Chương Trước/267Chương Sau

Em Là Cả Thế Giới Của Anh

Chương 246: Sóng Gió Buổi Họp Báo (2)

Chào tất cả quý vị, hôm nay tôi có mặt ở đây là để giải đáp những nghi hoặc trong lòng mọi người về mối quan hệ nhiều năm trước giữa tôi và cô Phương Ly. Tôi biết bây giờ trong đầu mọi người sẽ có rất nhiều thắc mắc. Xin mọi người cứ đặt câu hỏi, tôi sẵn sàng trả lời!

Giọng nói của Minh Khải trầm ấm dễ nghe như một bản nhạc piano vô cùng thu hút, còn thân thế của anh thì đám đông ở đây không ai là không biết nên có thể bỏ qua luôn màn giới thiệu tên tuổi.

Phương Ly đoán ra được anh đang và sẽ làm gì.

Giây phút ngước mắt lên nhìn anh, trái tim cô muôn vàn cảm động.

Anh giống như một chàng trai mang theo ánh mây ngũ sắc xuất hiện trong cuộc đời cô, hết lần này đến lần khác xuất hiện bên cô, giúp đỡ cô, che chở cô, bảo vệ cô, vậy mà cô lại chẳng thể làm được gì để báo đáp. Chỉ mong anh không những kiếp này mà cả kiếp sau, kiếp sau nữa, sẽ luôn luôn hạnh phúc, bình an, vui vẻ bên cạnh những người mà anh yêu thương nhất.

Phóng viên bên dưới dường như chỉ chờ có thế, thi nhau lên tiếng.

Minh Khải từ đầu đến cuối đều vô cùng bình tĩnh và lễ độ, nét mặt ung dung, thần thái tỏa sáng ngời ngời, cách trả lời thì gọn gẽ dứt khoát không hề do dự lấy một giây, thật tình phóng viên tìm mãi không tìm được bất kì sơ hở nào.

- Cho hỏi trước kia hôn ước của Dương gia và Phương gia không thành xuất phát từ sự phản đối của anh có đúng không?

- Đúng!

- Vì sao ban đầu anh đồng ý sau đó lại phản đối!

- Vì sau đó mới phát hiện ra tôi và Phương Du tiểu thư không hợp đến với nhau!

- Chứ không phải do có người thứ ba xen vào à?

- Người thứ ba?! Ba từ này không bao giờ tồn tại trong từ điển sống của tôi!

Lời lẽ cùng ánh mắt kiên quyết của anh khiến vị phóng viên hơi khựng lại một tí rồi lại tiếp tục

- Vậy anh có từng hối hận vì quyết định của mình không?

- Có! Hối hận vì lẽ ra ban đầu không nên đồng ý hôn sự này!

- Tại sao cô Phương Du tại tố cáo cô Phương Ly xen vào mối quan hệ của hai người dẫn đến hôn ước bị hủy bỏ!

- Việc này nên hỏi cô ta thì hơn, tôi không rõ tâm tư của phụ nữ lắm!

Thấy không thể khai thác tiếp được gì, một phóng viên chuyển hướng

- Vậy những bức ảnh chúng tôi vừa được xem có phải là thật không?

- Là thật! - Minh Khải vẫn điềm tĩnh đáp, một cái cau mày cũng không có

- Nếu như là thật, thế anh giải thích thế nào về những bức ảnh chụp rất rõ cảnh thân mật của anh và cô Phương Ly? Liệu có phải…- Rốt cuộc phóng viên cũng không nhịn được đi đến câu hỏi hóc búa nhất đồng thời dừng lại một cách mờ ám

Minh Khải cười khẽ, nụ cười dường như mang ẩn ý

- Bạn kí giả này, cho hỏi thế nào là cảnh thân mật? Hình như khái niệm của bạn có vấn đề thì phải? Ở bức thứ nhất rõ ràng chúng tôi chỉ là hai người bạn cùng nhau đến trường, nguyên do là lúc ấy xe của tôi bị hư nên mới mượn tạm xe đạp của Phương Ly để không bị muộn học. Còn bức thứ hai, em ấy ở trường bị bạn học bắt nạt nên tôi mới làm vậy, giống như một người anh trai an ủi em gái của mình, hoàn toàn không có ý gì khác, xin mọi người đừng cố ý xuyên tạc tình cảm trong sáng năm đó giữa chúng tôi để rồi gây tổn thương nặng nề cho danh dự của Phương Ly!

Minh Khải thành công chặt đứt hướng suy diễn, phóng viên vừa đặt câu hỏi trên nghe anh nói xong bỗng phát ngượng, vô thức lặng lẽ hạ máy quay xuống một chút.

- Vậy anh có thể cho mọi biết mối quan hệ đích thực của anh và cô Phương Ly không? - Thêm một người khác lên tiếng

- Anh muốn hỏi hiện tại hay quá khứ?

Câu hỏi ngược lại của anh khiến vị phóng viên không khỏi bất ngờ

- Ý anh là hiện tại và quá khứ có sự khác nhau?

Minh Khải gật đầu một cách chắc chắn

- Phải, hiện tại chúng tôi là bạn bè, còn trong quá khứ, tôi từng yêu đơn phương cô ấy!

Các phóng viên đều mở to hai mắt nhìn, tốc độ chụp ảnh càng lúc càng nhanh, một số máy quay đồng thời cũng lia đến chỗ Phương Ly, tỉ mỉ quan sát nét mặt thể hiện cô sau khi nghe được lời thú nhận trên.

Chỉ thấy đôi mắt Phương Ly vẫn êm đềm tựa mặt hồ phẳng lặng, tuy nhiên rất khó nhận ra được sâu trong đáy mắt cô ẩn chứa những điều không thể nói thành lời.

Bởi vì bắt được thông tin quý giá nên bỗng chốc hội trường lại ồn ào náo động. Cánh phóng viên người nào người nấy bán tín bán nghi tranh nhau đưa ra câu hỏi chất vấn

‘’Xin anh nói rõ lại lần nữa, ý anh là trong quá khứ anh từng nảy sinh tình cảm với cô Phương Ly?’’

‘’Có phải đó mới chính là lý do chính khiến anh hủy bỏ hôn ước với Phương Du tiểu thư?’’

‘’Cô Phương Ly có biết điều này hay không?’’

‘’Bây giờ cô ấy sắp gả cho Giang tổng - bạn thân anh, xin hỏi anh có cảm giác gì?’’

‘’Nếu giả sử hôn lễ bị hủy bỏ, cô Phương Ly bảo muốn nối lại tình xưa với anh, anh sẽ chọn lựa như thế nào?’’

- Xin các bạn trật tự để buổi họp báo được tiếp tục!

Anh tiếp tục dõng dạc nói qua micro

- Tôi là người trước nay không biết nói dối, duy nhất chỉ có năm đó, rõ ràng là trong lòng có tình cảm nhưng lại không dám thổ lộ với người con gái mình thầm thương nên mới phải dùng những lời nói dối hết lần này đến lần khác để cô ấy không nhận ra được.

Vô thức ánh mắt anh tìm về phía cô, lặng lẽ, một nụ cười xuất hiện trên môi.

Bây giờ nghĩ lại, có những đoạn tình cảm, cho dù có hay không có được cũng sẽ trở thành quãng hồi ức thật đẹp ghi dấu trong tim suốt cả một đời…

- Anh Minh Khải…

Phương Ly đón lấy ánh mắt anh, đôi môi mấp máy không thành lời, chỉ có khóe mắt âm thầm rưng rưng lệ vì cảm động, nhìn anh bình thản đối diện với chuyện xưa và nhẹ nhàng thoải mái khi nói ra lòng cô cũng bình yên ấm áp cùng.

Nhìn cô một lúc anh lại tiếp tục quay xuống dưới biển người

- Nhưng cho dù không có Phương Ly thì hôn ước giữa tôi và Phương Du tiểu thư bị hủy bỏ cũng là điều tất yếu, bởi vì cơ bản đứng trước cô ấy tôi không hề có chút rung động nào. Còn Phương Ly, trước ngày cô ấy sang nước ngoài chúng tôi đã xác định rõ mối quan hệ, sau sáu năm có rất nhiều chuyện đã thay đổi nhưng chúng tôi thì vẫn sẽ mãi là bạn tốt, tôi còn là một người anh trai sẽ mãi luôn dõi theo thành công của em ấy. Chưa hết, không giấu gì các vị hiện tại tôi đã có bạn gái, tình cảm chúng tôi trước nay đều rất bền vững, bạn gái tôi lúc này cũng đang ngồi trước màn hình tivi theo dõi trực tiếp buổi họp báo và…trước đó cô ấy đã ủng hộ tôi hết mình về việc xuất hiện ở đây ngày hôm nay nhằm đính chính tin đồn thất thiệt. - Nói đến đây, nét mặt anh không giấu được vẻ hạnh phúc và tự hào

Phương Ly run run khép đôi bờ mi, khóe môi nở nụ cười.

Anh Minh Khải, Hiểu An, em thật lòng cảm ơn hai người, chúc hai người sớm về chung một nhà, sống với nhau thật hạnh phúc! Và…hãy hạnh phúc luôn phần của em nhé!

Rồi Minh Khải xoay người lại, dường như đến tận lúc này anh mới chú ý đến người con gái trong bộ váy đỏ rực, người con gái đã từng xuất hiện trong kí ức của anh nhưng chỉ toàn mang đến những kỉ niệm không đẹp đẽ gì.

- Vì vậy, mong từ nay về sau không có bất kì lời bàn tán không hay nào về chuyện của tôi và cô Phương Ly nữa! Chưa hết, nếu đúng như những gì cô Phương Du đây nói Phương Ly đã từng dụ dỗ rồi bỏ rơi tôi thì liệu hôm nay tôi có cố tình cất công bay từ nước ngoài về đây để bênh vực cho cô ấy không?

Phía dưới nhất loạt ồ lên một tiếng rồi gật gù tỏ ý tán đồng.

Rõ ràng kể từ khi Minh Khải xuất hiện, Phương Du từ chỉ có thể đứng trong góc như một kẻ vô hình mà chứng kiến buổi họp báo, không ai chú ý đến cô ta, không máy quay nào lia tới, không ai muốn nghe cô ta mở miệng.

Giờ đây khi thấy máy quay lần nữa chỉa vào, với đôi đôi mắt mọng nước, gương mặt đẫm lệ cô ta cố níu kéo cho mình chút mặt mũi cuối cùng.

Run rẩy đi đến cạnh Minh Khải, cô ta như khó nhọc mở miệng

- Xin lỗi…là em đã quá yêu anh cho nên không giữ được lý trí…xin lỗi…Nhưng nó đã ở nhà em gần mười năm, tính cách thế nào em hiểu rõ nhất. Nó thật sự không phải thứ tốt lành gì đâu, cũng không hiền lành ngây thơ như anh tưởng. Dù em xem nó như chị em gái nhưng lại nhìn thấy rất nhiều lần nó cố tình liếc mắt đưa tình với anh khi anh vẫn còn là hôn phu của em, làm ra vẻ đáng thương để được anh quan tâm đến, còn bịa chuyện mình bị Phương gia bạc đãi, mỗi lần có bạn học bắt nạt là chạy đến chỗ anh, nức nở sà vào lòng anh, khiến anh yêu để một bước lên mây đồng thời phá hoại hôn ước của chúng ta…Chỉ vì gia thế của anh kém hơn một chút so với bạn anh nên nó mới mới từ chối anh…

- Phương Du, cô mới là kẻ nên thôi diễn kịch ở đây đấy! Lời nói của cô không có một phần trăm nào là sự thật, đừng khua môi múa mép mữa!

Minh Khải cố kìm nén cơn giận dữ rồi nhìn về phía khán giả

- Nhân tiện cô Phương Du có nhắc đến việc Phương Ly ở Phương gia gần mười năm, tôi có thứ này muốn cho mọi người xem!

Anh nháy mắt ra hiệu với ai đó đứng đằng xa, chừng hai ba phút sau, bỗng dưng trên màn hình xuất hiện một loạt những bức ảnh Phương Ly lúc còn nhỏ đến lúc trưởng thành, đặc biệt trong đó trên gương mặt và tay chân cô ít nhiều đều xuất hiện dấu tím bầm giống như bị ngược đãi, đặc biệt là dáng người gầy gò ốm yếu xanh xao nhưng đôi mắt vẫn trong sáng lanh lợi khiến người ta không khỏi cảm thương.

Thật khó có thể tin Phương Ly của khi ấy và bây giờ, đầy xinh đẹp và khí chất cao quý, điềm tĩnh cùng kiên cường đứng trước mặt họ là cùng một người.

Thời gian quả nhiên có biết bao nhiêu là kì diệu…

Ngay sau đó, là màn hình trong khán phòng hiện lên đoạn video quay lại cảnh lúc Phương Ly bị Phương Du và đồng bọn vây đánh ở An Hoa (Chương 54). Dù chỉ là một đoạn ngắn nhưng cũng không khỏi khiến người ta lạnh sóng lưng về mức độ tàn nhẫn của những cô nữ sinh khoác lên người bộ đồng phục đẹp đẽ.

Đặc biệt, gương mặt, nụ cười khoái trá và những tiếng mắng chửi của kẻ cầm đầu Phương Du hiện lên rõ mồn một không gì che lấp được…

Cả hội trường thất kinh chấn động! Hóa ra đây mới chính là sự thật! Công chúng vỡ lẽ rằng những lời của Phương Du kia hoàn toàn đều là bịa đặt.

Phương Du sợ đến mức sắc mặc tái mét như hồn ma, tay chân run cầm cập, mồ hôi trên người vã ra như tắm.

Không thể nào…

Không thể nào như vậy được…

Thứ này làm sao có thể tồn tại trên đời được…

Minh Khải áy náy nhìn về phía Phương Ly, lẽ ra anh nên hỏi ý cô trước khi cho mọi người ở đây xem, nhưng vì mọi thứ quá đột ngột, hơn nữa nếu không làm thế này này thì không còn cách nào khác phơi bày được sự thật cùng bộ mặt xảo trá đê tiện của Phương Du, đồng thời lấy lại toàn bộ lẽ phải, công bằng và tự do cho Phương Ly, thứ mà cô xứng đáng được có từ rất lâu rất lâu rồi.

Sau chuyện này, anh nhất định sẽ chính thức xin lỗi cô một cách đường hoàng nhất.

Mặc cho đám đông bên dưới ồn ào đến mức không nghe ra được là gì, Phương Ly đứng yên một chỗ, đôi mắt lặng lẽ mắt hướng thẳng lên màn hình.

Gương mặt trầm tư nhưng không u buồn, không hoảng loạn, không sợ hãi lại càng không chạy trốn trước những bi kịch đau thương của trước kia.

Chính Phương Ly cũng thể tưởng tượng được là, hóa ra, bản thân mình đã từng trải qua những ngày tháng như vậy, thân thể này cũng từng chồng chất biết bao nhiêu nỗi đau. Nhưng có lẽ, nỗi đau da thịt mãi mãi không sánh được với nỗi đau tận sâu trong tâm can, nên đối với đoạn kí ức đó, trái tim nơi ngực trái chỉ dậy lên một hồi nhức nhối.

Như nhận ra được sự nghi vấn cùng mơ hồ hiện lên trên gương mặt một số người, Minh Khải dõng dạc tung ra bằng chứng cuối cùng

- Hôm nay đến đây tôi cũng mang theo giấy chứng thực thương tích của Phương Ly, trùng khớp với ngày tháng mà đoạn video vừa rồi ghi lại, có cả chữ kí xác thực của bác sĩ bệnh viện lớn trong thành phố. Tôi có thể khẳng định với tất cả những ai có mặt và chứng kiến sự việc này rằng, những bức hình vừa nãy, đoạn video cùng giấy tờ trong tay tôi tuyệt đối là thật, không hề qua dàn dựng cắt ghép hay chỉnh sửa, mọi người có thể tìm bất kì kĩ thuật viên hay người có chuyên môn nào để giám định, nếu là giả tôi sẽ chịu hoàn toàn mọi trách nhiệm trước pháp luật…

Ngữ khí kiên định, vẻ mặt vô cùng bình tĩnh cùng chắc chắn của anh khiến không có bất kì một ai nghi ngờ về độ thật giả của bằng chứng nữa.

Rồi đột nhiên Minh Khải hạ giọng đầy xót xa u buồn, mi mắt cũng thấp thoáng giọt lệ

- Tôi nghĩ bản thân không cần phải nói nhiều nữa, ngần ấy năm ở Phương gia, không biết bao nhiêu trận đòn roi đã in trên người cô gái nhỏ bé này, biết bao nhiêu nước mắt của cô ấy đã rơi xuống nhưng không một ai hay, tất cả chỉ vì có người trong nhà răm rắp nghe theo lời con gái của Phương lão gia và qua mặt ông ức hiếp cô bé. Nếu cô bé ấy thực sự muốn trèo cao, muốn thực hiện hành vi ăn cắp thì liệu có đợi đến rất lâu rất lâu sau này như thế không? Dám hỏi quý vị ở đây, có bao nhiêu người chịu đựng được những gì mà cô ấy đã trải qua, giờ đây còn bị người khác vu oan giá họa những chuyện mình không làm. Công bằng rốt cuộc ở đâu? Trong khi kẻ hại cô ấy thì nhởn nhơ sau đó còn lớn tiếng đặt điều bôi nhọ hủy hoại danh dự cô ấy! Nhưng cô ấy, kẻ bị hại thì ngược lại chưa từng mở miệng tố cáo một lời nào!

Hết thảy những phóng viên, khán giả bên dưới, cùng những người đang theo dõi chương trình trực tiếp sau khi chứng kiến toàn bộ sự việc đều xót xa thương cảm, có một số người âm thầm rơi nước mắt.

Những người từng là fan hâm mộ sau đó vì tin dồn mà quay lưng lại với Phương Ly cảm thấy vô cùng xấu hổ và đồng loạt muốn nói câu xin lỗi đầy chân thành với cô cũng như lòng thầm hứa sẽ luôn sát cánh ủng hộ, tin tưởng, bảo vệ cô mãi về sau.

Tiếp theo đó, những âm thanh chửi rửa tẩy chay oán hận dành cho Phương Du vang lên mỗi lúc một to, một số muốn xông lên tận khán đài để “xử lý” cô ta, nhân viên an ninh đã phải vất vả biết bao nhiêu thậm chí huy động thêm người đến để kiểm soát tình hình hỗn loạn.

Phương Du không cách nào chấp nhận được sự đổi chiều triệt để này của dư luận, cô ta hết nhìn sang trái rồi lại ngó qua phải cùng nỗi thất kinh hoảng sợ trước sự an toàn cùng tính mạng của mình đang bị đe dọa nên giãy nãy nên tự bào chữa cho bản thân trong vô vọng

- Tôi không biết, tôi thật sự không biết những thứ này là từ đâu ra, nhưng thật sự không phải tôi làm đâu, mọi người nhất định phải tin tôi, có người muốn vu oan giá họa cho tôi!

Nhưng đã không còn ai tin những lời dối trá đó…

Rồi cô ta lại trừng mắt về phía Phương Ly, âm thanh chát chúa vang lên ầm ĩ

- Là mày đúng không? Là mày đã dàn dựng và chỉ đạo tất cả, là mày đã khiến anh Minh Khải ra mặt bảo vệ mày, tất cả đều là mày bày ra để che giấu những chuyện đê tiện mày đã làm đồng thời đổ oan cho tao. Đồ đàn bà không biết liêm sỉ! Kẻ dối trá đê tiện, tao khinh bỉ mày! Mày nhất định sẽ gặp quả báo!

Thấy không thể cứu vãn được gì nữa, Phương Du theo bản năng hầm hầm tức tối lao thẳng đến chỗ Phương Ly đang đứng, bàn tay phải giơ cao lên

_CHÁT…

Một cái tát được giáng xuống, nhưng không phải rơi vào má của Phương Ly mà là của kẻ vừa muốn ra tay với cô.

Cả hội trường yên lặng, há hốc mồm kinh ngạc.

Phương Ly đồng thời lạnh lùng đáp trả

- Chính cô mới là kẻ dối trá! Đừng làm trò ở đây nữa, hãy giữ lại chút thể diện cuối cùng cho Phương lão gia đi! Cái tát này xem như trả lại những gì cô đã làm với tôi, từ nay về sau chúng ta không ai nợ ai nữa! Mong cô từ nay hãy chọn một cuộc sống thật đàng hoàng tử tế để không uổng công có mặt trên cõi đời này!

Chỉ bằng một cái tát đổi lại những gì Phương Du đã gây ra quả thực ngàn lần không xứng, thế nhưng Phương Ly trước sau vẫn luôn nghĩ đến công ơn cưu mang của Phương lão gia, cô không muốn chứng kiến ông đau lòng vì đứa con gái này thêm nữa.

Nhưng Phương Du làm gì cho vào tai những lời đó, trong cơn giận dữ tột độ vì bị chịu nhục nhã trước mặt đám đông cô ta nhảy xổ vào Phương Ly để trả đũa, không ngờ đến thân thể tức khắc đã bị người phía sau kéo giữ lại.

Cô ta cho dù có cố ra sức vùng vẫy đến thế nào vẫn không thể chạm đến được một sợi tóc của Phương Ly nên cay cú và uất ức như sắp chết đến nơi.

- Anh buông em ra, sao anh lại bảo vệ cho đàn bà như nó, nó rốt cuộc có gì tốt đẹp hơn em, chẳng những phản bội tình cảm của anh để đến với bạn thân anh sau đó còn có…

Giây phút hai chữ cuối cùng sắp sửa tuột ra khỏi miệng, đôi mắt Phương Du bỗng sáng rực như vớ được cái phao cứu mạng trong giờ phút sắp sửa chết chìm một cách thảm thương.

Phải rồi, sao cô ta lại có thể lú lẫn đến mức quên đi chuyện này, nguyên nhân chính của buổi họp báo hôm nay chẳng phải là đây sao? Phải thầm cảm ơn ông trời đã để cô nắm được bí mật động trời này…

Phương Du không làm loạn nữa để Minh Khải yên tâm buông cô ta ra.

Dưới ánh sáng chói lọi trong hội trường, Phương Du chỉnh lại quần áo đầu tóc rồi đôi môi cong lên đầy vênh váo đắc thắng

- Phương Ly mày đắc ý lắm đúng không, thủ đoạn tao không bằng mày nên hôm nay không thể làm gì mày, nhưng tao sẽ đem sự thật mày cố che giấu phơi bày cho cả thế giới biết! Đó là kẻ như mày không xứng làm người, đến con trai ruột do mình sinh ra cũng vứt bỏ chỉ vì muốn gả vào gia đình danh giá. Chúc mừng mày đã được như ý nguyện nhé, nhưng tao tin rồi đây loại mẹ độc ác như mày nhất định sẽ gặp phải quả báo!

Tất cả mọi người dù là bên dưới khán đài hay quan sát cảnh tượng vừa rồi qua màn hình tivi đều không khỏi kinh ngạc há hốc mồm. Rốt cuộc cũng đến tin đồn giật gân gây sốc mà ai ai cũng muốn biết rõ thực hư nhất, bởi vì vô số những suy đoán gần đây liên quan đến nó…

Tuy rằng sau chuyện xảy ra vừa rồi phần đông đều nhất mực tin tưởng Phương Ly nhưng nếu Phương Du đó có cái gọi là bằng chứng xác thực, vậy thì…Hơn nữa loại chuyện thế này nếu không nắm được cái gì đó trong tay thì ai lại dám đặt điều…

- Phương Du, yêu cầu cô ăn nói thận trọng một chút! - Phương Ly siết chặt nắm tay, nhìn cô ta trừng trừng

Phương Du vờ che miệng rồi đưa tay đặt lên lồng ngực mình, cười ngả ngớn

- Ha ha! Sợ quá nhỉ! Mày nghĩ tao sẽ sợ sao, tao thấy người đang run sợ là mày thì đúng hơn vì “mẹ chồng tương lai” của mày đang ngồi ngay đây còn gì? Nếu bà ấy biết mình sắp sửa cưới hạng con dâu “không sạch sẽ” về nhà thì sẽ ra sao nhỉ?

Phương Du đánh ánh mắt về phía Giang phu nhân, nhưng chạm phải cái nhìn sắc lẻm như xuyên thấu cả người cô ta của bà thì Phương Du bỗng thấy rùng mình nhìn sang chỗ khác.

Không hiểu sao cô ta tự dưng lại có linh cảm người phụ nữ này vô cùng nguy hiểm…

Dường như toàn bộ diễn biến của buổi họp báo đều nằm gọn trong tầm kiểm soát của bà ta…

Không đâu, chỉ là cô tưởng tượng quá mức thôi…

- Phương Du, nếu cô dừng lại ở đây tôi sẽ cho cô một con đường, còn bằng không…- Phương Ly nắm chặt lấy cổ tay cô ta, gằn giọng chỉ đủ để hai người nghe, thực hối hận vì vừa rồi đã tha cho cô ta

Phương Du gạt mạnh cánh tay đang nắm lấy mình ra, cười ha hả

- Mày đừng giả nhân giả nghĩa ở đây nữa, kẻ sắp chết là mày thì đúng hơn, hối hận cũng đã muộn rồi, mau đọc kinh mà cầu nguyện cho bản thân sẽ được chết một cách tử tế đi!

Cô ta hít một hơi thật sâu, sau đó đối diện với micro và muôn vàn ống kín bên dưới, trong lòng vô cùng hả hê vì những gì mình sắp sửa nói ra

Phóng viên giữ chặt micro và máy ảnh của mình trong tay, im lặng nín thở, gương mặt căng thẳng chờ đợi

- Kính thưa các vị, về chuyện hôm trước tôi đã nói trong đoạn clip được tung lên mạng, điều đó hoàn toàn là thật, Phương Ly này đích thực đã từng sinh con…

Đúng lúc này…

Cánh cửa lớn một lần nữa được mở ra…

Toàn thể phóng viên trong hội trường nhất loạt quay đầu lại nhìn…

Phút giây họ nhìn thấy bóng dáng đang chầm chậm tiến vào...

Hình như có một quả bom nguyên tử mang theo sức sát thương cực lớn vừa phát nổ…

Sau đó…dường như không còn bất kì ai nhớ đến một Phương Du đang đứng trên sân khấu sắp sửa nói ra sự thật quan trọng nữa…

Không còn bất kì ai nhớ đến nữa…

Tg: Có nhiều bạn hỏi mình sao mà gần cuối rồi mà Lâm Hạo xuất hiện ít quá vậy, mất hút mấy chương liền luôn! Mình không có bỏ quên đâu, chỉ là do cốt truyện thôi, xuất hiện cũng phải đúng dịp chứ...hihi

Truyện convert hay : Vô Thượng Chinh Phục Hệ Thống
Chương Trước/267Chương Sau

Theo Dõi