhịn được hỏi: "Người kia... Chưa từng làm bữa sáng cho anh sao?"

Trương Phong Hòa gật gật đầu, "...Ừ."

"Thật ngại quá..." Trương Tự nhận ra mình nói sai, liền lảng sang chuyện khác: "Vậy cha mẹ dù sao cũng từng làm nhỉ ~"

Trương Phong Hòa buông đũa, "Tôi ăn xong rồi."

"Ừm..." Trương Tự nhìn thấy trong bát Trương Phong Hòa vậy mà thật sự hết sạch cơm, có chút khó mà tin nổi. "Anh ăn hết thật ư..."

"Cảm ơn cậu vì bữa sáng." Trương Phong Hòa vẫn chỉ cười cười.

Sau khi ăn xong bữa sáng, Trương Tự rời đi. Trương Phong Hòa ở nhà, hưởng thụ ngày nghỉ chỉ có một người. Cậu không phát hiện, vòng bạn bè của cậu đã sớm nổ tung bởi vì một tấm ảnh của Triệu Lệ.

Đợi đến lúc cậu lên WeChat nhìn thấy thì muộn mất rồi.

Triệu Lệ đăng tấm ảnh tối hôm qua chụp trộm Trương Phong Hòa và Trương Tự nằm ngủ trên một cái giường lên vòng bạn bè, tiêu đề ghi: "Chúc mừng Trương Phong Hòa tiểu xử nam thoát kiếp độc thân thành công phá thân ~"

Trương Phong Hòa nhìn thấy cái này suýt chút nữa thì phun ra một ngụm máu.

Trương Phong Hòa và Triệu Lệ có rất nhiều bạn chung, bình luận bên dưới cậu đều nhìn thấy. Hơn nữa những người quen cậu nhiều năm đều biết chuyện cậu theo đuổi Phùng Dã, bây giờ nhìn thấy cậu rốt cuộc cũng từ bỏ Phùng Dã mà tìm được "hạnh phúc" thuộc về mình, đều dồn dập bình luận tag cậu chúc phúc cho cậu.

Trương Phong Hòa dở khóc dở cười, đang định mắng Triệu Lệ mấy câu thì nhìn thấy Phùng Dã bình luận bên dưới: "Ở bên nhau từ khi nào?! @Trương Phong Hòa"

Ở bên nhau từ khi nào... Nhìn thấy câu hỏi của Phùng Dã, Trương Phong Hòa dường như thấy lại được nụ hôn hôm đó của hắn. Hắn dựa vào cái gì mà bắt cậu giải thích chuyện cậu và Trương Tự? Hắn quản được chắc?! Nếu đã cùng Lộ Nhất Minh ở bên nhau, thì cần gì phải quay lại trêu chọc cậu!

Có lẽ thấy Trương Phong Hòa chưa trả lời, Phùng Dã lại gửi cho cậu một tin nhắn thoại. Trương Phong Hòa mở ra nghe, vẫn là giọng điệu chất vấn quen thuộc, dường như Trương Phong Hòa thiếu nợ hắn cái gì vậy.

Phùng Dã hỏi: "Cậu và thằng đó ở chung?"

Trương Phong Hòa nghe xong, cũng không biết dũng khí ở đâu ra, ấn xuống trả lời: "Tôi và cậu ấy ở bên nhau."

Truyện convert hay : Nữ Tổng Tài Cận Vệ
Chương Trước/47Chương Sau

Theo Dõi