Chương Trước/68Chương Sau

Bạn Học Lưu Manh

Chương 5

Buổi chiều hôm đó, Dĩnh Thiên lên lớp mà không có Lữ Nhi đi cùng. Sau khi cậu trở về phòng được nửa tiếng đồng hồ thì bên ngoài cửa có tiếng gõ cộc cộc.

Dĩnh Thiên uể oải nằm trên giường, đôi mắt đang híp lại vì mệt, nghe thấy tiếng gõ cửa, cậu vội nhảy xuống giường chạy ra mở. Trước mắt cậu là Lữ Nhi đang vịn tay vào tường để trụ vững, gương mặt cậu ấy xanh mét, trán đầy mồ hôi.

Quách Cẩn Siêu khốn khiếp! Mi làm cậu ấy ra như vậy mà không thể đưa về tận phòng được sao? Mi đang ở xó nào rồi hở? Đồ....khốn mà. Dĩnh Thiên một bên thầm nổi giận, một bên vươn tay đỡ lấy Lữ Nhi đưa vào phòng.

Lữ Nhi sau khi nằm xuống giường đã co quắp người lại ngủ thiếp đi. Cậu với lấy cái gối bên cạnh mà ôm chặt trong lòng, đôi mày không ngừng chau lại cứ như đang gặp ác mộng. Dĩnh Thiên ngồi xuống cạnh cậu bạn, tự trách bản thân đã không biết làm gì lúc đó.

" Tiểu Nhi, cậu ổn chứ? " Dĩnh Thiên cúi thấp đầu, thì thầm.

Trông cậu ấy hình như đã rất mất sức, cũng đúng thôi, cái thể loại chuyện đó mà Cẩn Siêu cũng có thể làm được với con trai thì không còn gì để nói nữa rồi. Dĩnh Thiên bấu tay vào drap giường, vẻ mặt căm phẫn.

Lữ Nhi nói lí nhí trong cổ họng, sức lực cạn kiệt hết rồi, " Tớ cần ngủ...Cậu xin phép...giùm tớ nhé..."

Dĩnh Thiên lúc này cúi thấp đầu hơn một chút để có thể nghe rõ lời Lữ Nhi nói, sau đó thì gật gật đầu, " Cậu cứ yên tâm ngủ đi. Tớ sẽ xin phép cho cậu."

Nói rồi Dĩnh Thiên chạy vào phòng tắm lấy ra một cái khăn mặt, sau đó thì xoay người đến tủ đồ lấy ra một bộ đồ sạch sẽ.

" Tiểu Nhi, cậu ngồi dậy một chút được không?" Dĩnh Thiên chạy lại chỗ bạn mình, đưa tay đỡ lưng cậu ta lên.

Bàn tay vừa chạm đến thắt lưng, Lữ Nhi đã hét lên một tiếng, gương mặt chốc chốc lại trắng bệch, "...Đau..chỗ đó..đau lắm..."

Dĩnh Thiên bị tiếng hét dọa cho giật cả mình, bàn tay cũng rụt lại, cậu chỉ nhẹ đỡ lấy vai Lữ Nhi, sau đó đưa khăn mặt rồi quần áo cho cậu ta thay.

Chỉ thay đồ thôi mà Lữ Nhi đã tốn hơn hai mươi phút sao? Chẳng lẽ loại việc đó nó khủng khiếp như thế ư? Nó..nó khiến người ta đau thắt lưng sao? Bao nhiêu câu hỏi tò mò đều lần lượt xuất hiện trong đầu Dĩnh Thiên, cậu ngồi trên ghế nhìn Lữ Nhi khó khăn thay áo rồi đến quần, vô cùng khó hiểu.

" Cậu cần uống thuốc không? " Cậu hỏi.

Lữ Nhi nhìn cậu cười khổ, " Đây không phải bệnh, không cần uống thuốc đâu."

" Chứ là gì? " Dĩnh Thiên vò vò tóc, ngây ngô hỏi.

".......Là hiện tượng tự nhiên của con người, khi chúng ta vận động quá sức thì sẽ làm đau cơ..." Lữ Nhi đè nén đi cái đau ở phía sau mà tường tận giải thích.

Dĩnh Thiên nhìn cậu bạn đáng thương của mình, trong lòng có chút xót xa. Hắn ta rõ ràng là dùng cậu để vận động quá sức rồi, Tiểu Nhi nhỉ?

" Cậu nằm nghỉ đi, tớ phải lên tiết đây. Ngủ ngon nhé. " Dĩnh Thiên đi đến đỡ Lữ Nhi nằm xuống giường, sau đó thì khe khẽ đóng cửa lại.

Buổi chiều hôm đó, Phạm Uyển Như vào lớp điểm danh. Giọng nói lanh lảnh vang lên từng cái tên một. Sau đó thì phía dưới có tiếng nói của học sinh, " Báo cáo, Lữ Nhi bạn ấy bị ốm nên xin phép được nghỉ ạ. "

Dĩnh Thiên đứng dậy lễ phép báo cáo cho cô giáo nghe. Uyển Như nhìn cậu, lát sau thì gật đầu, " Cô biết rồi, cảm ơn em, Dĩnh Thiên."

Khúc Vệ Manh ngồi ở bàn năm, cái mặt vẫn ngông nghênh, cứ tưởng hắn ta sẽ chẳng thèm đến lớp học luôn chứ, ai ngờ vẫn vác xác đến đều đặn.

Hắn ngồi đó, ánh mắt lâu lâu lại vô tình lướt qua chỗ Dĩnh Thiên, hắn nhìn cậu rất lâu sau đó mới đổi hướng nhìn. Không hiểu sao, trong mắt Vệ Manh, Dĩnh Thiên trông hệt một tên ngốc dễ bị dụ dỗ cả ăn hiếp. Cũng vì lý do này đã khiến hắn có hứng thú với cậu.

Dĩnh Thiên ngồi một mình một bàn, trong lòng có chút trống vắng. Cậu liếc nhìn qua chỗ bên cạnh, nhớ đến Lữ Nhi lúc trong phòng cùng với Cẩn Siêu, viền mắt cậu đỏ dần. Cái gì thế này, sao mình lại khóc nhỉ? Nhưng thật sự mình không hiểu nổi, lý do cả hai quen biết nhau rồi lại làm chuyện đó...Thật sự không thể hiểu nổi.

Hai người con trai...làm sao có thể?!

Phạm Uyển Như trên bục giảng bắt đầu cầm phấn lên viết tựa đề bài học, tiếng ghi bảng kêu ken két nghe khá chói tai. Dĩnh Thiên cuối cùng cũng quay trở lại thực tại, cậu mở vở, cầm bút ghi chép hăng say.

Khúc Vệ Manh tuy cũng cầm bút nhưng thay vì ghi chép thì hắn xoay bút trong tay, nghịch cho đến chán ngấy thì gục mặt xuống bàn ngủ. Đến cuốn vở hắn cũng không buồn mở ra. Dĩnh Thiên sau khi chép được nửa bảng thì vô tình quay mặt xuống bàn số năm, cậu thấy Vệ Manh đang nằm ngủ ngon lành.

Haiz, nếu Lữ Nhi có tên ác quỷ Cẩn Siêu đeo bám thì Dĩnh Thiên cậu cũng đang có một tên hung thần theo sau đó thôi? Dù không phải cố ý, nhưng cả hai đều toàn là vô duyên vô cớ gặp nhau.

Nhưng dù cho Khúc Vệ Manh có ăn hiếp mình đi nữa, tại sao trong thâm tâm, mình vẫn chưa đến nỗi căm ghét cậu ta như với tên Cẩn Siêu nhỉ? Kỳ lạ thật!!

Tiết học nhanh chóng trôi qua, Dĩnh Thiên sau khi chép bài đầy đủ thì gấp vở lại, cậu đứng dậy đi ra ngoài. Quách Cẩn Siêu ngồi dưới chót cũng đột nhiên đứng dậy, đi theo.

Hai tiết toán kéo dài gần chín mươi phút khiến Dĩnh Thiên đầu quay vòng vèo, hai mắt nở hoa, mấy con số cứ nhảy tới nhảy lui không ngừng. Chết thật, mình học nhiều quá rồi hay sao nhỉ?

Nghĩ rồi, cậu đi đến phòng vệ sinh rửa mặt. Quách Cẩn Siêu đi theo đằng sau từ lúc Dĩnh Thiên vừa bước chân ra khỏi lớp.

Tiếng nước trong phòng chảy xuống, Dĩnh Thiên bước ra từ căn phòng nhỏ, đột nhiên trước mặt xuất hiện một người vô cùng lưu manh. Ánh mắt cậu có chút hốt hoảng, cả người cứng đờ, môi mấp máy run rẫy.

Quách Cẩn Siêu, hắn làm gì ở đây vậy? Đừng bảo...hắn đi theo mình đó nhé? Dĩnh Thiên bất giác lùi về sau hai bước, lưng cậu chạm vào bức tường đằng sau. Hai tay ép sát bên hông, cậu cúi thấp đầu, không dám nhìn thẳng mặt hắn.

Cẩn Siêu khá thản nhiên, hắn đi đến chỗ rửa tay, mở vòi, đưa hai bàn tay vào rửa qua rửa lại. Dĩnh Thiên nhìn hành động của hắn, thầm nghĩ, mình nhạy cảm quá rồi, cậu ta chỉ vào đây rửa tay mà thôi.

Cậu nhẹ thở phào, toang bước đi thì tay bị nắm chặt kéo lại, cả người chúi nhũi ra sau, lưng đập vào tường một cái bốp. Dĩnh Thiên chau mày, tay vòng ra sau lưng xoa dịu đi cơn đau đang truyền đến. Mình biết ngay sẽ không có gì tốt lành mà...

" Cậu là..? " Dĩnh Thiên hai vai run lên, cậu ngửa mặt nhìn hắn.

Cẩn Siêu đè sát người cậu vào tường, lạnh giọng, " Tên gì?"

" Dĩnh Thiên, Hoa Dĩnh Thiên. " Cậu đáp.

" Phì, tên nghe dễ thương thật nha. Nhưng mà...tao không ưa mày tí nào đâu. " Cẩn Siêu nói, môi nhếch lên lưu manh.

Dĩnh Thiên nhìn hắn, hai tay bị hắn nắm đến đỏ lừ, " Không ưa...Vì sao?"

" Còn hỏi sao? Giả vờ ngây ngô sao? "

" Tớ không hiểu cậu nói gì cả. " Dĩnh Thiên tiếp tục nói lại. Thực sự cậu không hiểu ý Cẩn Siêu nói đến là gì?

Cẩn Siêu nhếch môi, đưa tay lên cao thành hình nắm đấm, " Thôi giả nai với tao đi. Mày thân với Tiểu Nhi lắm sao?"

Cuối cùng Dĩnh Thiên cũng thông suốt vấn đề, " Chúng tôi ngồi gần nhau, lại chung một phòng, thân cũng đúng thôi mà... Cậu không cần phải nổi giận như vậy..."

" Câm mẹ nó miệng lại, tao không thích ai gần Tiểu Nhi cả, mày hiểu không? " Nắm đấm phía trên ngày càng gần gương mặt Dĩnh Thiên hơn.

"..........Tớ......tớ...." Dĩnh Thiên còn đang lắp bắp thì phía sau lưng Cẩn Siêu vang lên giọng nói khác, " Dừng lại nào! "

Cẩn Siêu hạ nắm đấm, xoay người nhìn người đằng sau, nhếch môi, " Mày đến đây làm gì? Còn ngăn cản nữa, nó là bạn của mày hả? "

Khúc Vệ Manh từ xa đi tới, hai tay đút vào túi quần, lắc đầu, " Không phải bạn. "

" Chứ sao lại cản? Định làm anh hùng? Haha." Cẩn Siêu cười khanh khách.

" Tao đến là giúp mày thôi. Giám thị sắp đi qua khu vực này, nếu động tay động chân, cả hai đều sẽ lên phòng giải quyết đấy. Dù sao...không gây chú ý đến thầy cô vẫn là tốt nhất mà. " Vệ Manh điềm tĩnh nói.

Cẩn Siêu nhìn hắn, sau đó liếc nhìn Dĩnh Thiên vẫn đang cúi thấp đầu, " Tao không định đánh nó, chỉ dọa thôi. "

" Thế à? Thế để tao nói này cho mày nghe nhé, nghe rồi thì nhớ lấy. " Khúc Vệ Manh vừa nói vừa đi lại gần chỗ Dĩnh Thiên.

Quách Cẩn Siêu nhìn theo hướng đi của hắn có chút khó hiểu.

Vệ Manh giữ lấy vai Dĩnh Thiên kéo lại gần chỗ hắn, tay hắn ghì chặt vai cậu, " Từ giờ, thằng nhóc này là của tao. Chỉ có tao mới có quyền động đến nó, ok? "

Cẩn Siêu nghe hắn nói có cái gì đó không lọt vào tai. Cái gì mà của mày? Cái gì mà chỉ mày mới được động vào?

" Lý do? "

" Đơn giản. Nếu mày không muốn bị đuổi học vì hành vi bạo lực học đường đến tai thầy hiệu trưởng. " Vệ Manh nói.

"..Khốn..." Cẩn Siêu nghiến răng nghiến lợi tức giận. Hóa ra Vệ Manh đã phát hiện ra chuyện hắn với Lữ Nhi rồi.

" Thế nào? "

" Được, nhưng mày nên nhắc nhở nó, đừng có thân với người của tao quá. " Cẩn Siêu hừ lạnh, mắt liếc đến Dĩnh Thiên.

Dĩnh Thiên: ".... "

Cậu rốt cuộc không hiểu hành động bảo vệ của Vệ Manh là ý tốt hay âm mưu đen tối nữa? Nhưng cảm giác bất an vẫn chiếm tỷ lệ nhiều hơn.

" Ờ. " Vệ Manh đáp gọn lỏn.

Cẩn Siêu cuối cùng cũng buông tha cho cậu, hắn xoay người đi ra ngoài. Bên trong chỉ còn lại hai người, Khúc Vệ Manh và Dĩnh Thiên.

Dĩnh Thiên sau khi định thần đã cất tiếng, " Cảm ơn cậu..."

" Không cần cảm ơn. Tôi thực ra không phải giúp cậu. " Vệ Manh tiến lên phía trước.

" Hả?? " Dĩnh Thiên nhìn hắn kinh ngạc.

Vệ Manh xoay người lại, nhún vai, " Thực ra kể từ bây giờ, you"re my servant. "

Dĩnh Thiên nghe hắn nói xong, trong miệng cậu lẩm bẩm, " Servant...servant...?"

Ý cậu ta bảo mình là tôi tớ đó sao?!!!!!

Truyện convert hay : Đô Thị Tiểu Bảo An
Chương Trước/68Chương Sau

Theo Dõi