Chương Trước/64Chương Sau

Hoa Và Bướm (Hoa Hoa Hồ Điệp)

Chương 51: Tiết lộ ký

Mộc Cận nằm trên giường trằn trọc.

Không ngủ được, đếm cừu. Đếm cừu, không ngủ được.

Cuối cùng cô rốt cục không chịu được nữa, trở mình ngồi dậy, đứng ở cửa phòng ngủ nhìn chằm chằm ghế sô-pha – cách đây mấy tiếng, còn có một người mà rõ ràng cô không muốn gặp lại đang ngồi ở đó.

Nhưng thực tế, cô vẫn hiểu rất rõ, cô nhớ anh, nỗi nhớ suốt một năm cũng chưa từng nguội lạnh.

Nhớ đôi mày rậm của anh, khẽ nhíu lại mỗi khi bực bội, trong ánh mắt còn có vài phần lạnh lùng nghiêm nghị không kiên nhẫn; nhớ đôi mắt sâu thẳm của anh, luôn giống như hai ngọn lửa vào những thời khắc đặc biệt, rõ ràng nhỏ bé nhưng lại mang theo ánh sáng không gì sánh kịp; nhớ đôi môi mỏng của anh, lúc nào cũng thấp giọng nỉ non bên tai cô trong màn đêm u tối, khiến cô mơ màng, làm cô say đắm.

Nhớ kỹ từng điều, từng giờ từng phút thậm chí từng giây, cô đều cảm thấy xung quanh như có sự hiện hữu của anh. Thậm chí có lúc đi ngang qua một vài người, chỉ vì trên những người đó lờ mờ có mùi hương thuốc lá nhàn nhạt thuộc về riêng anh mà cô đã không tự chủ đi theo sau họ, chỉ vì mùi hương giống như đã từng quen thuộc.

Thực ra cô cũng biết rõ, họ không phải là anh. Trên cái thế giới này chỉ có một người như vậy, một mùi hương độc nhất vô nhị, khiến cho cô mãi không thể quên.

Nhưng khi anh thật sự xuất hiện, cô lại không thể kìm nén được sự sợ hãi.

Thật sự rất sợ. Sợ nỗi đau đớn và trống rỗng lại một lần nữa gào thét cuốn tới, sợ cái cảm xúc như tê liệt ấy lại một lần nữa dày xéo tâm can cô.

Thậm chí chỉ đang sợ chính anh.

Vừa yêu, lại vừa sợ.

Giữa trưa hôm sau, Bạc Thanh Hàn đi bộ đến nhà Mộc Cận, gõ cửa hồi lâu mà không thấy có người ra mở. Anh rất ngạc nhiên, vòng sang cửa hàng bên cạnh hỏi bác gái bán hàng.

Bác gái vui cười hớn hở nói cho anh: “Đi rồi. Buổi sáng giao hàng xong liền đi luôn, nói là về nhà một chuyến.” Bác gái nói xong, thấy Bạc Thanh Hàn vẫn chưa đi, lại tiếp tục dông dài: “Đã đến đây gần một năm, hàng ngày cứ ở lì trong phòng không ra ngoài. May có Phương Nhạc cũng ở gần đây, nhưng cậu ấy một tuần mới về một chuyến. Này chàng trai, cậu là gì của Mộc Cận?”

Bạc Thanh Hàn nhìn bác gái cười cười: “Bạn trai ạ.”

“Ô! Mộc Cận có bạn trai à?” Bác gái cũng kinh ngạc, “Tôi còn một lòng muốn tác hợp con bé với Phương Nhạc! Con bé cứ từ chối, nếu sớm nói là có bạn trai tuấn tú lịch sự thế này, bà già đây cũng đỡ phải bận tâm! Nhưng mà chàng trai, sao cậu lâu như thế mà không đến thăm Mộc Cận? Một mình con bé cô đơn lắm, nhiều lần tôi thấy con bé vụng trộm ngồi bên bờ sông rơi nước mắt, vừa thấy người đến là luống cuống lau đi. Cậu cũng thật thiếu săn sóc!”

“Dạ dạ phải.” Bạc Thanh Hàn gật đầu đáp lời, “Trước kia là cháu không tốt, nhưng cháu đến rồi, cô ấy lại không chịu gặp.”

Bác gái quan tâm giúp nghĩ cách: “Con gái mà, nhất định phải dỗ ngon dỗ ngọt, cậu dỗ dành con bé là nó sẽ vui, sẽ không thật sự giận cậu nữa.”

Bạc Thanh Hàn cười cười, chào tạm biệt bác gái, quay người đi đến trạm xe. Anh vừa đi vừa gọi điện cho thư ký Lý: “Thư ký Lý, đổi chuyến bay đi Vô Tích thành đi Thâm Quyến.”

Ai ngờ vừa đến Thâm Quyến, còn chưa ra khỏi sân bay, Bạc Thanh Hàn nhận được điện thoại của Trần Doãn Càn: “Này này, nhóc Bạc Tam, cậu đang ở đâu hả?”

“Thâm Quyến.” Bạc Thanh Hàn vừa đi ra ngoài chuẩn bị bắt xe, vừa hỏi, “Có việc gì?”

“Không có gì. Tôi đi xã giao với khách, cậu đoán xem tôi đã gặp ai hả?” Trong lời nói của Trần Doãn Càn còn kèm theo cả sự hưng phấn.

Ngay lập tức Bạc Thanh Hàn có dự cảm không lành. Anh nhíu mày: “Gặp ai?”

“Em gái hồi trước đã cho cậu một cái tát.” Giọng nói Trần Doãn Càn mang theo sự đắc ý kiểu “Không ngờ đúng không”, lại nói, “Trưa nay tôi mời khách ăn cơm, vừa vặn gặp Cố Tuấn Nghiêu của E&T cũng ở đó, khách của tôi là chỗ quen biết với người ta nên đến chào một câu, tôi vừa nhìn, ơ, đứng trước mặt Cố Tuấn Nghiêu không phải là người đẹp đó sao. Chậc chậc thật không nhìn ra, sau một năm theo cậu, cô ấy lại cùng với người khác, aiz thoạt nhìn là một cô gái rất đơn thuần, làm sao lại…”

Bạc Thanh Hàn trực tiếp ngắt điện thoại, quay đầu đi vào trong sân bay.

Lúc đến nơi, sân bay cũng khá yên tĩnh. Vừa xuống máy bay, Bạc Thanh Hàn đã mở điện thoại, tin nhắn của thư ký Lý gửi đến rất nhanh: “Mộc tiểu thư thật sự đang ở Bắc Kinh, tạm thời hình như ở trong căn hộ của Cố tiên sinh.”

Bạc Tam Hàn vỗ một bên tai phải vẫn còn đang ù ù, không khỏi khẽ nhíu mày.

Ở chỗ Cố Tuấn Nghiêu? Mộc Cận, em thật đúng là đi đến đâu cũng không thiếu người sẵn lòng vây quanh. Nhưng mà đã quay lại thành Bắc Kinh, em cho rằng em còn có thể ra khỏi đây sao?

Anh vừa nghĩ vừa đi ra ngoài, ngẩng đầu, thấy lái xe Trương đã mở cửa xe chờ sẵn, bước chân liền sải nhanh hơn.

Thực ra Mộc Cận vốn định về Thâm Quyến, ai ngờ vừa đến Tô Châu thì nhận được điện thoại của nhà gọi tới.

Lần này mẹ cô trái lại không thúc giục cô về nhà, chỉ dặn dò cô chú ý sức khỏe, đang mùa hè coi chừng cảm nắng, đừng ăn vặt để bị đau bụng. Rốt cục dặn đến mức Mộc Cận cảm thấy kì quái, nhịn không được hỏi lại: “Mẹ, sao tự nhiên mẹ nói nhiều thế?”

“À, là thế này.” Mẹ cô đáp, “Ngày mai mẹ muốn cùng ba con xuất ngoại một chuyến.”

Trong lòng Mộc Cận không nén được một tiếng rên khẽ.

Vì thế cô cũng không nói với mọi người là đang định về nhà, ngồi xe đi Vô Tích, mua vé máy bay sau đó mới gọi điện cho Cố Tuấn Nghiêu, báo cho anh biết cô đang đến Bắc Kinh.

Cố Tuấn Nghiêu vốn đang bận việc ở công ty, nghe thấy cô bảo sẽ đến, liền bỏ hết công việc, ra sân bay đón cô, sau đó đến thẳng khách sạn tiếp khách. Anh cũng định sẽ ứng phó qua loa rồi cùng Mộc Cận đi trước.

Thế nhưng vừa mới vào cửa đã gặp người quen cũ.

Trần Doãn Càn đứng ở phía đối diện, nhưng không nói gì, chỉ là ánh mắt rõ ràng lộ ra vẻ kín đáo dò xét lẫn đùa cợt, còn có ba phần khinh thường, nhìn thẳng vào Mộc Cận, khiến cô đột nhiên nghĩ đến Bạc Thanh Hàn đang ở Mộc Độc xa xôi.

Cố Tuấn Nghiêu hàn huyên cùng đối phương mấy câu, Mộc Cận căn bản một chữ cũng không nghe lọt, cô chỉ chau mày nghĩ ngợi, sao cái thế giới này luôn nhỏ bé như vậy?

Rõ ràng đã trốn đi thật xa, nhưng cuối cùng vẫn cứ gặp lại; thậm chí lúc cô một lần nữa trốn chạy, lại vừa vặn gặp phải người có quan hệ với anh.

Trong nháy mắt, vẻ mặt trêu tức của Bạc Thanh Hàn lại xuất hiện trước mắt Mộc Cận, anh nhếch nhếch khóe miệng nói, anh cảm thấy đây gọi là duyên phận.

Sau khi cáo biệt với Trần Doãn Càn, Mộc Cận chui vào nhà vệ sinh, dùng nước lạnh mạnh mẽ hắt lên mặt.

Cuộc sống thật sự không có cách nào trôi đi. Cứ như vậy tái diễn, lại một lần nữa nhớ đến Bạc Thanh Hàn, thậm chí còn mãnh liệt hơn thời điểm mùa hè năm trước khi cô rời xa anh, giống như cái tên của anh là một đóa hoa tường vi có gai, dù có kiềm chế thế nào cũng không ngăn được bản thân cứ tiến gần đến, hít hà.

Dường như từng giây từng phút ở bên anh tồn tại giống như một loại cây thuốc phiện – nhịp nhàng ăn khớp dán trên làn da, biết rất rõ là không thể đụng vào, không thể tới gần, nhưng lại không có cách nào đè nén cái phần khát vọng đó.

Những ngày ở thị trấn nhỏ, Mộc Cận đã đọc một vài quyển sách, trong đó có một câu:

Duyên khuyết bất sinh. (*)

(*) Thiếu duyên chẳng sinh, nghĩa là trong mọi chuyện cần phải có nhân duyên hòa hợp

Dùng để hình dung quãng thời gian của Mộc Cận và Bạc Thanh Hàn, có thể giải thích là: mặc dù nguyên nhân đã tồn tại từ trước khi gặp nhau, nhưng thiếu đi nhân duyên, vậy thì sẽ vĩnh cửu dừng ở tương lai.

Vĩnh cửu dừng ở tương lai.

Thực ra cũng không phải cô không thể kiềm chế được chính mình.

Lúc vừa đến Thâm Quyến cô đã đi học nấu ăn, mỗi lần dùng dao tập thái thịt, dường như sẽ đều nhớ lại buổi tối cuối cùng đó. Nếu khi đó cô vẫn ở lại trong nhà, có phải sẽ không phải chứng kiến một màn kia? Nhưng mỗi lần nghĩ vậy, cô lại không nén được mỉm cười tự giễu.

Chuyện gì phải xảy ra thì sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra, phải đối mặt thì cuối cùng sẽ phải đối mặt, họ sẽ không thể duy trì được sự hòa thuận, ấm áp, bình tĩnh dịu dàng ngoài mặt, sẽ không thể cứ đằng đẵng tiếp diễn.

Hết ba tháng miệt mài học tập, nhưng cô lại không có việc làm, cũng không có ý định đi làm gì cả, cảm thấy không có hứng thú. Sau đó cô một mình trốn đi du lịch, cuối cùng đã đến Mộc Độc.

Ở lại đó cũng đã gần một năm.

Dùng những miếng vải đẹp đẽ, làm thành những cuốn sổ xinh xắn.

Mở một gian hàng nhỏ xinh bán hàng qua mạng, phù hợp với mong muốn của cô.

Số tiền lợi nhuận đủ cho cô mua một vài lọ nước hoa, đủ loại mùi hương thoang thoảng, sau đó cô lại tiếp tục vùi đầu vào nhiều vải hơn.

Thực sự Mộc Cận muốn để đầu óc chìm đắm hoàn toàn vào những cái tầm thường, bừa bãi, để không bao giờ nghĩ đến nữa.

Nhưng cuối cùng cô lại một lần nữa, gặp Bạc Thanh Hàn.

Quãng thời gian bình thường, vô vị lại một lần nữa bị anh phá hỏng, tâm tư cô lại bắt đầu lang thang phiêu bạt.

Mộc Cận vốn chỉ định nán lại Bắc Kinh hai ba ngày rồi đi, thế nhưng xem thời gian thì còn chưa tới một tuần nữa là sinh nhật Đâu Đâu. Cô lại ở lại thêm hai ngày, cả ngày ở trong nhà Cố Tuấn Nghiêu xem phim, hết bộ này sang bộ khác, đều là điện ảnh cổ điển, từ “Loạn thế giai nhân” cho đến “Một tâm hồn đẹp”, cả phim được giải Oscar năm trước cũng đã xem mấy lần.

Hôm sinh nhật Đâu Đâu, cô đến trường cũ tìm bạn, hai người gặp lại nhau vẫn tíu tít hô to gọi nhỏ, giống như những năm tháng đại học bỗng chốc đã ùa về, vẫn là những chiến hữu cách mạng thân thiết, gắn bó.

Đâu Đâu còn gọi cả Đào Tử, ba người ngồi trong một quán cơm nhỏ ở ngoài trường, lại cùng nhau sụt sùi. Vừa ăn cơm vừa hỏi tình hình gần đây của nhau, Mộc Cận bị Đâu Đâu và Đào Tử đồng loạt khinh bỉ, Đâu Đâu không hề khách khí, “Cậu quá kém Mộc Cận ạ, chỉ vì chia tay với Bạc Thanh Hàn mà trốn ở Mộc Độc một năm không dám ra ngoài?”

Cái gì mà chỉ vì chia tay với Bạc Thanh Hàn mà trốn ở Mộc Độc một năm không dám ra ngoài… Mộc Cận miễn bình luận.

Đào Tử cũng bĩu môi lắc đầu: “Tớ còn tưởng cậu là lô-cốt, ai dè đến cao nguyên cũng chẳng phải.”

Mộc Cận nhịn không được khóe miệng run run.

Sau khi ăn cơm, cả Đào Tử và Mộc Cận đều chưa muốn đi, ba người bàn bạc, cuối cùng đi xem phim.

Nhưng Đào Tử vừa nói ra địa điểm, Mộc Cận liền ủ rũ. Cô bi thảm nhìn hai cô bạn: “Đổi chỗ khác không được sao?”

Đâu Đâu hoài nghi liếc nhìn cô: “Sao vậy? Hồi trước không phải chúng ta thường xem ở chỗ này sao.”

Mộc Cận im lặng, cuối cùng vẫn phải cam chịu, chậm chạp theo sau hai cô gái đang sung sướng ca hát.

Khéo thật, lại phải đến đúng cái rạp chiếu phim khó chịu này.

Trải qua lễ tình nhân năm ngoái rực rỡ, đặc biệt bên người ấy, đó đã là những kỉ niệm mà Mộc Cận không dám nhớ lại nữa. Nhưng trước mặt bạn bè cô lại chẳng còn mặt mũi nào mà nói ra, bởi vì nơi đó cô đã tới cùng với Bạc Thanh Hàn cho nên bây giờ không dám quay lại.

Mộc Cận ngồi trên ghế chờ đến giờ phim chiếu, đến da đầu cũng cảm giác như đang run lên từng trận.

Cô đang một tay đỡ trán, nhàm chán chống khuỷu tay lên bàn, đột nhiên một giọng nói cất lên: “Vị tiểu thư này?”

Mộc Cận ngẩng đầu.

Một người ăn mặc giống nhân viên làm tại rạp chiếu phim đang nhìn cô cười cười: “Ha ha đúng là cô thật.”

Mộc Cận chưa hiểu có chuyện gì: “Xin hỏi…”

“À, cô không biết tôi. Thực ra cũng không hiểu sao tôi lại nhận ra cô.” Người nọ nói, “Chỉ là tôi nhớ lễ tình nhân năm ngoái cô đã tới cùng bạn trai, còn rút thăm trúng thưởng đúng không? Hôm nay lại cùng bạn trai đến xem phim hả?”

Mộc Cận sững người, khẽ gật đầu với người kia: “Không phải không phải, tôi đi cùng bạn.”

“À…” Người kia có vẻ kìm nén đã lâu, đã nói là nói liên hồi, lúc nhắc tới Bạc Thanh Hàn, trong ánh mắt còn mang theo vẻ hâm mộ, “Bạn trai cô đối với cô thật là tốt, còn đặc biệt chạy vào hậu đài, sẵn lòng ra giá gấp đôi để số tám được trúng thưởng. Tiểu thư, cô là số tám đúng không?”

Mộc Cận sững sờ.

Người nọ vẫn còn lải nhải: “Chậc chậc, tôi mà có được người bạn trai săn sóc như vậy thì thật tốt…”

Cô ta còn chưa nói dứt lời, Mộc Cận đã đứng dậy khẽ gật đầu: “Thật xin lỗi, tôi phải vào nhà vệ sinh một lát.”

Mộc Cận đứng trước gương trong nhà vệ sinh quan sát chính mình, một lúc sau cô nhẹ nhàng cởi khuy áo sơ mi thứ nhất, kéo ra một sợi dây đeo màu đỏ trên cổ.

Trên sợi dây đó, chính là chiếc nhẫn có khắc hình ngôi sao.

Cô cúi đầu nhìn chiếc nhẫn nhỏ trên đầu ngón tay, hình dạng quen thuộc biết bao, đơn giản, mộc mạc, mảnh mai dường như bất cứ lúc nào không cẩn thận là sẽ bị bẻ cong.

Nhưng cô đã đeo trên cổ lâu như thế, chưa hề khiến chiếc nhẫn đó bị biến dạng.

Hóa ra ngay cả cái này cũng là do anh sắp xếp, đến cuối cùng còn có cái gì mà cô không biết, đều là một tay anh thao túng mà thôi?

Mộc Cận cúi đầu nhẹ nhàng cười.

Hết chương 51

Truyện convert hay : Đô Thị Thiếu Niên Bác Sĩ
Chương Trước/64Chương Sau

Theo Dõi