Chương Trước/122Chương Sau

Năm Tháng Ngọt Ngào Của Anh Và Em

Chương 1

Edit: Ngân Nhi

Tháng tám giữa hè, trời nắng gắt như đổ lửa.

Đập vào mắt là những tòa nhà chọc trời san sát nối tiếp nhau, tường kính thủy tinh phản chiếu lại những tia sáng chói lóa.

Đây là lần đầu tiên Cố Tư Ức tới thành phố C, nơi đây cách nhà của cô không xa khônggần, trước đây có mấy lần bố mẹ đã nói sẽ đưa cô tới đây chơi, nhưng kế hoạch lần nào cũng bị những việc ngoài ý muốn gây cản trở.

Đèn đỏ, Cố Trí Viễn dừng xe lại, chờ người đi bộ qua đường.

Hứa Giai Tuệ ngồi ở ghế lái phụ nói chuyện với con gái: “Bố con với chú Hạ là bạn học cũ, hồi đó chơi rất thân nhau, mấy năm nay ít qua lại nên quan hệ có phần phai nhạtđi… Con với bạn Hạ nhà cô chú ấy sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm, bằng tuổi nhau cũng dễ chơi cùng.”

Cố Trí Viễn chân thành nói: “Tư Ức à, con phải theo anh trai mà học tập, người ta bằng tuổi con mà thành tích thi đứng nhất thành phố đấy, còn đạt được mấy giải thưởng lớn trong các cuộc thi quốc gia, cũng tham gia cả những cuộc thi quốc tế nữa.”

“Cả ngày ngồi nghe bố mẹ nói về cậu ấy, lỗ tai con mọc kén luôn rồi đây này.” Cố Tư Ức quay mặt nhìn ra ngoài cửa kính xe, ngữ điệu có phần bất mãn.

Hứa Giai Tuệ nói: “Người ta giỏi giang như thế, sao con lại không muốn học hỏi thế hả?”

Cố Trí Viễn cũng nói: “một mình con tới thành phố C học, chưa quen với cuộc sống nơi đây, có nhà họ Hạ quan tâm để ý bố mẹ mới yên tâm được.”

Nhà họ Cố và nhà họ Hạ hẹn nhau dùng bữa tại một nhà hàng Trung Quốc trên tầng sáu của trung tâm thương mại.

Lúc hai vợ chồng họ Cố dẫn con gái đi vào, người nhà họ Hạ đã ngồi đây đợi từ trước.

Cố Tư Ức nhìn thấy hai vợ chồng tuổi trung niên liền tươi cười, giọng nói ngọt ngào: “Con chào cô chú ạ.”

Từ nhỏ cô đã được bố mẹ đưa đi tham gia nhiều hoạt động nên tính cách cũng rất cởi mở, không hề luống cuống hay rụt rè.

Hạ Quảng Vũ nhìn thấy hộp quà trên tay cô bé, nói: “Cùng nhau ăn một bữa cơm thôi, còn mang theo quà cáp làm gì.”

Cố Trí Viễn cười nói: “Lâu rồi không gặp nhau, chỉ là chút lòng thành thôi mà.”

Hạ Quảng Vũ vui vẻ tiếp đón: “Nào nào, tới đây ngồi cả đi.”

“Chớp mắt Tư Ức đã lớn như vậy rồi.” Bành Linh vuốt tóc Cố Tư Ức nói: “Lần trước gặp con vẫn còn chưa biết đi cơ, cứ nằm trong lòng mẹ rồi cười với cô…”

Cố Tư Ức bật cười, lộ ra hai cái má lúm đồng tiền nhỏ, “thì ra từ nhỏ con đã thích cười với người đẹp rồi.”

Nụ cười trên gương mặt Bành Linh càng đậm thêm: “Con bé này cười xinh quá, miệng cũng ngọt nữa.”

Bành Linh quay người nhìn cậu con trai đang ngồi trên salon, nói: “A Tuyển, lại đây con!”

Cậu thiếu niên đang ngồi xem điện thoại, nghe vậy liền ngẩng đầu đứng dậy, cất di động vào túi rồi đi về phía họ.

Cố Tư Ức nhìn mà ngơ ngẩn.

Cậu ấy có vóc dáng cao gầy, mặc sơ mi trắng với quần dài đen, áo mở hai cúc trêncùng, lộ ra phần cổ trắng trẻo và xương quai xanh, nhìn lên tiếp nữa là một gương mặt cực kì đẹp trai, môi hồng răng trắng, cặp mắt đen như được vẽ bằng ngòi bút tranh thủy mặc.

Cố Tư Ức lớn thế này rồi, ấy vậy mà đây cũng là lần đầu tiên nhìn thấy một người con trai đẹp trai như thế, lại còn là người thật việc thật.

một người có thành tích học đứng thứ nhất, sao lại có một gương mặt đẹp như vậy chứ? không khoa học tí nào!

Theo suy nghĩ của Cố Tư Ức, vị thiên tài này chắc hẳn sẽ đeo một cặp kính cận dày khự, phía sau cặp kính là đôi mắt híp tịt do học quá nhiều, mũi cũng sẽ bị tẹt vì bị kính đè lên, nhìn một phát sẽ thấy ngay là dáng vẻ của một mọt sách, giống như mấy đứa học sinh giỏi ở trường cô năm cấp hai ý.

“Đây là cô Hứa, còn em gái này là Cố Tư Ức.” Bành Linh giới thiệu với con trai Hạ Chi Tuyển.

Hạ Chi Tuyển chào hỏi Hứa Giai Tuệ, thái độ nho nhã lễ phép, cử chỉ đúng mực, thểhiện ra là một cậu con trai được dạy dỗ rất tốt.

“Con với Cố Tư Ức sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm, con sinh vào sáng sớm, emgái thì sinh buổi trưa, có ông thầy nói bát tự của hai đứa cực kì hợp, ở cạnh nhau sẽrất tốt, còn bảo mẹ nhận con dâu nuôi rồi đấy.” Bành Linh trêu.

Cố Tư Ức: “…”

Hạ Chi Tuyển nhìn Cố Tư Ức, thấy cặp lông mi dài cùng đôi má lúm đồng tiền nhỏ củacô, sắc hồng không ngừng lan tỏa, làm cho gương mặt nhỏ trắng nõn bị bao phủ bởimột màu hồng.

Hạ Chi Tuyển cảm thấy buồn cười, nói: “Con không tin chuyện ấy đâu.”

Hàn huyên xong, hai nhà cùng nhau ngồi xuống dùng bữa.

Cố Tư Ức từ tốn ăn cơm, dù cho món mình thích ăn có được xoay tới trước mặt đi nữathì cô cũng chỉ gắp nhiều nhất là hai lần mà thôi.

Lúc mắt cô lơ đãng liếc qua Hạ Chi Tuyển, trong lòng thầm cảm thán: Sao lại có người đẹp trai thế nhỉ, ngay cả điệu bộ lúc ăn cơm cũng đẹp như tranh vậy.

một bữa cơm trôi qua trong bầu không khí hài hòa và những câu chuyện phiếm.

Ăn xong, Cố Trí Viễn và Hạ Quảng Vũ bừng bừng khí thế ngồi đánh cờ, Bành Linh nóivới Hạ Chi Tuyển: “Con đưa em gái Tư Ức ra ngoài dạo một vòng đi.”

Lúc hai đứa rời khỏi, Bành Linh cười nói: “Có chị em mình ở đây chúng nó sẽ khôngđược tự nhiên, cho chúng nó tự chơi riêng với nhau mới nhanh chóng thân thiết được.”

Trong trung tâm thương mại, Hạ Chi Tuyển hai tay đút túi quần, đi thẳng về phía trước.

Cố Tư Ức đuổi theo bước chân cậu, chủ động bắt chuyện: “thì ra anh cũng mười sáu tuổi giống em, nhưng anh cao thật đấy, được mét tám chưa?”

Hạ Chi Tuyển chỉ thờ ơ vuốt cằm.

Cố Tư Ức đảo mắt một lượt, nhìn thấy có hàng trà sữa, lại hỏi: “Đằng kia có quán trà sữa kìa, anh muốn uống không? Muốn uống thì để em đi mua cho.”

Hạ Chi Tuyển đáp: “không uống.”

Cố Tư Ức lại phát hiện một điều, rằng anh trai nhỏ này không hề biểu lộ ra một cảm xúc dư thừa nào, rất điềm đạm lại lạnh lùng, làm cho đối phương cảm thấy khôngthoải mái chút nào.

Đẹp trai đúng là thích thật, có thể dùng gương mặt để bù đắp cho sự thân thiện, nghĩ thế nào cũng thấy có lợi.

Di động trong túi quần Hạ Chi Tuyển kêu lên, cậu nghe đầu bên kia nói mấy câu, mắt liếc nhìn Cố Tư Ức, nói: “không rảnh.”

Chờ cậu cúp máy, Cố Tư Ức rất hiểu chuyện nói: “anh có hẹn thì cứ đi đi, em mộtmình đi dạo trong đây cũng được.”

Hạ Chi Tuyển nói: “Muốn đi quán net không?”

Cố Tư Ức hai mắt sáng rực, gật đầu đáp: “Có ạ.”

cô không thích đi quanh quẩn ở cái nơi chán ngắt này cho lắm, ngồi quán net vẫn thích hơn.

Hai người đi đến một quán net ở gần đó, ngồi ở vị trí cạnh nhau.

Cố Tư Ức liếc nhìn màn hình máy tính của Hạ Chi Tuyển, nói: “anh mà cũng chơi LOL(*) à?”

(*) LOL: Liên minh huyền thoại

Hạ Chi Tuyển nhìn nét mặt ngạc nhiên của cô, hỏi ngược lại: “Chẳng lẽ anh khôngđược chơi à?”

Cố Tư Ức cười trừ đáp: “Em tưởng là những người học giỏi thì sẽ không chơi game, vậy cùng nhau chơi nha.”

Mấy người bạn thân của Hạ Chi Tuyển đã đăng nhập chờ từ trước, cậu kết bạn với nick của Cố Tư Ức rồi bắt đầu chơi.

Cố Tư Ức chiếm trước vị trí ADC (xạ thủ), mấy cậu bạn kia thấy vậy thì gào lên: “Kia là ai đấy? Chiếm ngay vị trí đó, liệu có đánh được không hả?!!”

Hạ Chi Tuyển: Có ở vị trí nào thì cũng chẳng làm ăn gì được đâu.

Sau khi vào trận, thao tác của Cố Tư Ức mạnh mẽ như hổ, áp chế đối thủ, khống chế quân địch, dẫn đầu toàn đội.

“…” Hạ Chi Tuyển quay đầu nhìn cô bé đang ngồi bên cạnh mình.

Các ngón tay của cô bé rất linh hoạt, tốc độ tay cực nhanh, hai mắt sáng ngời, nét mặt hưng phấn, chóp mũi xinh xắn rịn ra chút mồ hôi, đánh hăng tới nỗi miệng cũng nóikhông dứt lời: “A đau đau đau đau, trượt rồi trượt rồi, đánh không lại thì rút lui đinhé…Còn lâu tao mới chết nhé…Có nhiêu đó thôi mà cũng dám tới đây trình diện à, tao đánh cho chết nè!...”

Cố Tư Ức rất ít khi chơi ở quán net, bình thường toàn chơi ở nhà, lại quen nói chuyện với bạn bè trên game rồi nên lâu dần bị thành cái tật thích lải nhải.

Lúc này cô hoàn toàn vùi đầu nhập tâm vào game, hồn nhiên không nhận ra là những người xung quanh đều đang nhìn mình, em gái đáng yêu xinh đẹp, giọng lại ngọt, chân cũng dài, thật sự làm cho người ta phải chú ý.

Xong trận, Cố Tư Ức thành công nhận được danh hiệu MVP (*) toàn đội.

(*) MVP (Most Valuable Player): Chỉ người chơi có thành tích tốt nhất trận và để lại những ảnh hưởng lớn đến kết quả trận đấu.

Hạ Chi Tuyển gõ lên mặt bàn chỗ cô ngồi, Cố Tư Ức quay sang nhìn, mỉm cười lộ ra hai má lúm đồng tiền, gương mặt mang theo một chút thỏa mãn.

Nhất định là cô đã thể hiện một cách xuất sắc làm học bá kinh ngạc rồi, mặc dù cô họckhông giỏi, nhưng các kĩ năng khác đều phát triển một cách toàn diện đó biết không!

“Phiền em đừng làm ồn nữa.” Hạ Chi Tuyển lạnh nhạt nói.

- --

Lời editor: Vì hai gia đình Cố Hạ thân thiết, hai bố mẹ hai bên cũng tự xưng Hạ Chi Tuyển là anh trai, Cố Tư Ức là em gái, mà hai đứa không phủ nhận việc này, nên mìnhsẽ để xưng hô là anh – em nha, mặc dù hai bạn ý bằng tuổi nhau.

Truyện convert hay : Sinh Mà Làm Vương
Chương Trước/122Chương Sau

Theo Dõi