Chương Trước/209Chương Sau

Hôn Lễ Đệ Nhất Thiên Hạ

Chương 166: Thất Thúc Lập Công

Editor: Xám

Tần Cửu đi thẳng lên trên theo bậc thang, một lát sau đã đến tầng thứ bảy của tháp Lãm Nguyệt.

Tiếng đàn đã ngừng từ lâu, trong tháp hoàn toàn tĩnh lặng.

Tần Cửu đã nhìn thấy Viên Bá ở cửa đại điện của tầng bảy, nàng xoa nhẹ miệng vết thương bên eo, dừng bước chân.

Viên Bá nhìn thấy vết thương của Tần Cửu, có chút hoảng hốt hỏi: "Đây là vết thương do An Lăng vương điện hạ làm sao?"

Tần Cửu gật đầu: “Đại thống lĩnh, An Lăng Vương điện hạ mưu đồ phản nghịch, chắc hẳn tùy tùng của ta đã đến bẩm báo rồi phải không, chẳng hay bây giờ bệ hạ thế nào?"

"Bệ hạ đang muốn thần ra ngoài kiểm tra, Cửu gia, An Lăng Vương điện hạ thật sự muốn bức cung?" Viên Bá nói.

Tần Cửu hợp tác với Viên Bá nhiều lần, biết rõ tính tình của ông. Ông hỏi như vậy, xem ra là cũng không tin tưởng Nhan Túc sẽ bức cung lắm, đâu chỉ Viên Bá, e rằng rất nhiều người đều sẽ không tin.

Tần Cửu buông bàn tay đặt bên eo ra, để ông nhìn thấy vết máu loang lổ trên người nàng, thản nhiên nói: "Viên đại nhân, đây không phải chuyện đùa, chỉ sợ muộn thêm một khắc, tháp Lãm Nguyệt này sẽ bị An Lăng Vương khống chế mất."

Viên Bá tự biết tình hình nghiêm trọng, đi vào bẩm báo Khánh Đế, ra ngoài cho Tần Cửu đi vào. Sau đó, ông bèn tự mình dẫn kiêu kỵ đi xuống tra xét tình hình.

Tầng bảy là tầng cao nhất của tháp Lãm Nguyệt, nóc nhà là một cửa sổ lớn, được kiểm soát bằng chốt cài lò xo, bình thường đóng kín, lúc này đã mở ra, chỉ cần ngồi ở trong tháp là có thể ngẩng đầu ngắm cảnh đẹp trời đêm, lại có thể nhìn xuống thắng cảnh trong núi nhờ cửa sổ xung quanh, khiến người ta có cảm giác tay có thể nắm lấy trăng, lại vừa được ngắm cảnh núi.

Tần Cửu cất bước đi vào, bốn phía mở cửa sổ, gió đêm từ từ thổi vào theo khung cửa sổ, khiến mùi máu tanh khắp người nàng tràn ngập trong tháp.

Khánh Đế đang tựa vào ghế tử đàn, nghe Tỳ Ba bẩm báo chuyện dưới tháp, nhìn thấy Tần Cửu tiến vào, ánh mắt đảo qua vết máu loang lổ trên váy áo nàng, hơi ưỡn thẳng lưng, khoát tay với Tỳ Ba nói: "Ngươi không cần nói nữa, Tần Cửu, ngươi đến nói đi!"

Sau khi Tần Cửu thi lễ với Khánh Đế, chậm rãi nói: "Bệ hạ, tất cả những gì tùy tùng của ta nói ra đều là thật. An Lăng Vương muốn bức cung. Vừa rồi sau khi mọi người tản đi khỏi quảng trường, vi thần vốn cũng định rời đi, lại nhìn thấy An Lăng Vương dẫn vài Kim Ngô Vệ đến. Hắn vừa nhìn thấy vi thần, đã sai người vây vi thần lại, nói Thiên Thần tông mưu đồ phản nghịch, đã bắt bệ hạ, hắn muốn bắt giặc hộ giá, ta đánh với hắn một trận, mới thoát hiểm."

"Túc nhi nó thật sự lại làm chuyện như thế?" Khánh Đế híp mắt lại, rõ ràng là không tin với tính tình của Nhan Túc, lại có thể làm ra loại chuyện đại nghịch bất đạo này.

Huệ phi ở bên cạnh thấp giọng nói: "Bệ hạ, nếu như người không tin An Lăng Vương tạo phản, vậy thì ngài đang cho rằng Thiên Thần tông chúng ta mưu đồ phản nghịch rồi?"

Khánh Đế cau mày nói: "Các ngươi đâu có tạo phản?"

Huệ phi đứng dậy khỏi chỗ ngồi, chậm rãi đi đến trước mặt Khánh Đế, quỳ xuống: “Bệ hạ, nhiều năm như vậy rồi, Thiên Thần tông vẫn luôn trung thành và tận tâm với bệ hạ, Nhưng bây giờ, An Lăng Vương điện hạ tạo phản, lại chụp ô danh này lên đầu Thiên Thần tông, làm cái cớ phản nghịch của hắn. Điện hạ, xin bệ hạ sau khi chuyện xảy ra nhất định phải làm chủ cho chúng thần."

Khánh Đế có chút không yên trong lòng, vội khoát tay nói: "Nếu như thật sự như thế, trẫm sẽ trả lại trong sạch cho các ngươi. Viên Bá vẫn chưa quay lại sao?"

Tiếng nói vừa dứt, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân nặng nề, Viên Bá bước nhanh đến.

"Bệ hạ, những gì Tần môn chủ nói là thật, An Lăng Vương điện hạ đã dẫn Kim Ngô Vệ bao vây tháp Lãm Nguyệt, kiêu kỵ trong tháp đang giao chiến với Kim Ngô Vệ."

Khánh Đế thất kinh, nói: "Ngươi nói là thật? Nó, thật sự… thật sự muốn bao vây tấn công trẫm?"

Viên Bá gật đầu.

Khánh Đế mặt đầy giận dữ, tức đến mức ngón tay khẽ run rẩy, vỗ bàn nói: "Nghiệt tử, nghiệt tử mà! Nhi tử tốt mà Nhàn phi ngươi nuôi dưỡng đấy!" Ngài quay đầu tức giận nói, nhìn thấy người ở bên cạnh mình không phải Nhàn phi mà là Lâm chiêu viện, nhất thời cơn tức giận không biết xả vào đâu.

Lâm chiêu viện vội đi đến bên cạnh Khánh Đế, an ủi: "Bệ hạ bớt giận, có lẽ An Lăng Vương chỉ là nhất thời hồ đồ."

"Chẳng trách, thịnh yến vừa kết thúc đã nói phải lễ Phật, vội vội vàng vàng đi mất, không chịu theo bệ hạ đi lên ngắm trăng, xem ra trước đó đã biết chuyện này rồi? Cũng nói không chừng, bà ta cũng có phần tham dự vào chuyện này đấy!" Huệ phi lạnh lùng nói.

"Ngươi nói Kim Ngô Vệ đã bao vây tháp Lãm Nguyệt, có bao nhiêu người, kiêu kỵ có thể chống đỡ bao lâu?" Khánh Đế trầm giọng hỏi.

Viên Bá đạo: "Bệ hạ, kiêu kỵ đi theo đều bảo vệ bên ngoài Minh Nguyệt sơn trang, trong tháp này tổng cộng có ba trăm hộ vệ. Kim Ngô Vệ bên cạnh Nhan Túc đưa đến đây cũng là ba trăm, số Kim Ngô Vệ còn lại đã bị kiêu kỵ ngăn ở bên ngoài sơn trang, tạm thời cũng không thể tấn công vào đây. Chỉ có điều, tin tức bên chúng ta đã hoàn toàn cắt đứt liên lạc với bên ngoài, Kim Ngô Vệ đã phong bế thông đạo từ tháp Lãm Nguyệt ra ngoài sơn trang. Vi thần..." Viên Bá ngừng một lát, chậm rãi nói: “Vừa rồi vi thần đã gặp được điện hạ, hắn muốn vi thần truyền lời cho bệ hạ."

"Nói!" Khánh Đế tức giận nói.

"Muốn bệ hạ viết chiếu thư thoái vị, truyền hoàng vị cho hắn." Viên Bá nói khẽ.

"Nghiệp chướng!" Khánh Đế quăng cái chén trong tay xuống đất kêu bộp một tiếng, ngài đứng dậy đi đên trước bàn, sai Lý Anh mài mực, rất nhanh đã viết xong một bức thư, sai Lý Anh giao vào tay Viên Bá: “Viên Bá, đây là thánh dụ của trẫm, lập tức phái người phá vòng vây ra khỏi sơn trang, đến kinh thành truyền lệnh cho kiêu kỵ đến đây cứu giá."

Tần Cửu thấy thế bước lên một bước nói: "Bệ hạ, không nói đến có thể xông ra ngoài hay không, có lẽ kiêu kỵ của kinh thành cũng đã bị người khác khống chế rồi. Vả lại, nếu như thật sự điều động kiêu kỵ của kinh thành, chỉ sợ cũng không phải là có thể giải được vòng vây của sơn trang Minh Nguyệt. Thủ lĩnh của quân đội đóng quân cách nơi này gần nhất là thuộc hạ của An Lăng Vương điện hạ, nếu như kinh thành có động tĩnh dị thường, e rằng An Lăng Vương sẽ điều động bọn họ đến đây tiếp viện. Đến lúc đó, chỉ sợ là tình hình càng tệ hơn. Xem ý của An Lăng Vương, hắn cũng chỉ muốn bệ hạ viết chiếu thư thoái vị, không hề muốn làm chuyện này ầm ĩ hơn nữa. Hiện giờ, nếu như ở trong sơn trang còn có thế lực khác có thể ngăn cản An Lăng Vương thì là thích hợp nhất."

Viên Bá nói: "Thần cũng nghĩ như thế. Nghe nói, lúc Nghiêm Vương đến, bệ hạ đặc biệt ân chuẩn cho ngài ấy dẫn theo không ít phủ binh, hơn nữa còn có đào kép của gánh hát Hồi Xuân, có lẽ có thể dùng để chống đỡ được."

"Phủ binh của nó, và cả mấy đào kép nó mang theo, có thể sử dụng để chống đỡ gì chứ?" Khánh Đế cười lạnh một tiếng nói.

Cũng chính vì biết phủ binh của Nhan Duật chẳng ra gì, ngài mới cho phép hắn dẫn theo nhiều phủ binh như vậy, bằng không, có lẽ những phủ binh này của Nhan Duật cũng không được đưa vào. "Viên Bá, theo ý trẫm, phái người vào kinh thành điều binh. Mặt khác, hi vọng người Nghiêm Vương mang đến có thể phát huy công dụng." Cho dù như thế nào, Khánh Đế vẫn còn lại một chút hi vọng, đặt lên người Nhan Duật.

Viên Bá thấy Khánh Đế hạ lệnh, đành phải tuân theo, cất thư mật đi, ra ngoài giao vào tay một kiêu kỵ. Bảo hắn phá vòng vây, bí mật xuống núi từ phía sau núi, vào trong kinh cầu viện.

Khánh Đế đứng dậy, đi đến bên cửa sổ quan sát, nhíu mày nhìn xuống dưới, chỉ thấy bên dưới là giáo dài kích lớn, cung cứng nỏ sắt, cao thủ Kim Ngô Vệ của Nhan Túc đã tập hợp thành một rừng đao kiếm. Lúc này trên khuôn mặt Hoàng đế phủ mây đen chồng chất, tựa hồ lúc nào cũng sẽ chợt dấy lên một cơn bão táp, người hầu hạ bên cạnh nơm nớp lo sợ, ngay cả thở mạnh cũng không dám. Mà Hoàng đế, cũng đồng thời cảm nhận được sự hoảng hốt chưa bao giờ có.

"Bệ hạ, chi bằng, vẫn nên nghĩ cách bảo Nghiêm Vương đến đây cứu giá đi. Nếu như An Lăng Vương xông vào, bệ hạ không chịu viết chiếu thư nhường ngôi, chỉ e hắn sẽ không bỏ qua cho bệ hạ!"

"Hắn dám!" Cuối cùng, Khánh Đế đã cảm nhận được cơn sợ hãi trước nay chưa từng có.

"Hắn sẽ không dám, huống hồ, cho dù hắn có dự định làm chuyện này, cũng sẽ không ghi lên đầu hắn. Hắn sẽ chỉ giá họa cho Thiên Thần tông, nói là Thiên Thần tông mưu đồ phản nghịch, hắn cứu giá đến trễ, không kịp cứu bệ hạ."

Khánh Đế từ từ quay trở về ngồi xuống ghế dựa, ánh mắt đảo một vòng bên trong tháp, híp mắt nói: "Ai biết, hiện giờ Nghiêm Vương đang ở đâu?"

"Sau khi yến hổi kết thúc, ngài ấy đã trở về chỗ ở trong sơn trang, có lẽ lúc này vẫn chưa biết nơi đây đã xảy ra chuyện. Chi bằng bệ hạ để Tiêu đại tư nhạc tấu một khúc《 Thập Diện Mai Phục 》, Nghiêm Vương nghe được, nhất định sẽ đến đây cứu giá." Tần Cửu bình tĩnh nói.

Trong lòng nàng hiểu rõ, cho dù không có khúc《 Thập Diện Mai Phục 》, Nhan Duật cũng sẽ đến rất nhanh.

Tiêu Nhạc Bạch vẫn luôn quỳ trước bàn đàn ở bên cạnh, luôn cúi đầu nghịch dây đàn, không hề nói chuyện, thần sắc trên mặt cũng rất bình tĩnh. Dường như Nhan Túc phản nghịch không có chút liên quan gì đến hắn, nhưng không biết vì sao, Tần Cửu lại mơ hồ cảm nhận được hắn vẫn liên tục chú ý đến nàng.

Lúc này Tần Cửu đã nói xong, bèn chăm chú nhìn Tiêu Nhạc Bạch, nhưng Tiêu Nhạc Bạch lại hoàn toàn không quay đầu nhìn nàng, chỉ ngẩng đầu nhìn về phía Khánh Đế.

Khánh Đế gật gật đầu: “Tiêu ái khanh, ngươi hãy tấu một khúc Thập Diện Mai Phục đi! Lý Anh, đặt bàn đàn ở bên cạnh cửa sổ đi."

Lý Anh vội sai tiểu thái giám chuyển bàn đàn đến bên dưới cửa sổ quan sát, đàn từ nơi này, tiếng đàn càng có thể truyền xa hơn.

Tiếng đàn vang lên lảnh lót, ai cũng cảm thấy, tiếng đàn dồn dập giống như có trăm ngàn thiết kỵ tạt vào mặt, chẳng khác hắt mưa, giai điệu lanh lảnh suồng sã nổi dậy, khiến huyết mạch người ta sôi sục. Chốc lát, giai điệu chuyển sang đau thương mơ hồ, tận tình thể hiện tâm trạng nôn nóng sợ hãi vì bị rơi vào mai phục.

Khúc đàn tiến hành được hơn nửa, phía dưới tháp Lãm Nguyệt đã vang lên tiếng hò hét và tiếng chém giết.

Trong lòng Tần Cửu biết, là Nhan Duật đến rồi.

Thời cơ hắn lựa chọn hoàn toàn chuẩn xác. Khi sợ hãi trong lòng Khánh Đế khuếch đại đến mức lớn nhất, khi bóng mờ của cái chết phủ lên đầu Khánh Đế, sự cứu giá của Nhan Duật tỏ ra kịp thời như thế, quan trọng như thế.

Tiếng đàn của Tiêu Nhạc Bạch đã ngừng từ lâu, trong tháp hoàn toàn tĩnh lặng.

Khánh Đế ngồi thẳng trên ghế, ngay cả chén trà cũng không có tâm trạng uống.

Tần Cửu đứng bất động dưới cửa sổ quan sát, híp mắt quan sát tình hình bên ngoài. Mặc dù số người của hai bên không nhiều, nhưng đây lại là trận chiến quyết liệt nhất, thậm chí còn quyết liệt hơn trận chiến tấn công bên ngoài sơn trang.

Kim Ngô Vệ theo hầu bên người Nhan Túc và cung nỏ thủ của Nhan Duật, hẳn là thực lực tương đương nhau. Chỉ là, lúc này, bên Nhan Duật lại có kiêu kỵ tiếp ứng bên trong, Kim Ngô Vệ chịu thế đánh gọng kìm ở trong ngoài, e rằng rất khó giành thắng lợi. Đối với điều này, Tần Cửu rất có tự tin.

Quả nhiên, nàng nhìn thấy cung nỏ thủ của Nhan Duật từng bước áp sát, cuối cùng, nhìn từ xa, từ trong tiễn trận, một bóng người nhảy lên, dưới ánh trăng mờ, giống như một tia chớp, nhảy thẳng ra bên ngoài.

Bóng dáng đó, khó tin mà nhào ra, ở phía sau hắn, là ánh trăng hình phễu, bên cạnh ánh trăng, là mây trắng mỏng nhẹ, mây giăng gió thổi, giống như bố trí vì hắn.

Là Nhan Túc, hắn lại thoát khỏi trận chiến, chắc hẳn là muốn hợp lại với Kim Ngô Vệ ở bên ngoài.

Tần Cửu mơ hồ cảm thấy, hình như Nhan Túc quay đầu nhìn về phía nàng một cái.

Truyện convert hay : Vương Bài Thần Y Cuồng Thê
Chương Trước/209Chương Sau

Theo Dõi