Chương Trước/68Chương Sau

Bạn Học Lưu Manh

Chương 36

Bàn tay khốn nạn kia dần mò vào bên trong áo, Dĩnh Thiên ra sức chống trả, chân cậu co cao lên đá thẳng vào bộ hạ của hắn. Tên cầm đầu bị một trận đau tê liệt toàn cơ thể, hắn vội buông cậu ra, khụy xuống đất hét ùm lên.

" Thằng chó, mày..." Mắt hắn đỏ bừng, trông vô cùng đáng sợ.

Hai tên đang giữ lấy tay Dĩnh Thiên bất ngờ buông ra, đến đỡ lấy tên cầm đầu. Dĩnh Thiên vì quá hoảng sợ mà đứng chết lặng tại chỗ. Cậu trơ mắt nhìn bọn người trước mặt, hai chân không thể nhích lên nổi.

Bên ngoài canteen, Vệ Manh vừa xuống tới thì đã hỏi ngay đến Dĩnh Thiên, " Tiểu Dĩnh đâu rồi?"

Phi Kiệt nghe thế hất mặt về phía phòng vệ sinh, " Lúc nãy cậu ấy vào phòng vệ sinh để rửa áo, nhưng khá lâu rồi đó."

" Khá lâu? Bao lâu rồi? Đi với ai?" Vệ Manh bỗng cảm thấy bất an, hắn hỏi dồn dập.

Phi Kiệt nhíu mày, hắn cũng đứng dậy, " Hơn mười phút rồi, đi một mình thôi. Lúc nãy cậu ta bị bọn nam sinh lớp trên gạc chân mém ngã, nước bắn lên áo. Cho nên..." Phi Kiệt chưa nói xong thì Vệ Manh đã tức tốc chạy về hướng phòng vệ sinh.

Lữ Nhi cũng thấy không ổn, cậu đứng dậy rồi kéo tay Phi Kiệt chạy theo vào đó.

Vệ Manh chạy một mạch vào đó, cửa phòng vệ sinh mở toang, bên trong có tiếng ồn phát ra, hầu như đều là mấy câu chửi thề khó chịu.

" Mẹ nó, mày gan lắm, thằng này."

" Xé áo nó cho tao, đừng để nó lành lặn rời khỏi đây. Mau lên. " Tên cầm đầu vì quá đau mà hét gầm lên như một con thú hoang.

Bọn tay chân kia chỉ biết quýnh quáng làm theo, nhưng vừa xấn tới được vài bước thì cảm thấy một cái đau điếng ở bụng.

Vệ Manh xông vào phòng vệ sinh, hắn nhanh chóng vung chân đạp thẳng vào bụng hai thằng nọ, còn một thằng thì vừa ăn phải cú đấm trời giáng ngay mặt.

Cả bọn bị chao đảo rồi ngã khụy xuống đất, hai thằng ôm bụng kêu gào, một thằng thì ôm mặt đến sợ hãi.

" Tụi mày...vừa làm trò gì? Hả?" Vệ Manh hai mắt đỏ ngầu, hắn liếc đến chỗ Dĩnh Thiên đang ngồi, sau đó tiến tới xốc áo một thằng trong bọn dậy.

"....Xin lỗi xin lỗi xin lỗi...." Tên kia hoảng sợ mà khúm núm xin lỗi hắn.

Vệ Manh vẫn không bỏ qua, một tay xốc áo, một tay tiếp tục đấm vào má phải, rồi tiếp đến má trái, tên kia hoàn toàn chịu trận, ngã lăn mèo ra đất.

Hai tên còn lại thì chui rút vào xó phòng, cả người run rẫy, Vệ Manh xấn tới, giơ cao chân rồi hạ thẳng xuống bụng từng thằng. Cả hai bọn chúng đều bắt đầu ôm bụng nôn mửa.

Cuối cùng là tên cầm đầu, hắn vừa đau phần dưới vừa cảm thấy không thể trốn khỏi. Hắn đứng dậy, mặt đối mặt với Vệ Manh.

" Mày lớp dưới hả? Đừng có mà lộng hành." Hắn vẫn còn to mồm chán.

Vệ Manh liếc qua hắn, gương mặt kia trông rất quen, nếu không nhầm thì tên đó chính là anh họ của Á Thiên. Thảo nào... Con ả đúng là rất khốn mà.

Tên cầm đầu chưa kịp hành động gì thì cảm thấy đầu mình bị đập vào thành bồn rửa tay, một dòng máu đỏ chảy xuống ở trán, máu mũi cũng từ đó tuôn ra.

" Khốn khiếp, mày dám..." Hắn vịn tay vào thành đứng dậy, đầu óc lúc này gần mê muội, choáng váng cực độ.

Phi Kiệt cùng Lữ Nhi vào tới thì đã thấy một trận chiến đã kết thúc, bốn tên nam sinh lớp trên đều nằm lăn mèo trên đất.

Khốn khổ nhất chính là tên anh họ của Á Thiên, đầu hắn bị chảy máu, phần dưới hình như cũng rất đau.

Dĩnh Thiên bây giờ mới định thần lại, cậu vẫn ngồi trên đất, hai tay giữ chặt cổ áo mình lại, khẽ cất tiếng, " Vệ Manh...Vệ Manh..."

Vệ Manh nghe tiếng gọi thì lập tức xoay người lại, hắn ngồi khụy trên nền gạch, bàn tay kia chạm lên gương mặt Dĩnh Thiên, giọng điệu trở nên dịu dàng, " Đừng sợ nữa, Tiểu Dĩnh."

Nói rồi Vệ Manh ẳm toàn bộ cơ thể Dĩnh Thiên trên tay, hướng mắt đến Phi Kiệt cùng Lữ Nhi, " Anh đưa Dĩnh Thiên lên phòng y tế trước, hai người dọn dẹp chỗ này đi. Anh vẫn chưa hết giận, Phi Kiệt, hiểu anh chứ?"

Phi Kiệt nhếch môi cười gian, " Em hiểu rồi. Anh đi trước đi."

Vệ Manh nghe thế rồi lập tức rời khỏi căn phòng đầy hắc ám đó, hắn nhẹ nhàng ẳm Dĩnh Thiên trên tay đi trên hành lang.

Rất nhiều cặp mắt tò mò hướng vào cả hai, Dĩnh Thiên cảm nhận được ánh mắt săm soi của mọi người đang hướng vào mình, hai má cậu đỏ bừng bừng, gương mặt kia nhanh nhảu dúi vào lồng ngực Vệ Manh mà trốn.

" Tiểu Dĩnh của tôi đang ngại đó hở?" Vệ Manh liếc nhìn xuống cái đầu nhỏ nhỏ đang dúi vào ngực mình, hắn khẽ nhếch môi cười.

Dĩnh Thiên nghe thế liền ngẩng mặt phủ nhận, " Ai ngại a? Mà ai là của cậu á?"

" Cậu đấy. Thích mà còn giả vờ."

" Cậu......đồ dày mặtttttt." Dĩnh Thiên vì thẹn mà muốn vùng vẫy trượt xuống người hắn.

" Trật tự nào." Vệ Manh nói, sau đó thì đưa tay mở cánh cửa phòng y tế.

Bước vào trong, cô y tế đang ngồi sẵn trong đó, vừa thấy hai người bọn họ, cô liên đi đến hỏi thăm ân cần, " Con bị sao thế này?"

Vệ Manh thờ ơ đáp, " Bị quấy rối."

"......... " Cô y tế tự dưng lại không biết nói gì.

" Em để cậu ấy nằm ở đây nhé?" Vệ Manh dịu dàng đặt Dĩnh Thiên nằm lên giường.

" Ừ, có xây xác chỗ nào không? Cô đi lấy thuốc cho nhé." Cô nói rồi nhanh nhảu xoay người đi lấy hộp thuốc sơ cứu.

Vệ Manh ngồi cạnh Dĩnh Thiên, hắn nhìn cái áo sơmi đã bị xốc đến nhăn nhúm, bỗng dưng lại chướng mắt không chịu được.

"....Cậu nhìn gì thế?" Dĩnh Thiên bị Vệ Manh nhìn đến phát ngượng.

Vệ Manh bĩu môi, liếc mắt xuống cúc áo bị đứt, " Cúc áo đứt rồi, nhìn chướng mắt quá."

" Hộp sơ cứu đây, để cô làm giúp con nhé." Cô y tế niềm nở nhưng đã bị Vệ Manh từ chối thẳng thừng, " Không cần, em làm được rồi."

"......A...à, vậy cũng được. Bây giờ hiếm thấy con trai nào lại năng nổ như vậy nha." Cô nhìn Vệ Manh nở nụ cười.

" Ồ, đây cũng là trách nhiệm của em thôi cô ạ. Cô đi ra ngoài một chút được không ạ? Cậu ấy hay ngại lắm...nếu như cởi áo ra ấy mà." Vệ Manh nhìn cô chớp mắt vài cái đầy dụ hoặc.

Cô y tế bị đuổi khéo, cô khẽ nhíu mày nhìn hai đứa nhỏ trước mặt mà lòng đầy nghi ngờ. Sau đó thì cũng chịu lui ra ngoài một chút. Cô đóng cửa lại, thầm nghĩ, dạo này cứ thấy mấy đứa con trai nhỏ nhắn thì dễ ngại, còn mấy đưa cao to thì chính xác là rất bạo dạn.

" Tụi nó lúc nãy động vào đâu rồi? Cởi áo rồi nhỉ? " Vệ Manh cầm lọ thuốc lên, nhìn khắp người Dĩnh Thiên một lượt.

Dĩnh Thiên khẽ nuốt nước bọt, ngón tay run run chỉ lên ở cổ, " Ở đây..."

" Đâu nữa?"

"...Ở đây." Dĩnh Thiên dần dần di chuyển ngón tay xuống dưới.

Vệ Manh nhìn theo ngón tay cậu mà hai mắt muốn trợn lên hết, hắn hừ lạnh, vươn tay ấy áo cậu xuống một chút. Lúc nãy bọn chúng xô đẩy nên đã làm cậu bị xây xác một chút.

" Cái lũ khốn, cư nhiên dám động vào người của ông. Đúng là ăn gan trời rồi." Vệ Manh tức giận lầm bầm trong miệng.

Dĩnh Thiên nghe thấy tự dưng lại thấy mắc cười, cậu ta đang ghen a.

" Cậu đang tức hả?" Dĩnh Thiên khẽ hỏi.

Vệ Manh nhìn cậu, gật đầu một cái rồi tiếp tục xức thuốc.

" Cậu đang ghen phải không? Bực vì bọn chúng chạm vào người tớ hở?" Dĩnh Thiên ngồi dậy, nhướn người xích lại gần Vệ Manh, cậu chớp chớp đôi mắt vốn rất hút hồn của mình.

Vệ Mạnh bất ngờ nhìn thấy gương mặt phóng to kia, yết hầu của hắn di chuyển lên xuống bất định.

" Ừ ghen đấy, ghen muốn lồng lộn lên đây. Rất ghét ai chạm vào đồ của mình, nhất là cậu, càng không được phép chạm vào." Vệ Manh nhấn mạnh câu nói của mình.

Dĩnh Thiên nghe xong lại nghiêng đầu suy suy nghĩ nghĩ, sau đó thì nhướn người thêm một chút nữa, hôn nhanh lên bờ môi kia rồi rụt người lại, cười xòa, " Hết bực rồi nhé?"

Her, cái tên ngốc này, rõ ràng là cũng rất biết cách dỗ dành người ta cơ đấy. Vệ Manh nhếch môi cười, sau đó kéo gương mặt Dĩnh Thiên gần lại, đặt lên trán một cái hôn, " Ừm, ngốc manh."

...

Á Thiên mấy ngày sau nghe tin anh họ mình bị đánh tơi tả, cô đùng đùng tức giận đi đến phòng anh mà hỏi, " Rốt cuộc anh bị ngu à? Có nhiêu đó cũng không làm được?"

Giang Đông nghe con em họ mình mắng tới tấp, hắn tức đập tay xuống bàn, " Mẹ, mày không biết thì im đi. Thằng nhóc đó đạp tao một cái điếng người, lát sau thì có thằng khác vào xử hết cả bọn."

" Ý anh bảo là Vệ Manh á?" Á Thiên mơ mơ hồ hồ.

" Ờ, hình như là nó đó. Lát sau khi nó rời đi cùng thằng nhóc Thiên gì đó thì một thằng khác ở lại, xử thêm một trận nữa. Hên là có đứa can không thì anh mày cũng khó sống." Giang Đông thở hắt ra, hắn dựa lưng vô ghế, rít rít điếu thuốc trên môi.

".....Vệ Manh cũng đủ thông minh để biết ai làm chuyện này rồi, mà bây giờ anh làm cũng không nên thân. Thà thằng Dĩnh Thiên nó bị nhừ thì tôi còn đỡ tức, đằng này.. Anh đúng là đồ ăn hại." Á Thiên vẫn chưa kiểm soát được lời nói.

Giang Đông cuối cùng cũng hết kiên nhẫn, hắn dập tắt điếu thuốc, đứng phắt dậy tát Á Thiên một cái, " Mày câm miệng lại ngay. Ai dạy mày thứ hỗn xược đó hả? Nếu thích thì tự đi mà làm, tao đây không dính vào nữa. Cút ngay khỏi phòng tao."

Á Thiên bị đánh bất ngờ, mặt cô hầm hầm tức giận, hai mắt thì đẫm nước. Cô dậm chân xuống đất rồi xoay người rời khỏi phòng. Vừa chạy xuống dưới lầu thì bắt gặp Vệ Manh đi tới, hắn nhìn cô bằng nửa con mắt.

Á Thiên đúng là không biết liêm sỉ, cô vờ như không hề biết gì, chạy đến ôm chặt Vệ Manh khóc lóc. Vệ Manh vừa thấy ả chạm vào người thì nhanh chóng đẩy ra, hất mạnh xuống sàn.

" Đừng chạm vào người tôi, ghê tởm lắm." Hắn vừa nói vừa phủi phủi áo.

" Vệ Manh...Vệ Manh...cậu nỡ đối với tôi như vậy sao?.." Á Thiên vừa ôm mặt vừa khóc.

Vệ Manh khụy gối xuống, " Đừng giở trò với tụi này nữa, vô ích thôi. Tôi nhớ đã cảnh cáo cô một lần rồi cơ mà. Tôi không ngờ chỉ số IQ của cô lại thấp đến mức đáng sợ như vậy đấy. " Nói rồi hắn đứng dậy cất bước đi khỏi.

Á Thiên ngồi bệt trên sàn khóc nức lên, chưa bao giờ cô cảm thấy bản thân bị hạ thấp đến như vậy. Đúng là không còn giá trị gì nữa rồi.

Truyện convert hay : Nữ Thần Tới Cửa Cuồng Tế
Chương Trước/68Chương Sau

Theo Dõi