Chương Trước/42Chương Sau

Đại Chiến 4Princes

Chương 39: Làm Vợ Tớ Nha!

Buổi sáng đẹp trời tại Star ischool

Tuấn Anh vô cảm bỏ vào lớp, Tiểu Anh đứng trước cửa lớp nhìn theo Tuấn Anh, bước vào cửa phải chạm mặt con bé Tuấn Anh phớt lờ đi chỗ khác ko nói ko rành. Con bé hụt hẫn, nó kêu Tuấn Anh:

-Này, làm rớt tiền kìa.

Tuấn Anh vẫn bình tĩnh bước đi vừa đi anh chàng vừa nói:

-Rớt thì cậu nhặt giúp mình đi, cho cậu đó!

Con bé to mắt ngạc nhiên trước thái độ của Tuấn Anh, cô nàng thất thần nhìn anh chàng bước vào lớp “Cái tên này, sao hôm nay ngang như cua vậy chứ”. Con bé bĩnh tĩnh “Kệ cậu chứ ai thèm quan tâm, ko quan tâm đến cậu ta nữa bỏ bỏ bỏ”

Giờ ra về……………

Tuấn Anh đi một một con bé cứ thập thò theo sau, đi đến đâu anh chàng quay đầu lại cũng thấy con bé đang theo mình. Trạng thái duy trì được 15 min, anh chàng hết kiên nhẫn đi thật nhanh. Đến con hẻm nhỏ, anh chàng nấp vào. Con bé đuổi theo quyết liệt đến đó thì ko thấy anh chàng đâu nữa, Tiểu Anh buồn bã quay đầu về.

-Hey, theo dõi đủ chưa?

Một giọng nói vang lên, con bé quay đầu lại thì anh chàng đang đứng tựa vào tường thư thả, con bé thắc mắc:

-Sao cậu ko đi xe về mà đi bộ, công tử thiếu gia cũng ngộ thật!

-Vậy thì đã sao! Cậu cũng đi bộ về còn gì, tiểu thư cô chủ cũng ngộ thật!.-Tuấn Anh trả treo với con bé.

-Ngộ thì sao, nói đi sao sáng giờ bị ma nhập hay sao mà tui cảm thấy cậu ghét tui vậy!

-Hứ, tự cậu cảm thấy thôi ai nói vậy bao giờ, mà nè theo dõi tui làm gì đó. Bộ thích tôi hả!-Tuấn Anh nháy mắt với con bé.

Mặt con bé đỏ bừng lên, nó to tiếng quát: -Nằm mơ đi, ai mà thích hạng người như cậu hả.(Con bé vỗ má Tuấn Anh)Được cái đẹp zai ngoài ra KO CÓ GÌ!

-Trong mắt cậu tôi là người như thế đó hả, xem thường tôi quá đó.-Tuấn Anh chòm môi xỉa xó con bé.

-Thì sao, tôi nói cho cậu biết nhé cho dù cậu có là Kim Huyn Joong hay Siwon tôi cóc thèm, yêu người như cậu hả về nhà nuôi heo còn hơn!

Tuấn Anh tức giận: -Cậu nói gì, dám so sánh tôi với heo, hứ cậu nhìn mình đi đứng với heo cũng ko xứng nữa (mà đứng với Tuấn Anh thì cực kì xứng luôn ^^), Kim Hyun Joong hay Siwon hả! Ráng tu 18 kiếp nữa đi, còn muốn lấy tôi hả 1000 kiếp nữa đi!

-Cậu tưởng mình có giá lắm hả, sao tới giờ còn ê sắc ế là sao. Tôi đoán mối tình đầu của cậu còn ko có huống chi có người theo-Con bé nhìn Tuấn Anh chăm chọc.

-Ai nói là ko có chứ, lúc 5 tuổi……………..-Đáng nói dang dở Tuấn Anh bỗng ngừng lại thất thần nhớ đến lúc hằn bé trao cho cô bé ấy sợi dây chuyền từ lúc ấy ko hiểu sao hằn bé đã tự hứa với bản thân mình rất nhiều khi gặp lại nó sẽ yêu thương bảo vệ con bé, nói chuyện với nó nhiều hơn,…….Nhưng rồi Tuấn Anh chỉ là kẻ ảo tưởng khi ngày qua ngày bóng hình ấy đã đi đâu, Tuấn Anh vẫn nhớ rất rõ khuôn mặt con bé nhất là chiếc miệng nhỏ xíu đỏ nhắn đáng yêu.

-Nè………..-Con bé lấy tay vẫy vẫy trước mặt Tuấn Anh, anh chàng giật mình-Cậu sao vậy! Sao gây người ra có chuyện gì sao!

-Ko có gì, trễ rồi tôi về.-Tuấn Anh bỏ mặt con bé đi về.

Tiểu Anh chặn anh chàng lại: -Có chuyện gì, nói cho tôi biết đi! Tôi giúp cậu cho!

-Sao cậu biết tôi có chuyện gì chứ! Mà có hay ko có liên quan gì đến cậu đâu!

-Ít ra người hầu phải quan tâm chủ nhân của mình, đúng ko?

-Chà chà, sao hôm nay ngoan dữ vậy! Tự nhận mình là người hầu của tôi rồi sao, thôi được kẻ nhỏ nhận lỗi thì người làm lớn này tha cho cậu.-Tuấn Anh đưa cặp cho Tiểu Anh-Cậu cầm lấy đi! Nhiệm vụ của cậu đó!

Con bé lặng lẽ nhận cặp ko nói lời nào, bám đuôi theo sau anh chàng qua các ngõ phố, giữa trời hè nắng gắt chói chang ánh nắng mặt trời đi được vài đoạn đường con bé mệt lả người, than thở:

-Tuấn Anh, cậu đi đâu mà đi vòng vòng hoài vậy biết mệt lắm ko? Ở đây có quán ăn nè, tụi mình vào ăn uống trước đi ha.-Tay con bé chỉ vào quán KFC mừng rỡ.

Tuấn Anh cau mày: -Ko được, chưa có lệnh của tớ cậu ko được tùy tiện quyết định nghe chưa!

Anh chàng quay đầu đi tiếp, con bé đi lại một chỗ nhăn mặt, Tuấn Anh đi một đoạn quay đầu lại thì thấy con bé vẫn còn đứng đó, anh chàng chạy tới:

-Sao cậu ko đi!

Con bé lắc đầu, Tuấn Anh đứng trước quay lưng vào mặt con bé khẽ khom người xuống, con bé khó hiểu:

-Là sao?

-1 là tớ cỗng cậu, 2 là cậu đứng đây tôi kêu taxi cho cậu về. Chọn đi!

Con bé mỉm cười tay vòng vào cổ Tuấn Anh, anh chàng im lặng cõng con bé trên tay giữa phố xá đông người, con bé vui vẻ cười hihihi.

-Sao cậu cười!.-Tuấn Anh thắc mắc.

-Tưởng cậu ghét mình rồi chứ, ai ngờ cậu lại quan tâm mình như thế. Tuấn Anh à! Ước gì thời gian đừng trôi mau há.

-Để làm gì?

-Tớ muốn cậu cõng tớ hoài luôn, cảm giác được cõng trên vai thật là vui! Khi nào đến chỗ mình cho cậu kẹo nha!

Tuấn Anh bật cười: -Tớ đâu phải là con nít đâu!

Con bé nhìn khuôn mặt Tuấn Anh, nó chỉ vào má anh chàng:

-Cậu cười đẹp thật đó, có má lúm đồng tiền nữa nè! Sao bình thường cậu ko cười, để mặt ngầu quá khó chịu ko?

-Nhưng mình cười ko nổi.

-Nhìn cậu mình lại nhớ tới một người, lúc 5 tuổi lúc mình ở bệnh viện có quen một người bạn, cậu ta giống y như cậu vậy ko nói ko cười gì hết chỉ suốt ngày nằm im trong phòng một mình cho dù trời sập cậu ta cậu ko nói lời nào luôn.

Tuấn Anh nghe thế, thần bé bồi hồi “Cậu nhớ tới mình sao, cậu ko quên mình” trong lòng vui mừng nhưng anh chàng vẫn có bình tĩnh:

-Rồi sao nữa!

-Mỗi ngày mình nhận được quà bánh mình cho cậu ấy hết, tại trong bệnh viện buồn quá mình chỉ muốn làm bạn với cậu ấy thôi. Nhưng cái tên đó đáng ghét quá à, như khúc gỗ vậy cho dù mình nói có khan cổ họng tên ấy cũng ko nói chuyện với mình, cậu nghĩ có đáng ghét ko?

Anh chàng cười trong lòng: -Mình nghĩ tại hằn bé đó, nó ko dám thôi! Chứ cậu cho bánh kẹo hằn bé đó cũng nhận và ăn rồi còn gì!

-Nhưng đáng ghét lắm, ko cám ơn người ta thì thôi lúc nào cũng nhìn mình bằng ánh mắt khó chịu! Đáng ghét!-Con bé nhớ lại chuyện mà lòng đầy trách móc.

-Vậy sao cậu còn cho người ta chi bây giờ trách làm gì, khờ quá.

-Nhưng mình ko muốn thấy cậu ấy buồn như vậy đâu. Nói nhỏ cho cậu biết nhé, trước khi mình rời khỏi bệnh viên cậu ta nói thích mình đó.

Tuấn Anh nghe thế liền đặt con bé lên băng ghế công viên quay sang phản ứng mạnh:

-Ai nói với cậu là hằn bé đó thích cậu chứ, cậu bỏ người ta đi ko nói ko rành bây giờ còn nói như vậy cậu thấy mắc cỡ ko?

Con bé ngạc nhiên: -Ủa! Chuyện mình sao cậu biết….?

Tuấn Anh ấp úp: -Ừ, thì mình chỉ đoán đại thôi!

-Đoán đại cũng trúng, cậu tài à nha!

-Thì mình bẩm sinh là thiên tài mà!

-Cậu nổ quá đi, vậy cậu bói đi khi nào cậu mất cho tôi mừng đây.

Tuấn Anh ngồi lên băng ghế nhìn Tiểu Anh cười vui vẻ, trêu con bé:

-Khi nào mình chết hả! Để xem khoảng 5 năm nữa lúc mình 22 tuổi mình sẽ xây dựng sự nghiệp để 25 tuổi sẽ mua xe và mua đất thật là rộng, 26 tuổi mình sẽ lấy một người vợ sẽ xây căn nhà có vườn hoa lan, sau đó 27 tuổi mình sẽ làm bố, sau 29 tuổi mình sẽ cho đứa bé có một đứa em. Lúc đó mình sẽ là một quý ông hoàn hảo hihihihi, mình sẽ cùng vợ nuôi dạy 2 đứa bé đến khi nó thành đạt là 22 năm kế tiếp, lúc đó mình sẽ nghỉ hưu đi du lịch khắp nơi cùng bà xã đợi khi nào có cháu bồng trên tay…….Ôi cuộc sống thật là hạnh phúc của mình, tóm lại chừng 80 năm nữa đi mình mới có thể die.

-Chà cậu tính quá nhỉ, mình nghĩ cái kế hoạch đó chỉ thực hiện được đến năm cậu 25 tuổi thôi à, còn chuyện lấy vợ hả(cười) ai mù lắm mới lấy cậu!

Tuấn Anh ko tức giận mà trái lại còn vui vẻ nhìn con bé mỉm cười:

-Hê……..vậy hả mình nói cho cậu biết nhé, tới chừng đó mình mà ko lấy được vợ cho dù có đảo lộn Trái Đất tôi phải tìm cậu đền vợ cho tôi đó.

-Hứ, mình đền cho cậu gì chứ! Mình có gì đâu mà đền.

Anh chàng cười nham hiểm véo mũi con bé:

-Thì lúc đó mình mà ko cưới được vợ, thì cho dù thế nào mình sẽ bắt cậu làm vợ của mình!

Con bé la to: -CÁI GÌ!

Truyện convert hay : Danh Môn Phu Nhân: Sủng Thê Thành Nghiện
Chương Trước/42Chương Sau

Theo Dõi