Chương Trước/64Chương Sau

Hoa Và Bướm (Hoa Hoa Hồ Điệp)

Chương 2: Lời nói ký

*

Lão đại đi vòng quanh Mộc Cận: “Có bị thương không?”

Đào Tử nhìn lão đại chằm chằm: “Anh chàng cực phẩm nào thế?”

Đâu Đâu nghiêm túc sờ sờ cằm: “Chọc cho bạn Mộc Cận ngàn năm hiền lành đến mức nổi cơn, rốt cục là cực phẩm tới mức nào đây…”

Mộc Cận nhoài người trước máy tính: “Vấn đề quan trọng này, có cần tớ lên Baidu[1] hỏi giúp một chút không?”

Lão đại tóm lấy bạn đang ngồi trước máy tính bắt đứng dậy: “Một cái tát xong rồi sao?”

Mộc Cận thành thành thật thật đáp: “Tay tớ đau.”

Lão đại trên mặt nổi mấy vạch đen: “Tớ hỏi phản ứng của anh ta ấy!”

Mộc Cận trừng lớn mắt: “Không có phản ứng gì…”

Đào Tử lảm nhảm: “Xong rồi xong rồi, lần này xong rồi. Bị người khác cho ăn tát mà mặt không đổi sắc, Mộc Cận à, kết oán thù to rồi.”

Đâu Đâu cũng đẩy đẩy gọng kính phụ họa: “Mộc Cận, anh chàng này tớ đã để ý từ lâu trước khi trông thấy ở dưới lầu hôm nay rồi… Cậu đừng để bị cái đuôi sáng chói quét qua mà lóa mắt…[2]”

Mộc Cận nhăn mũi: “Làm gì có chuyện đó?”

Lão đại vuốt mũi, vẻ mặt nghiêm túc lắc đầu: “Khó mà nói trước.”

Mộc Cận túm tóc: “Vậy thì nói sau… Mau lên giường đắp mặt nạ, đắp mặt nạ đi, tớ lên mạng một lúc đã.”

Lão đại rung đùi đắc ý, vừa thoa kem dưỡng da, vừa khẽ ngâm nga khúc nhạc: “Một đêm ở Bắc Kinh…”

Mộc Cận đột nhiên nhớ ra điều gì, quay đầu hỏi: “Lão đại, không phải cậu lúc chiều vừa thất tình sao? Sao bây giờ lại vui vẻ thế?”

Lão đại nhô đầu ra khỏi chiếc gương, trên mặt phủ lớp mặt nạ xanh xanh: “Tớ nghĩ thông rồi, người như thế không đáng tin. Thế nên tớ phải hồi sinh…”

“Gớm, lại còn hồi sinh? Sao cậu không bảo vượt thời gian luôn đi?” Đào Tử cười ha hả, khinh thường nói.

Lão đại nghiêm mặt: “Tớ thật ra cũng định vượt thời gian… Trở về thời Tứ Tứ Bát Bát, nói không biết chừng tớ còn là người đẹp tuyệt trần, làm mê đắm biết bao người ở khắp vùng, sau đó được Tứ Tứ rước về làm Hoàng hậu, được lão Bát yêu thầm cả đời… Hay hơn còn có thể được Thập Tứ cùng Thập Tam nhớ thương… Ôi lại nói, tớ mê nhất Thập Tứ, hay là không theo Tứ Tứ làm Hoàng Hậu nữa, sống cùng Thập Tứ cũng không tồi…[3]”

“Thôi thôi, cái mà cuối cùng kết thúc với Thập Tứ?” Đâu Đâu cắt ngang lời lải nhải lan man của bạn, “Xin người, không cần nằm mơ giữa ban ngày, nói nhiều quá trên mặt xuất hiện đầy nếp nhăn!”

Lão đại hốt hoảng “Á” một tiếng, lúc đấy mới nhặn ra mình đang đắp mặt nạ, bèn vội vội vàng vàng đến trước gương mát-xa.

Đào Tử thu dọn sách vở gọn gàng rồi trèo lên giường.

Đâu Đâu nói với Mộc Cận: “Tớ ngủ đây… Cậu cũng ngủ sớm một chút đi!”

Mộc Cận vừa đóng máy tính vừa đáp: “Tớ cũng ngủ, rửa mặt cái đã.”

Kết quả, sau cùng chỉ còn một mình lão đại ở dưới ai oán kêu la: “Các cậu thế nào mà nhanh vậy?”

Mộc Cận trở mình: “Đấy là vì cậu chậm.”

Lão đại với tay lên giường, lấy màn móc lên giá sắt kêu “Loảng xoảng” một tiếng rồi tắt đèn: “Ngủ ngủ.”

Nhưng đèn tắt rồi, Mộc Cận lại không ngủ được.

Cô cau mày, trong đầu toàn là ánh mắt của người con trai mặc áo trắng ngắn tay ban nãy – có gì đó lạnh lùng, lại có gì đó như là ngầm quan sát ý tứ. Đáng sợ hơn là, anh ta làm thế nào lại biết tên của cô?

Đêm hè nóng bức thế mà cô tự nhiên khắp người sởn gai ốc.

Mộc Cận xoa xoa cánh tay, đột nhiên nhớ lại lúc bị tay anh ta nắm giữ, bàn tay ấy lạnh lẽo như nước.

Cô lại trăn trở, dằn vặt cấu véo chính mình, ép bản thân không được nhớ đến nữa.

Một con cừu, hai con cừu, ba con cừu, bốn con cừu, năm con cừu, sáu con cừu,…

Vì sao đếm đến chín trăm chín mươi tám con cừu rồi mà cô vẫn không ngủ được?

Ngày hôm sau.

Buổi sáng có hai tiết môn chuyên ngành, một tiết nguyên lí kế toán cao cấp, một tiết kiểm tra, cả hai đều như tra tấn.

Mộc Cận vặn vẹo bả vai, vừa ra khỏi khu giảng đường vừa than thở cùng Đào Tử: “Nhà trường sắp xếp lịch học thế này, chẳng khác nào đòi mạng…”

Nói chưa dứt lời, một tràng tiếng thét chói tai từ phía cửa khu giảng đường truyền tới.

Đúng là giờ tan học, lại là ở khu nhà chính, trước cửa sinh viên tụ tập rất đông, Mộc Cận chen chúc chỉ nhìn thấy nghìn nghịt toàn đầu là đầu. Cô quay sang lão đại bĩu môi: “Chẳng thấy gì.”

Lão đại cười khà khà: “Chắc lại có tên nào muốn lấy lòng bạn gái, chuyên môn ở cửa mà khoe khoang đây…”

Đâu Đâu cũng nói chen vào: “Tớ cũng nghĩ thế.”

Mộc Cận thở dài: “Aiz… Thỉnh thoảng được có người hâm mộ một lần, cảm giác cũng không tệ đúng không…”

Lão đại trợn mắt nhìn cô: “Cậu mà còn thiếu người hâm mộ? Lần đó…”

Mộc Cận nghe thấy lão đại sắp lôi lại chuyện cũ, vội vàng che miệng cô: “Coi như tớ chưa nói, coi như chưa nói.”

Đào Tử cười nham hiểm: “Lão đại, có thế cũng không biết. Được người mình thích tâng bốc thì mới vui sướng, chứ nếu không phải thì chỉ càng thấy phiền thôi.”

Lão đại tiếp thu ý kiến của Đào Tử cô nương, bĩu môi gật gật đầu.

Ai dè còn chưa ra tới ngoài, Đào Tử dáng người cao, mắt tinh, đột nhiên hét lớn.

Mộc Cận đứng ngay bên cạnh liền thúc vào người cô: “Làm sao vậy? Hay cậu chính là nhân vật nữ chính?”

Đào Tử đứng giữa đám người, thân run lẩy bẩy, tay chỉ ra cửa, vẻ mặt cực kỳ quái dị: “Kia… kia…”

Lão đại cũng phì cười: “Là cậu thật hả?”

Đào Tử nuốt nuốt nước miếng, cung kính nhìn Mộc Cận: “Không phải tớ, mà là cậu.”

Vừa lúc đó, bốn người các cô cũng đang theo dòng người đi ra khỏi cửa khu giảng đường.

Khi ấy chỉ thấy ở khu nhà đối diện hai cái cây, một hình trái tim cực kỳ lớn dùng bóng bay màu phấn hồng tạo thành, bốn phía toàn là hoa hồng đỏ thắm, trên nền xanh của lá cây, vẻ đẹp của hoa hiện lên càng thêm phần kiều diễm. Ở giữa những trái bóng bay màu hồng phấn cũng dùng hoa hồng đỏ xếp thành một cái tên, không nghi ngờ gì nữa, rõ ràng chính là: Mộc Cận.

Mộc Cận mắt mở to hết cỡ nhìn hai chữ tên mình to đùng, cảm giác như tất cả mọi người xung quanh đều đang nhìn chằm chằm vào cô, chỉ muốn đất nứt ra ngay một khe hở để chui xuống.

Đáng giận hơn nữa là lão đại với Đào Tử còn túm tay cô hét váng lên: “Mộc Cận! Mộc Cận! Đây là gửi cho cậu đấy…”

Quả nhiên ngay lập tức, tất cả sinh viên đứng xung quanh đều tập trung ánh mắt vào cô.

Mộc Cận hơi lúng túng, quay sang trừng mắt Đào Tử: “Không phải tớ, trùng tên thôi.”

Nói xong cô vội vàng kéo lão đại và Đào Tử tránh sang một bên.

Bất ngờ lại bị một thân hình cao lớn chặn ngay trước mắt: “Muốn trốn sao?”

Rõ ràng chính là người mặc áo trắng ngắn tay đã gặp chiều tối hôm qua!

Mộc Cận tức giận rủa thầm anh ta, mặt không đổi sắc: “Tôi không phải Mộc Cận, anh nhận nhầm người rồi.”

Anh ta cười: “Thị lực anh tốt lắm, trí nhớ cũng không lầm.”

Mộc Cận trợn trừng mắt: “Tôi không biết anh.”

Anh ta lại cười ha ha: “Em không biết anh cũng không sao, anh biết em là được rồi.”

Lão đại, Đào Tử cùng Đâu Đâu không chút nghĩa khí, liếc anh chàng đẹp trai trước mặt, quay sang Mộc Cận cười hì hì nói: “Chúng tớ đi ăn trước, hai người cứ từ từ nói chuyện.”

Đào Tử lại còn trừng mắt ra hiệu với cô.

Mộc Cận trong lòng thầm oán trách ba con người kia, không nói nên lời, chỉ còn biết trơ mắt nhìn họ bỏ lại mình đi mất.

Người một nhà mà không đoàn kết… Để mình cô phải chiến đấu sao…

Trong đầu Mộc Cận nảy ra vô số thành ngữ, cô xụ mặt: “Biết thì biết, cũng chẳng có gì ghê gớm. Nhưng mà anh… bày ra bóng bay thế này là chuyện gì? Thật xấu xí.”

Anh ta ha ha cười: “Bạn học Mộc Cận, cái anh muốn cho em xem cũng không phải là bóng bay này.”

Cái gì? Không phải bóng bay? Mộc Cận nhìn theo hướng tay anh ta chỉ, ngay lập tức miệng há thành hình chữ O.

Bên dưới đám bóng bay hiện ra rất rõ ràng một vật thuần màu trắng – Landaulet![4]

Mộc Cận mặt nổi đầy vạch đen: “Cho dù anh có đi xe trắng sáng, cho dù là Landaulet trong suốt thì cũng không che giấu được nội tâm đen tối, gian ác.”

Anh ta đột nhiên cắt ngang, bế bổng cô lên, mặc cho cô thét chói tai, bước một mạch về phía chiếc xe.

Các sinh viên đang tụ tập trước cửa khu giảng đường đồng loạt ngã ngửa, hít một hơi lạnh, bế công chúa đó…

Mộc Cận không nghĩ anh ta khỏe như vậy, liều chết đấm thùm thụp vào vai: “Buông ra! Anh muốn làm gì! Thả tôi xuống! Ban ngày ban mặt mà…”

“Đúng thế! Anh đến là để bắt cóc nữ sinh đấy. Hét lên đi…” Anh ta vẫn nhếch nhếch khóe miệng như trước.

Mộc Cận rối rắm, vừa xấu hổ vừa tức giận, chỉ muốn cắn đứt lưỡi mình – đúng là kẻ cường bạo có khác, làm sao có thể tự nhiên mà nói ra một câu như vậy…

Nhưng trong tình huống nguy cấp, cô cũng không nghĩ được nhiều, tay chân luống cuống giãy dụa: “Anh có điên không, thả tôi ra, không tôi gọi bảo vệ bây giờ!”

Miệng anh ta kề sát xuống tai cô, thế nhưng nhìn từ xa lại như đang hôn lên mặt: “Gọi đi… Anh sẽ nói với bảo vệ, em là bạn gái của anh.”

“Vô lại!” Bạn học tốt Mộc Cận cứng họng hồi lâu, rốt cục mắng ra một câu.

Trên khuôn mặt anh tuấn của anh ta hơi mang theo ý cười, còn thản nhiên vênh váo thờ ơ, gật gật đầu với các sinh viên đang đứng xem trước khu giảng đường, bộ dạng y như bộ đội kiểm duyệt, còn mở miệng: chào các đồng chí…

Mộc Cận choáng váng, mặc kệ còn có bao nhiêu bạn học đang nhìn, vươn tay lên bóp cổ anh ta!

Tính thế cấp bách, cô ra tay rất mạnh, bóp đến nỗi anh ta ho khan một trận.

Thế nhưng vẫn là ra đòn chậm. Cuối cùng anh ta không chịu được, đến lúc thả cô xuống thì đã kề sát ngay cửa chiếc Landaulet.

Bạc Tam vòng hai tay ôm cô giữ trước ngực, lưng tựa vào xe, từ từ cúi xuống nhìn cô, trong mắt mang theo ý cười thỏa mãn, giọng nói trầm thấp như mê sảng: “Em nói xem mấy người phía sau chúng ta bây giờ đang nghĩ như thế nào…”

Lúc này, Mộc Cận nghe rõ ràng đám người phía trước khu giảng đường đang hít một hơi lạnh cùng với thét chói tai.

“Hôn nhau a hôn nhau a hôn nhau…”

“Đẹp trai quá!!!”

“A… Trời ơi… Hôn môi…”

Đầu cô “Ầm” một tiếng, nổ tung.

Mắt trợn trừng.

Hổ thẹn quá mức, bạn học Mộc Cận đối diện với khuôn mặt tươi cười vô hại của người nào đó, mắt rưng rưng chẳng biết nói gì, thế nhưng mức độ tổn thương không quá lớn, bi thảm hoa hoa lệ lệ bỏ qua.

Cô cắn môi, chân như đóng đinh, rõ ràng biết nên xoay người bước đi, thế nhưng lại dài mặt, đành phải gắt gao trừng mắt người đang ngồi ngay ngắn trong xe kia – nếu ánh mắt mà là con dao, chỉ sợ anh đã bị vũ trụ nhỏ bé bùng nổ trong lòng Mộc Cận đâm cho vô số lần.

Nhưng mà ánh mắt rốt cục cũng chỉ là ánh mắt, trong mắt người nào đó, thậm chí còn có chút hờn giận đáng yêu.

Anh ta nhẹ nhàng ngồi trong xe: “Anh là Bạc Thanh Hàn.”

“Bạc Tình Hán[5]?” Mộc Cận ngây ngô hỏi lại.

Khóe miệng anh run rẩy: “Là Bạc Thanh Hàn! Thanh trong nước trong tĩnh lặng, Hàn trong lạnh giá!”

Mộc Cận thật vất vả mới bắt được cơ hội phản bác, ước chừng lên giọng: “Bạc Tình Hán! Tên này cũng thật là hợp với anh!”

Anh liếc mắt nhìn cô, làm bộ chuẩn bị mở cửa xe: “Em thử nhắc lại lần nữa xem… Tin anh kéo em lên xe không?”

Mộc Cận cắn cắn môi, cuối cùng vẫn là nhịn không nói nữa.

Bạc Thanh Hàn nhìn khuôn mặt cô nhăn lại nghiêm nghị, đột nhiên tâm tình tốt lên: “Bạn bè đều gọi anh là Bạc Tam.”

“Anh nói cho tôi biết làm gì? Tôi đâu có quen anh.” Mộc Cận từ sững sờ khôi phục lại trạng thái bình thường, đảo mắt.

“Sao?” Bạc Tam không nổi giận, đôi mày rậm hơi nhăn lại, ánh mắt lạnh lùng nhìn cô.

Mộc Cận không nói lời nào.

Bạc Tam cũng trừng mắt nhìn cô, không nói gì.

“Tôi với anh không thù không oán, tại sao anh phải hại tôi? Lẽ nào là vì cái tát tối hôm qua?” Rốt cục Mộc Cận không kiên nhẫn được nữa.

Bạc Tam có chút buồn cười: “Em nghĩ anh đến để trả thù em?”

Mộc Cận lại trừng mắt, xác nhận với Bạc Tam: “Không phải sao? Anh còn đi theo tôi, muốn làm gì thì làm đi, đúng là lòng dạ hẹp hòi!”

Lòng dạ hẹp hòi?

Bạc Tam vừa tức vừa buồn cười: “Lại có thể biết là anh đến trả thù, em cũng thông minh đấy, không hề ngốc.”

Đang khen cô sao? Vì sao ánh mắt từ trên xuống dưới lại như đang đánh giá một con vật nhỏ bé… Mộc Cận oán thầm, không kiên nhẫn vẫy tay xua Bạc Tam: “Thôi đi đi, tôi không biết anh.”

Nói xong, cô liền vội vội vàng vàng xoay người chạy.

Bạc Tam vẫn ngồi trong xe không nhúc nhích, một bàn tay chống cằm, nhìn chằm chằm vào mái tóc cô bay bay, dưới ánh mặt trời như được rắc bụi vàng, lấp lánh lóe sáng.

Anh lặng yên nhìn bóng dáng cô, khóe miệng nở nụ cười.

*

“Khai mau, đấy chính là soái ca[6] bị ăn một cái tát hôm qua phải không?” Lão đại chất vấn.

“Bị ăn một cái tát mà vẫn còn tỏ tình?” Đào Tử tra hỏi.

“Hơn nữa trước mặt bàn dân thiên hạ lại còn hôn môi?” Đâu Đâu bức bách.

Mộc Cận bị ép ngửa mặt trên ghế, thiếu chút nữa rên rỉ: “Ba người các cậu chẳng phải đều bỏ đi sao… Làm thế nào mà cái gì cũng biết vậy!!!”

Lão đại bật dậy: “Bọn tớ chỉ núp ở xa một chút.”

Đào Tử cũng dứt khoát: “Bọn tớ sợ cậu gặp nguy hiểm.”

Đâu Đâu cũng thêm vào: “Bọn tớ không muốn làm bóng đèn.[7]”

Rốt cục Mộc Cận kêu la ai oán: “Ba người các cậu không có lương tâm, bỏ lại tớ trong tình cảnh nước sôi lửa bỏng mà không ai cứu giúp…”

Lão đại cười ha hả: “Soái ca đương nhiên sẽ có ưu đãi.”

Đào Tử cười gàn dở: “Soái ca tất nhiên sẽ được ưu đãi.”

Đâu Đâu có vẻ thận trọng, gật đầu bổ sung: “Vả lại cậu đối với người đẹp trai như thế cũng không hoàn toàn vô tình mà…”

Sự tình nghiêm trọng, Mộc Cận đứng bật dậy, mặt nổi đầy vạch đen: “Ai nói?”

Lão đại trợn mắt: “Tớ nói.”

Lão đại biệt danh nữ lực sĩ, Mộc Cận đánh không lại, đành phải than vãn: “Đúng là hôm qua tớ tát anh ta một cái…”

Đào Tử bĩu môi: “Xạo? Bị ăn tát mà còn có tâm tư tỏ tình bằng bóng bay với hoa hồng, sau đó làm hoàng tử bạch mã bế công chúa? Bạn nhỏ Mộc Cận à, trình độ lừa gạt của cậu quá kém…”

Những lời này nghe qua, sao lại thấy giống sự thật hơn.

Vì sao! Vì sao!

Mộc Cận trong bụng gào thét Bạc Tam: “Rốt cục là vì sao!”

“Quá nham hiểm! Thật sự quá nham hiểm! Bạc Tam anh thật sự quá nham hiểm!” Mộc Cận không khỏi nghiến răng nghiến lợi.

“Cậu nói ai? Bạc Tam?” Đào Tử hỏi.

Đâu Đâu đẩy gọng kính: “Mới đấy mà đã gọi nhũ danh[8] của người ta?”

Sau đó, lão đại, Đào Tử cùng Đâu Đâu nhanh chóng đưa mắt nhìn nhau, đưa ra kết luận quan trọng như sau:

Có – gian – tình.

[1] Baidu: một trang tìm kiếm thông tin kiểu dạng Google của Trung Quốc.

[2] Trong bản gốc là cái đuôi sáng của sao chổi. Ý nói bị vẻ ngoài hào nhoáng làm u mê.

[3] Đoạn này tớ không rõ lắm T.T, có lẽ là nói về mấy vị vua hay vương gia của triều đại nào đó thời xưa. Câu đầu là: “穿去四四八八那去”, không biết đoạn Tứ Tứ Bát Bát ấy tớ hiểu có đúng không, có thể là vượt qua bao nhiêu ngàn năm chăng? Bạn nào biết tiếng Trung xin chỉ giáo.

[4] Xe Landaulet của Đức như đã chú thích ở chương 1, nhưng ở đây màu trắng

images

[5]  Bạc Tình Hán: hán là đàn ông, tình là tình cảm, bạc là bạc tình, phụ tình, phụ bạc. Suy ra Bạc Tình Hán nghĩa là người đàn ông bạc tình.

[6] Soái ca: đẹp trai. Từ này chắc ai cũng biết, tuy nó không thuần Việt nhưng lại rất quen thuộc, hơn nữa tớ thấy nếu chỗ nào cũng ‘anh đẹp trai, anh đẹp trai’ nghe nó cứng nhắc quá. Thôi thì cứ dùng ‘soái ca’ nhé.

[7] Ý nói người thứ ba.

[8] Tớ nghĩ ‘nhũ danh’ giống như kiểu tên gọi hồi bé ở nhà. Tra Google thì người ta giải thích là tên khai sinh

Truyện convert hay : Nữ Thần Tới Cửa Hào Tế
Chương Trước/64Chương Sau

Theo Dõi