Chương Trước/99Chương Sau

Nếu Một Ngày Anh Hỏi... Em Là Ai?

Chương 21

Girl dễ thương & boy bướng bỉnh

Hương và Chi

Nếu phép màu tồn tại, và nếu nó thực sự sẽ đến, thì nó cũng sẽ phải đi.

Thoáng nhìn lại tất cả, tĩnh lặng tâm hồn, dõi theo một thế giới nhẹ nhàng ấm áp len lỏi đằng sau những dòng chảy mãnh mẽ nghiệt ngã……

Thật nhẹ nhàng.

Phụ chương: Girl dễ thương & boy bướng bỉnh.

+ Buông tay ra. Cậu làm tớ không đuổi kịp con nhỏ rồi đó !!!!!!!!!!!!

Tiếng thét tức giận của Chi vang vọng khắp hành lang tối tăm. Hắn giật tay khỏi Kiệt và không suy nghĩ gì lao thẳng vào khu Sân đa năng còn nhốn nháo bởi một lũ “đú zai đẹp”.

+ A A A A A…………………….. Anh Chi, tiền bối Heo Young Saeng ! I love You !

Rồi thì người cần tìm chẳng thấy đâu, chỉ thấy một đám con gái hung hăng bám áo không rời. Chi cứ gọi là giãy giụa quát tháo đủ kiểu. Khi Chi biết phản tác dụng, hắn chỉ còn nước co giò mà chạy. Chi nên cám ơn những buổi luyện tập khổ sai vs 3 thằng bạn, giờ thì khả năng chạy cải thiện đáng kể rồi !

+ Hộc ….hộc… Phù………………….

Chi vuốt ngực thở hồng hộc, đầu óc tóc tai lởm chởm, mắt nong sòng sọc vì chạy mệt. Hắn nhanh chân đóng sầm cửa phòng thay đồ, tắt đèn và im lặng ở trong đó. Lũ con gái lùng sục khắp nơi nãy giờ, không cẩn thận tụi nó phát hiện ra thì………….!!!

Chi nhẹ nhàng hết mức, mon men tới cửa, hé mắt thăm dò.

+ TIỀN BỐI HEO YOUNG SAENG !!!!!!!!!!!!!!!! ANH Ở ĐÂU?

Đúng lúc một lũ con gái lại chạy qua cửa và gào to, Chi hốt hoảng nhảy dựng lên cài hết chốt cửa, xém cắn cả vào lưỡi vì giât mình. Chưa bao giờ Chi phải một mình chống chọi quan địch thế này (bình thường có thêm 3 gã kia, Chi sẽ nhè lúc hỗn loạn tẩu thoát đầu tiên). Nước mắt lưng tròng, mấy fan cuồng VN như tặc nữ ấy, khiến Chi phải bỏ chạy vì “tình yêu” khiếp đản của họ.

Một khoảng thời gian trôi đi trong yên ắng, không rõ là 10” hay 20”…. Nhưng Chi bắt đầu tin rằng lũ tặc nữ ngoài kia đã ra về. Hắn lại nhổm người và nhìn ngó, 2 tay cố tháo chốt cửa mà không phát ra âm thanh.

Đương lúc tập trung cao độ, một cánh tay gõ nhẹ vào vai Chi từ phía sau.

+ Cái gì hả???? Phiền quá !!!!! Không thấy người ta bận việc à. Nhỡ lũ tặc nữ ngoài kia…..*Chi gầm ghè, hẩy hẩy vai, không quay lại*

+……………………………..*tiếp tục gõ vai*

+ Ashiii, yên nào.

+……………………………..*gõ vai nhịp nhàng*

Và khi Chi nổi điên:

+ GÌ HẢ??????????????????????????????

Hắn quay phắt lại, trong căn phòng không một ánh đèn, Chi chỉ nhìn thấy cánh tay mờ ảo đang thò tới gõ vai hắn. Chi trợn tròn mắt kinh hãi.

+MAAAAAAAAAAAAAAAAAA !!!

≈ Rầm Rầm≈ - tự khóa chốt, giờ thì không kịp tháo khóa, đu cửa rầm rầm.

+ Ax. Anh muốn cửa rụng bản lề hả.

“Bóng ma” đó túm áo Chi, giọng lánh lót cao vút của Chi thi nhau gầm thét, tay chân hắn khuờ loạn xì ngầu.

+ A……………….Ma….. ! CÚT ĐI CÚT ĐI !

+ Này này. Đủ rồi. Đừng khùng nữa dùm tôi *bóng ma thản nhiên tiến gần Chi, và đã phải trả giá cho hành động chủ quan của mình*

≈Bụp≈

+ Hơ… hix. Mình…… vừa đấm ma? *Chi hoảng hốt*

Ánh đèn vụt sáng, mọi thứ trở nên rõ ràng. Chi hoàn hồn liếc ngang liếc dọc. Một đứa con gái đứng cạnh công tắc đèn, xoa mũi bị đỏ ửng.

+ Hương??? Sao cô dám dọa ma tôi???

+ Ma? Có mà anh dọa ma tôi ấy. Lù lù vào phòng thay đồ nữ tắt đèn, chẳng mông bám dính lấy cửa.

+ Huk. Đây là phòng thay đồ nam *cãi*

+ Phòng của nữ. Anh nhìn kĩ lại đi.

+…. *đảo mắt một lượt* Hơ hơ hơ?

Chi mềm nhũn người, thảo nào tụi con gái không phát hiện ra hắn, bởi lẽ chẳng ai nghĩ được Chi lại chui vào đây. Chi cao thủ thật. Nếu người ta biết Chi vì trốn lũ con gái mà chui tận vào phòng thay đồ nữ, chắc chết luôn quá !

+ Anh 18 – 19 tuổi rồi mà còn sợ ma hả?

Chi rùng mình, lừ Hương, Hương động vào tim đen của Chi rồi đấy. Ghừ. Chi sợ bóng tối và những thứ phi thực tế, điều này dễ hiểu khi Chi mất bình tĩnh trong căn phòng tối, kín mít như như phòng thay đồ.

+ Cô làm gì trong này? A !!! Vừa nãy cô dám mắng tôi !

Hương nhíu mày, bặm môi, không nói không rằng.

+ Nói cho cô biết *ngày một to tiếng* Tôi thật không thể chấp nhận được. Tôi làm gì mà cô mắng tôi? Đồ….bà chằn ! Đồ…phù thủy ! Đồ &%%&*&*.....

Cơn tức vì thua chạy còn chưa nguôi ngoai thì Chi đã làm Hương tức thêm vài chục lần. Hương nhào tới đấm đá túi bụi khi Chi còn chưa hoàn thàn câu nói của hắn.

Hắn la không kịp, chỉ kịp đỡ đòn. Ôi, cửa ra vào còn nguyên mấy cái khóa, nó làm Chi hết đường để chạy.

Ngu thì chết ! bệnh tật gì ! =.=”

+ Cô đích thị là một mụ phù thủy. Tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa mà ! Những tưởng thoát được lũ tặc nữ, ai dè lại gặp “trùm” tặc nữ *ngắc ngoải, hấp hối* Hu hu hu.

Hương ngồi bó gối trên ghế băng, buồn so ngẩn ngơ. Chi nhìn kẻ sầu não kia, hắn nhún vai khó hiểu. Chi nhẹ nhàng tháo chốt cửa (đã hại hắn 2 lần), mở rộng ra, luồng không khí mát mẻ quang đãng của đêm đông tràn vào căn phòng. Chi tựa lưng ở cửa và nhìn xa xăm, trên bầu trời mênh mông vô định. Hương nhìn hắn, do dự khi quyết định chủ động phá vỡ sự im lặng.

+ Sao anh lại để Kiệt thắng? Anh nói ghét đấu tiếp. Vậy mà anh vẫn để hắn thắng *nghe giống buộc tôi hơn là nói chuyện*

Chi quay người nhìn Hương, hắn muốn nhận được lời xin lỗi hơn là lời buộc tội thứ hai.

+ Hờ. Cô hay nhỉ. Kiệt và cô là ân oán riêng. Tôi tham gia hay không là quyền của tôi chứ.

+ sao anh không phân biệt làm thế thế nào là có tính người. Kiệt và T.A sai rồi. Bọn chúng tưởng nhiều tiền thì muốn gì là có đấy hả.

Chi định nói lại Hương nhưng rồi hắn quay mặt lờ đi, khoanh tay để cơn giận không lộ ra ngoài. Hương gộp tất cả những gì liên quan đến Kiệt và Sổ Đen, người VN có khác, nghe tiếng tăm : “Ghét ai ghét cả đường đi, thù ai thù cả tông chi họ hàng” đã lâu mà giờ Chi mới trải nghiệm qua. Bảo thủ đến thế là cùng.

+ Ya. Dù gì thì tôi không làm gì sai, ,cô xin lỗi đi !!!

+ Xin lỗi? Xin lỗi à? Xin lỗi hả? Đừng_có_mơ ! Hứ.

+ Cô…….Ghừ. Đồ phù thủy đánh đá.

+ Phù thủy cái con khỉ. Tôi hiền chán á !

+#%@#@$$#%$& …*tức sùi bọt mép mà không làm gì được đành vò đầu lẩm bẩm nguyền rủa*

Hương cũng chẳng buồn nhìn Chi, bạn của Kiệt đối vs Hương thì kẻ nào cũng là đạo đức giả, cáo đội lốt người. Phải một hồi lâu Chi mới lấy lại bình tĩnh để tiếp tục cuộc đối thoại cụt ngủn của hai đứa.

+ Haizzz. Sáng kiến thông minh là cô hãy khuyên anh trai bán quách Linh Nguyễn cho T.A !!! Số tiền được bồi thường sau khi xác nhập Linh Nguyễn và T.A đủ cho các người sống cuộc đời triệu phú đấy *nghệ thuật phóng đại: chém gió♥đá bão♥phệt sóng thần*

Ngày hôm nay chưa đủ mệt mỏi sao mà Hương còn phải gặp gã Chi ngang bướng như cua này. Gì chứ động tới việc Linh Nguyễn bị xác nhập là Hương lại tức muốn phát điên.

+ Ya. Cô khóc cái gì. Tôi góp ý trân thành cơ mà *Chi nổi quạc lên vs Hương* sao các người cố chấp vậy nhỉ? Đồng ý là T.A thâu tóm có phần không đúng. Nhưng T.A sẽ bồi thường còn gì. Có phải cướp trắng đâu????????????

Truyện convert hay : Manh Bảo Giá Lâm: Ngọt Sủng Thần Bí Thê
Chương Trước/99Chương Sau

Theo Dõi