Chương Trước/209Chương Sau

Hôn Lễ Đệ Nhất Thiên Hạ

Chương 151: Nụ hôn đó

Editor: Xám

Nhan Duật híp mắt, nghĩ thầm: Cứ hôn một cái.

Hắn cúi đầu, nhẹ nhàng chạm lên môi nàng, cảm giác ấm áp mềm mại êm dịu giống như cánh hồ điệp run rẩy, nhẹ nhàng lướt qua đáy lòng hắn. Thế nhưng, cái đụng chạm khe khẽ không được xem là hôn này lại khiến trái tim hắn bắt đầu đập loạn mà không thể ngăn cản.

Hắn ngẩng đầu, từ từ nhắm mắt lại.

Hắn nhớ lại nụ hôn hắn hôn Bạch Tố Huyên ngày trước.

Lúc đó, nàng nói với hắn: "Nhan Ngọc Hoành, ta rất thông cảm với cảnh ngộ của ngài, nhưng điều đó không thể trở thành lý do để ngài phóng đãng. Ngài mới đến kinh thành mấy ngày, nhìn khắp cả Lệ Kinh, còn có gì mà ngài chưa từng chơi? Oanh oanh yến yến bên cạnh ngài đã thay đổi bao nhiêu người rồi? Ta không xen vào những việc này, nhưng ta không muốn trở thành một trong số bọn họ."

Hắn không hề nghe lời nàng nói, mà nhìn chằm chằm làn môi mềm mại như cánh hoa của nàng, ngửi mùi thơm thanh dịu thoang thoảng trên người nàng. Nàng thích vẽ tranh viết thơ, bao giờ trên người cũng mang theo hương thơm thoang thoảng của mùi hoa cỏ nhàn nhạt đan xen với mùi mực, hương thơm đó rất thanh rất nhạt, nhưng nhạt mà dài lâu.

Nàng đã nói mấy câu, nhìn thấy hắn không hề nghe, rất nhanh đã ngậm miệng, thản nhiên liếc hắn một cái, xoay người định đi.

Hắn tiến đến gần cực nhanh, duỗi tay kéo lấy eo nàng, cúi đầu hôn môi nàng. Nàng còn chưa nói xong, hắn đã hôn môi nàng.

Môi của nàng mềm mềm, êm êm, cảm giác tuyệt vời đó khiến đầu óc hắn choáng váng, hắn giống như đứa trẻ lần đầu tiên được ăn kẹo, kích động mà tim đập loạn. Hắn rất tự nhiên mà muốn đòi hỏi nhiều hơn, nhưng bởi vì hắn không có kinh nghiệm cũng không có kỹ xảo gì về phương diện này, mà đối phương lại không phối hợp chút nào cố gắng hết sức giãy giụa, cho nên nụ hôn giống như bọn cướp cưỡng đoạt của hắn rất nhanh đã cắn nát môi nàng.

Nhưng hắn không hề hay biết, mãi đến khi hắn nếm được vị máu tươi, trong lòng mới cả kinh đột ngột buông nàng ra. Sau đó hắn đã nhìn thấy làn môi sưng đỏ của nàng và màu máu kinh người trên môi nàng.

Hắn đau lòng chán nản tột cùng, vội vàng lấy khăn gấm trên người ra, thình lình nàng vung tay cho hắn một cái tát. Hắn không muốn tránh, cái tát đó rất chân thực, có thể thấy nàng đang rất phẫn nộ, lanh lảnh mà vang dội, thậm chí tát cho môi hắn tràn tia máu.

Hắn nhìn thấy trong mắt nàng ẩn chứa ánh lệ, cúi đầu, dùng khăn che miệng, bước nhanh rời đi.

Mặc dù bị nàng cho một cái tát, nhưng hắn lại cười.

Đó là lần đầu tiên hắn nhìn thấy dáng vẻ hoảng loạn lúng túng của một Bạch Tố Huyên vẫn luôn đoan trang bình tĩnh.

Hắn cứ suy nghĩ, chẳng phải điều này đã chứng tỏ, thật ra trong lòng nàng cũng có hắn.

Tay Nhan Duật từ từ nắm lại, hô hấp đột nhiên trở nên dồn dập.

Mấy năm nay, mỗi lần nhớ tới nàng, hắn sẽ nghĩ đến dáng vẻ xinh đẹp của nàng, nghĩ đến dáng người thướt tha, nụ cười tươi sáng, ánh mắt xinh đẹp như nước, giọng nói trầm bổng tao nhã của nàng.

Nhớ tới lần gặp gỡ đầu tiên của bọn họ, nhớ tới tiếng đàn của nàng, nhớ tới tranh vẽ của nàng, nhớ tới tất cả mọi thứ của nàng.

Tất cả mọi thứ, đều là ngọt ngào của hắn quyến luyến của hắn, nhưng cũng là đau đớn hắn vĩnh viễn không thể dứt bỏ.

Có lẽ là tận sâu trong lòng không muốn chấp nhận sự thật ấy, cho nên mỗi lần hắn nhớ đến nàng, đều là dáng vẻ xinh đẹp của nàng. Thế nhưng vào mỗi một đêm khuya không ngủ, hắn đều sẽ nhớ đến hình dáng lần cuối cùng nhìn thấy nàng.

Hắn giẫm xuống cảnh tượng đổ nát sau trận lửa lớn đi đến trước người nàng, hắn nhìn thấy nàng đã phủ vải trắng, hắn vén lên bằng ngón tay run rẩy, hồng nhan thướt tha đã sớm hóa thành một khúc xương tàn cháy đen.

Ba năm rồi, hắn vĩnh viễn có thể nhớ được buổi sáng hôm đó một cách rõ ràng, ánh bình minh nơi chân trời, giống như lửa cháy tràn ra từ địa ngục, thiêu đỏ bầu trời. Lại giống như một vết thương thối rữa, đang từ từ chảy ra máu tươi đỏ thẫm, nhuộm đỏ mắt hắn, nhuộm đỏ cả thế gian.

Hắn từng trải qua vô số lần sinh tử, đã từng chịu đả kích trí mạng, vốn dĩ cho rằng sẽ không còn bất kỳ điều gì gây trở ngại mà hắn không vượt qua được, nhưng khi nhìn thấy nàng hóa thành một khúc xương cháy, hắn không có tiền đồ mà ngất đi.

"Tố Tố..." Hắn đau đớn nhả ra hai chữ này, trong vành mắt dần dần dâng lên một lớp sương mù.

Hắn cúi đầu nhìn Tần Cửu, nàng ngủ rất bình yên, dường như hoàn toàn không nằm mơ.

Hai người hoàn toàn khác nhau, cảm giác mang cho hắn lại giống nhau.

Hắn vươn ngón tay ra, vuốt lên khuôn mặt nàng, gò má khuôn cằm, cuối cùng lưu luyến ở nốt ruồi đỏ tươi bên khóe mắt Tần Cửu. Hắn hơi dùng sức, ma sát lên nốt ruồi đó, một lát sau, hắn giơ tay nhìn, phát hiện trên tay đã có thêm một lớp đỏ nhàn nhạt, mà nốt ruồi đỏ tươi trên mặt Tần Cửu, màu sắc đã trở nên cực nhạt.

Nhan Duật híp mắt nhìn chăm chú vào nốt ruồi rất rõ ràng chỉ là một vết sẹo kia.

Ngón tay hắn lại lưu luyến trên vết sẹo nho nhỏ trên da thịt trơn nhẵn mà non mềm, hắn sờ ra được, vết sẹo đó không giống như là đâm bị thương.

Hắn hơi dùng sức, ôm người trong lòng càng chặt hơn, giống như người chết đuối ôm lấy cây gỗ khô cuối cùng.

8888888888

Trăng lưỡi liềm xuyên qua mây, dòng sáng bạc chiếu xuống, trời đất đều lạnh.

Lúc nửa đêm, trong tòa nhà lớn ở phía đông thành, đột nhiên có tiếng đàn nghẹn ngào vang lên. Vừa ca vừa khóc, nức nở nghẹn ngào, điểm xuyết vào đêm khuya đằng đẵng.

Căn phòng ở tầng hai Thanh Dạ uyển bố trí tỉ mỉ tao nhã, giường gỗ đàn hương khảm ngà voi, màn trướng bằng giao sa, rèm châu vang nhẹ, nơi gần cửa sổ đặt song song hai chiếc bàn gỗ đàn hương, phía trên một chiếc đặt một cây cổ cầm, trên chiếc bàn còn lại, đặt đầy phẩm màu và giấy Tuyên dùng để vẽ tranh, ở sát tường, đặt một tủ quần áo.

Nhan Túc đang ngồi chơi cổ cầm trước bàn gỗ.

Ngọc Băng tay bê chén trà, đang đứng hầu ở bên cạnh.

Khúc nhạc Nhan Túc đàn Ngọc Băng đã từng nghe qua, tên của khúc nhạc này là《 Ngọc Lâu Xuân 》, do Bạch Tố Huyên phổ. Nàng thường nghe vương gia đàn, đã quen thuộc với làn điệu từ lâu. Nhưng đêm nay khúc nhạc do Nhan Túc đàn, âm điệu lại khác với bình thường rất nhiều, không giống với khúc đàn du dương ngày trước, giống như đau đớn và bi thương sâu đậm đều tụ vào trong khúc nhạc, lộ ra thê lương nồng đậm như sương đêm, hơn nữa, lan tỏa theo tiếng đàn, sự uyển chuyển triền miên trong khúc nhạc ban đầu cũng biến thành bi thương cực độ, dùng âm điệu không thành lời để diễn tấu hết đau thương.

Tay bưng chén trà của Ngọc Băng trở nên hơi run rẩy, nàng biết tính tình vương gia điềm tĩnh, mặc dù lúc nào cũng mượn gảy đàn thư giãn tinh thần, nhưng với tu vi của vương gia, nếu như tâm trạng đau buồn đến tột cùng hỗn loạn đến tột cùng, tuyệt đối sẽ không để lộ nửa phần trong tiếng đàn.

Nhưng tối nay ——

Vừa rồi, sau khi hoa quỳnh Nhan Thụy đưa đến được chuyển vào trong phòng Tô Vãn Hương, một lát sau, có hai cây hoa quỳnh đã đua nở. Vương gia cùng Tô Vãn Hương thưởng thức hoa quỳnh một lát, lại cùng nàng dùng hai bát cháo loãng, sau khi Tô Vãn Hương nghỉ ngơi, vương gia bèn sai người đánh xe đến đây.

Ngôi nhà này là vương gia sai Nhan Thụy mua với giá cao vào hai năm trước, bình thường chỉ để một bà lão ở đây trông cửa quét dọn, thỉnh thoảng sẽ sai nàng mua một ít quần áo đệm chăn đưa đến đây. Ngôi nhà này là ngôi nhà bí mật của vương gia, nàng biết là vương gia mua cho ai, thế nhưng, nàng không hiểu, vì sao vương gia không đưa Tô Vãn Hương đến.

Ngọc Băng nơm nớp lo sợ nhìn Nhan Túc gảy đàn, nàng sớm đã cảm thấy không bình thường, nhưng lại không dám cắt ngang hắn. Khúc nhạc này, nàng không đếm được vương gia đã đàn bao nhiêu lần rồi, nhìn dáng vẻ này của vương gia, là định gảy đàn cả một đêm.

Nhan Túc lúc này, mặc dù bản thân đang gảy đàn, nhưng hắn lại không nghe thấy được tiếng đàn của mình, bởi vì trong lòng hắn, đang có một nữ tử cũng đang tấu khúc nhạc ấy.

Đó là Bạch Tố Huyên.

Tiếng đàn của nàng du dương tao nhã, không hề giả bộ hay ra vẻ thanh cao khác người, mà là tương tư triền miên chân chính, lặng lẽ khác biệt giống như mẫu đơn nở dưới ánh trăng, nhưng lại không giảm mất phong thái cao ngạo, cực kỳ chấn động tâm hồn người.

Hắn nhắm mắt, mỗi một mẩu chuyện có liên quan đến nàng hiện lên sôi nổi trước mắt hắn, đan xen thành một mảng hỗn loạn mà mơ hồ.

Hắn nhỡ rõ mỗi một câu nàng từng nói với hắn, thậm chí nhớ rõ từng ánh mắt của nàng. Mấy năm nay, hắn vẫn luôn có thể nhìn thấy tất cả những gì có liên quan đến nàng ở trên người Tô Vãn Hương, thế nhưng đêm nay, đóa hoa quỳnh nở rộ của từng cái cây kia, giống như hai lưỡi dao sắc, đã khoét đi mong chờ mấy năm nay của hắn.

Ba năm trước, khi hắn chạy tới Bạch phủ, khuê phòng của nàng đã cháy thành biển lửa. Hắn bất chấp lửa cháy cứu nàng ra khỏi bên tron, lúc ấy, da thịt lộ ra bên ngoài của nàng đều đã cháy đến mức nổi lên bọt lửa, cả khuôn mặt còn thảm thương không nỡ nhìn hơn. Hắn ôm nàng ra ngoài, tìm một thi thể giả cháy sém đặt ở đó, sai người đưa nàng ra ngoài.

Hắn biết, vụ án Bạch gia phạm phải rất khó lật lại, vì bảo vệ nàng, hắn sợ có người tiết lộ tin tức, cho nên, bình thường vẫn lên triều tra án như thường lệ, cũng làm ra dáng vẻ đau khổ muốn chết. Nhưng trong bí mật, hắn vẫn luôn phái người âm thầm điều trị cho nàng. Hắn đã dùng thời gian gần ba tháng, cuối cùng hắn đã chữa khỏi cho nàng, nhưng dung mạo của nàng đã bị hủy từ lâu, ngự y bất đắc dĩ tạo lại dung nhan cho nàng. Nàng sau khi chữa khỏi, dung nhan thay đổi, chỉ là trong mỗi cái nhăn mày mỗi nụ cười, vẫn có thể mơ hồ thấy được bóng dáng trước đây của nàng.

Sau khi tỉnh lại, bởi vì đã chịu kích thích cực độ, nàng đã quên mất mọi chuyện, thậm chí quên mất bản thân nàng là ai. Khoảng thời gian ban đầu, nàng lại cực kỳ sợ lửa, liên tục điều dưỡng gần một năm, nàng mới khôi phục như ban đầu. Chỉ là, vẫn không nhớ được chuyện quá khứ.

Con gái thứ ba Tô Vãn Hương của Tô Thanh vừa vặn qua đời vì bệnh, hắn bèn để nàng thay con gái thứ ba của Tô Thanh quay về Lệ Kinh. Hắn nghĩ, đến Lệ Kinh quen thuộc, có lẽ nàng sẽ nhớ lại quá khứ.

Nàng không hề nhớ lại quá khứ, hắn nhìn nàng giống như đang nhìn một Tố Tố không có linh hồn, một thế thân của Tố Tố.

Mà đêm nay, hắn lại biết, nàng ta thật sự chỉ là thế thân.

Một khi nàng tiếp xúc với hoa quỳnh, một lát sau trên người sẽ nổi nốt đỏ. Thế nhưng, Tô Vãn Hương không có.

Nàng ta không phải là nàng!

Bi thương và tuyệt vọng giống như răng nhọn, cắn gặm đáy lòng hắn, khiến trái tim vốn đã trống rỗng càng trở nên thê lương.

Tiếng đàn như nước, nghẹn ngào khó nén, lúc này, trái tim hắn cũng giống như tiếng đàn và bóng đêm, rơi vào trong bóng tối và bi thương.

Đêm lạnh này, không có nàng, lạnh lẽo như vậy đằng đẵng như thế.

Trái tim này, không có nàng, thê lương, vỡ nát như thế.

Từ cửa sổ dần hiện ra nắng sớm nhợt nhạt, một đêm đã qua.

Ngón tay hắn vừa dùng lực, từng chiếc dây đàn cực dẻo kia đã căng đứt. Trong tiếng vang quái dị do tiếng đàn đột nhiên dừng lại, dây đứt bắn đi, cứa bị thương cả mười đầu ngón tay hắn. Giọt máu đỏ thẫm chảy trên mặt ván gỗ ngô đồng, giống như từng giọt nước mắt đỏ tươi.

Truyện convert hay : Cùng Tiếp Viên Hàng Không Hoang Đảo Cầu Sinh Nhật Tử
Chương Trước/209Chương Sau

Theo Dõi