Chương Trước/66Chương Sau

Đồ Đệ Nhà Ta Lại Treo Rồi

Chương 60: Sư phụ tại Ngọc Lâm phong chờ ngươi

Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, dây chuyền trên cổ Chúc Diêu liền phát ra ánh sáng màu trắng. Ngọc Ngôn từ bên trong dây chuyền bay ra, triệu hồi ra linh kiếm tấn công dị thú.

Chúc Diêu thấy sư phụ đã ra tay liền thả lỏng tâm trạng xuống, toàn bộ áp lực đột nhiên tiêu tán. Lúc này nàng mới kịp mở miệng hít lấy hơi.

” tu sĩ Hóa Thần Kỳ!”

Sắc mặt lão đầu liền biến đổi, giọng nói tràn đầy không dám tin vào mắt mình,

” Chuyện này là không thể nào xảy ra được. Làm sao Hóa Thần Kỳ có thể xuất hiện ở nơi này được? Người rốt cuộc là ai?”

” Ông nội của người!”

Chúc Diêu mắng, rồi lấy ra cây kiếm của mình.

” Người…. người….!

Lão đầu tức nghẹn họng, sắc mặt càng thêm xanh xao. Hắn hít sâu vào một hơi, giống như kiểu cố nín nhịn tức giận vậy. Lúc sau hắn mới cười lạnh nói,

” Tiểu oa nhi, người đừng có ở đấy mà đắc ý. Người nghĩ rằng có tu sĩ Hóa Thần Kỳ ở đây là có thể thắng được ta sao? Tất cả các người đều phải chết ở đây.”

” Ý của người là gì?”

Nhất thời nàng có một dự cảm bất thường.

Lão nhân kia hừ lạnh một tiếng, nói:

” Người có biết cái di tích này là của ai không?”

Chúc Diêu sửng sốt.

Lão đầu cười càng thêm khoái chí,

” Cái ” Mộc Linh” này lão phu cũng tình cờ chiếm được nó mà thôi. Ai mà ngờ được lão phu lại bị ám toán bỏ mạng nơi đây. Tàn hồn của ta vừa khéo bị cuốn vào giới chỉ không gian từ trên thượng giới rơi xuống. Nhờ vào cơ duyên xảo hợp nên ta có thể sống được trong cái di tích này. Dị thú bị phong ấn kia mới là chủ nhân của Phương Thiên này.

” Người nói cái gì?”

Chúc Diêu liền cảm thấy căng thẳng trong lòng.

” Đây chính là dị thú của thượng giới. Người nghĩ rằng tu sĩ Hóa Thần Kỳ của Tu Tiên giới kia có thể đánh lại được tiên thú tới từ thượng giới??”

Sư phụ......

Chúc Diêu ngẩng đầu nhìn lên trên bầu trời. Nhưng nhìn mãi mà không thấy thân ảnh của sư phụ và dị thú ở đâu. Nhưng thỉnh thoảng lại có một đạo ánh sáng một đen một trắng hiện lên.

Nàng nhìn mà cảm thấy hoang mang trong lòng. Yêu thú mạnh nhất trên nhân gian là yêu thú cấp 11. Tương đương với Hóa Thần Hậu kỳ. Nó cũng cần phải trải qua Lôi kiếp phi thăng mới có thể lên tới thượng giới. Lão đầu kia nói con dị thú này là từ thượng giới xuống tới đây, thì chí ít nó cũng là một con dị thú cấp 11. Mặc dù trong tình huống bình thường, nàng cũng không nghĩ sư phụ mình sẽ thua trận. Nhưng lúc này sư phụ ở đây cũng chỉ là 1 tia thần thức. Hắn căn bản không thể xuất toàn lực chiến đấu được.

“Ha ha ha......”

Lão đầu cười càng thêm đắc ý,

“Tiểu oa nhi à! Tiểu oa nhi ơi! Các người định chống lại con dị thú này sao? Các người không có cửa thắng đâu!”

Chúc Diêu nghe thấy vậy càng thêm căng thẳng hơn. Nàng trừng mắt lên nhìn lão đầu đang còn tràn ngập hưng phấn kia. Nộ khí trùng thiên.Hắc! ta đây rất là nóng tính đấy à nha.

Nàng mặc kệ trong tay đang cầm thứ gì, liền ném đồ vật trong tay về phía lão đầu kia. Một tiếng “boom” vang lên, trúng ngay giữa mục tiêu.

Lão đầu ” Á” lên một tiếng, rồi đập mặt xuống mặt đất.

” Đối phó với con dị thú kia ta không có cửa thắng, nhưng đối phó với người thì thừa sức.”

Chúc Diêu nổi xung lên. Toàn bộ chiêu thức, công pháp gì mà nàng biết tất cả đều được nàng phóng hết vào mặt lão đầu này. Đánh cho hắn sưng vù mặt lên.

” Chết đi này! Chết đi này. Ta đánh nát cái mỏ quạ đen nhà người. Ta đánh vỡ cái mõm hay nói lung tung này!”

Quả thật lão đầu kia cũng không ngờ tới đối phương lại dùng tay không như vậy đánh mình. Nàng đấm liên tục, đám túi bụi vào mặt hắn. Chỉ trong chốc lát, nàng đánh mặt hắn sưng vù như chiếc bánh bao.

” Au! Ai da! Đau. Sắp chết sắp chết sắp chết. Dừng tay!”

” Sắp chết cái em gái nhà người à?? Người đã chết rồi còn đâu. Ta không ngại đấm cho người chết lần nữa đâu.”

Chúc Diêu lại càng đấm mạnh thêm. Nàng vẫn không quên lấy chân đạp đạp vào mông đít lão mấy cái, dùng sức bóp vào của quý của lão mấy cái, Liệt dương lão này!

” Tiểu oa nhi! Dừng tay! Đau! Đau quá, làm sao người có thể đối xử với một ông già như vậy…. A! Nhẹ tay chút, nhẹ tay chút!”

” Nói, làm sao mới có thể phong ấn con dị thú kia lại được?”

” Chuyện này ta cũng như người, làm sao biết được.”

” Không nói đúng không?”

Tiếp tục đánh, mục tiêu vẫn là cái mặt!

” A! A! Tiểu oa nhi! Bà cô của tôi ơi, người nhẹ nhẹ tay một chút, sắp chết, sắp chết.”

” Có nói hay không?”

” Ta… ta thật sự không biết mà!”

Tiếp tục đánh......

” Người có đánh chết ta cũng vậy. Ta thật sự không biết mà T_T”

quả thật Lão đầu bị nàng đấm cho sợ chết khiếp rồi. Hai tay hắn ôm đầu, vẻ mặt như đưa đám nói,

” Ta đối với trận pháp không tinh. Ta chỉ biết đụng vào cánh cửa phong ấn kia thì sẽ khởi động phong ấn. ta nào có biết phương pháp phong ấn nó lại đâu.”

” Vậy tại sao lúc trước chúng ta tiến vào, nó không có phá phong ấn mà ra?”

” Chuyện này…. ta thật sự cũng không biết tại sao.”

Lão đầu khóc không ra nước mắt,

” Ta bị vây ở trong cái di tích này sau liền cảm thấy hối hận. Bởi vì có cái cửa phong ấn kia. Không ai có thể đi thông qua cái cánh cửa phong ấn kia được. Ta đã ở trong này vài chục vạn năm, Cũng có vô số người tới ngoài cửa. Thế nhưng tất cả đều bị con dị thú kia cắn nuốt hết. Các người là người đầu tiên tiến vào.”

Chúc Diêu liền nghĩ tới hào quang nhân vật chính Tiêu Dật, lại nghĩ tới những lời lão đầu này nói cũng không phải là nói dối. Chẳng lẽ chỉ có hắn mới có thể đi vào được? Chúc Diêu liền đi tới trước cầm lấy cái hộp rơi bên cạnh lão đầu.

” Mộc Linh” vẫn an toàn đang đợi nàng ở bên trong.

“Tiểu đậu, ta dẫn người thoát khỏi nơi này, người có nguyện ý đi cùng với ta không?”

” Ó …. Ó”

Mộc Linh trong hộp liền vung tay lên, làm động tác hoan hô.

Nhất thời Chúc Diêu cũng cảm thấy mình an ủi được phần nào. Nàng rút thanh kiếm cắm trên mặt đất lên rồi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. Nếu như đã đánh không lại thì mình và sư phụ sẽ cùng nhau chạy trốn. Dù sao đồ cũng đã lấy được về tay rồi.

Về phần mặt mũi và vân … vân….. Đó là thứ gì vậy?? Có thể ăn được sao?

Chúc Diêu tiến về phía trước. Đột nhiên một đạo kim quang liền xuất hiện ở bên cạnh nàng. Nàng quay đầu nhìn lại thì thấy trên người Tiêu Dật đang phát ra ánh sáng màu vàng óng ánh. Một tầng kim sắc nhẹ nhàng đi ra ngoài quanh thân thể hắn rồi từ từ ngưng tụ lại thành một thanh kiếm.

Thanh kiếm này có hình dạng vô cùng đặc biệt. Toàn thân nó là màu đỏ, giống như máu tươi đang lưu chuyển ở trong thân nó vậy.

” Kim Linh!”

Lão đầu cố gắng bò dậy, rồi kinh ngạc nhìn thanh kiếm kia:

” Đây là…. đây là Kim Linh! Nhưng…. nhưng tại sao nó có màu đỏ??”

Đây chính là Kim Linh? Chúc Diêu biết Tiêu Dật nhờ có Kim Linh mà mới có thể tu luyện ra được kiếm ý. Nhưng lúc này nàng mới biết Kim Linh cũng có hình dạng một thanh kiếm. Thế nhưng tên Tiêu Dật kia vẫn đang còn bất tỉnh mà?? Tại sao Kim Linh có thể thoát ra ngoài được? Hơn nữa nhìn bộ dạng của nó hình như là rất thân mật vậy??

Ánh sáng trên thanh kiếm càng lúc càng thịnh. Thế nhưng quỷ dị là nó vẫn có màu đỏ. Nó ban đầu vốn là linh khí hóa linh mà thành. Nó chính là tồn tại tinh khiết,sạch sẽ nhất trên thế gian. Mà bộ dạng của nó lúc này, đừng nói là tinh khiết. Bộ dạng này giống như kiểu là nhập ma vậy.

” Ó…..Ó”

Cái cây nhỏ hình như cũng bị màu đỏ kia lây nhiễm. Hai cành cây của nó ban đầu vốn màu trắng nõn cũng dần dần bị nhuỗm đỏ. Ngay cả hai chiếc lá của nó cũng bắt đầu dần dần đổi màu. Nó lắc lư người một cái, rồi từ từ bay lên về phía Kim Linh.

Kim Linh kia đang còn vẫy gọi nó!

” Tiểu đậu!”

Chúc Diêu kêu lên một tiếng. Thế nhưng Mộc Linh hoàn toàn không có phản ứng giống như kiểu bị ma nhập vậy. Nó vẫn như cũ bay từ từ về phía Kim Linh.

Trong lúc nguy cấp, Chúc Diêu liền đem Mộc Linh thu thập vào trong thần trí của mình, đoạn tuyệt nó với thế giới bên ngoài.

Lúc này, màu đỏ trên người Mộc Linh mới bắt đầu mất dần. Nó khôi phục lại màu sắc như ban đầu. Nhưng khi màu đỏ mất hẳn nó liền mềm oặt nằm xuống giống như kiểu cực kỳ mệt mỏi vậy. Sau đó từ từ co lại thành một hạt đậu nhỏ.

Từ trực giác của mình cho biết, nàng khẳng định một điều Kim Linh này chắc chắn có vấn đề.

Kim Linh mất đi mục tiêu dẫn dắt lại càng thêm hung ác. Nó bắt đầu hấp thu đại lượng Kim Linh Khí xung quanh. Nhất thời đất đá bay mù trời cuồn cuộn dâng lên như vũ bão. Cả bầu trời như muốn lắc lư muốn đổ.

” Không hay rồi! Trận pháp nơi này có dấu hiệu bị phá.”

Thân ảnh lão đầu có chút sáng lên, lắc lư đứng dậy.

” Ầm” một tiếng, một đầu dị thú từ trên trời rơi xuống. Vòi máu từ thân thể khổng lồ của nó phun ra bốn phía. Ngay sau đó, một thân ảnh màu trắng cũng bay xuống. Quần áo hắn lúc này vẫn trắng như tuyết, không có dính tí bụi bặm nào.

“Sư phụ.”

Chúc Diêu nhìn thấy sư phụ, nhất thời liền thở phào nhẹ nhõm. Nàng nhịn không được liền chạy lên phía trước khen sư phụ một cái.

Ngọc Ngôn lạnh lùng nói,

” Rời khỏi đây ngay.”

Chúc Diêu chạy tới phía trước được nửa đường thì mới phát hiện ra hơi thở của sư phụ rất là bất ổn. Ngay cả thân hình của hắn cũng có chút lắc lư, sáng ngời lên.

“Sư phụ......”

Hắn bị thương.

Mà con yêu thú kia lại một lần nữa đứng dậy. Từ người nó tản mát ra uy áp còn lớn hơn trước nữa. Nó quay đầu về phía Ngọc Ngôn rồi gầm lên giống như bị chọc giận vậy. Hai con mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào người Chúc Diêu.

Nó định xông lên phía trước, đột nhiên một trận động đất ầm ầm rung lên. Vừa mới nhìn lại một cái thì đã biến thành một mảnh hoang vu. Hiện tại, khung cảnh lại thay đổi lại. Thế nhưng mọi người vẫn đang còn đứng bên trong di tích.

Cung điện đang sụp đổ dần dần sụp đổ. Một cỗ kim quang phóng lên cao. Nó phá vỡ nóc nhà xông thẳng lên bầu trời. Kim linh khí bốn phương tám hướng liền dung nhập về cột sáng màu vàng kia.

Con Dị thú kia suýt tí nữa là bị cuốn vào cột sáng. Nó đứng không vững, cho nên đành phải nhảy đi nhảy lại liên tục rồi rời xa phạm vi cột sáng.

” Kim Linh?”

Ngọc Ngôn ngẩng đầu nhìn cột sáng đột nhiên xuất hiện kia, khẽ nhíu chân mày lại.

Ngọc Ngôn liền lấy tay kết ấn. hắn cũng không có tấn công mà gọi ra một thanh phi kiếm. hắn cũng không có quay đầu lại mà nghiêm nghị nói

” Lúc này người ngự kiếm này rời đi nhanh. Kiếm này có thể che giấu cho người tới cửa bí cảnh.”

“Sư phụ?”

” Kim Linh Khí mất khống chế. Ta chỉ sợ bí cảnh này cũng sẽ bị nó tàn phá hết.”

Ngọc Ngôn nói,

” Nhớ kỹ, người phải đem hết toàn bộ sức lực bay ra ngoài, không được do dự.”

” Thế còn sư phụ thì sao?”

Rõ ràng hắn đã bị thương.

Ngọc Ngôn quay người lại, rồi lấy tay sờ sờ đầu của nàng, thế nhưng khuôn mặt hắn vẫn băng lạnh như cũ

” Đi nhanh! Ta cũng chỉ là một luồng thần thức.Cho dù có biến mất cũng không có việc gì.”

” Làm sao có thể không có chuyện gì được cơ chứ?”

Hắn làm như nàng là đứa trẻ 3 tuổi không bằng? Vốn thần thức là từ bản thể hắn mà ra, cũng là một phần của nguyên thần. Nguyên thần thiếu thốn, thì bản thể làm sao có chuyện không có việc gì được cơ chứ?

” Sư phụ không đi ra, ta cũng không đi ra.”

” Nghe lời.”

Sắc mặt Ngọc Ngôn càng thêm nặng nề

” Sư phụ ở Ngọc Lâm Phong chờ người.”

” Thúi lắm! Ta cũng không phải là một đứa con nít!”

Ngọc Ngôn định nói thêm, thì con dị thú kia đã thoát khỏi trói buộc của Kim Linh Khí. Nó liền nhanh chóng hướng về phía Ngọc Ngôn chạy tới.

Đệt! Càng ngày càng ghét tiểu động vật!

” Đi nhanh!”

Ngọc Ngôn vung tay lên, Chúc Diêu đã bị đưa ra ngoài xa mười mấy thước, rồi xoay người lại nghênh đón dị thú.

Linh Kiếm được Ngọc Ngôn gọi ra liền dừng ở trước mặt Chúc Diêu.

Chúc Diêu liền nắm thật chặt nó trong tay. Ngay từ lúc đầu nàng hoàn toàn không giúp được gì cho hắn. Nhưng nếu như bảo nàng một mình chạy trốn bỏ sư phụ mình lại. Nàng thật sự không làm được.

Nhất định sẽ có biện pháp khác.

Nàng nhìn xung quanh một chút, liền phát hiện thấy lão đầu đã bị nàng đánh thành ” Phật Thích Ca Mâu Ni” đang còn nâng đỡ Tiêu Dật dậy lén lút đi về cột đá ở bên phải.

” Liệt Dương lão!”

Chúc Diêu liền nhặt một cục đá lên rồi ném về phía lão đầu kia. ” Bốp” một phát, ngay giữa mục tiêu.

” Á!”

Lão đầu kêu thảm một tiếng,

” Tiểu oa nhi, ta đã đưa ” Mộc Linh” cho người rồi. Người còn muốn như thế nào nữa?”

” Người lén lút như vậy, định làm gì?”

Sắc mặt lão đầu liền biến đổi luân hồi, rồi lập tức khôi phục lại như cũ,

” Ha ha, tiểu oa nhi, người hiểu lầm ta rồi. Ta lo thằng tiểu tử này bị thương, nên ta giúp hắn đi ra ngoài thôi.”

Ngay từ đầu Chúc Diêu hoàn toàn không tin những lời lão đầu này nói. Nàng lạnh lùng trừng mắt lên nhìn hắn. Nàng nắm tay lại thành quyền nghe rắc rắc một cái, có nói hay là không?

Lão đầu nuốt nuốt nước miếng một cái, rồi thành thực nói,

” Ách… tiểu oa nhi à, tiểu oa nhi ơi. Người nhìn Kim Linh hung dữ kia mà xem. Nó chắc chắn sẽ không có dừng lại rồi. Nếu như lúc này không chạy khỏi bí cảnh, đợi tới khi bí cảnh tan vỡ. Nếu như tới lúc đó Kim Linh còn không chịu dừng lại thì rất có thể Tu Tiên giới cũng bị liên lụy lây. Ta thấy vị tu sĩ Hóa Thần kỳ kia tu vi cao thâm, nếu như hắn toàn lực đánh cuộc thì rất có thể sẽ ngăn cản….”

Chúc Diêu hung ác, tàn nhẫn nhìn lão đầu.

Lão đầu rụt cổ lại,

” Ách….Ý của ta là vừa khéo dưới cây cột này có một trận pháp truyền tống. Mặc dù lúc này nó vô dụng, nhưng khi bí cảnh bị tan vỡ, hoặc tới lúc Kim Linh bạo động đến cực đoan, thì trong khoảng khắc đó trận pháp Phương Thiên này sẽ bị lỏng ra. Khi đó cái trận pháp này sẽ tự động truyền tống chúng ta ra ngoài.”

Truyện convert hay : Thần Võ Đế Tôn
Chương Trước/66Chương Sau

Theo Dõi