Chương Trước/68Chương Sau

Bạn Học Lưu Manh

Chương 66: Quách Cẩn Siêu ♥ Hứa Khê (1)

1. Người mẫu và nhiếp ảnh gia.

Bầu trời của thành phố được mệnh danh là thành phố ánh sáng vào buổi tối thật đẹp.

Đúng với mệnh danh của nó, trên trời ánh lên vài đốm sáng nhỏ từ những vì sao, xen lẫn vào đó là mấy ngọn đèn từ tòa nhà cao ốc rọi lên.

Một trong những tầng của tòa nhà cao ốc ấy, có một chàng trai đang đứng trước cửa sổ, phóng tầm mắt xuống phía dưới lòng đường nhộn nhịp.

Từ bên ngoài, có một người đàn ông trung niên đã lớn tuổi, ông bước vào với dáng vẻ cung kính.

- Cậu chủ!

Người con trai kia nhẹ nhàng xoay người lại, ánh mắt cậu phảng phất chút lạnh lùng, vô hồn nhìn ông.

- Sao vậy chú Chung?

- Cậu Quách đang ở đây.

Hứa Khê nghe đến đây, đôi mày nhướng lên một chút.

- Ý chú là...Quách Cẩn Siêu?

Người đàn ông kia khẽ gật đầu một cái.

- Tại Paris? - Hứa Khê tiếp tục hỏi.

- Phải. Nếu không nhầm thì cậu ấy đang là một nhà nhiếp ảnh nổi tiếng. Trước đây có người giúp đỡ cho qua đây học rồi làm việc luôn.

Cẩn Siêu đang ở bên đây sao? Cậu ta ở cùng một thành phố với mình sao?

Hứa Khê miên man chìm trong suy nghĩ, lát sau mới nhìn chú Chung mỉm cười.

- Tôi biết rồi, cảm ơn chú! Mà chú biết Cẩn Siêu hiện làm ở đâu không?

- Thưa biết. Cậu ấy có một công ty riêng, chuyên chụp ảnh cho những người mẫu nổi tiếng.

Hứa Khê giương mắt nhìn ông, đuôi mắt khẽ cong lên, ly rượu vang kề ngay môi.

- Vậy chú nghĩ tôi có được vinh hạnh được Cẩn Siêu chụp ảnh cho không?

-...Ừm ý cậu là.... - Nghe cậu nói, chú Chung nhất thời nhíu mày.

Hứa Khê cười lên một tiếng, phẩy phẩy tay.

- Thôi được rồi, chú về nghỉ ngơi đi.

Lời vừa dứt, người đàn ông kia đã lặng lẽ xoay người đóng cửa rời đi.

Hứa Khê nằm trên giường, có lẽ hơi men khiến đầu óc cậu hơi quay cuồng một chút.

Cậu nhắm hờ mắt, trong đầu lại hiện ra gương mặt của con người năm đó. Bao nhiêu kỷ niệm đều lần lượt ùa về chiếm lấy hết tâm trí của Hứa Khê.

Bên tai còn vang lên khe khẽ giọng nói của con người đó, dù chẳng phải những lời ngọt ngào gì cho cam.

Ha, Hứa Khê giật mình mở mắt, cậu bật cười trong màn đêm. Nỗi nhớ mỗi tối đều như một cơn say hành hạ cậu không thể ngủ yên.

Năm đó chỉ vì cậu bị người ba ruột đã bỏ rơi mình từ nhỏ bắt ép chuyển trường, buộc cậu phải qua chung sống với gia đình mới của ông ấy.

Dù rằng cậu đã nhất quyết từ chối đến phản kháng mãnh liệt thì vẫn không thắng nổi.

Xa Cẩn Siêu là việc làm dũng cảm nhất mà cậu từng làm. Có thể người ngoài nhìn vào sẽ bảo rằng chỉ có hai năm bên nhau thôi, có cái gì mà yêu đến lụy tình như vậy?

Phải, chỉ có hai năm thôi.

Nhưng cậu cùng người đó đã trải qua biết bao kỷ niệm, nói quên là sẽ quên được ngay ư?

Bây giờ Hứa Khê đã trở thành một người mẫu nổi tiếng, cậu thu hút ánh nhìn người khác không phải vì thân hình cuồn cuộn cơ bắp, mà trái lại là một cơ thể mảnh khảnh đầy quyến rũ.

Cậu đã trải qua rất nhiều điều thị phi, không ít scandal, có người còn bảo nhìn cậu thật giống trai bao.

Lúc ấy Hứa Khê chỉ bật cười trong lòng, bề ngoài lại lạnh đến thấu tim gan.

Chờ đợi đến ngày hôm nay, cậu cốt cũng chỉ mong đợi đến ngày mà cậu có thể quay trở về quê hương tìm gặp Cẩn Siêu.

Nhưng trái đất thật nhỏ, bây giờ cậu không còn tốn quá nhiều công sức để đi tìm người đó nữa rồi.

Suy nghĩ một lúc, cơn buồn ngủ cuối cùng cũng đến. Hứa Khê nhẹ nhàng nhắm mắt lại, hơi thở đều đặn.

Một buổi tối bình yên lại gần trôi qua. Ngày mai lại là một ngày mới!

Sáng hôm sau, Hứa Khê bận một y phục hợp thời trang. Cậu leo lên chiếc Lamborghini màu trắng, kính râm hàng hiệu che nửa khuôn mặt.

Bàn tay thon gọn, trắng trẽo đặt trên vô lặng, vẻ mặt tự tin, khoé môi khẽ nhếch lên, chân nhấn ga, tiếng phanh xe ken két vang lên.

Con xe màu trắng nhanh chóng biến mất, chỉ còn sót lại làn khói xám đục.

Hứa Khê lái xe phi như bay trong gió, rất nhanh đã đến công ty thời trang Ames. Cậu dừng xe, mở cửa bước xuống.

Một vài người đi đường dường như nhận ra cậu, họ khẽ liếc nhìn rồi mỉm cười sâu xa.

Cậu ngược lại không quan tâm lắm, vẻ mặt băng lãnh trưng ra, hai tay cắm vào túi quần thong thả đi vào công ty.

- Oh Sam, lại đây! - Một người đàn ông đứng tuổi nhưng quần áo trên người ông thì hình như không hợp lắm.

Hứa Khê kéo trễ kính xuống sống mũi, ánh mắt nhìn thẳng vào tên kia, khoé môi nhếch lên cười lại.

- Chào Kyle, đến sớm ghê nhỉ?

Kyle nhìn Hứa Khê, hắn lại cười rộ lên.

- Vào phòng tôi nói chuyện nào!!

Nói xong cả hai cùng sóng vai nhau vào phòng của Kyle. Hắn bước về phía trước, ngồi phịch xuống cái ghế xoay xoay một vòng rồi dừng lại, đặt cánh tay lên bàn, mấy ngón tay gõ nhịp nhịp.

- Hôm nay sao lại rảnh rỗi đến đây thăm tôi? Cậu đang nghỉ phép mà. - Kyle nghiêng đầu nhìn Hứa Khê.

Hứa Khê bước đến cái ghế sopha, cậu ngồi xuống, gỡ cái kính râm rồi đặt lên bàn.

- Tôi tự dưng lại cao hứng muốn chụp một bộ ảnh. Hôm bữa có nghe đến một nhà nhiếp ảnh nổi tiếng, là người Trung Quốc, anh có nghe đến không?

Kyle nghe đến đây, đầu óc bắt đầu lục lọi lại trí nhớ.

- À, người đó hình như là Jeans, chụp hình rất nghệ nhá!! Có nhiều người mẫu đã nổi tiếng nhờ hắn ta cả đấy. - Kyle vỗ tay xuống bàn một cái đầy hứng khởi.

- Vậy à? Thế tôi cũng muốn gặp thử người đó. Anh có biết tên tiếng trung của người đó không? - Hứa Khê nhìn Kyle nhẹ mỉm cười.

Kyle là người Pháp, hắn nói tiếng trung với Hứa Khê đã là một việc quá sức rồi. Bây giờ còn bắt hắn nhớ cái tên của nhà nhiếp ảnh kia nữa, thật là giết người.

Kyle trầm mặc một lát, sau đó nặn ra từng chữ. - Quát...Cản....Siu...?

Hứa Khê nghe hắn đọc tên mà bật cười khanh khách, đúng là tên của Cẩn Siêu có hơi khó đọc nhưng mà nghe đến đây thì cậu đã biết mình không nhầm người.

- Tên thật ngộ nghĩnh nha. Được, tôi rất muốn gặp người này.

Kyle nhíu mày. - Cậu rất có hứng với hắn à? Cậu không biết hắn thích thể loại gì sao?

- Thể loại? Hắn thích gì?

- Nghe bảo hắn chỉ thích con trai. Còn có tin đồn hắn vẫn lưu luyến tên nào đó đến giờ vẫn chưa quên. Wow!! - Kyle nhún nhún vai cảm thán.

Hứa Khê đột nhiên lại cảm thấy xúc động trong lòng, có lẽ là cậu đang ảo tưởng về một chuyện gì đó nhưng...biết đâu được chuyện cậu nghĩ là sự thật?

- Okay, vậy sáng mai chúng ta sẽ đến chỗ người đó nhé. Tôi sẽ cố gắng hẹn được một buổi cho cậu. Haiz, tôi cưng cậu như vậy là quá nhiều rồi! - Kyle nhìn Hứa Khê, khoé môi hắn nhếch lên.

Hứa Khê đứng dậy, cậu đeo kính râm lên mặt, gật đầu chào Kyle.

- Cảm ơn anh, tôi sẽ mãi nhớ ơn của anh mà. Tạm biệt!

...

Tại công ty riêng của Cẩn Siêu, hắn đang ngồi một mình trong phòng, miệng ngậm lấy một điếu thuốc còn tàn đỏ, làn khói trắng đục bay lượn thành một đường cong đẹp mắt.

Cửa mở, một người con trai thong thả bước vào, hai tay cắm vào túi quần đi đến chỗ Cẩn Siêu.

- Ngồi trầm ngâm gì đấy? - Anh đứng dựa người vào chiếc bàn, hướng mắt đến Cẩn Siêu.

Cẩn Siêu vốn đang cúi mặt chỉnh chỉnh cái máy chụp ảnh, điếu thuốc trên môi khẽ lay động. Hắn chầm chậm ngẩng đầu, vẻ mặt lãng tử, mái tóc không dài lắm, phần mái phía trước lưa thưa một ít.

- Chỉnh máy thôi. - Hắn đáp gọn lỏn.

Người kia nhìn hắn rồi không nói nữa. Anh bắt đầu nhìn khắp căn phòng một lượt. Đây là căn phòng bí mật mà chỉ riêng Cẩn Siêu hắn được vào, ngoài ra thì còn có anh nữa.

Hắn là không muốn ai nhìn thấy những thứ được dán trong đây. Tất cả chỉ toàn là hình của một người nào đó.

Hình như là từ thời học sinh rồi.

Anh nhíu mày đi đến chỗ hình được dán dày đặc, mắt ngó sát vào chăm chú quan sát. Sau đó khẽ hé miệng kinh ngạc.

- Này chẳng phải là...Sam? - Anh kinh hãi xoay người lại nhìn Cẩn Siêu, chờ đợi một câu trả lời thoả đáng.

Cẩn Siêu không hiểu lắm tên kia lảm nhảm cái gì, hắn ngẩng mặt nhìn về hướng đó. - Hử? Cậu bị động kinh?

Anh bị hắn chọc liền nóng mặt, hừ mạnh một tiếng rồi chỉ chỉ vào tấm ảnh trên tường.

- Đây chẳng phải là người mẫu Sam đang hot hiện nay sao? Làm sao cậu có tấm ảnh thời học sinh của cậu ta thế này?

Cẩn Siêu nhìn theo ngón tay anh chỉ, là tấm ảnh của Hứa Khê. Hắn khẽ nhíu mày, cầm điếu thuốc trên tay rồi khẽ nhả ra một làn khói.

- Cậu bảo Sam? Người mẫu Sam đang nổi đình đám trong giới thời trang đó sao? Cậu bảo...người đó giống tên Sam à?

- Chứ còn gì nữa! Dù bây giờ Sam rất đẹp, nhưng nhìn tấm ảnh này cũng đã thấy cậu ta có nét sẵn rồi.

- Hôm qua quản lý của cậu ta vừa gọi hẹn tôi chụp ảnh cho cậu ta đấy. - Cẩn Siêu đứng dậy gắn máy ảnh vào chân máy ảnh rồi ngẩng mặt nhìn anh một cái.

Anh nhíu mày. - Hửm, quản lý của Sam hẹn cậu á? Chuyện này....

Lời nói của anh chưa dứt thì bên ngoài đã có tiếng nói vang lên, còn kèm theo vài tiếng cười đầy rợn người.

Kyle từ bên ngoài gõ cửa phòng Cẩn Siêu, hắn đứng chờ bên ngoài cùng với Hứa Khê. Cậu đột nhiên có hơi căng thẳng một chút.

Cẩn Siêu nghe tiếng gõ cửa cùng với giọng nói lúc nãy thì đã biết Kyle đến. Hắn hất mặt ra hiệu cho anh rời khỏi phòng.

Anh có hơi khó hiểu nhưng bước chân vẫn tiêu sái rời khỏi đó. Trước mặt anh liền xuất hiện Kyle cùng Hứa Khê.

- Ồ, Jeans đang đợi hai người đấy. - Nói rồi anh mỉm cười đi khỏi.

Kyle cùng Hứa Khê bước vào bên trong, chỉ vài giây, cả hai người đều bị đứng hình một chỗ. Xung quanh căn phòng chỉ toàn ảnh là ảnh, có rất nhiều, dán khắp lên tường.

Song căn phòng vẫn không bề bộn mà ngược lại nhìn rất nghệ thuật.

Kyle nhìn đến Cẩn Siêu, khẽ hắng giọng. - Hey Jeans!

Cẩn Siêu ngẩng đầu, hắn chầm chậm cầm điếu thuốc dí vào gạt tàn rồi xoay người lại.

- Ừm chào!

Hứa Khê bây giờ vẫn còn chết lặng một chỗ, ánh mắt cậu tràn ngập những hình ảnh của bản thân vào lúc đi học, sau đó là gương mặt của Cẩn Siêu.

Đã khá lâu rồi hai người không gặp nhau, bao nhiêu năm nhỉ? Hình nhu đã gần tám năm rồi. Đã tám năm rồi, vậy mà trông hắn chỉ khác một chút thôi.

Cẩn Siêu nhìn Kyle rồi nhìn sang Hứa Khê, ánh mắt hắn dừng lại trên người cậu, có lẽ vì quá bất ngờ mà khoé môi giựt giựt vài cái.

- Đây là Sam chắc cậu biết rồi. Hãy chụp cho cậu ấy một bộ đầy nghệ thuật nhé. - Kyle nói rồi kéo tay Hứa Khê nhích lên một chút.

Cẩn Siêu lướt qua người Hứa Khê rồi gật đầu. - Được rồi, bây giờ anh ra ngoài chờ được chứ. Tôi thường muốn mỗi người mẫu trong đây thôi.

-.... - Kyle nhíu mày định nói gì đó thì Hứa Khê đã nhanh chụp lấy tay anh chặn lại.

- Được rồi, hai người làm việc vui vẻ. Tôi đi trước. - Dứt lời Kyle rời khỏi phòng.

Cánh cửa đóng sập lại một tiếng. Căn phòng chìm vào im lặng, hai người đều không ai mở miệng phá vỡ bầu không khí.

Cẩn Siêu xoay người lại đến chỗ máy ảnh, hắn cúi mặt rồi điều chỉnh mấy cái nút trên đó. Hứa Khê lúc này nhẹ thở ra, cậu tiến về phía trước.

Hai cơ thể vừa lướt qua nhau, Hứa Khê cảm thấy tay mình bị nắm chặt lại níu về phía sau. Cậu xoay người lại thì đã sớm bị Cẩn Siêu giữ chặt hông, mắt hắn hơi đỏ tuy vẻ mặt vẫn bình thản như chẳng có gì.

- A... - Hứa Khê khẽ chau mày, đôi môi cậu bị tên kia chiếm lấy một cách hung hăng.

Lát sau hắn liền buông ra, đưa tay quệt nhẹ qua môi cậu, khoé môi hắn nhếch lên cười nhạt.

- Đứng vào vị trí đi. Cậu hôm nay chụp theo yêu cầu của tôi. - Dứt lời hắn tiếp tục chỉnh chỉnh máy ảnh.

Hứa Khê không hiểu gì, đầu óc mơ hồ đến trống rỗng, sau đó thì nghe lời Cẩn Siêu bước lên phía trước, mảng tường phía sau chỉ là một màu đen huyền nhuyễn.

- Anh muốn kiểu thế nào? - Hứa Khê thấy Cẩn Siêu gác tay lên thành máy, mắt dán chặt vào người cậu.

Cẩn Siêu vẻ mặt hờ hững, đôi môi khép hờ, ngón tay duỗi ra hướng về chiếc áo của Hứa Khê rồi chỉ lên trời.

Hứa Khê nhíu mày, hình như anh ta bảo mình cởi áo? Cậu mơ mơ màng màng làm theo, hai tay cởi phăng chiếc áo ra để lộ một nửa cơ thể trắng nõn của mình.

Ánh mắt vẫn như mãnh thú bị bỏ đói, Cẩn Siêu khẽ nhếch môi lên, ngón tay tiếp tục duỗi ra chỉ đến chiếc quần rồi cụp xuống dưới.

Cái gì? Cởi luôn cả...cả quần? Hứa Khê mở to mắt nhìn hắn như muốn hỏi cái quái gì thế?

- Anh...rốt cuộc muốn chụp kiểu gì? - Hứa Khê nhịn không được đành hỏi.

Cẩn Siêu híp mắt lại, nhún vai. - Khoả thân!

-.... - Được, tôi thua anh rồi. Hứa Khê uất ức nghĩ thầm trong bụng rồi cánh tay bắt đầu chạm đến lưng quần. Đột nhiên đứng trước con người đã quá lâu không gặp, động tác của cậu có phần căng thẳng.

Cẩn Siêu đứng ở máy chụp chờ đợi, khá lâu rồi mà Hứa Khê vẫn không cởi được chiếc quần xuống.

Hắn nhất thời rời khỏi vị trí của mình đi đến chỗ cậu, hai tay mạnh mẽ kéo chiếc quần jean xuống đến đầu gối.

Bên trong là một chiếc underwear màu đen của một hãng hiệu nổi tiếng. Hứa Khê kinh ngạc há hốc miệng, cánh tay không thể cử động được.

- Anh...anh...muốn gì....?

Cẩn Siêu đứng thẳng dậy, hắn bây giờ vẫn cao hơn cậu một cái đầu. Hắn cúi xuống, nâng cằm Hứa Khê lên, ánh mắt nhìn xuyên thấu tâm can cậu.

- Tôi muốn em! - Nói rồi hắn mỉm cười hôn xuống.

Hai làn môi ấm áp khẽ chạm vào nhau. Sau đó Cẩn Siêu nhanh chóng vươn lưỡi lủi vào bên trong càn quấy một trận ra trò.

Hứa Khê cũng rất phối hợp, hai tay cậu vòng qua cổ hắn trụ lại khiến cho nụ hôn càng sâu hơn. Cả hai hôn nhau đến mãnh liệt, cơ thể bắt đầu nóng rực như lửa thiêu.

Nụ hôn kia cuối cùng cũng chấm dứt, Cẩn Siêu đưa tay vuốt ve gương mặt mềm mịn không tì vết của Hứa Khê, ánh mắt đói khát hiện lên.

- Em có biết tôi đã đợi em bao lâu rồi không? - Hắn dùng đôi mắt vô hồn của mình nhìn thẳng vào cậu như đang truy tố tội lỗi.

Bao nhiêu năm qua, Cẩn Siêu vẫn một lòng ôm lấy hình bóng của Hứa Khê. Nói nghe có vẻ trêu ngươi nhưng sự thật là thế. Hắn kể từ khi cậu rời khỏi Cao San thì đã không còn nảy sinh tình cảm với bất cứ ai.

Con người băng lãnh đó ngày càng lạnh lùng hơn, ai muốn tiến vào thế giới của hắn đều bị đạp ra một cách đáng thương.

Hứa Khê lúc này đã trở lại tính cách bình thường, cậu chạm lên mặt hắn, phác hoạ sườn mặt của hắn.

- Có lẽ là tám năm?

- Em có thể bình thản như vậy? Xem ra...tôi đã chờ đợi em vô ích rồi. - Cẩn Siêu khẽ nhíu mày rồi cười nhạt một cái.

Cánh tay kia dần buông lõng cơ thể Hứa Khê, đột nhiên cánh tay Cẩn Siêu bị một lực khác nắm lấy.

Cậu kéo tay hắn rồi đẩy mạnh hắn vào tường, hai tay ôm lấy cổ hắn, gương mặt của cả hai nháy mắt đã gần lại.

- Bình thản ư? Chính cái giới giải trí này đã khiến cho tính cách lẫn biểu cảm của em thành như vậy đấy. Anh không biết em nhớ anh sắp điên lên rồi ư?

Ngữ khí vẫn chậm rãi nhưng viền mắt ai kia lại đỏ hoe.

Cẩn Siêu nghe cậu nói liền nghiêng đầu dò xét, sau đó thì nâng cằm cậu hôn xuống.

- Tôi cũng rất nhớ em, Tiểu Khê!

Cẩn Siêu dời lực chú ý của Hứa Khê xuống đến đôi môi của cả hai, sau đó nhanh chóng lật ngược tình thế, hắn đẩy cậu nằm lên chiếc ghế sopha to lớn ở bên phải.

Sau đó áp người mình lên phía trên, cúi thấp xuống thì thầm. - Ở đây không có cách âm, em nhớ đừng kêu quá lớn.

Dứt lời bàn tay kia nhàn rỗi đã lâu, bây giờ bắt đầu bận rộn. Hắn chạm lên khuôn ngực mềm mịn trắng trẻo kia, dịu dàng vuốt ve hạt đậu nhỏ. Một bên kéo gương mặt Hứa Khê lại hôn sâu.

- Ưm...- Hứa Khê nhớ đến lời hắn dặn, cậu cố gắng kìm nén âm thanh của mình đến cực hạn.

Cẩn Siêu vì đã nhịn quá lâu, hắn đẩy nhanh quá trình, tay luồn xuống dưới, chạm đến nơi bí hiểm đó, dịu dàng thoả mãn dục vọng của Hứa Khê.

Vì khoái cảm nhanh chóng ập đến, Hứa Khê hơi ngửa cổ lấy lại nhịp thở đã bị rối loạn của mình, cậu một tay đặt lên vai Cẩn Siêu, một tay lại che ngang miệng mình.

- Chậm...chậm... - Thanh âm được đè nén hết mức, cứ như cậu đang thì thầm với chính mình.

Cẩn Siêu dù nghe thấy nhưng động tác lại không kiểm soát được, trong tay đã sớm chứa chất lỏng màu trắng đục mà Hứa Khê vừa giải phóng. Sau đó lần đến nơi cửa thành bí hiểm đang co rút không ngừng.

Chạm vào tiểu huyệt, chất lỏng nóng rực khiến cho cả cơ thể của Hứa Khê biến thành một sắc đỏ.

Cậu đưa bàn tay chặn ngang miệng, ít nhất vẫn đè nén được âm thanh sắp phát ra. Cẩn Siêu sớm cương cứng, hắn lại gần chỗ tiểu huyệt, chầm chậm tiến vào bên trong sau khi đã khuếch trương vừa đủ.

- Ay...ha.....- Hứa Khê cắn chặt tay mình, chỗ ấy đã lâu không chạm đến, bây giờ có phần khó khăn.

Trên gương mặt kia là thập phần thống khổ, Hứa Khê mồ hôi ướt đẫm. Cẩn Siêu vừa động thân vừa cúi xuống dịu dàng hôn lấy vỗ về.

- Sẽ bớt đau ngay thôi... - Lời nói mụ mị đó len lỏi vào trí óc của Hứa Khê, cậu thả lõng cơ thể một chút cho Cẩn Siêu thuận lời tiến vào.

Sau vài lần như vậy, cả hai bây giờ đã phối hợp dễ dàng hơn. Cẩn Siêu cũng đã đến lúc cần giải phóng, hắn ưỡn ngực, hơi thở ngày càng gấp gáp, lát sau liền phát tiết vào trong cơ thể Hứa Khê.

Cái thứ nóng rực ấy như đang thiêu đốt cả người cậu. Hứa Khê nhíu mày, lúc này sức lực có phần cạn kiệt.

Cậu nằm ngửa cổ hít thở, hai chân dường như cũng hết sức lực mà trượt khỏi hông của hắn, duỗi thẳng trên ghế.

Cẩn Siêu dừng lại, hắn nằm trên nhìn xuống dưới, gương mặt xinh đẹp của Hứa Khê đang có phần khó chịu, hình như rất mệt. Hắn cười nhạt, bàn tay lại vuốt ve theo gò má của cậu đi xuống.

- Năm đó em rời bỏ tôi, tôi đã rất khốn khổ. Em phải chịu trách nhiệm tất cả. - Cẩn Siêu kéo gương mặt cậu qua để cả hai cùng nhìn nhau.

Hứa Khê sau khi lấy lại sức lực, cậu giương mắt nhìn hắn, mỉm cười.

- Được, từ bây giờ em sẽ chịu trách nhiệm với anh!

- Đi mà không nói một lời, đó chính là lỗi lớn nhất của em.

- Đó là lúc trước. Còn nếu sau này em vẫn rời khỏi anh thì đó chính là lỗi của anh.

Cẩn Siêu cảm thấy có gì đó không hợp, nhướng nhướng mày. - Tại sao?

- Vì anh chẳng biết giữ em lại!! - Hứa Khê nói rồi cười cười.

Nụ cười ngày ấy phút chốc đã trở lại, không khí ấm áp ngày đó đang bao quanh lấy căn phòng. Một căn phòng có hai con người đang quấn quýt bên nhau sau bao nhiêu năm xa cách.

Cuối cùng, hai người họ đã được gặp lại nhau ngay chính trên thành phố Paris lãng mạn.

Truyện convert hay : Bất Phàm Binh Vương
Chương Trước/68Chương Sau

Theo Dõi