Chương Trước/99Chương Sau

Nếu Một Ngày Anh Hỏi... Em Là Ai?

Chương 77

Lắp ghép lại với nhau.

Một hồi ức được xây dựng khá đầy đủ.

Vừa đọc hắn vừa trở lại cảnh tượng khi Đan đưa Jung Min vào bệnh viện.

Một thằng con trai nằm mê man trên chiếc giường cấp cứu, máu không ngừng loang nổ tấm ga trắng tinh.

Đi bên cạnh chiếc giường là cô bé mặc bộ váy ngắn màu hồng phấn nhưng khuôn mặt của cô ấy đầm đìa nước mắt, gọi tên Jung Min trong hoảng loạn, đau thương.

Người tên con trai, người cô bé, 2 bàn tay đang nắm chặt, tất cả đều lẫn với màu đỏ – màu của máu.

Chiếc xe của Kiệt ở chính giữa tim đường, ánh đèn chuyển động cùng những tán cây. Cơn gió nhẹ xào xạc trên đầu từng cành lá, mang đến dư vị đau thương phảng phất. Mưa. Những hạt mưa lộp độp lạnh lùng, có lẽ nào ông trời buồn bã cho sự thật xót xa, sự ngỡ ngàng muộn màng của ai đó…

Gió, mưa, bóng đêm bao trùm không gian.

Kiệt ngồi lặng lẽ để nỗi buồn gặm nhấm cơ thể. Đan lo lắng nhìn màn mưa mịt mù ngoài trời.

“Tại sao cô lại phải chịu những điều đó

Tại sao cô lại âm thầm chờ tôi tự tìm lại

Tại sao cô muốn đến bên tôi nhưng không chịu bước đi

Và….

Tại sao cô lại yêu một người như tôi?”

5h sáng Đan đã trở mình tỉnh giấc, ngoài cửa sổ vẫn đang mưa phùn, gió thổi mạnh từng cơn. Một cơn mưa kì lạ giữa mùa đông lạnh cắt da cắt thịt, đêm qua nó ập đến và âm ỉ tới tận bây giờ. Mọi vật vẫn đang bị bóng đêm bao trùm, nhiều người còn đang ngon giấc trong chăn ấm. Đan thở dài, lại 1 ngày đau đầu với Đan. Hầu như 1 tuần qua không lúc nào không có chuyện, từ việc Kiệt bị chém, Vân bị nghi ngờ, Ghim xuất hiện, tai nạn lễ hội… Nghĩ đến Kiệt là Đan lại lo.

+Bực cả mình. Đau hết đầu rồi == A A A.

Đan gào lên rõ to, nằm phịch xuống giường, trùm chăn qua đầu. Cố ngủ thêm 1 chút để lấy sức vậy.

Làm sao Đan biết hôm nay là ngày đau đầu hay là ngày thú vị?

Kiệt vẫn lái xe trên đường. Chiếc điện thoại réo chuông, hắn kéo tai nghe và đeo vào:

+ Sao rồi?

+ “Về chiếc xe hồng, đúng là của Vân” *Trung nói* “Nhưng vào thời điểm trong bức ảnh, Vân đã cho 2 đứa bạn mượn xe, 1 đứa tên Thương, 1 đứa tên Uyên”.

+ Sao nữa?

+ “Xem chừng bám theo ai đó vào rừng, nhưng… tớ không rõ sự việc lắm”.

+ Gọi bọn tới phá tan nhà nhà 2 con bé đó cho tớ, lôi bọn nó tới chân cầu AA. Tớ cũng đang tới đây.

+ “Chúng nó con gái mà, chấp làm gì” *Tuấn *

+ Không biết điều thì phải dạy dỗ. Seo Woo Joong này có bảo không bao giờ đánh con gái đâu. Đôi khi cần phải làm thế, nếu không lũ con gái sẽ được đà lấn tới ! *Kiệt nhếch mép* Cứ làm như tớ bảo đi.

Kiệt gỡ tai nghe ném sang ghế bên, phóng xe hết tốc độ trong màn mưa, Dưới chân cầu AA có 2 chiếc xe đen đã đỗ được 1 lúc. Cách không xa, mấy người đàn ông dữ dằn đang đứng khoanh tay chờ đợi, dưới đất có 1 kẻ đang bị trói và phải quỳ. Hắn ráo rác, hoảng sợ, run cầm cập. Kẻ bị trói là gã con trai đã đi môtô cùng Thương và Uyên – kẻ đã giơ gậy đánh lén Jung Min.

Sau 1 đêm lùng sục và đào xới mọi ngóc ngách trong thành phố, cuối cùng Kiệt cũng tìm được thằng khốn này.

Cái biển xe và mẫu xe “độc” của nó không ngờ lại có ích thế. Giờ đây, nó đang ngoan ngoãn quỳ dưới đất, chờ Ác Quỷ tới trừng phạt tội không-thể-bào-chữa.

Chiếc xe đen phóng nhanh lao thẳng tới chỗ thằng đang quỳ, đột ngột phanh lại. Kiệt bước xuống, đóng sầm cửa, mặt hắn hầm hầm muốn giết kẻ kia. Hai gã đàn ông đứng nghiêm chỉnh:

+ Cậu chủ !!

+ Các ông làm tốt lắm.

+ Thằng nhãi đang ngồi uống rượu, bọn tôi tới nó còn đập vỡ chai định tấn công.

+……. Tôi biết rồi.

Kiệt cúi người, túm tóc nó, hắn gằn từng tiếng:

+ Mày có nhớ tao? Kẻ bị mày đánh sau lưng trong khu rừng?

+ Anh…. Anh Seo Woo Joong, tha tội cho em *lắp bắp*

+ Tha tội?

Kiệt nheo mày, đá mạnh vào bụng gã kia làm gã chới với, đau đớn gục người xuống.

+ Mày đang nói với ai vậy *Kiệt thả tay, đút túi quần* Thằng như mày có gan động tới tao, tao không nghĩ mày sẽ

phải nài xin thế này. Đợi 2 con bạn mày tới rồi tụi bay chết chung luôn thể.

+ Anh… Em xin lỗi… Không phải chủ ý của em. Là Vân và 2 con bé kia muốn đánh đứa con gái đi cùng anh, không ngờ anh lại đỡ thay…

Gã bị trói lết đến gần Kiệt để thanh minh, bị 2 người đàn ông lôi ngược lại.

Kiệt đã lường trước nhưng không khỏi bần thần giây lát trước những lời của nó. Sự thất vọng, bực dọc càng khiến tâm trạng Kiệt khó chịu hơn bao giờ.

+ Mày có cần 1 phút để tường trình không? *Kiệt chậm rãi*

+ EM…EM CŨNG KHÔNG RÕ VÌ SAO. Nghe đồn anh có đứa khác bên ngoài, Vân tức quá nên bày trò với Thương và Uyên, định bụng cho con bé lạ mặt một trận. Ba đứa nó nhờ em đánh người thôi !!!!!!!!!!! Em không biết gì cả !!!!! Em không liên quan !!!!! Anh hãy tin em.

+ Ê, mày tham gia mà còn bảo không liên quan *1 người đàn ông thắc mắc*

Kiệt không nói thêm lời nào, lầm lì nhìn ra con đường lớn làm gã kia tái xanh mặt mũi.

10 phút sau, 3 chiếc xe thể thao đi tới, chiếc màu xanh, chiếc màu đỏ, chiếc còn lại màu vàng. Trung mở cửa xe, chạy nhanh đến chỗ ráo tránh mưa. Từ chiếc xe đỏ và vàng, Tuấn và Chi kéo tay 2 đứa con gái ra ngoài.

+ Yaaaa. buông tôi ra, đồ bất lịch sự.

+ Tưởng anh là ai hả? Tôi sẽ không thèm ghé mắt đến anh đâu. Hứ.

+ Chưa thấy quan tài chưa rơi lệ *Kiệt nhìn theo*

+ Bọn nó tưởng 3 đứa tớ “cuồng” bọn nó quá *thở dài* Đã có người tới nhà của bọn nó đập phá rồi.

Tuấn và Chi lôi 2 đứa con gái tới trước mặt Kiệt. Lập tức cả 2 trợn tròn mắt, chết cứng như tượng.

+ Đây… đây là….

+ Xin chào *Kiệt cười mỉm*

+ Thương !! Uyên !! Cứu anh !! Mau cứu anh !!

Gã kia vùng tới cầu cứu, 2 người đàn ông đè chặt gã xuống đất. Thương và Uyên run rẩy đưa mắt nhìn Kiệt và bạn Kiệt.

+ Vậy… đây là bạn anh Joong??

+ Chứ cô tưởng bọn tôi mê 2 con cá mắm các cô hả *Tuấn mắng*

Sát khí từ người Kiệt tỏa ra, Kiệt vòng ra sau xe của hắn lấy thùng xăng. Tuấn, Chi đẩy mạnh Thương, Uyên xuống bên cạnh gã đang quỳ, ba đứa hốt hoảng nhìn nhau.

+ Trời ơi !! Sao anh lại để lộ chuyện này, chúng ta chết chắc rồi !!

+ Anh đâu có. Tự nhiên bị bắt tới chỗ này.

+ Nghĩ cách đi !!!!!!!!!!!!

CẠCH.

Kiệt đặt thùng xăng trước mặt bọn chúng. Trung – Chi – Tuấn và mấy người đàn ông đứng dẹp sang bên.

+ Chúng mày có biết tao định làm gì không? *Kiệt hỏi*

+ Không………….không…..đừng, e xin lỗi !!

Kiệt mở nắp thùng xăng, mùi xăng khiến 3 đứa như phát điên phát cuồng vì sợ hãi.

+ ANHHHH…….ĐỪNG MÀ ANH JOONG….

+ Bọn em không biết anh chạy ra đỡ cú đánh ấy !!!!

+ Bọn em chỉ muốn dọa con bé kia thôi !!!!!!

Những lời thú nhận làm Kiệt dừng lại, tay vẫn xách thùng xăng, nhìn và chờ đợi thêm những lời thú nhận khác.

+ Tất cả là Vân, nó bày ra trò này. Nó ghen tị khi thấy anh có người mới. Hơn nữa anh còn chiều chuộng yêu quý hơn cả nó.

+ Anh hãy nghe bọn em, thật sự là Vân đứng sau tất cả. Vân cho 2 đứa em mượn xe, trả tiền cho thằng này. Nếu Vân không hỗ trợ đằng sau, làm…làm sao bọn em dám đụng tới anh.

Kiệt đã cầm cả thùng xăng dội lên người 3 đứa. Chúng la hét xin xỏ Kiệt cũng không màng.

+ Đưa tôi.

Kiệt nhìn mấy người đàn ông, họ lấy trong túi chiếc bật lửa đưa cho Kiệt. Trung nhìn Chi – Tuấn, khẽ lắc đầu quay đi.

+ Không……ĐỪNG MÀ. ANH JOONG. BỌN EM XIN ANH.

+ Chúng mày từng biết đến “những sai lầm không bao giờ có thể cứu vãn” chưa? Động tới tao là một trong những sai lầm như thế.

Ba đứa không còn lời nào để cầu xin, biết rằng dù cầu xin cũng vô ích. Ba cặp mắt hướng theo cử động của 1 vật duy nhất trên tay Kiệt: chiếc bật lửa. Khi âm thanh “tách” vang lên, có nghĩa là….

…………………………….

Tiết 1 – Sinh hoạt đầu tuần, Hương và 1 vài chủ nhiệm trong CLB kịch bị gọi lên phòng Hiệu trưởng kiểm điểm. Chỉ vì chùm đèn mà Trang bị bắt đóng cửa CLB kịch. Thật đen đủi. Hiệu trưởng lo sợ những tai nạn khác sẽ làm học sinh bị thương. Ai cũng lùng sục Vân mà không thấy tăm hơi ả đâu.

Truyện convert hay : Thiên Hạ Thứ Chín
Chương Trước/99Chương Sau

Theo Dõi