Chương Trước/111Chương Sau

Bị Phú Nhị Đại Theo Đuổi

Chương 80-2: Tự Vẫn 2

Tay chân Kỷ An Ninh như nhũn ra, chống đỡ nhảy mấy lần, mới chống được lan can đá, nhấc chân đứng lên.

Làn da cảm nhận được cái lạnh buốt của lan can đá, lạnh đến đau buốt. Kỷ An Ninh biết cảm giác rơi xuống đáng sợ ra sao. Kiếp trước cô đã trải nghiệm qua.

Bà ngoại, đợi cháu với.

Kỷ An Ninh nhắm mắt lại, hướng về phía ngoài ngã xuống.

Cánh tay cường tráng mạnh mẽ của người con trai, trong nháy mắt đã ôm lấy cô! Mạnh mẽ kéo cô xuống khỏi lan can đá!

“Kỷ An Ninh!” Văn Dụ đỏ ngầu cả mắt, “Em điên rồi!”

Văn Dụ kéo Kỷ An Ninh vào phòng khách ấm áp, cạch một tiếng đóng lại cửa thủy tinh sát đất, ngăn cách khí lạnh bên ngoài. anh quỳ trên mặt đất, đem Kỷ An Ninh ôm vào trong ngực.

Cả người Kỷ An Ninh lạnh cóng, tay chân cũng như khối băng. cô nằm trong ngực anh, đờ đẫn dựa vào anh, không có chút tức giận.

Văn Dụ cảm thấy rất sụp đổ.

Dù Kỷ An Ninh đánh anh, mắng anh đều được. Đừng như vậy, đừng như vậy!

anh sờ chân cô, như tảng băng. cô chỉ mặc mỗi cái áo ngủ mỏng manh, đứng trên ban công hứng gió lạnh.

Bây giờ đang là tháng hai!

Cả chân lẫn tay cô đều lạnh buốt, cả người cũng lạnh buốt.

Văn Dụ dùng lực, đứng dậy đem cô bế lên, xông về phía nhà vệ sinh trong phòng ngủ, ôm cô vào phòng tắm.

Mở chốt, nước nóng dội từ trên đỉnh đầu xuống.

Kỷ An Ninh không kêu lên tiếng nào, ngay cả tiếng kêu sợ hãi cũng không, cô chỉ giơ tay ôm lấy đầu, co người lại.

Văn Dụ cởi quần áo của mình ném xuống đất, đẩy Kỷ An Ninh đứng dưới nước nóng xối ướt sũng, sau đó kéo áo ngủ trên người cô.

Kỷ An Ninh ôm lấy thân thể mình, co lại đến góc tường. Tóc ẩm ướt từng sợi che đi khuôn mặt, từ trong khe hở lộ ra đôi mắt, ảm đạm vô thần, giống như mất đi khả năng phản ứng với thế giới bên ngoài.

Văn Dụ đem vòi hoa sen cầm trong tay, từng bước kéo cô từ trong góc ra, kéo vào trong ngực mình, nghiến răng nói: “Em muốn làm gì? Em điên rồi sao? Kỷ An Ninh! Em nói chuyện cho anh!”

anh dùng nước nóng tưới lên cô, từ đầu tới chân, đều đều tưới qua thân thể cô, tới tận khi người cô ấm lên, một câu cô cũng không nói.

Trong phòng tắm phủ kín hơi nước.

Treo vòi hoa sen lại, Văn Dụ đem Kỷ An Ninh cẩn thận ôm vào ngực.

“Kỷ An Ninh, nói chuyện, nói chuyện được không?” Văn Dụ khóc, “Kỷ An Ninh, xin lỗi, anh xin lỗi...”

Lông mi Kỷ An Ninh rung động, ngước mắt lên.

cô muốn nói gì đó, hé miệng, chỉ phát ra tiếng “A”, khàn giọng, khó nghe.

“Em nói cái gì? Em muốn nói cái gì?” Văn Dụ ôm lấy mặt cô hỏi.

“Em đánh anh đi! Cắn anh cũng được.” anh nắm lấy tay cô đành về phía mình, anh khóc nói, “Em đừng như vậy. Bà ngoại đi rồi, em vẫn còn anh mà!”

Kỷ An Ninh có rất nhiều lời muốn nói với anh, lại không thể nói ra.

cô rơi lệ, kiễng chân lên hôn người con trai đang ở bên bờ sụp đổ này.

Văn Dụ cũng rơi nước mắt, anh ôm Kỷ An Ninh thật chặt.

Chỉ trong hai ngày ngắn ngủi, vận mệnh đem hai người trẻ tuổi bọn họ lật qua lật lại mà đùa bỡn, để linh hồn bọn họ đau đớn mỏi mệt.

Bọn họ ôm lấy nhau, không giống hai sinh mạng truyền cho nhau ấm áp, mà giống với hai cái xác không hồn đang gặm cắn máu thịt đối phương.

Văn Dụ vốn sống một mình, nhưng lại có cái giường rất lớn.

Thời điểm đau đớn, Kỷ An Ninh cũng chỉ phát ra một tiếng “A” ngắn ngủi, sau đó không lên tiếng.

Văn Dụ cũng không chiếm được vui vẻ. Thân thể của anh cũng đau.

Nhưng bọn họ vẫn cố chấp chiếm hữu lấy nhau.

Di động Văn Dụ kêu rất nhiều lần, nhưng anh không nhận.

Điện thoại Kỷ An Ninh ngẫu nhiên vang lên, cô cũng không nhận.

Hai người không quan tâm, cách ly khỏi thế giới, trong gian phòng đen tối, không biết ngày đêm mà làm tình.

trên mặt đất ném đầy bao cao su đã dùng qua, trong phòng đầy mùi tanh nồng, ngay cả hệ thống thanh lọc không khí cũng không thể lọc hết mùi hương khác thường này.

Kỷ An Ninh bị khát tỉnh, cô mở mắt ra.

Cả người đang nằm trong ngực Văn Dụ. Hai người đều không mảnh vải che thân, lấy trạng thái nguyên thủy mà ôm nhau cùng một chỗ.

Kỷ An Ninh muốn ngồi dậy. Cánh tay Văn Dụ bỗng nhúc nhích, muốn ôm cô lại mềm mại bất lực.

Văn Dụ chống người ngồi dậy, trong mờ tối nhìn Kỷ An Ninh bò xuống giường, từ dưới đất nhặt lên một cái áo của anh mặc lên người, đi chân trần ra ngoài.

anh xoa xoa mặt, cảm thấy vô cùng mệt mỏi.

Kỷ An Ninh tìm được nước uống, cô còn nghe thấy tiếng điện thoại mình vang lên, cô liền đi qua xem.

trên mặt bàn phòng ăn chất đầy hộp thức ăn mấy ngày nay họ gọi, đã bốc mùi.

Điện thoại Kỷ An Ninh và Văn Dụ đều đang ở trên ghế sofa. Điện thoại gọi tới Văn Dụ nhiều, điện thoại đã hao hết pin nên tắt máy, điện thoại Kỷ An Ninh vẫn còn chút pin.

Có thấy thông báo trên điện thoại, là Mạnh Hân Vũ gọi. Ngay lúc cô đi qua, tiếng chuông im bặt mà dừng, điện thoại đã tắt.

Mãnh Hân Vũ từ bỏ.

Kỷ An Ninh khẽ cụp mắt.

Điện thoại bỗng vang lên chuông báo, Mạnh Hân Vũ gửi tin nhắn cho cô.

Kỷ An Ninh cầm điện thoại di động lên, ngồi xuống ghế sofa, mở màn hình lên.

[An Ninh, cậu đang ở đâu?]

[Cậu vẫn ổn chứ?]

[Vừa về trường thì nghe được chuyện của cậu, không thể tin nổi.]

[Cậu đang ở cùng với Văn Dụ à?]

[Tất cả mọi người đều đang lo lắng cho cậu, cậu trả lời điện thoại được không?]

Truyện convert hay : Siêu Võ Con Rể
Chương Trước/111Chương Sau

Theo Dõi