Chương Trước/64Chương Sau

Hoa Và Bướm (Hoa Hoa Hồ Điệp)

Chương 48: Thiên lôi ký

Giữa trưa ngày hôm sau, Mộc Cận thật sự gọi điện cho Bạc Thanh Hàn.

Nơi duy nhất có thể xem là yên tĩnh ở gần công ty là quán Starbucks. Chờ khi Bạc Thanh Hàn đến, trên bàn Mộc Cận đã bày ba bốn cốc cà phê.

Anh vừa trông thấy đã nhíu mày: “Em đến từ bao giờ?”

“Em ở đây từ sáng.” Mộc Cận ngước mắt nhìn anh, hất cằm chỉ sang chỗ ngồi đối diện, “Ngồi đi.”

Bạc Thanh Hàn nắm chặt chiếc cốc bằng kim loại, đưa tay lên day day mi tâm, mở lời: “Mộc Cận…”

“Để em nói trước.” Mộc Cận ngắt lời Bạc Thanh Hàn, mỉm cười, “Vẫn là để em nói trước đi.”

Bạc Thanh Hàn khẽ gật đầu: “Được, em nói trước đi. Nhưng mà em phải cam đoan, nói xong cũng phải nghe anh nói.”

“Được.” Mộc Cận gật gật đầu.

“Thật sự không biết nên bắt đầu từ đâu.” Ngón tay Mộc Cận di theo vòng tròn trên miệng cốc cà phê, ánh mắt cô dừng lại trên ngón tay của mình. Giữa trưa ánh nắng mặt trời gay gắt, xuyên qua cửa sổ thủy tinh chiếu khắp nửa mặt bàn, tạo nên một dải ánh sáng đẹp mắt.

Trong quán vang lên tiếng nhạc da diết: “Bắt đầu là anh, kết thúc cũng là anh, đã để cho em nhập vai đến cùng, nếu đã định trước chỉ là bi kịch, tại sao lại làm em quá ảo tưởng, diễn xuất chỉ là tương phùng và biệt ly (*).” Mộc Cận thở dài thật sâu: “Vậy, hãy nói từ khi chúng ta bắt đầu quen nhau đi.”

(*) Bài hát “Vở kịch độc diễn” – Hứa Như Vân: http://mp3.zing/bai-hat/Vo-Kich-Doc-... BF8EU.html

“Nếu hồi nghỉ hè em không trở về nhà, e rằng em vĩnh viễn đều cho rằng, em và anh quen nhau chỉ vì bàn tay xúc động đó. Vì một bàn tay đã phá lệ của một cậu thiếu gia sau đó khiến anh chú ý, sau đó gần như tất cả chỉ là căn bệnh chung của đàn ông trăng hoa, không bao giờ chịu được một cô gái không thèm để mắt tới mình – cho nên anh gần như đối xử tốt với em một cách điên cuồng, cho người ngoài biết là anh đang theo đuổi em – thế nhưng, thoạt nhìn thì sự việc đúng là như vậy, thậm chí cuối cùng đến chính em cũng nghĩ anh đối xử tốt với em là thật lòng.” Mộc Cận cười yếu ớt lắc đầu, “Nếu như không có lần đó, chúng ta gặp một trận mưa lớn. Em chụp lại một bức ảnh dáng vẻ quê mùa của anh, không ngờ chính tấm hình đó lại cho em biết tất cả.”

Sắc mặt Bạc Thanh Hàn ngay lập tức biến đổi: “Mộc Cận…”

“Đừng ngắt lời em, để em nói xong có được không?” Mộc Cận lại cắt ngang anh, “Trước đây rất lâu em đã tò mò, hai tấm hình kia trong nhà anh, rốt cuộc là ai? Bây giờ em đã biết, một là Sơ An, một là người mẹ mất sớm của anh, đúng không. Năm ngoái nghỉ hè em đã về nhà, không may, điện thoại của em bị mẹ thấy được – bà cũng nhìn thấy phía dưới ảnh có một dòng ghi chú, Bạc Tam. Lúc đó mẹ em lập tức biến sắc, không ngừng truy hỏi em Bạc Tam là ai. Em vốn không định giấu diếm mẹ điều gì, thậm chí căn bản em không thể tưởng tượng được mọi việc lại có nguồn gốc sâu xa như vậy, em đã nói cho mẹ em biết anh là ai – bạn trai, giám đốc của Thực Huy, hay chính là thế hệ thứ hai trong truyền thuyết.”

Khóe mắt Mộc Cận đỏ hồng: “Mẹ em hỏi có phải em thật sự thích anh không, em nói là đúng. Lúc đó mẹ em đã kịch liệt phản đối một cách bất thường. Tính cách của bà bình thường rất điềm đạm, từ nhỏ đến lớn em chưa bao giờ thấy bà tức giận như vậy, gần như chỉ thẳng vào mũi em, từng câu từng chữ nói cho em biết, nếu không cắt đứt với anh thì cũng đừng quay trở lại cái nhà này. Em đương nhiên không cam chịu, không ngừng hỏi lý do tại sao. Cứ như vậy giằng co ba bốn ngày, cuối cùng mẹ em cũng nói.”

“Bạc Tam, em thật sự không ngờ, em lại có thể gặp được một câu chuyện máu chó như vậy, thật sự.” Mộc Cận nắm chặt cốc cà phê, không nhìn đối diện với Bạc Thanh Hàn, giống như chỉ cần một cái liếc mắt sẽ mất đi tất cả khí lực, “Em không ngờ mẹ anh sinh non nên bị xuất huyết, không ngờ anh bốn tuổi đã bị mất mẹ, càng không ngờ tất cả đều là vì mẹ em. Em vẫn cho rằng mẹ em vì tình yêu nên phải rời xa Bắc Kinh để đến Thâm Quyến, không ngờ là vì né tránh cha anh. Em không ngờ anh có thể hòa nhã như vậy tiếp cận em, chính là để trả thù mối hận của anh nhiều năm về trước.”

“Mộc Cận, anh…” Bạc Thanh Hàn rốt cục không thể nghe nổi nữa, trên khuôn mặt anh tất cả đều là vẻ bực bội và tức giận, thanh âm cũng thoáng lên cao, “Em hãy nghe anh nói có được không? Trước tiên em nghe anh nói đã được không?”

“Không được!” Mộc Cận đột nhiên lên giọng, trừng mắt nhìn thẳng vào Bạc Thanh Hàn, “Để em nói trước! Qua kỳ nghỉ hè em gần như hoàn toàn theo anh, tùy anh giày vò như thế nào, anh muốn nặn em thành hình tròn em tuyệt đối không biến thành hình vuông. Em khổ sở thay mẹ, khổ sở thay anh, mỗi lần nghĩ đến trong phòng anh bày hai tấm ảnh của mẹ, em cảm thấy lòng mình như bị dao cứa. Lúc em thi nghiên cứu anh bị ngã gãy chân, em không biết anh ngã thật hay là giả vờ ngã, dù sao kết quả đều giống nhau, em một đêm không ngủ. Hôm sau lúc vào kỳ thi em chỉ cảm thấy muốn khóc, sau khi chép đề bài đến một câu trả lời cũng không viết, em nghĩ nếu như đây là kết quả anh muốn, em sẽ cho anh được toại nguyện. Sau đó trước trận đấu mô hình lại xảy ra tai nạn xe cộ, tuy em chỉ bị va phải đầu, nhưng nói thế nào thì cũng đã muộn. Em không giận anh đối với em như vậy, thế nhưng em không thể không hận chỉ vì một sai sót của em mà khiến hai đàn em mất đi một cơ hội. Nhưng em hận thì làm được gì, ai bảo mẹ em nợ anh một mạng người? Dù anh có tàn nhẫn, ngầm sắp xếp chiếc xe kia đâm chết em, em cũng không oán anh.”

“Anh thật biết diễn kịch, tất cả đều như thật. Ngôi nhà ấm áp trọn vẹn trong lễ tình nhân, em nghĩ cả đời này cũng sẽ không còn gặp lại nữa. Anh đã muốn thân thể em, trái tim em, tương lai của em, gần như anh đã lấy đi tất cả. Em vốn cho rằng chỉ cần anh yêu em, anh có thể tha thứ cho mẹ em, tha thứ cho những việc không thuộc về đời chúng ta, cho nên em liều mạng yêu anh, liều mạng muốn mang lại cho anh cảm giác ấm áp.” Mộc Cận rốt cục không kìm được rơi nước mắt, nước mắt lã chã rơi xuống mặt bàn thủy tinh, nhanh chóng tạo thành một mảng hơi nước đọng lại, “Nhưng em đã quên mất một điều quan trọng nhất, đó là anh vĩnh viễn cũng sẽ không yêu em, bởi vì anh đã yêu một người khác. Mùa hè năm trước lúc anh bị sốt ở trên núi, tiếng nỉ non trong miệng anh đúng là Tiểu An, về sau khi anh bị gãy chân, người rạng sáng tới thăm anh cũng là cô ấy, sau đó em cũng đã trông thấy cô ấy rất nhiều lần, thậm chí trong điện thoại của anh vẫn còn lưu số của cô ấy, đề tên là Tiểu tiên nữ. Bạc Tam, anh không lừa được em, em quen anh tuy không lâu, nhưng em hiểu rõ anh là người thế nào. Ánh mắt anh lúc nhìn Sơ An không hề giống, đó là sự dịu dàng em chưa bao giờ gặp. Thời gian lễ mừng năm mới, em còn mơ hồ cho là mình có thể thay thế vị trí của cô ấy trong lòng anh, nhưng sự thật ngày hôm qua đã cho thấy tất cả những gì em nhận được là một cái tát vang dội.”

Mộc Cận rốt cục thở dài, ngẩng đầu nhìn Bạc Thanh Hàn, trong ánh mắt sớm đã dày đặc sương mù mông lung: “Hóa ra em vẫn không thể làm được. Em không thể làm được việc vừa yêu anh, đồng thời lại trơ mắt nhìn anh từng bước phá hủy tất cả mọi thứ nhỏ bé nhất của em. Em không thể làm được việc vừa yêu anh, đồng thời nhìn tình cảm của anh đối với em tất thảy đều là giả dối. Em không làm được việc vừa yêu anh, đồng thời nhìn anh yêu người khác sâu đậm. Bạc Thanh Hàn, em yêu anh, cho nên em xin anh hãy vì một phần tình cảm này, hãy quên đi những chuyện trong quá khứ, buông tha cho em. Em đã cho rằng mình có thể thay mẹ đền bù tổn thương cho anh, nhưng bây giờ em mới hiểu, em không thể đền bù nổi. Những cái anh muốn từ trước tới giờ em không có tư cách để cho, càng cho không nổi. Em xin anh, buông tha cho em.”

Khuôn mặt Bạc Thanh Hàn sớm đã biến dạng, bàn tay để trên mặt bàn nắm chặt lại thành nắm đấm. Ngực anh phập phồng dữ dội, gần như nghiến răng nghiến lợi nói: “Em cũng đang lừa anh, em cũng đang diễn kịch. Thế nhưng Mộc Cận, em diễn lâu như vậy, đến tột cùng không nhìn ra là ai đang diễn bên trong, ai đang diễn bên ngoài? Em thực sự cho rằng anh trăm phương ngàn kế phá hoại kỳ thi nghiên cứu của em, phá trận đấu của em? Em thực sự cho rằng anh phải phiền toái tự ngã gãy chân mình, thậm chí không màng đến tính mạng mà cùng em chơi trò tai nạn xe cộ kinh hoàng sao? Em thật sự cho rằng những lời anh nói với em, những việc anh đã làm, tất cả đều xuất phát từ lòng trả thù, nâng em lên cao nhất, để rồi sau đó khiến em ngã đau nhất sao?”

“Không phải như vậy thì còn có thể giải thích thế nào!” Mộc Cận gần như khóc òa lên, “Anh còn có thể giải thích với em thế nào! Chẳng lẽ anh còn có thể cười nói cho em biết, đây tất cả là vì yêu? Bởi vì yêu, cho nên em không thể thi nghiên cứu? Bởi vì yêu, cho nên em không thể tham gia trận đấu? Bởi vì yêu, cho nên anh mới cùng với mối tình đầu nửa đêm trong nhà ôm ôm ấp ấp anh anh em em?”

Bạc Thanh Hàn vịn bàn đứng dậy, người hơi nghiêng về phía cô, hai mắt giống như hai quả lựu đạn đen kịt, chất chứa sự căm phẫn âm ỉ, gằn từng từ từng chữ: “Em muốn anh buông tha cho em, Mộc Cận, em định trốn chạy sao? Như thế đã không chịu nổi? Em cho là mười hai tháng có thể bù lại hai mươi mốt năm của anh sao? Anh cho em biết, chuyện này vẫn chưa xong đâu, em nghĩ sao mà có thể chạy sớm vậy? Đừng có nằm mơ, nghĩ cũng đừng nghĩ!”

Nói xong, anh không buồn liếc cô một cái, đi nhanh ra cửa.

Mộc Cận ngồi đó một mình, lắng nghe tiếng ca ảo não trong không gian phiêu đãng ấy: “Em không đau khổ, thậm chí vẫn chân thành hi vọng anh sẽ hạnh phúc, khi em hiểu rằng anh chỉ có thể sống trong những kí ức của em; em không hận anh, thậm chí tha thứ cho những lí do tàn nhẫn của anh, khi em hiểu đó không phải là yêu, chỉ còn lại những kí ức nặng nề. Em không đau khổ, thậm chí thành tâm hi vọng anh sẽ hạnh phúc, khi em hiểu rằng anh chỉ có thể sống trong những kí ức của em; em không hận anh, thậm chí biết ơn sự tình cờ gặp gỡ, khi từ trong mắt anh em nhận ra mình chỉ là, người xa lạ…” (*)

(*) Bài hát “Người xa lạ” – Thái Kiện Nhã: http://mp3.zing/bai-hat/Nguoi-xa-la-... I8C06.html

Cô khẽ mím môi nở nụ cười, nước mắt tí tách rơi trên mặt bàn. Người diễn kịch cuối cùng đã đi rồi, chung quy cũng đi tới một kết cục như vậy, cho dù đã từng khắc cốt ghi tâm, nhưng một năm ngắn ngủi, giờ đã trôi qua, đã sớm làm kiệt quệ tất cả tâm huyết của cô, đã tiêu hao tất cả dũng khí, đã hao tổn tất cả tình yêu.

Từ đó về sau, đẹp đẽ hay xấu xí, cô cũng không còn sức để diễn nữa rồi, cũng không còn tư cách để diễn.

Cứ xa lạ như vậy.

Buổi chiều Mộc Cận đến tìm Cố Tuấn Nghiêu, đặt vé máy bay chiều mai quay về Thâm Quyến.

Trước đó Cố Tuấn Nghiêu hỏi cô có trở về nhà hay không, cô khăng khăng nói không về. Bây giờ đột nhiên lại đi vội vã như vậy, khó tránh được anh muốn hỏi cô lí do tại sao.

Mộc Cận đáp qua loa: “Không có gì, em nhớ mẹ, về thăm nhà một chút.”

“Vậy Bạc Thanh Hàn đâu?” Cố Tuấn Nghiêu lại hỏi.

Mộc Cận trầm mặc hồi lâu mới trầm thấp nói: “Không liên quan đến anh ấy.”

Tâm trạng cô sa sút, rõ ràng không muốn nhiều lời. Cố Tuấn Nghiêu cũng không hỏi nhiều nữa, chỉ gọi người giúp cô đặt vé máy bay, sau đó cùng đi ăn bữa cơm mới đưa cô trở về trường.

Lúc Bạc Thanh Hàn biết chuyện đã là sáng ngày hôm sau. Cố Tuấn Nghiêu gọi điện thoại cho anh, hỏi thẳng vào vấn đề: “Bạc tiên sinh, Tiểu Cận sẽ quay về Thâm Quyến, như vậy có nghĩa là anh hoàn toàn buông tha cho cô ấy sao?”

Bạc Thanh Hàn sững sờ, nhưng đã trả lời rất nhanh: “Thật xin lỗi, Cố tiên sinh suy nghĩ nhiều rồi, cô ấy chẳng qua về nhà một chuyến, không có ý gì khác.”

“Vậy sao.” Ngữ khí Cố Tuấn Nghiêu nhàn nhạt, khóe miệng khẽ nhếch lên, cúp điện thoại.

Bạc Thanh Hàn nhấc điện thoại bên cạnh gọi nội tuyến cho thư ký Lý, đồng thời gọi điện cho Mộc Cận.

Không ngờ Mộc Cận tắt máy.

Thực ra không phải cô cố ý tắt máy. Đêm qua không ngủ được, đành dùng điện thoại lên mạng đọc tiểu thuyết, nên xem ra điện thoại hết pin đã tự động tắt. Chín giờ bốn mươi sáng, sau khi rời giường, cô tiện tay cắm sạc điện thoại, sau đó quay người đi thu thập hành lí.

Trong kí túc xá còn có Đâu Đâu và Đào Tử. Đồ đạc của Mộc Cận đã chuyển hết tới chỗ Cố Tuấn Nghiêu từ trước, bây giờ cũng không còn gì để thu thập. Đâu Đâu và Đào Tử yên lặng giúp cô đóng gói nệm chăn, giúp cô sắp xếp mấy thứ đồ lặt vặt, cuối cùng rốt cục Đâu Đâu ngẩng đầu lên nói: “Mộc Cận, sau này nếu có dịp đến Bắc Kinh, nhất định nhớ đến tìm tớ.”

Mộc Cận nhẹ gật đầu: “Tớ biết rồi. Cậu nếu tới Thâm Quyến cũng đừng quên tìm tớ.”

Sau đó cô nhìn thấy khóe mắt Đâu Đâu đỏ lên.

Mộc Cận cũng rất muốn khóc. Ở cùng nhau bốn năm, bốn người chưa từng xảy ra chuyện gì to tát, ngay cả mâu thuẫn nhỏ xíu cũng chưa từng có, hòa thuận còn hơn cả người thân. Hai ngày trước lão đại cũng đã trở về nhà, Đâu Đâu và Đào Tử vì đều là người Bắc Kinh, cho nên vẫn còn ở lại trường.

Lần này Mộc Cận đi rồi, có lẽ hai người cũng sẽ về nhà. Cuộc sống sinh hoạt chung của bốn người coi như đã hoàn toàn đi đến một dấu chấm, cả quãng đời đại học, vĩnh viễn đã trở thành quá khứ.

Khóe mắt Đào Tử cũng hồng hồng, trề miệng nói với Mộc Cận: “Nhớ phải liên lạc thường xuyên, có gì cần giúp đỡ thì nói một tiếng đừng có khách khí. Nếu còn quay lại Bắc Kinh làm việc thì nhớ đến chào tớ với Đâu Đâu, bọn tớ sẽ giúp cậu thăm dò.”

Mộc Cận giang hai tay ôm Đào Tử, nước mắt thoáng cái chực trào ra, nghẹn ngào: “Tớ biết rồi.”

Đào Tử cảm giác trên cổ mát mát, cũng rơi lệ, vòng tay ôm Mộc Cận, vỗ vỗ lưng cô.

Mộc Cận lại quay sang ôm Đâu Đâu: “Đâu Đâu, sau này gặp lại.”

Đâu Đâu cũng khóc, nước mắt rõ ràng đã rưng rưng, nhưng cô nhất quyết chịu đựng không để nó rơi xuống: “Tớ biết rồi biết rồi, sau này còn nhiều dịp mà. Mùa đông tớ sẽ đến Thâm Quyến ăn uống của cậu, đến lúc đó cậu đừng có chê tớ phiền phức.”

Trong mắt Mộc Cận vẫn còn ngấn lệ, nhưng lại bật cười: “Cậu ăn ít đi một chút thì tốt hơn.”

Đâu Đâu cười đánh Mộc Cận, nhưng lại cười ra nước mắt.

Cuối cùng xe Cố Tuấn Nghiêu cũng đến dưới lầu, Mộc Cận gạt nước mắt, nói với Đào Tử và Đâu Đâu: “Đừng tiễn nữa, lần đầu tiên chúng ta gặp nhau là trong phòng kí túc xá này, vậy thì hãy tạm biệt từ đây đi. Đào Tử, chúc cậu sau này muốn ăn bao nhiêu táo thì được ăn bấy nhiêu; Đâu Đâu, chúc cậu học nghiên cứu sinh thuận lợi rồi tự chào hàng mình ra ngoài. Sau này có cơ hội chúng ta sẽ gặp lại!”

Một câu nói khiến cho Đào Tử và Đâu Đâu vốn không khóc lại bắt đầu rơi nước mắt. Đào Tử rất muốn khóc nhưng lại cố giả vờ như đang cười, nhào lên ôm lấy Mộc Cận, nói: “Tạm biệt.” Đâu Đâu thì khóc lên thành tiếng, ôm Mộc Cận nói thẳng: “Tớ sẽ rất nhớ cậu.”

Mộc Cận cũng khóc theo hai người, đứng ở cửa ra vào nhìn lại căn phòng một lượt. Bốn chiếc giường quen thuộc, bệ cửa sổ quen thuộc, tấm áp phích quen thuộc, từ giờ trở đi hoàn toàn vĩnh biệt. Cô một trái một phải vỗ vỗ bả vai Đào Tử và Đâu Đâu, thấp giọng nói câu “Tạm biệt” rồi quay người đi xuống lầu.

Cố Tuấn Nghiêu trông thấy Mộc Cận, vừa giúp cô xách hành lí vừa nói: “Khóc à?”

“Ừm.” Mộc Cận vẫn đang nghẹt mũi, nhưng không hề thấy mất mặt, chỉ vừa nấc vừa nói, “Khóc.” Nói xong mở cửa xe ngồi vào, từ trong xe nhìn lên cửa sổ phòng ngủ – Đâu Đâu và Đào Tử đang chen chúc ở đó vẫy tay với cô.

Cô không nén được cảm thấy mũi cay xè, thò tay lên lấy hộp khăn giấy đằng trước, không dám kéo cửa sổ xe xuống mà chỉ xua xua tay với hai người trên lầu.

Bởi vì chia ly đơn thuần như vậy, cho nên lại càng thấy đáng quý và khó quên, giống như chia tay một lần có khả năng sẽ là vĩnh biệt, cả đời này có lẽ sẽ không còn có dịp gặp lại.

Lúc đến sân bay vẫn còn sớm, Mộc Cận đi xếp hàng làm thủ tục, nhân thể tiến hành gửi hành lí, lúc lo liệu xong mới nhìn đến thời gian, hai giờ.

Chuyến bay vào lúc ba rưỡi.

Mộc Cận giục Cố Tuấn Nghiêu quay về đi làm, còn cô sau khi kiểm tra an ninh thì đợi một lúc là có thể lên máy bay. Nhưng Cố Tuấn Nghiêu hết nhìn đông nhìn tây lại quay trái quay phải, nhất định không chịu đi, một lúc lại bảo vào siêu thị giúp Mộc Cận mua đồ ăn, một lúc lại nói mua giúp Mộc Cận quyển sách để xem trên đường đi. Mãi đến tận hai giờ năm mươi, mọi người xếp hàng qua cửa kiểm soát đã dài dằng dặc, Cố Tuấn Nghiêu vẫn không cho Mộc Cận đi xếp hàng, Mộc Cận không kìm được có chút sốt ruột.

Cô cau mày hỏi: “Cố Tuấn Nghiêu, nếu bây giờ em không đi xếp hàng qua cửa kiểm soát, anh cho rằng em vẫn kịp lên máy bay sao?”

Cố Tuấn Nghiêu ngẩng đầu nhìn lên bảng chỉ dẫn to đùng ở đối diện, từng dãy kí tự màu đỏ đang lập lòe biến đổi. Anh giơ tay xem đồng hồ, đã gần ba giờ rồi.

Rốt cục anh thở dài: “Đi thôi, anh đi xếp hàng cùng em.”

Thực ra xếp hàng trước nay luôn rất nhàm chán. Mộc Cận vừa tán gẫu với Cố Tuấn Nghiêu, vừa nghe anh dặn dò một hai ba bốn năm, vừa nhìn màn hình tinh thể lỏng cực lớn. Viền màu đen, chữ màu đỏ, một hàng lại một hàng. Cô thò tay lấy điện thoại ra quơ quơ trước mặt Cố Tuấn Nghiêu: “Bây giờ tắt máy đây, khi nào em đến Thâm Quyến sẽ gọi điện cho anh. Em chỉ về nhà, không phải đi xa nhà, anh yên tâm đi.”

Cố Tuấn Nghiêu gật gật đầu.

Tốc độ kiểm tra an ninh khá nhanh, chưa đến ba giờ mười lăm đã đến lượt Mộc Cận. Cố Tuấn Nghiêu lùi lại phía sau, nhìn Mộc Cận đứng trước cửa thoát hiểm kiểm tra an ninh, vẫy vẫy tay với cô. Mộc Cận ôm túi, quay lại vẫy tay với Cố Tuấn Nghiêu, miệng nói không ra tiếng câu “Tạm biệt”, nhẹ nhàng quay người mà đi.

Cố Tuấn Nghiêu đứng đó, mắt nhìn Mộc Cận rẽ vào trong, đến khi không trông thấy bóng dáng cô nữa mới lắc đầu, chậm rãi xoay người chuẩn bị quay về công ty.

Ai ngờ vừa xoay lại, anh liền sững sờ cả người.

Trên tất cả các màn hình trước mặt anh đập vào năm chữ cực lớn.

Mộc – Cận – anh – yêu – em.

Cố Tuấn Nghiêu chưa kịp phản ứng, chỉ thấy xa xa Bạc Thanh Hàn đang thở hồng hộc chạy tới, tìm tới tìm lui trong hàng người đang xếp hàng qua cửa kiểm soát.

Anh nhịn không được vẫy vẫy tay với Bạc Thanh Hàn.

Bạc Thanh Hàn cũng nhìn thấy Cố Tuấn Nghiêu, lại chạy về phía anh, câu nói đầu tiên là: “Mộc Cận ở đâu?”

“Vào trong rồi, điện thoại cũng đã tắt máy.” Cố Tuấn Nghiêu chỉ chỉ cằm về phía cửa kiểm soát sau lưng, lại nhìn sang Bạc Thanh Hàn, “Tôi đã cố kéo dài thời gian nhưng vẫn không đợi được anh, tôi tưởng anh sẽ không đến.”

“Tắc đường nên chậm trễ.” Bạc Thanh Hàn mắt nhìn màn hình bốn phía, mấp máy môi, nói: “Cô ấy không nói gì sao?”

“Không có. Không khéo, còn chưa nhìn thấy.” Cố Tuấn Nghiêu nói xong ngừng lại một chút, nhìn Bạc Thanh Hàn mỉm cười, “Tôi đoán vé cho chuyến bay này, có lẽ vẫn chưa hoàn toàn bán hết.”

Nói xong anh đầu cũng không quay lại, đi nhanh ra cửa bên ngoài.

Để lại Bạc Thanh Hàn vẫn còn đứng đó thêm vài phút, không biết là đang suy nghĩ gì. Một lúc sau anh giơ tay nhìn đồng hồ, thở dài thật sâu, cũng quay người đi ra cửa bên ngoài.

Phía sau lưng anh, đồng hồ điện tử cực lớn của sân bay hiển thị:

Năm hai ngàn lẻ bảy, ngày mùng bảy tháng sáu, mười lăm giờ hai mươi tám phút ba mươi chín giây.

Hết chương 48

Truyện convert hay : Tam Gia, Phu Nhân Nàng Lại Kinh Diễm Toàn Cầu
Chương Trước/64Chương Sau

Theo Dõi