Chương Trước/64Chương Sau

Hoa Và Bướm (Hoa Hoa Hồ Điệp)

Chương 54: Thương lượng ký

Lúc Diệp Oản Oản gặp Mộc Cận vào ngày hôm sau rõ ràng có vẻ ngại ngùng: “Mộc Cận, hôm qua…”

Trái lại Mộc Cận chỉ mỉm cười, cướp lời nói xin lỗi: “Thật ngại quá, hôm qua có chút việc, đã không thể đi được.”

Diệp Oản Oản không bỏ lỡ thời cơ nói tốt cho Bạc Thanh Hàn: “Hôm qua chị đã thăm dò một chút, Dương Tử cũng nói chưa từng thấy Bạc Thanh Hàn nghiêm túc với ai như vậy. Mộc Cận, chị không rõ lắm về chuyện trước đây của hai người, nhưng chị khuyên em một câu, dù là chuyện lớn gì thì cũng nên cho anh ấy một cơ hội giải thích. Cho dù cuối cùng có xa nhau, ít nhất cũng không phải chịu oan uổng.”

Mộc Cận khẽ gật đầu: “Em hiểu.”

Diệp Oản Oản không nói gì nữa, đứng dậy mời Mộc Cận chuẩn bị bắt đầu.

Vốn không nên làm khổ Mộc Cận thế này, nhưng cô cứ nhất quyết ở trong nhà không chịu gặp Bạc Thanh Hàn, bây giờ mục đích của anh đã thực hiện được, việc lẽ ra giao cho Mộc Cận đã được bố trí cho một người mẫu khác, cô thành ra có cũng được mà không có cũng chẳng sao, không cần ra diễn nhiều.

Mộc Cận cũng vui vẻ giảm bớt lượng công việc, rảnh rỗi ngồi bên cạnh, ôm chai nước khoáng, xem những người khác chụp ảnh. Giữa giờ nghỉ ngơi cô hỏi mượn Diệp Oản Oản cuốn tạp chí, ngồi một chỗ vùi đầu lật xem.

Đang giở, đột nhiên nghe thấy một hồi náo động ở ngoài cửa.

Cô ngẩng đầu, hóa ra cũng là người trước đây đã từng gặp – Đỗ Trình Vũ.

Đỗ Trình Vũ bị mấy người vây quanh tiến đến, mắt liếc Mộc Cận đang ôm tạp chí xem say sưa, đưa tay hạ kính râm xuống, khẽ mỉm cười chào hỏi: “Xin chào.”

Mộc Cận cũng ngẩng đầu nhìn Đỗ Trình Vũ, cũng mỉm cười: “Xin chào.”

“Hóa ra cô làm việc ở đây sao?” Đỗ Trình Vũ nhướng mày hỏi, “Nếu tôi nhớ không lầm, lần trước gặp cô vẫn đang ở trường học mà.”

“Tôi đến hỗ trợ.” Mộc Cận đáp lời ít ý nhiều, “Có người bạn làm ở đây.”

“À.” Đỗ Trình Vũ gật nhẹ đầu, “Không phải cô ở cùng Tam thiếu gia sao, sao chẳng bao giờ thấy anh ấy đưa cô đi chơi? Tối qua bọn họ còn trêu Tam công tử mỗi ngày thay bạn gái như thay áo, tôi còn tưởng cô bận học tập.”

“À thật xin lỗi.” Mộc Cận chưa kịp nói gì, Đỗ Trình Vũ đã lấy tay che miệng, làm ra vẻ như vừa lỡ lời, “Xin lỗi, chuyện như vậy tôi không nên lắm mồm. Cô cứ tiếp tục đi nhé, tôi còn phải chụp một bộ ảnh. Bye bye…”

Mộc Cận cũng gật gật đầu: “Tạm biệt.”

Đỗ Trình Vũ vừa đi, Diệp Oản Oản đã đi tới chỗ cô, vỗ vỗ vai cô, mỉm cười: “Đừng nghe cô ta nói vớ vẩn.”

“Hả?” Mộc Cận hơi kinh ngạc.

Diệp Oản Oản cười, ngồi xuống cạnh Mộc Cận: “Tối hôm qua Bạc Tam ăn cơm cùng bọn chị kia mà, ở đâu ra gặp được cô ta chứ. Hơn nữa chị đã sớm nghe ngóng rồi, lần này Bạc Tam là thật lòng, nếu không thì chị đã không giúp bọn họ dụ em tới. Em đừng trách chị.”

Cô nói thẳng thắn, khiến Mộc Cận cũng ngại chẳng biết nói gì nữa, đành phải cúi đầu cười cười: “Không đâu.”

Diệp Oản Oản cũng cúi xuống nhìn nét mặt Mộc Cận: “Không vui sao?”

“Không có.” Mộc Cận cười nhìn cô, “Thật sự không có.”

“Đại khái chị nghe được một chút.” Diệp Oản Oản nói, “Lẽ ra những chuyện thế này chị không nên xen vào, chỉ là chị cảm thấy đôi bên nếu vẫn còn tình cảm, thì lí do đó chẳng đáng là gì. Chị nghe nói nhà của Bạc Thanh Hàn rất tiến bộ, sẽ không vì chuyện xưa mà cản trở hạnh phúc của con cháu đâu. Có lẽ em cũng đã được nghe chuyện ngày trước của Bạc Tam và Sơ tiểu thư, sau lần cãi nhau đó, thái độ của bác trai đột nhiên thay đổi, trước thì phản đối Bạc Tam và Sơ An ở bên nhau, nhưng giao thừa năm ngoái năm kia còn mời Sơ tiểu thư đến nhà họ làm khách.”

Mộc Cận nghe vậy chỉ mỉm cười, không nói lời nào, cũng không giải thích gì cả.

Diệp Oản Oản nhìn cô, khẽ thở dài, vỗ vỗ vai cô: “Đương nhiên, nếu em căn bản không có tình cảm với Bạc Tam, vậy thì cũng chẳng còn cách nào. Ôi da, sao chị lại lải nhải nhiều thế nhỉ, chị đi trước nhé.”

Sau khi Diệp Oản Oản đi rồi, Mộc Cận mới bắt đầu ngẩn người.

Mới qua có vài ngày, sao người nào cũng đều đứng về phía Bạc Tam hết cả? Cố Tuấn Nghiêu cũng thế, Đào Tử Đâu Đâu cũng thế, mà bây giờ Diệp tiểu thư cũng thế.

Rõ ràng lúc ấy anh đã từng bước một thao túng cô, rõ ràng lúc ấy anh còn dây dưa không rõ với nhiều phụ nữ khác, sao bây giờ ai cũng cho rằng là do cô không chịu, không muốn Bạc Thanh Hàn, nhao nhao tới khuyên cô làm lãng tử hồi đầu chứ?

Rốt cục là chuyện gì đây?! Mộc Cận cắn môi nghĩ ngợi.

Mấy ngày kế tiếp, Diệp Oản Oản không nhắc tới Bạc Thanh Hàn với Mộc Cận nữa, Bạc Thanh Hàn cũng không đến dưới lầu tìm cô, vì thế ai cũng bề bộn, yên ổn vô sự.

Ngày cuối cùng, Diệp Oản Oản lôi kéo Mộc Cận sắp phải rời đi, trên mặt vẫn là sự chân thành dịu dàng quen thuộc: “Mộc Cận, hai ngày nay đã làm phiền em, nếu em không vội có thể chờ chị hết giờ làm được không? Chúng ta cùng đi ăn một bữa nhé.”

Mộc Cận còn chưa đáp, cô lại có vẻ áy náy bổ sung thêm một câu: “Chỉ hai người chúng ta thôi.”

Mộc Cận cười cười: “Chị Oản Oản, em không để bụng đâu. Chị đừng khách khí như vậy.”

Diệp Oản Oản bật cười, ánh mắt cũng có vài phần dò xét cùng gian xảo: “Chị đã nói là chuyện gì đâu.”

Mộc Cận đỏ mặt, mấp máy môi gật đầu: “Em đứng dưới đại sảnh tầng một chờ chị nhé.”

“Được, chị sẽ xuống ngay.” Diệp Oản Oản cũng gật nhẹ đầu: “Chị vào văn phòng thu dọn mấy thứ đã rồi sẽ xuống tìm em.”

Thực ra cũng chỉ vỏn vẹn mười phút đồng hồ, không ngờ Mộc Cận lại có thể gặp Sơ An.

Mộc Cận vốn đang ngồi trên ghế sa-lông dưới đại sảnh bấm điện thoại, ma quỷ sai khiến thế nào lại đột nhiên ngẩng đầu lên, đối diện với Sơ An đang mặc một chiếc áo hai dây bó sát người cùng với quần rộng, đeo kính đen cỡ lớn đang đi ra cửa.

Cô gần như vô ý thức cúi đầu xuống.

Nhưng chỉ cần một cái ngẩng đầu đó cũng đã giúp Sơ An có thể xác nhận người ngồi trên ghế kia chính là Mộc Cận. Cô nhíu mày, vòng lại đi đến chỗ ghế sô-pha.

“Mộc tiểu thư?”

Mộc Cận ngẩng đầu, vừa vặn đối diện với một đôi mắt rất đẹp, buộc phải mỉm cười: “Xin chào.”

Sơ An nhẹ nhàng thở ra, mím môi nở nụ cười: “Lúc vừa nhìn thấy cô tôi còn tưởng mình nhận lầm người, không ngờ đúng là cô thật.”

“À, thật khéo.” Mộc Cận gật nhẹ đầu, “Là tôi.”

“Nghe nói cô đã rời khỏi Bắc Kinh một năm rồi, trở về lúc nào vậy?” Sơ An khách khí hỏi.

Mộc Cận nói: “Cũng chỉ vài ngày thôi, sẽ đi ngay.”

“À, ra thế.” Trong lời nói của Sơ An rõ ràng có vẻ muốn thăm dò, “Sao cô lại ở chỗ này?”

“Đợi người.” Mộc Cận đáp lời ít ý nhiều.

Sơ An khẽ gật đầu, chợt bật cười: “Mộc tiểu thư, tôi… có thể thương lượng với cô một chút không?”

Mộc Cận ngây người: “Cùng tôi… thương lượng?”

“Đúng.” Sơ An gật đầu, “Bây giờ.”

Mộc Cận vô thức từ chối: “Thật ngại quá, bây giờ tôi… có hẹn rồi.”

“Vậy thì hôm khác, tôi có thể đợi được, bao giờ thì cô có thời gian?” Sơ An vẫn tiếp tục hỏi.

Mộc Cận thầm thở dài. Cô đưa tay ấn nhẹ thái dương, “Sơ tiểu thư, tôi và cô… Có chuyện gì cần thương lượng sao?”

“Có chứ. Cho dù cô không có, tôi cũng có.” Đôi mắt Sơ An rất to, chớp chớp nhìn chằm chằm Mộc Cận, “Tôi có.”

Mộc Cận khẽ cắn răng: “Được rồi, chúng ta…”

Cô còn chưa nói hết, Sơ An đã giơ tay lên vẫy vẫy phía xa, lên giọng gọi: “Oản Oản!”

Mộc Cận nghiêng đầu, thấy Diệp Oản Oản đang đeo túi từ trong thang máy đi ra.

Diệp Oản Oản vừa thấy Mộc Cận đứng cùng Sơ An đã hiểu ra hơn nửa, sau khi cười bắt chuyện với Sơ An thì định kéo Mộc Cận đi. Ai dè Sơ An cướp lời: “Oản Oản, hôm nay cho em mượn Mộc tiểu thư được không?”

Oản Oản nghe xong quay đầu nhìn Mộc Cận.

Mộc Cận cảm thấy có lỗi nhìn Diệp Oản Oản, mỉm cười: “Để hôm khác em sẽ mời chị ăn cơm được không?”

“Được.” Diệp Oản Oản thoải mái đồng ý, lại nhìn Mộc Cận có vẻ cổ vũ, “Hôm khác chúng ta lại hẹn không thành vấn đề, vậy chị đi trước, hai người trò chuyện nhé.”

“Đi nhé.” Oản Oản chào Sơ An, quay đầu nói không thành tiếng với Mộc Cận, “Cố -lên.”

Mộc Cận và Sơ An tìm một quán cà phê gần đó, ai cũng nhìn xuống tách cà phê trước mặt, chẳng ai nói lời nào. Về sau rốt cục Mộc Cận không kiên nhẫn được nữa: “Sơ tiểu thư…”

“Gọi tôi là Sơ An.” Sơ An ngắt lời cô, “Thực ra tôi đang nghĩ, nên nói như thế nào.”

“Tùy cô nói thế nào cũng được, chủ yếu vấn đề cô muốn nói là gì.” Mộc Cận cười cười.

Sơ An nhún vai, gọn gàng dứt khoát: “Tôi và cô còn có thể nói cái gì, đương nhiên là Bạc Tam.”

“Nếu là anh ấy, tôi cảm thấy không cần thiết.” Mộc Cận chậm rãi khuấy cà phê, “Bây giờ tôi chẳng có quan hệ gì với anh ấy cả.”

“Tôi hi vọng cô sẽ rời Bắc Kinh.” Sơ An nhìn thẳng lên, nhìn chằm chằm Mộc Cận không chớp mắt, “Có lẽ tôi nói vậy là quá mạo muội, không có lễ độ, nhưng tôi thật sự không hi vọng Bạc Tam gặp lại cô. Người lớn hai nhà chúng tôi đang bàn bạc chuyện kết hôn của hai đứa, tôi không muốn có rắc rối đâm ngang. Cô hiểu ý tôi chứ?”

Mộc Cận sững sờ.

Sơ An nói tiếp: “Tôi biết, Bạc Tam đối tốt với cô. Thế nhưng tốt là một chuyện, tôi nghĩ lúc hai người chia tay năm ngoái, cũng đã nói rõ tất cả chuyện quá khứ, giữa cô và anh ấy có quá nhiều cản trở, coi như cả hai người đều không tính toán, nhưng cô có thể đảm bảo cha mẹ hai bên cũng không tính toán gì không?”

Mộc Cận chỉ nhìn Sơ An chằm chằm.

Sơ An nhướng mày: “Mộc tiểu thư?”

“À, chúc mừng.” Mộc Cận bình tĩnh như đang nghe câu chuyện của người khác, “Chuyện tốt, chúc mừng hai người.”

Sơ An thấy thái độ của cô thì có chút kinh ngạc: “Cô…”

“Lần này tôi trở về không phải vì Bạc Thanh Hàn.” Mộc Cận mỉm cười, “Có lẽ cô hiểu lầm rồi, tôi trở về là có chuyện khác cần giải quyết, không phải vì Bạc Thanh Hàn. Cô yên tâm, tôi sẽ đi sớm, sẽ không nán lại Bắc Kinh lâu đâu.”

“À.” Vẻ mặt Sơ An có chút ngượng ngập, “Thật xin lỗi, tôi thật sự chỉ là…”

“Tôi hiểu tôi hiểu.” Mộc Cận mỉm cười, đối diện thẳng với ánh mắt Sơ An, “Tôi hiểu được tâm tình hiện tại của cô. Vậy tôi cũng không giấu cô, tôi và Bạc Thanh Hàn từ khi bắt đầu đã là một sai lầm, ban đầu là tôi không hiểu chuyện, nhưng về sau chúng tôi đều biết rốt cục nguyên nhân kết giao là ở đâu. Tôi càng hiểu rõ giữa tôi và anh ấy không phải tình yêu, cho nên, cô cứ yên tâm.”

Sơ An không nhìn Mộc Cận, mí mắt hơi rủ xuống, chiếc thìa nhỏ trong tay đảo một vòng trong chiếc tách viền hoa. Một lúc sau cô mới ngẩng đầu lên nói: “Được.”

Ánh mắt Mộc Cận vẫn nhìn theo ngón tay cô, nhìn ra ngoài, lại thu trở lại, lại nhìn ra ngoài – điệu bộ đó, giống như tình yêu lan tỏa dạt dào. Chiếm không được, cắt đứt cũng không xong, chỉ có thể đảo quanh một vòng lại một vòng, không thể tìm thấy cửa ra vào để có thể giải thoát.

Cô vươn tay đoạt lấy chiếc thìa của Sơ An.

Sơ An bị cô lấy mất chiếc thìa, kinh ngạc ngẩng đầu lên, biến sắc.

Mộc Cận mím môi cười: “Nhưng mà, mấu chốt thực ra cũng không phải vấn đề trong nhà, mà vẫn là yêu. Nói thật, tôi đã không yêu anh ấy, nên tôi muốn anh ấy chưa từng yêu tôi. Sơ tiểu thư, tôi nghĩ cô chính là vì quá quan tâm nên mới lo được lo mất, mới cảm thấy sợ hãi. Từ trước tới nay tôi chưa từng là đối thủ của cô, bây giờ cũng không phải. Tồn tại giữa tôi và Bạc Thanh Hàn khi đó, vĩnh viễn cũng sẽ không phải là yêu, chỉ có căm thù cùng oán hận vô biên. Tôi đã nói rõ rồi, cô yên tâm chưa?”

Nói xong, cô đưa tay cởi sợi dây màu đỏ trên cổ, tháo chiếc nhẫn ra ném vào trong tách cà phê.

Trên mặt cà phê là bơ sữa đậm đặc, từng chút từng chút nuốt lấy chiếc nhẫn.

“Đây là đồ vật duy nhất có liên quan đến tôi và anh ấy.” Mộc Cận cười giải thích, “Bây giờ nó cũng không còn nữa. Tôi chỉ chờ đợi đến khi Bạc Thanh Hàn có thể tha thứ cho mẹ tôi, những việc khác không còn quan hệ gì nữa. Tôi chúc hai người hạnh phúc, tạm biệt.”

Cô cười híp mắt nhìn Sơ An đang há hốc mồm trợn mắt một lần cuối cùng, quay người rời đi.

Nhưng vừa mới xoay lại, đã trông thấy Bạc Thanh Hàn đứng sau lưng cô, sắc mặt u ám đến dọa người. Hai con mắt đen kịt của anh giống như hai ngọn lửa bùng cháy, hừng hực thiêu đốt, khóa chặt trên người cô.

Hết chương 54

Truyện convert hay : Tiên Võ Bạo Quân Chi Triệu Hoán Quần Hùng
Chương Trước/64Chương Sau

Theo Dõi