Chương Trước/64Chương Sau

Hoa Và Bướm (Hoa Hoa Hồ Điệp)

Chương 37: Thấp thỏm ký

Mộc Cận lòng như lửa đốt xông vào cửa, trông thấy Bạc Tam chau mày nằm ở đầu cầu thang, nửa người trên vẫn còn dựa vào bậc thang, một tay ôm đùi, đau đến nỗi cả người run run. Cô mặc kệ cửa chưa đóng, vọt tới trước mặt Bạc Tam, ôm eo đỡ lưng anh, để cho anh dựa vào người cô, vội vã hỏi: “Anh sao vậy Bạc Tam? Bị ngã à?”

Trán Bạc Tam vẫn đổ mồ hôi lạnh, gân xanh trên cổ với trên tay đều nổi lên, ngẩng lên nhìn thấy Mộc Cận, giọng khàn khàn hít thở khó khăn, nói: “Đừng di chuyển… Điện thoại…” Mộc Cận nhìn theo tầm mắt anh, thấy điện thoại di động bị văng ra rất xa, chia năm xẻ bảy tung tóe trên mặt đất. Một tay cô đỡ sau lưng Bạc Tam, để anh dựa vào, toàn bộ sức nặng dồn hết lên người cô; một tay cô lần mò điện thoại của mình gọi 120.

Nói chuyện điện thoại xong, Mộc Cận lại cúi đầu nhìn Bạc Tam. Anh vẫn còn mặc áo khoác, trên người thoang thoảng mùi rượu, mắt gần như nhắm chặt, làn mi đen dày khẽ rung.

Không lâu sau, 120 mang cáng cứu thương đến, Mộc Cận nhanh chóng giúp anh cởi áo khoác đắp lên người phòng lạnh, lại chạy vào nhà tắm lấy giúp anh mấy đồ dùng hằng ngày rồi theo lên xe. Trên đường đi, Mộc Cận nắm chặt tay Bạc Tam, cảm thấy bàn tay anh lạnh buốt, lòng bàn tay cô cũng đẫm mồ hôi lạnh, nắm vào nhau vừa trơn vừa dính, lạnh lẽo khó chịu. Cô khẽ thở dài, chậm rãi rút tay ra khỏi lòng bàn tay anh.

Bạc Tam đi từ trên lầu hai xuống, bước hụt nên bị ngã, cẳng chân bị gãy xương cấp độ nhẹ, hơi rạn xương, khắp người bị trầy xước vài chỗ.

Anh trằn trọc hồi lâu mới nặng nề chìm vào giấc ngủ, Mộc Cận đứng cạnh giường bệnh của anh, cau mày xem xét chân anh, bỗng dưng cảm giác cửa bị mở ra. Trước đó cô vì lo lắng nên toát cả mồ hôi, bây giờ bị gió thổi qua, không nén được khẽ rùng mình.

Người vừa tiến vào mặc áo khoác đen, dáng người cao lớn, khuôn mặt như tranh vẽ dường như không hề có một chút tì vết, ngay cả cái nhíu mày sửng sốt cũng thấy đẹp mắt. Ánh mắt của anh ta dừng lại trên mặt Mộc Cận, tiếp đó đôi mắt chợt lóe sáng, giọng nói âm trầm êm tai: “Mộc tiểu thư?”

Mộc Cận sững người, không được tự nhiên gật đầu.

Người nọ mỉm cười: “Tôi là Tưởng Khuynh Nam. Tôi gọi điện cho cậu ấy thì không thấy bắt máy, gọi điện cho thư ký thì nói là cậu ấy đang uống rượu lẻn về trước, tôi thấy không yên tâm nên đến nhà xem xem. Quả nhiên đã đến bệnh viện nằm rồi.”

Lời nói của anh ra rất nghiêm túc, khiến Mộc Cận luôn cảm thấy có chút ý tứ hàm xúc, chỉ hận rèn sắt không thành thép. Cô bật cười, mắt nhìn Bạc Tam trên giường bệnh, lại nhún vai nhìn Tưởng Khuynh Nam: “Gãy xương cộng với rạn xương, thật đúng là…”

Đôi mày Tưởng Khuynh Nam nhíu lại.

Mộc Cận vội vàng sửa lại: “Là mức độ nhẹ, bác sĩ nói không có gì đáng ngại.” Cô chưa nói xong, chợt nghe thấy giọng nói trầm thấp của Bạc Tam ở sau lưng: “Tưởng Nhị? Cậu tới làm gì vậy?”

Tưởng Khuynh Nam lướt qua Mộc Cận, ánh mắt dừng lại trên người Bạc Tam, ngừng một chút mới nói: “Người nào đó không tìm thấy cậu, hơn nửa đêm rồi còn bắt tôi làm chân chạy. Cậu tưởng tôi cam tâm tình nguyện à?”

Bạc Tam nghe xong bỗng trầm mặc, hồi lâu sau mới nói: “Bảo tôi đi công tác rồi.”

Tưởng Khuynh Nam nhướng mày: “Muộn rồi. Lúc này chắc cô ấy đã lên máy bay.”

Bạc Tam bỗng nhiên bắt đầu không kiên nhẫn, đôi mày rậm nhíu lại, liên tục đuổi Tưởng Khuynh Nam: “Về rồi nói sau, cậu cũng mau về đi, không cần ở đây xem náo nhiệt.”

Tưởng Khuynh Nam phì cười: “Cậu cũng biết là rất náo nhiệt đấy à? Tôi đi, ngày mai phải ra nước ngoài ký hợp đồng, khi nào về chờ cậu xuất viện, mấy anh em cùng nhau đi ăn một bữa.”

Bạc Tam cười mắng: “Cút! Cái gì mà xuất viện?”

Tưởng Khuynh Nam cười giễu, vỗ cánh tay Bạc Tam: “Dưỡng bệnh vài ngày cho tốt đi, tôi về đây.” Nói xong anh ta xoay người, quay lưng lại với Bạc Tam, nói với Mộc Cận: “Làm phiền Mộc tiểu thư.”

Tưởng Khuynh Nam đi không bao lâu, Mộc Cận giúp Bạc Tam đắp kín chăn, lại hỏi anh có cần mang gì ở nhà đến không, sau đó mượn cớ ra ngoài.

Ở lối rẽ, Mộc Cận thấy dáng vẻ cao lớn của Tưởng Khuynh Nam tựa vào tường, tay trái kẹp điếu thuốc, nhàn nhã hút. Mộc Cận chậm rãi đi tới: “Tưởng tiên sinh.”

Tưởng Khuynh Nam dập tắt tàn thuốc, trong tay vẫn vân vê nửa điếu thuốc còn lại, đột nhiên hơi nhướng mày: “Hay là hôm nay Mộc tiểu thư cứ về đi! Bạc Tam ở đây, tôi sẽ tìm người đến chăm sóc cậu ta.”

Trong lòng Mộc Cận khẽ run lên, giống như bất thình lình bị kim đâm một nhát, đau đớn. Cô cắn răng: “Sáng mai tôi sẽ đi.”

Tưởng Khuynh Nam giơ đầu lọc ném vào thùng rác: “Nếu không lầm, sáng mai cô còn có kì thi.”

Mộc Cận gật đâu.

Tưởng Khuynh Nam im lặng một lúc lâu, rốt cục bật cười: “Vậy tùy cô. Tôi đi trước.”

Hai mắt Mộc Cận sáng ngời, nhìn thẳng Tưởng Khuynh Nam: “Cảm ơn anh, Tưởng tiên sinh.”

Tưởng Khuynh Nam nhướng mày, giống như hơi ngạc nhiên: “Cảm ơn tôi? Cô biết?”

Mộc Cận cắn môi, cảm thấy không tỉnh táo, trong đầu một mảng hỗn độn rối ren, mạnh mẽ đánh thẳng vào cô. Cô ngừng lại, rốt cục vẫn gật đầu: “Cô ấy nhìn thấy tôi trong ảnh chụp điện thoại.”

Tưởng Khuynh Nam nghe xong cũng ngừng lại, một lúc sau mới thở dài, đưa tay vỗ vỗ vai cô: “Mộc tiểu thư, tôi vốn không phải người ngoài mặt hiền lành trong lòng dễ dãi, nhưng tôi còn có thể khuyên cô một câu, cô không nhất thiết phải hi sinh mù quáng như vậy.”

Mộc Cận cười cười, nhẹ nhàng lắc đầu, giọng nói giống như từ một nơi rất xa truyền đến, vang vọng trong hành lang trống trải: “Sáng mai tôi sẽ đi sớm, sẽ không để cho người khác nhìn thấy. Còn có, xin anh đừng nói cho anh ấy biết.” Nói xong, cô khẽ gật đầu với Tưởng Khuynh Nam, quay người trở về.

Trái lại, Tưởng Khuynh Nam vẫn đứng nguyên tại chỗ, nhìn Mộc Cận từng bước bỏ đi, rẽ một hướng khác, bóng dáng biến mất sau bức tường trắng của bệnh viện, ngừng lại thật lâu.

Mộc Cận đẩy cửa phòng bệnh, thấy Bạc Tam đang trừng đôi mắt sáng nhìn cô. Mộc Cận nhíu mày: “Anh tỉnh rượu rồi?”

Bạc Tam chớp mắt, mỉm cười: “Anh vốn không uống nhiều mà.”

“Xì.” Mộc Cận khinh thường, “Không biết là ai lúc gọi điện thoại cho em ăn nói không tỉnh táo, còn cứng đầu cãi.”

“Có sao?” Bạc Tam chớp mắt, lại hung dữ nhíu mày: “Mộc Cận! Nói! Ngoài anh ra bên cạnh em còn có người đàn ông khác hả? Lại còn đêm hôm khuya khoắt uống say khướt rồi gọi điện cho em?”

Mộc Cận bật cười, cẩn thận nhớ lại: “À, cũng không nhiều, ước chừng chỉ có nửa tá thôi à. Aiz thành tích như vậy so với người nào đó, thật ngại chẳng dám nhìn ai…”

Bạc Tam cười ha hả, không cẩn thận động vào chân, lại xuýt xoa đau. Mộc Cận biến sắc, tiến lại gần hỏi: “Đụng vào chỗ nào rồi hả?”

Không ngờ Bạc Tam bỗng bắt lấy hai vai cô, đến gần hôn lên má cô một cái, cười cực kỳ muốn ăn đòn: “Anh lừa em thôi.”

Mộc Cận lại biến sắc, tức giận lườm anh, đẩy anh ra rồi vỗ vào đầu: “Mau đi ngủ đi! Vừa rồi em ra ngoài thấy Tưởng tiên sinh còn chưa đi, anh ấy nói sáng mai sẽ báo cho thư ký của anh đến đây. À đúng rồi, anh ấy còn nói, tửu lượng của anh quá kém, bực mình hơn nữa là tửu lượng chêch lệch thì thôi, loại rượu cũng chẳng có gì đặc biệt…”

“Cậu ta nói gì với em?” Hai mắt đen của Bạc Tam chăm chú nhìn Mộc Cận, “Anh không tin cậu ta gọi em ra ngoài là để nói cho em những điều này.”

Mộc Cận vò đầu, vẻ mặt ảo não: “Em biết là không lừa được anh mà, nghĩ đến chủ động nhận tội aiz rốt cuộc vẫn không lừa được. Thực ra Tưởng tiên sinh cũng chẳng nói gì, chỉ cảm ơn em đã đưa anh đến, còn bảo là nghe nói sáng mai em có kỳ thi, hay là hôm nay cứ đi về trước, anh ấy sẽ tìm người khác đến chăm sóc anh.”

“Thế sao em vẫn còn ở đây?”

Mộc Cận dần dần nở nụ cười vui vẻ, đột nhiên thò tay chọc vào sườn Bạc Tam: “Em cảm thấy bây giờ thật là một cơ tốt để bắt nạt anh, thế nên chủ động ở lại! Có phải anh rất cảm kích em không? Thật ra anh không cần cảm kích em thế đâu, thật đấy.”

Trên mặt anh hơi cười, một phát đã bắt được cổ tay cô: “Vậy thì lên đây nằm cùng anh.”

Mộc Cận đỏ mặt, từ từ gỡ ngón tay Bạc Tam: “Em đi rửa mặt.”

Nói xong cô đúng lúc đẩy tay anh ra, xoay người, tay chân luống cuống chạy vọt vào nhà vệ sinh.

***

Cuối cùng Mộc Cận vẫn nằm một đêm trên ghế sa-lông trong phòng bệnh.

Trong lòng cô nhớ đến một việc, mãi không ngủ được, nửa đêm nhiều lần bị tỉnh giấc. Một lần cuối cùng khi tỉnh lại, Mộc Cận nhìn ra bên ngoài, năm giờ bốn mươi sáng. Bạc Tam vẫn còn ngủ say, cô nhẹ nhàng mặc áo khoác, cầm điện thoại đi ra cửa. Vừa ra ngoài, trước tiên cô gửi cho Đâu Đâu một tin nhắn, nhờ Đâu Đâu giúp cô mang các loại giấy tờ, đồ dùng đến trường thi.

Gửi xong đúng lúc đi đến cửa thang máy, không đợi Mộc Cận ấn nút, thang máy đã “Ding” một tiếng mở ra. Một cô gái dáng người cao gầy bước ra, sắc mặt hơi tái nhợt, nhưng lại làm cho người càng thêm xinh đẹp, kiều diễm, áo gió một màu đen dài đến mắt cá chân, duy chỉ có một chiếc khăn màu đỏ, bên trên là những họa tiết hoa lớn, choàng trên vai, những dải tua theo cử động của cô khẽ lay động, càng tôn lên ánh mắt sáng hiền lành, dường như hơi kinh ngạc.

Mộc Cận khẽ nghiêng người nhường đường, cô gái đó lễ phép gật đầu với cô, sải bước ra ngoài. Bước đi của cô ấy vô cùng có tiết tấu, đôi chân thon dài, thẳng tắp, giống như một người mẫu. Mộc Cận thầm nghĩ, lúc quay đầu, cửa thang máy đã chậm rãi đóng lại. Cô thở dài, lại ấn nút xuống dưới.

Mặc dù là mùa đông đã gần cuối năm, con phố bán điểm tâm sáng ở gần bệnh viện vẫn sáng đèn rất sớm. Mộc Cận ôm cốc sữa nóng hổi lên lầu, đang định đẩy cửa, chợt nghe bên trong có tiếng người nói chuyện, vì vậy cô từ từ đi sang bên cửa sổ nhìn vào trong.

Cô gái áo đen có đôi mắt sáng ban nãy, lúc này đã cởi áo gió bên ngoài, đang ngồi bên giường bệnh của Bạc Tam, một tay nắm lấy tay Bạc Tam, một tay xoa nhẹ trên phần đùi bị thương của anh: “Sao anh lại không cẩn thận như vậy? Chẳng qua em chỉ đi Thượng Hải chụp một chuyến mà anh đã biến mình thành cái dạng gì đây?”

Bạc Tam cũng không cãi lại, chỉ hơi hơi cười nhìn cô. Mộc Cận nhìn rất rõ, trên mặt Bạc Tam hoàn toàn không có vẻ lạnh lùng thường ngày, chỉ tràn đầy dịu dàng.

Dịu dàng như thế, dường như Mộc Cận mới thấy lần đầu tiên – cái hôm mưa to ấy, chiếc áo sơ mi ướt đẫm đó. Rõ ràng đó là chuyện mới xảy ra mùa hè vừa rồi, nhưng lại khiến người ta có cảm giác như đã qua rất nhiều năm.

Mộc Cận đang thẫn thờ, đột nhiên trông thấy Bạc Tam hình như ngẩng đầu nhìn lên cửa sổ bên này, cô cuống quít rụt lại, vội vội vàng vàng theo hành lang chạy ra phía cửa thang máy. Lúc đi ngang qua thùng rác, Mộc Cận nhẹ nhàng đem bữa sáng còn nóng hổi trong lòng đặt lên trên.

Truyện convert hay : Vương Bài Thần Y Cuồng Thê
Chương Trước/64Chương Sau

Theo Dõi