Chương Trước/68Chương Sau

Bạn Học Lưu Manh

Chương 43

Buổi tối hôm ấy, Lữ Nhi tội nghiệp nằm im thin thít trên giường, cậu kéo chăn che ngang mình, mắt mở trân trân nhìn lên trần nhà nghĩ ngợi.

Ở chung với Cẩn Siêu là chuyện mình không thể ngờ tới. Cảm giác thấy cậu ta ở trong phòng, sao tim mình lại như bị bóp nghẹn đi nhỉ? Khó chịu lẫn sợ hãi nữa.

Cẩn Siêu, cậu là đồ đáng ghét nhất tôi từng gặp đấy!! Những gì cậu để lại trong tôi thật khủng khiếp.

Cậu không biết tôi từng đau lòng đến thế nào sao? Bây giờ ở cùng cậu, nói không quan tâm là sẽ không sao?

Lữ Nhi mím nhẹ môi, cậu hít thở nhè nhẹ, chẳng biết tối nay cậu có ngủ nỗi không nữa. Thật là rầu chết mất.

Nhưng bây giờ cũng tám giờ tối rồi hắn còn chưa về nữa sao? Hắn hay lông bông đêm khuya như vầy lắm à? Lữ Nhi ngồi dậy, cậu nhướn người nhìn ra cửa, cánh cửa vẫn im re không động đậy.

Bên ngoài hành lang cũng không có tiếng ồn ào, chắc người ta đã chui vào phòng hết rồi.

Không biết Phi Kiệt bây giờ đang làm gì nhỉ? Giấu cậu ấy chuyện này bất quá cũng vì không muốn cậu ấy ghen thôi. Mình là có ý tốt, ý tốt mà ~

Phi Kiệt ngồi vắt chéo chân trên ghế, hắn để cái lap trên đùi, tuỳ tiện click click vào vài bài hát, nhạc bắt đầu vang lên.

Vệ Manh từ trong phòng tắm bước ra, hắn lập tức cau mày khó chịu, " Mở nhỏ một chút."

Phi Kiệt dường như không để ý, hắn để im hiện trạng, cái loại âm nhạc hắn nghe cứ chói tai thế nào ấy. Vệ Manh đi đến quất mạnh cái khăn lông vào đầu Phi Kiệt nghe rõ tiếng bộp.

Phi Kiệt vì đau quá ngẩng đầu trừng mắt với ông anh họ nhà mình, tay xoa xoa uỷ khuất, " Đau chết người ta rồi!!"

" Còn chưa chịu giảm bớt âm lượng?" Vệ Manh lườm hắn.

" Ok ok nhỏ thì nhỏ. " Phi Kiệt hừ nhẹ, tay vặn nhỏ âm lượng xuống.

Vệ Manh thấy hắn nghe lời, cuối cùng cũng buông tha đi đến ngồi trên giường, cầm lấy máy sấy sấy sơ tóc ướt. Khi sấy, hai mắt Vệ Manh nhắm hờ lại, gương mặt hắn cũng trở nên lạnh lùng kỳ lạ.

Phi Kiệt vô tình liếc nhìn con người kia, đột nhiên lại cảm thấy anh họ mình hôm nay đẹp trai lạ thường. Mà hình như mọi ngày, hắn cũng như vậy sẵn rồi?

Haiz, hèn gì Dĩnh Thiên mới yêu thích hắn đến vậy nha. Mà chắc chỉ có mỗi Dĩnh Thiên mới khiến hắn ta trở thành một tên ôn nhu như vậy thôi.

Màu nhiệm thật!

Vệ Manh sấy tóc xong, hắn đặt máy xuống, hất mặt về Phi Kiệt, " Nhìn cái khỉ gì?"

Phi Kiệt bị hắn phát hiện mình nhìn lén, hắn nhanh chóng đảo mắt sang chỗ khác, huýt sáo, " Ai thèm nhìn anh? Mơ với chả tưởng."

" Mi được. " Vệ Manh buồn chán chả thèm đôi co với Phi Kiệt. Hắn nằm vật ra giường, tự dưng lại thấy nhớ nhớ Dĩnh Thiên.

Lúc trước còn chung một phòng, cứ tới giờ này là Dĩnh Thiên sẽ nằm ngay bên cạnh mà huyên thuyên đủ chuyện. Đặc biệt là sẽ siêng năng dọn dẹp, chuẩn bị cả đồ tắm cho hắn.

Bây giờ chịu trận cùng tên em họ này, hai đứa vốn dĩ bừa bộn bậc nhất, ở chung với nhau sớm muộn nơi này sẽ thành ổ lợn thôi.

Phi Kiệt ngồi một lúc liền búng tay một cái, hắn gập máy lại, hướng mắt đến Vệ Manh, tươi cười nói, " Anh, hay mình qua phòng Dĩnh Thiên với Lữ Nhi chơi đi?"

Vệ Manh vừa nghe đến Dĩnh Thiên liền bật dậy, hắn nghiêng đầu suy nghĩ rồi gật đầu cái rụp.

" Ơ...phòng hai người đó là phòng nào? Em quên hỏi rồi. " Phi Kiệt vỗ vỗ trán mình.

Vệ Manh đột nhiên cũng không nhớ, bèn lấy điện thoại ra gọi.

" Alô, Vệ Manh, tớ nghe. " Giọng Dĩnh Thiên nhè nhẹ vang lên.

Vệ Manh bên đây mỉm cười hỏi, " Phòng cậu phòng nào nhỉ? Bọn này định qua chơi một chút."

Boong. Một tiếng nổ vang bên tai khiến Dĩnh Thiên đứng hình vài giây. Cậu nhanh chóng liếc mắt đến chỗ Hứa Khê, thấy cậu ta đang ngồi đọc sách.

Dĩnh Thiên khẽ nhíu mày, đầu óc bắt đầu hoạt động linh hoạt.

Vệ Manh thấy cậu im khá lâu, hắn hỏi lại, " Tiểu Dĩnh, cậu còn nghe máy không?"

Nghe giọng Vệ Manh, Dĩnh Thiên a ô một hồi rồi nói, " À từ từ, tớ còn đang ở dưới canteen với Lữ Nhi a, bọn tớ ở phòng 640. Năm phút nữa hai cậu hẳn qua, ok?"

Vệ Manh ừ một tiếng rồi cúp máy. Hắn nhìn Phi Kiệt rồi nhắn lại y chang câu nói của Dĩnh Thiên.

Dĩnh Thiên lúc này như đứng trên miễn chai, cậu đi qua đi lại một hồi rồi chạy đến chỗ Hứa Khê, gương mặt ngây ngô như chú cún con đang nũng nịu, " Tiểu Khê, cậu giúp tớ chuyện này, được không?"

...

Năm phút sau, Dĩnh Thiên có mặt tại phòng Lữ Nhi, cậu bất chấp dù cho có Cẩn Siêu bên trong đi nữa, mở cửa đi vào.

Lữ Nhi nghe tiếng mở cửa, cứ tưởng Cẩn Siêu, cậu chùm chăn kín mặt, lát sau thấy chăn bị lật ra, mở mắt thì thấy Dĩnh Thiên đang nhìn mình.

" A!!....Là cậu à, Tiểu Dĩnh??" Lữ Nhi ngồi dậy, khẽ nuột nước bọt.

" Cẩn Siêu đâu?" Dĩnh Thiên hỏi thẳng.

Lữ Nhi ngớ người một lúc rồi lắc đầu, " Đi rồi. "

Dĩnh Thiên lúc này mới thở phào một cái, " Vệ Manh với Phi Kiệt sẽ qua đây ngay đó, bọn họ muốn qua chơi. Yên tâm, tớ đã nhờ Hứa Khê tìm Cẩn Siêu rồi dụ cậu ta đi đâu đó rồi. "

Lữ Nhi nghe chớp nhoáng, cậu nhíu mày, tay ướt mồ hôi. Gì cơ? Phi Kiệt sắp qua đây rồi á? Không thể nào...chết rồi, tiêu rồi.

Lữ Nhi lẩm nhẩm trong miệng, gương mặt thất thần, " Tiêu rồi, ôi tiêu rồi.."

Dĩnh Thiên nhìn cậu mà buồn cười, nhẹ dỗ dành, " Đừng lo mà. Phải bình thường thì hai người kia mới không sinh nghi nha."

Vừa dứt lời thì bên ngoài Vệ Manh cùng Phi Kiệt đang đi vào, hai người bọn họ nhìn nhau rồi nhìn đến chiếc giường.

Dĩnh Thiên vẫn giữ nguyên trạng thái ung dung, cậu vui vẻ nhìn Phi Kiệt mỉm cười rồi đi đến Vệ Manh, " Qua rồi a..."

Vệ Manh thấy Dĩnh Thiên như thấy tiền, hắn trong lòng vui như hoa nở, đưa tay xoa xoa đầu, " Ừ, dĩ nhiên phải qua nhanh rồi. Ở bên đó...chán muốn chết."

Phi Kiệt nghe hắn nói liền liếc mắt một cái đe doạ, tôi đây cũng chán chứ có một mình anh sao? Nghĩ rồi hắn lại gần chỗ Lữ Nhi, ngồi xuống bên cạnh. Nhìn thấy gương mặt cậu hơi xanh, hắn lo lắng, " Sao thế? Mặt sao lại...xanh như vậy?"

Lữ Nhi vội lắc lắc đầu, " Không sao...không sao hết. " Nói rồi đột nhiên cậu cao hứng nhướn người lên ôm cổ hắn, dụi dụi đầu vào vai hắn, " Tiểu Kiệt, tớ nhớ cậu."

Phi Kiệt lần đầu được nghe Lữ Nhi chủ động kêu nhớ, mật ngọt từ từ thấm vào từng tế bào của hắn, cơ thể thì muốn tan chảy cả ra.

Dĩnh Thiên nhìn hành động của Lữ Nhi mà nén cười, Tiểu Nhi à, cậu lại đem chiêu trò dụ ngọt đánh trống lãng nữa đây sao? Thật giỏi thật giỏi.

Bên ngoài hành lang, Hứa Khê sau một hồi bị Dĩnh Thiên dùng ánh mắt cún con khẩn thiết năn nỉ thì cuối cùng cũng mềm lòng, cậu bây giờ phải đi loanh quanh tìm cho ra Cẩn Siêu rồi chặn hắn lại.

Cái thể loại chuyện gì đây chứ? Thật là...mình bị điên rồi mới đồng ý làm việc này đó. Hồi sáng mới vừa chọc tiết cậu ta, bây giờ vác mông đi tìm cậu ta sao? Mặt mũi mình để ở đâu được nữa đây T.T

Hứa Khê trong lòng bức bối, cậu đút hai tay vào túi quần rồi thong thả dạo quanh một vòng. Đi được một lúc, cậu trở ngược về gần phòng mình thì thấy Cẩn Siêu từ xa đi tới.

Nếu không nhầm thì hắn đang định về phòng đi? Cậu tỉnh lại, vội chạy đến đứng trước mặt Cẩn Siêu.

Cẩn Siêu vừa chớp mắt đã thấy Hứa Khê xuất hiện đằng trước, hắn bất ngờ dừng bước, cau mày nhìn cậu. Còn nhớ chuyện hồi sáng, hắn đùng đùng tức giận, hận không chôn sống cậu.

" Làm trò gì nữa hả? " Cẩn Siêu nhìn cậu, lạnh lùng hỏi.

Hứa Khê cũng nhìn hắn, cậu chớp chớp mắt, cười xoà, " Cẩn Siêu a, cậu định đi đâu đây???"

" Về phòng."

"...Ờ..." Hứa Khê đột nhiên nghe hắn về phòng thì lại cảm giác có giấm chua trôi tuột xuống bao tử, cậu hậm hực không biết phải nói gì nữa.

Cẩn Siêu nghiêng đầu nhìn cậu, sau đó nhếch môi cười, " Lại đang ghen à? "

Ghen cái đầu cậu.

Hứa Khê nhìn hắn mà muốn mắng như thế nhưng không được, hiện tại cậu phải hoàn thành lời hứa với Dĩnh Thiên, nghĩ vậy bèn hạ giọng, " Ừ ghen đấy. Qua phòng tôi chơi đi?"

" Sao cơ? " Cẩn Siêu vểnh một tai lên trông cực kỳ lưu manh.

"... Tôi bảo cậu qua phòng tôi chơi đi, nha..." Hứa Khê đè nén tức tối mà ngọt ngào với hắn.

Cẩn Siêu thấy hành động kỳ lạ của Hứa Khê, hắn ngấm ngầm hiểu ra cậu có âm mưu gì đó, thích thú trêu, " Không thích. Tôi về phòng đây. "

Nói rồi hắn xoay người đi một bước dài thật dài.

Hứa Khê lúc này tức tối giậm giậm chân xuống nền gạch, sau đó thì thở hắt ra, chạy vội đến ôm hắn từ đằng sau, " Cẩn Siêu, cậu qua phòng tôi chơi một chút đi. Không ở cùng cậu, tôi thật nhớ lắm..."

Nhớ con khỉ khô! Hứa Khê dụi đầu vào lưng hắn, khẽ bĩu môi. Bao nhiêu sự lạnh lùng băng lãnh mà cậu gầy dựng đều bị sụp đổ chỉ trong vài phút đồng hồ. Bản mặt này thật đem bỏ xó được rồi.

Cẩn Siêu bị Hứa Khê ôm chầm lấy, hắn có chút cứng đờ ngây người hưởng thụ. Hoá ra cảm giác được người khác ôm từ phía sau thật thoải mái a, lại cảm thấy ấm áp nữa.

Hắn khẽ nhếch môi cười, chầm chậm xoay người lại, " Ừ, đi thì đi."

Dứt lời cả hai cùng trở về phòng của Hứa Khê. Hứa Khê vừa bước vào phòng liền ngồi phịch xuống ghế, cậu ngửa cổ lên trần nhà, nhắm hai mắt lại hít thở cho hả giận.

Cẩn Siêu bước vào nhìn thấy Hứa Khê như thế, hắn không kiểm soát được mà tiến lại gần, cúi xuống nhẹ hôn lên môi ai kia. Vị ngọt không biết từ đâu còn vương lại trên môi Hứa Khê khiến Cẩn Siêu thích thú mà nhẹ vươn lưỡi lướt qua.

Hứa Khê bất ngờ mở mắt, vừa vặn thấy được gương mặt phóng to của Cẩn Siêu, yết hầu cậu di chuyển lên xuống liên tục. Biết là hôn hắn thì đã quen, nhưng trong hoàn cảnh này thì có hơi bất ngờ lẫn hồi hộp.

Cẩn Siêu hôn xong thì lùi về sau một chút, hắn nhìn gương mặt cậu dưới ánh đèn vàng nhạt, trông thật thanh thoát làm sao.

Hứa Khê lại cao hứng, cậu đưa bàn tay giữ chặt khuôn mặt của Cẩn Siêu, mỉm cười ranh mãnh rồi hôn cái pặc lên khắp nơi, từ trán rồi đến hai má rồi cuối cùng là đôi môi.

Hôn xong còn nhìn hắn cười cười, " Oa, hôn như vậy thật thích."

"..... " Cẩn Siêu cau mày nhìn Hứa Khê, đây là lần đầu hắn nhịn người khác hay đến vậy. Cũng chưa có ai dám giở trò này với hắn, dù có thích cũng chỉ toàn âm thầm mà thôi.

Hứa Khê là một tên khác biệt hoàn toàn với mấy người mà Cẩn Siêu từng gặp, ngay cả với Lữ Nhi, hắn cũng chưa từng có cái cảm giác này. Cảm giác không thể nổi giận quá lâu với một người.

Bên phòng Lữ Nhi, bốn người bọn họ sau khi trò chuyện rôm rả thì cũng chịu trở về phòng mình.

Phi Kiệt với Vệ Manh vẫy tay chào hai người kia rồi xoay người rời khỏi phòng. Lữ Nhi vừa thấy bọn họ rời khỏi, cậu vỗ ngực thở phào một cái.

Dĩnh Thiên cũng căng thẳng không kém, cứ sợ rằng Cẩn Siêu sẽ về đột xuất. Cơ mà...Hứa Khê lẽ nào giữ chân được Cẩn Siêu lâu như vậy?

" Này Tiểu Dĩnh, Tiểu Khê công nhận giữ chân tên kia hay thật ấy. " Lữ Nhi nhìn Dĩnh Thiên chép chép miệng.

Dĩnh Thiên cũng gật đầu đồng tình, " Đúng là hay thật. Mà tớ về phòng nhé, ngủ ngon." Cậu mỉm cười nhìn Lữ Nhi rồi xoay người đi.

Dĩnh Thiên vừa mới đóng cửa phòng lại, cất bước được một quãng thì Vệ Manh từ góc tường chầm chậm xuất hiện, " Tiểu Dĩnh, tối rồi cậu còn định đi đâu thế?"

Truyện convert hay : Mao Sơn Quỷ Vương
Chương Trước/68Chương Sau

Theo Dõi