Chương Trước/64Chương Sau

Hoa Và Bướm (Hoa Hoa Hồ Điệp)

Chương 9: Vào cửa ký

Kết quả Bạc Tam đi lần này, cho tới tận khi Mộc Cận được nghỉ hè, anh ta cũng không hề xuất hiện.

Ban đầu Mộc Cận vốn định làm xong bài nghiên cứu rồi mới trở về nhà. Bất ngờ nhà trường lại yêu cầu sinh viên năm thứ ba đi thực tập, vì thế kế hoạch nghỉ hè của cô hoàn toàn sụp đổ, ngay cả nhà cũng không về được.

Sinh viên năm thứ ba phải đi thực tập chia làm hai loại, thứ nhất là ở trường làm phụ tá, thứ hai là đến các công ty thực tập.

Mộc Cận nắm cuốn sổ tay thực tập đến nỗi hơi rách nát – sinh viên bình thường như cô, cũng không có quan hệ gì đặc biệt với các giáo sư, thật sự không ngờ trên trời lại rơi xuống một miếng bánh như thế này.

Lại còn là bánh vàng.

Thế nhưng khi mở sổ tay ra, nhìn rõ ràng vị trí của mình, cô liền hận không thể đem miếng bánh vàng này tùy tiện ném sang một người qua đường nào đó.

Mục vị trí trên sổ tay viết rõ ràng: Tập đoàn Thực Huy.

Thực Huy thì chẳng có vấn đề gì, vấn đề ở chỗ: Thực Huy nhà họ Bạc.

Trong đầu Mộc Cận hiện lên hình ảnh nụ cười như không cười tà ác của Bạc Tam, theo thói quen liền cảm thấy hoảng sợ. Cô quay lại xem sổ tay của ba người bạn cùng phòng, lão đại và Đâu Đâu ở lại trường, Đào Tử đến một xí nghiệp khác.

Đào Tử vừa nhìn thấy hai chữ “Thực Huy”, nhịn không được hét lên một tiếng. Gương mặt như nhìn thấy quỷ, sợ hãi chỉ vào sổ tay run rẩy nói: “Từ bao giờ Thực Huy chấp nhận sinh viên thực tập từ trường ta?”

Mộc Cận lắc đầu. Vấn đề này không quan trọng, bây giờ vấn đề hàng đầu là muốn dò hỏi một chút xem có phải Bạc Tam cũng đi làm ở đó hay không…

“Các cậu không biết à, năm nay Thực Huy tuyển hai sinh viên ở trường ta, yêu cầu thực tập luôn cả sáu tháng cuối năm.” Một bạn học ở bên cạnh nói chen vào, ánh mắt rực lửa đầy nhiệt huyết, “Ai mà được Thực Huy tuyển vào thực tập thì công việc sau này về cơ bản không cần lo nghĩ nữa!”

Mộc Cận nghe xong nhịn không được nuốt nước miếng, tay cầm sổ tay siết ngày càng chặt.

Thực Huy đúng là lần đầu tiên tìm thực tập sinh ở trong khoa thế nên khoa không thể nào không khoe ra. Giáo sư trưởng khoa còn mở đại hội động viên các thực tập sinh, còn đặc biệt mời hai sinh viên sẽ đến Thực Huy thực tập lên sân khấu – do đó Mộc Cận cùng một sinh viên khác mệnh danh là trâu bò đứng đầu khoa tên Lý Dương ngây ngốc đứng trên bục chịu đựng ánh mắt vây xem của người khác.

Vẻ mặt Mộc Cận ngây ngốc, xấu hổ đến cười cũng gượng gạo, trong đầu đầy suy nghĩ bản thân cô điểm học phần tích lũy chỉ được một, hai chứ chưa bao giờ lên được ba, bốn vậy tại sao lại được cùng với một người điểm ba, bốn đến công ty kia thực tập?

Tóm lại là ai đã đề cử.

Không biết rằng, dưới khán đài, bao nhiêu người tích lũy được ba, bốn điểm đang ai oán, chẳng lẽ Thực Huy chọn sinh viên thực tập mà cũng muốn chọn người xinh đẹp, rốt cuộc đây là cái xã hội gì!

Thực Huy cũng không chu cấp nơi ở mà công ty thực sự lại cách trường rất xa. Nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng Mộc Cận vẫn quyết định thuê một phòng trọ ở gần công ty.

Mới sáng sớm lão đại đã giúp cô tìm được một phòng trọ tốt, ở ngay một tiểu khu chỉ cách Thực Huy hai con đường. Phòng bốn mươi mét vuông, có một ban công nhỏ, nhà vệ sinh với phòng bếp sạch sẽ, đồ dùng trong nhà cần gì có nấy, rất thích hợp để sống một mình.

Mộc Cận mới xem đã vừa ý, chưa cần thương lượng giá cả đã thoải mái ký hợp đồng rồi nộp tiền đặt cọc. Ngược lại lão đại đấm ngực dậm chân, bộ dạng ai oán như cô con dâu nhỏ: “Con nhóc, đã bảo với cậu thế nào, tại sao không bàn bạc thương lượng giá cả trước?”

Mộc Cận cười hì hì: “Dù sao cũng không thuê lâu, không cần đôi co với cụ bà làm gì.”

Lão đại tức giận quở trách: “Sa đọa!”

Mộc Cận mếu máo: “Lão đại cậu nói sai rồi, tớ là nhà cách mạng ngay thẳng Miêu Hồng giai cấp vô sản, người cậu nên nói là cái tên gian ác hắc ám tiểu tư sản kia kìa.”

Giai cấp tư sản, không phải nói Bạc Tam sao.

Mộc Cận lắc đầu, đúng là bị coi thường lâu ngày sinh ra đần độn, đến bây giờ bản thân đã như một bản án sống. Nghĩ đến đấy cô không nhịn được đưa tay tự tát vào má mình, thời tiết tốt sao phải suy nghĩ nhiều, tự sáng tạo ra câu chuyện khoa học viễn tưởng để tự hù dọa.

*

Đối với lần thực tập này, trong lòng có tự nguyện hay không là một chuyện, nhưng có đi hay không lại là chuyện khác.

Cơ hội thực tập tốt như vậy, lên núi đao xuống biển lửa cô còn không sợ, huống chi chỉ là một Bạc Tam nhỏ bé. Mộc Cận đứng giữa sảnh Thực Huy tự sỉ vả mình.

Nhân viên dẫn đường phía trước gương mặt mỉm cười, trang sức tinh tế, so sánh với Mộc Cận nhỏ con như que củi. Cô đấu tranh một lúc lâu, cuối cùng vẫn cẩn thận dò hỏi: “Xin hỏi, chúng tôi có phải sẽ đến bộ phận tài chính thực tập?”

“Gọi tôi là Vera.” Cô gái dẫn đường cười nhẹ, “Sinh viên Lý Dương sẽ đến bộ phận tiêu thụ, còn sinh viên Mộc Cận đến bộ phận tài chính.”

Mộc Cận gật đầu, nhanh chóng liếc mắt với Lý Dương đứng bên cạnh, đột nhiên phát hiện ánh mắt đối diện nổi giận đùng đùng ẩn chứa đầy ai oán…

Được rồi, tuy rằng học tài chính kế toán đến bộ phận tài chính thực tập là không sai, nhưng cậu cũng không cần dùng ánh mắt đau khổ như thế nhìn tôi? Mộc Cận thu hồi ánh mắt, cảm giác hơi buồn bã thê lương.

Đến khi ngẩng đầu lên cô chợt nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đang đứng trước thang máy bên rìa sảnh.

Âu phục màu đen mặc trên thân hình cao ngất anh tuấn của anh ta trông cực kỳ vừa vặn. Trong lúc chờ thang máy tới, anh đang cùng với thư ký bên cạnh nói chuyện gì đó, thỉnh thoảng còn khoa chân múa tay, ngón tay thon dài vẽ nên trên không trung một đường cong chói mắt. Từ xa nhìn lại, từng đường nét trên khuôn mặt anh vô cùng hoàn mỹ, cộng với dáng vẻ đang chuyên chú, tạo nên khí khái áp bức người khác, hào nhoáng đến lóa mắt.

Bạc Tam như vậy hoàn toàn khác với cái người tính tình trẻ con cà lơ phất phơ cô gặp trước đây. Mộc Cận nhìn anh không khỏi có chút ngẩn người, bỗng nghe thấy tiếng Vera gọi mình: “Mộc Cận, bên này!”

Cô vội vàng thu lại tầm mắt, theo sát hai bước rẽ sang bên phải.

Thế nhưng đến lối rẽ, cô tự nhiên quay đầu lại, phát hiện ánh mắt Bạc Tam cũng lưu chuyển đang nhìn sang chỗ cô, trong ánh mắt ấy dường như còn mang theo chút ý cười.

Mộc Cận liền nhanh chóng xoay người rẽ vào, vừa đi vừa tự gõ đầu mình.

Vera cười tủm tỉm nhìn Mộc Cận đang nghiêng đầu: “Giám đốc Bạc rất đẹp trai phải không? Anh ấy là người đàn ông độc thân hoàng kim số một của tòa nhà chúng ta.”

Trời ạ, hóa ra thói nhiều chuyện không có chỗ nào là không tồn tại được. Mộc Cận nghẹn họng nhìn trân trối, cả một lúc lâu mới gật đầu nhếch miệng: “Đúng là… rất đẹp trai.”

Ánh mắt Vera thản nhiên lướt qua cô: “Người như vậy không phải là chúng ta có thể trèo tới, chỉ là đứng nhìn từ xa thôi.”

Cô vừa dứt lời, thang máy kêu “Ding” một tiếng, Mộc Cận thuận thế nghiêng người ý mời cô vào trước, mượn đà chuyển đề tài.

Trong thang máy, Mộc Cận đứng phía sau Vera không nén được âm thầm cắn môi. Vừa rồi Bạc Tam kia thoáng nhìn khoảng cách có xa, nhưng thực ra lực sát thương lại không hề nhỏ, đặc biệt ánh mắt như có như không, quả thực có thể so với tiểu Lý phi đao, xuyên thẳng vào ngực cô, khiến cho cô giữa mùa hè mà rùng mình ớn lạnh.

Ông chủ đúng là ông chủ, hỏa lực thực sự vô cùng lớn, so sánh với đồng chí trước mặt bình dấm chua đang bay loạn, đúng là như xe tăng so với ô tô, hỏa tiễn so với súng trường, máy bay so với mẫu hạm hàng không, rõ ràng không cùng một đẳng cấp.

Đang lúc cô miên man suy nghĩ chợt nghe giọng nói Vera lanh lảnh: “Tầng bảy là bộ phận tài chính, Mộc Cận cô đi trước đi, tôi đưa Lý Dương tới bộ phận tiêu thụ.”

Mộc Cận gật đầu, chưa kịp hỏi thêm câu nữa thì cửa thang máy đã đóng lại.

Mộc Cận nhỏ bé trố mắt nhìn: đây là loại tình huống gì vậy?

Trong lúc vẫn còn đang sững sờ trước cửa thang máy, phía sau cô chợt có tiếng nói truyền đến: “Xin chào.”

*

Hình như thực tập cũng không phải là vấn đề gì quá to tát. Sau khi Mộc Cận giúp các đồng nghiệp pha xong cà phê lần thứ N thì buồn chán ngồi tại chỗ nghĩ ngợi.

Ngày đó được quản lý ở bộ phận giới thiệu, sắp xếp chỗ ngồi, sau đó kéo cô đi theo. Nói là hướng dẫn người mới, kỳ thật cũng không giao cho cô việc gì quan trọng, tóm lại cũng chỉ có mấy việc linh tinh vụn vặt như đi đóng dấu, phô tô tài liệu, pha cà phê.

Vì thế Mộc Cận cảm thấy không khí làm việc xung quanh cực kỳ nhàm chán.

Thế nhưng cô lại rất thân thiết với Tiểu Ảnh ngồi bên cạnh, tính tình ngay thẳng, nền nã, lại không lớn hơn cô bao nhiêu. Vì thế… đơn độc giữa năm trăm con vịt líu ríu, Mộc Cận trong khoảng thời gian ngắn đã nhanh chóng nắm bắt được những tin tức quan trọng ở Thực Huy.

Ví dụ như, lãnh đạo trực tiếp của các cô bị nghi ngờ là gay, lão già ở phòng bên cạnh trâu già gặm cỏ non, nữ nhân viên ngồi phía trước lợi dụng sắc đẹp dụ dỗ sếp, vân vân, thực ra nhiều nhất vẫn là tin tức về người đàn ông độc thân hoàng kim số một – Bạc Tam.

Chẳng hạn như tin đồn xấu lan truyền về mối quan hệ với minh tinh điện ảnh Đỗ Trình Vũ – ai chà, người này chăn mỹ nhân bồ câu;

Chẳng hạn như chuyện hôn ước với một thiên kim tiểu thư môn đăng hộ đối – ai dà, người này mà giống muốn kết hôn sao?

Ví như đêm hôm cùng với một cô gái thần bí ra vào quán bar – úi chà, người này khẳng định làm được;

Hay như vẫn còn vương vấn không dứt người bạn gái cũ – úi chà… A… A… Mộc Cận đang định oán thầm thì chợt mãnh liệt bừng tỉnh, chính cô có phải cũng thuộc loại “bạn gái cũ” bé nhỏ trong cả một đội quân khổng lồ không đếm xuể?

Mộc Cận cắn chặt răng, cả người nổi da gà.

Nhưng bất luận nói thế nào, trong bốn người đứng đầu, là người đàn ông duy nhất độc thân, có tiền có xe, duy chỉ thiếu một người bên gối, Bạc Tam không thể tránh khỏi trở thành mục tiêu hàng đầu của toàn bộ người đẹp trong Thực Huy. Theo tin tức vỉa hè nắm được từ Tiểu Ảnh, đồng chí Bạc Tam trăng hoa nhưng rất am hiểu nguyên tắc “thỏ không ăn cỏ gần hang” – tuy bên cạnh có biết bao mỹ nhân cũng không có quan hệ riêng ngoài công việc.

Điều này khiến cho các người đẹp Thực Huy phiền muộn, thở dài vây cá cùng tay gấu quả nhiên không thể cùng nhau.

Chỉ có Mộc Cận vừa nghe được thì vui vẻ, xúc động vuốt cằm phát biểu: “Không ngờ Tam thiếu gia kia vẫn còn có được hành động bình thường.”

Tiểu Ảnh cũng gật đầu: “Chỉ tiếc cho nhóm đồng chí váy siêu ngắn ở tầng lầu này, chậc chậc chậc.”

Váy dài ngắn với cô có một xu quan hệ gì? Mộc Cận nghĩ thầm, trong đầu giống như đang có kẻ cầm tiền mặt vẫy vẫy trước mặt cô, vẫn là kiếm tiền quan trọng hơn.

Tiểu Ảnh huých cô: “Thất vọng sao?”

Mộc Cận vươn tay véo má Tiểu Ảnh, dùng ánh mắt nịnh bợ nhìn mỹ nữ, cười ngọt ngào mà cũng vô cùng thô bỉ: “Bạn yêu à, tớ linh cảm sắp phát tài rồi.”

Tiểu Ảnh khinh thường “Xì” một tiếng, quăng chồng tài liệu sang cho Mộc Cận: “Giúp tớ phô tô làm ba bản, đừng để tớ phải ra tay.”

Mộc Cận mếu máo, thuận tay đóng cửa sổ trò chuyện MSN lại, đứng dậy đi tới phòng phô tô ở tầng dưới.

Bất ngờ lúc ra tới thang máy bên trong có một mỹ nữ áo trắng, vừa thấy cô thì nở nụ cười dịu dàng. Mộc Cận hơi sững sờ, theo bản năng nhìn trái liếc phải, thấy không có người mới gật đầu cười lại với mỹ nữ kia, lại thấy mỹ nữ không định đi ra, cô đành phải nghiêng mình bước vào thang máy.

Kỳ thực thời gian đi qua hai tầng lầu quá ngắn ngủi nên dù có muốn bắt chuyện cũng không có cách nào.  Hết lần này tới lần khác, mỹ nữ kia chăm chú như có như không nhìn cô, Mộc Cận cảm thấy mỗi giây dài như một năm, không khí trong thang máy trong thoáng chốc như tăng lên đến một trăm độ, khiến cho cả người nóng nực ứa mồ hôi, giấy tờ cầm trong tay cô cũng bị mồ hôi tay làm cho ướt nhẹp.

Đến khi ra khỏi thang máy, Mộc Cận mới âm thầm suýt xoa, thấy trai đẹp si mê thì không nói, sao gặp mỹ nữ mà cũng cuống quít khẩn trương đỏ cả mặt? Thế nhưng trong lúc đang mải nhíu mày rối rắm, cô không hề chú ý thấy ánh mắt ý vị thâm trường của mỹ nữ sau lưng.

Truyện convert hay : Cùng Tẩu Tử Ở Chung Nhật Tử
Chương Trước/64Chương Sau

Theo Dõi