Chương Trước/40Chương Sau

Lãnh Diện Lâu Chủ Hòa Thượng Thê

Chương 29: Tương Tư Còn Đó, Năm Tháng Thoáng Qua

Mọi người đã từng tưởng đó sẽ là một giai thoại đẹp, nhưng thế gian có vô vàn tình yêu , rốt cuộc tồn tại được bao nhiêu giai thoại chứ?

Tàng Kiếm sơn trang gặp phải nạn diệt môn. Nói là diệt môn thì cũng không đúng, nhưng trừ Tàng Ca ra thì tất cả người trong Tàng Kiếm sơn trang đều… đầy đủ cả.

Trong nhất thời, giang hồ lại xôn xao. Ẩm Thiên Hành mang người đến nghiệm thi, thi thể đã bị hủy hoại nghiêm trọng, nhưng lắp ghép những vết thương lại vẫn có thể nhận ra chiêu thức ra tay của Yến Lâu. Thậm chí trên người Tàng phu nhân còn phát hiện Phi yến khấu – ám khí đặc biệt của lâu chủ Yến Lâu.

Tàng Ca ngây người đứng giữa Tàng Kiếm sơn trang đã không còn chút vết tích của sự sống. Đó là nơi mà y đã lớn lên. Mỗi lời nói tiếng cười của cha, sự căn dặn lo lắng của mẹ, dường như còn ở bên tai y.

Y không tin, cho dù nhìn thấy hiện trường đầy máu. Y vẫn đứng ngẩn ngơ ngoài sân sau, dường như đây chỉ là một cơn ác mộng, lát nữa sẽ tỉnh lại thôi.

Ẩm Thiên Hành chôn cất cha mẹ Tàng Ca một cách tử tế. Hắn không nói lời an ủi Tàng Ca, chỉ nhẹ nhàng vỗ vai y.

Tàng Ca đưa mắt nhìn về phía y, bỗng nhiên mở miệng: “Ẩm thúc thúc.”

Ẩm Thiên Hành cười ảm đạm. Từ lúc hắn làm minh chủ của Thiên Đạo Minh đến nay, đã lâu đứa trẻ này không gọi hắn như vậy.

“Đây đúng là do nàng làm sao?” Y vốn là người rất có chủ kiến, bây giờ lại mở miệng hỏi chuyện này, khó tránh khỏi bàng hoàng. Nhưng Ẩm Thiên Hành lại nghiêm khắc nói: “Tàng Ca, lẽ nào đến nước này mà cháu còn bênh vực ả sao?”

“Không, cháu chỉ…”

“Tàng Ca, Tàng Kiếm sơn trang của cháu bị diệt, cháu đau lòng. Lẽ nào Thính Thủy Các, Lí Gia Trang, Phi Phượng Các bị diệt, họ không có người thân đau lòng sao? Tội của Yến Lâu, không chỉ có diệt Tàng Kiếm sơn trang. Tàng Ca, bản minh chủ cũng không muốn nói thêm gì nữa, nếu cháu vẫn quyết tâm đi theo nữ ma đầu kia, vậy thì thù của Tàng Kiếm sơn trang sẽ do mình ta gánh vác. Có lẽ Ẩm Thiên Hành không địch lại ma đầu kia, nhưng cho dù phải liều cái mạng này cũng xin đổi lấy sự thanh thản trong lòng!”

Những lời này chính nghĩa và nghiêm khắc biết bao. Tàng Ca cảm thấy mình không còn mặt mũi nào đối diện với già trẻ trai gái trong sơn trang.

Tối hôm ấy, Tàng Ca ám sát Lãnh Phi Nhan. Đúng vậy, là ám sát. Lãnh Phi Nhan dùng tay nắm mũi kiếm của y lại, mắt sáng như tuyết: “Chàng muốn giết ta?”

Tất cả hộ vệ của Yến Lâu đều xông tới, Lãnh Phi Nhan đứng trước đại sảnh, tóc xám bạc, áo tung bay, vẻ mặt vẫn luôn lãnh đạm kia mang theo chút thở dài: “Tàng Ca, không ngờ giữa ta và chàng, ngay cả chút tin tưởng cũng không có.” Nàng hơi xoay người đi, nhẹ giọng nói: “Chàng đi đi!”

Đúng vậy, Tàng Ca, chàng đi đi. Lãnh Phi Nhan không thể rửa sạch máu trên tay mình. Thế đấy, cứ như vậy đi. Cứ xa xa gần gần, truy truy đuổi đuổi thế, Lãnh Phi Nhan cũng mệt rồi.

Y cắn môi, quay người đi khỏi đó. Vu Chung nhìn bàn tay phải đang chảy máu đầm đìa của Lãnh Phi Nhan, khẽ gọi hai tiếng lâu chủ. Lãnh Phi Nhan đưa tay ngăn hắn lại, lẩm bẩm: “Có được – là may mắn của ta, không được – là số mệnh của ta.”

Chưa bao giờ Tàng Ca cảm thấy hận bản thân mình đến vậy. Có ích gì chứ, ha ha, có ích gì đây? Đối mặt với huyết hải thâm thù, lại không phải đối thủ của kẻ thù. Cho dù là đối thủ của nàng, có thể xuống tay được hay không?

Trong mắt y là ánh mắt ảm đạm của nàng khi dùng tay nắm mũi kiếm của y, thế nhưng y lại có chút đau lòng.

Lãnh Phi Nhan! Ha ha ha, Lãnh Phi Nhan! Tại sao trong đời này phải gặp gỡ nhau?

Yến Lâu không có động tĩnh gì. Không ai biết tối hôm đó Tàng Ca đâm Lãnh Phi Nhan một kiếm. Không ai biết Lãnh lâu chủ nắm góc áo đã bị cắt đứt, thì thầm câu cắt áo dứt tình. Không ai biết Yến Lâu phái bao nhiêu người điều tra chuyện này, cũng như không ai biết tung tích của Tàng Ca.

Một chuyện vốn nên gây xôn xao dư luận ở Trung nguyên lại không còn chút sóng gió nào. Cho nên có nhiều người nghi ngờ phải chăng Tàng đại hiệp đã bị nữ ma đầu kia giết chết rồi?

Một nơi khác, trong đại điện của Thiếu Lâm, Tế Huyền phương trượng cũng đang do dự: “Tàng thiếu hiệp, hễ đao này hạ xuống thì từ nay sẽ phải đoạn tuyệt với hồng trần, quy y cửa Phật, tâm không được vướng tạp niệm, cậu đã suy nghĩ kỹ chưa?”

———-

Lúc Lãnh Phi Nhan gặp lại Tàng Ca, đã là ba năm sau.

Tương tư còn đó, năm tháng thoáng qua.

Gặp gỡ lại biến thành trùng hợp, có lẽ vòng xoay của định mệnh chưa từng tách hai người bọn họ ra. Tàng Ca chỉ xuất hiện trong một lần giảng kinh của Thiếu Lâm Tự thì đã bị người của Yến Lâu phát hiện.

Lúc Lãnh Phi Nhan nghe được tin tức này, như nghe được tin sét đánh, chỉ thì thầm: “Xuất gia? Xuất – gia!!!”

Vì thế, hôm ấy Thiếu Lâm Tự đón một người khách rất đặc biệt. Lãnh Phi Nhan đứng ngoài cửa Thiếu Lâm Tự, bị một tiểu tăng mặc áo lam dành cho tăng lữ ngăn lại: “A di đà Phật, nữ thí chủ, nữ nhi không được bước vào phạm vi cách Thiếu Lâm Tự ba thước, xin thí chủ tự trọng.”

Lãnh Phi Nhan lạnh lùng nhìn tiểu tăng, làm mấy tiểu tăng đều thối lui mà không có lí do. Nàng im lặng bước vào trong, mấy tăng nhân kia như gặp phải kẻ địch, có người đã nhanh chân chạy đi thông báo.

Dường như Tế Huyền phương trượng không hề bất ngờ khi nhìn thấy nàng. Trong sự bao vây của một đám tăng lữ, Lãnh Phi Nhan vẫn áo trắng tung bay, thờ ơ lãnh đạm: “Tàng Ca ở đâu?”

“Lãnh thí chủ, trên đời này đã không còn Tàng Ca nữa!”

“Ông có tin ta sẽ làm trên đời này không còn Thiếu Lâm nữa không?”

Lời vừa thốt ra, đến cả Phật cũng phải tức giận. Một giọng nói vang lên: “Đồ đệ của Mạc Dung Viêm, khẩu khí lớn thật.”

Lãnh Phi Nhan nhìn qua, không khỏi xấu hổ: “Vô Vi đại sư.”

Nếu luận về thân phận thì Lãnh Phi Nhan phải gọi vị Vô Vi đại sư này một tiếng sư thúc. Năm đó ông vốn là thái tử của Viêm Quốc, sau đó bị Mạc Dung Viêm soán vị, bị cướp thê tử, hao tổn binh khí, cuối cùng bước vào cửa Phật. (muốn biết rõ chuyện Mạc Dung Viêm và Vô Vi, xin tìm đọc Phế hậu tướng quân)

Lãnh Phi Nhan lập tức cân nhắc lại. Nếu thực sự công kích, chỉ e cũng không hay. Đã nói lâu chủ của chúng ta đã qua cái tuổi bồng bột thích xưng anh hùng nên lập tức nở nụ cười đạm nhiên: “Sư thúc, đã lâu không gặp, lão nhân người mất tăm mất tích nha!”

Vô Vi đại sư sớm đã tu hành tới cảnh giới không biết vui giận, nhưng cũng phải nói: “Lão nạp không dám nhận tiếng sư thúc này, nhưng giữa ban ngày ban mặt, Lãnh lâu chủ lại tự ý xông vào Thiếu Lâm Tự, không biết là có ý gì?”

“Ừm…” Lãnh Phi Nhan cứng người, sau đó nói: “Phi Nhan ngưỡng mộ danh tiếng của Thiếu Lâm từ lâu, hôm nay đến để chiêm ngưỡng, không ngờ đám tiểu hòa thượng này không cho Phi Nhan vào.”

Lãnh Phi Nhan thể hiện bản lĩnh như lúc trêu chọc Tàng Ca. Mọi người đều biết mà không nói, vậy thì nàng cũng giả ngu là xong.

Chúng tăng lữ: =_=##

“Trăm năm nay Thiếu Lâm không cho phép nữ nhi bước vào, ngươi xông vào cửa Phật, phá hỏng quy định của chùa, đáng bị tội gì đây?”

“Khụ, vậy thì ta đi đây.” Lãnh Phi Nhan phóng người bay mất. Thật ra là nàng lười dây dưa với đám thầy chùa này. Nhưng người trong chùa càng không yên lòng. Hôm nay ma đầu này dễ nói chuyện như vậy, chỉ sợ sẽ lại phát sinh chuyện gì.

Buổi tối, mọi người đều chuẩn bị sẵn sàng, từ trên xuống dưới Thiếu Lâm Tự đều đề cao cảnh giác. Đương nhiên với bản lĩnh của những tiểu tăng này thì không thể ngăn được Lãnh Phi Nhan. Nàng từ từ thăm dò hết phòng này sang phòng khác, cuối cùng nhìn thấy một bóng người. Áo võ hiệp màu lam đã biến thành đồ tăng lữ, trên đầu đã chấm mấy chấm. Cái người ngày nhớ đêm mong ngay trước mắt, Lãnh Phi Nhan lại cảm thấy dở khóc dở cười.

Cũng may, nàng nghĩ. Xuất gia cũng tốt hơn là tự sát.

Đúng vậy, Tàng Ca, chỉ cần chàng còn sống thì hòa thượng, nho sinh hay đạo sĩ cũng đều không sao cả. Nàng từ nóc nhà nhả xuống, khẽ đưa tay chạm vào cửa phòng. Trong khoảng khắc cửa mở, bốn mắt chạm vào nhau, Lãnh Phi Nhan khoang tay đứng đó, tóc bạc áo trắng làm hư huyễn cả màn đêm.

“Lãnh… thí chủ.”

“Tàng Ca.”

“Bần tăng pháp hiệu Thích Thiện.” (Tiểu Tàng: lão đại, sao tôi lại gọi là Thích Thiện? Quân Hoa: không kêu Thích Thiện, lẽ nào ngươi còn muốn kêu Thích Ca Mâu Ni chắc?)

“Thích Thiện… Ha ha, Thích Thiện!” Lãnh Phi Nhan cười: “Được, được lắm!” Cười xong, cư nhiên dùng sức đẩy một cái, dùng tốc độ làm người ta phải thán phục mà đóng cửa lại, kéo người y qua, đè y xuống nền đất của chùa!

Truyện convert hay : Chí Tôn Thần Y Chi Đế Quân Muốn Gả Thấp
Chương Trước/40Chương Sau

Theo Dõi