Chương Trước/68Chương Sau

Bạn Học Lưu Manh

Chương 1

Mùa thu lại đến trên đất nước Trung Hoa tươi đẹp, từng cơn gió thu man mát thổi qua cuốn đi những chiếc là nằm vô định hình trên mặt đất. Cành cây cao to đã xuất hiện những chiếc lá màu vàng, khẽ lả lướt cùng cơn gió.

Mùa thu năm nay khí trời se lạnh, Hoa Dĩnh Thiên đứng trước tấm gương to gần bằng người cậu, đưa tay chỉnh trang lại đồng phục. Đồng phục của trường trung học phổ thông Dịch San dành cho nam sinh gồm một chiếc áo sơmi trắng tinh, chiếc quần tây màu xanh sẫm được may một cách tỉ mỉ. Sau khi chỉnh trang xong, Dĩnh Thiên vui vẻ khoác một chiếc áo len khá dày ở bên ngoài.

Cậu nhìn bản thân trong gương, mái tóc màu đen được cắt gọn gàng, chiếc kính cũng màu đen nằm ngay ngắn trên sống mũi, bất giác nhoẻn miệng cười lên, trong lòng thầm nghĩ, năm học cấp ba sẽ có rất nhiều điều đáng nhớ.

Sắp xếp tập vở vào cặp xong xuôi, Dĩnh Thiên đeo lên vai, nhanh nhảu đi xuống dưới lầu. Mộc Nghiên đứng gần bếp đang chuẩn bị bữa sáng cho con trai, tay cô luân phiên xếp từng miếng cơm cuộn cho vào trong hộp nhựa, sau đó xoay người tươi cười với Dĩnh Thiên:

" Tiểu Dĩnh, con mau lấy đồ ăn rồi đi học đi."

Dĩnh Thiên đi một mạch đến bên cạnh mẹ, miệng toe toét, " Mẹ à, con đã lên cấp ba rồi đấy, sẽ không được ở gần mẹ mỗi ngày nữa, mẹ phải nhớ giữ sức khỏe nhé."

Mộc Nghiên đưa tay vò vò tóc Dĩnh Thiên, viền mắt có hơi đỏ, " Mẹ biết rồi. Con đi học nhớ chăm chỉ, hòa thuận cùng bạn bè nhé. Môi trường cấp ba sẽ khác hoàn toàn trong tưởng tượng của con đấy."

" Con biết rồi, mẹ yên tâm. Mỗi tối con sẽ gọi điện trò chuyện cùng mẹ nhé." Dĩnh Thiên vừa nói vừa đưa tay đón lấy hộp cơm mẹ chuẩn bị cho vào trong cặp.

" Được rồi, nhanh lên kẻo trễ xe buýt." Mộc Nghiên dường như muốn khóc, vội hối thúc con trai đi học nhanh một chút.

Nếu thằng bé còn đứng đây nữa, cô chắc chắn sẽ ôm khư khư nó trong lòng không cho đến trường nữa.

Hoa Dĩnh Thiên từ nhỏ đã sống cùng cô, một người mẹ đơn thân. Vì lúc nhỏ, Tiểu Dĩnh rất hay bị bệnh vặt, cô ngày đêm luôn chăm sóc thằng bé kỹ càng từng chút. Đến hôm nay, nó đã mười lăm tuổi, đã bước vào môi trường mới, hoàn toàn xa lạ, Mộc Nghiên trong lòng không hề yên tâm để con trai xa mình lâu như thế.

Ở Dịch San, các học sinh chỉ có thể về thăm nhà vào những dịp nghỉ tết, nghỉ hè, thời gian còn lại sẽ tá túc tại trường luôn. Nghĩ đến đây, Mộc Nghiên nhíu nhíu mày ra vẻ không hài lòng. Nhưng biết sao được, Dĩnh Thiên đã đeo cặp lót tót chạy ra bến xe buýt mất rồi.

Dĩnh Thiên đi bộ từ nhà ra đến bến xe, vừa chạy tới nơi thì kịp lúc xe buýt sắp rời đi. Cậu hớt hải chạy lên xe, quẹt thẻ rồi tìm chỗ ngồi xuống. Hôm nay xe buýt khá vắng người, Dĩnh Thiên một mình một chỗ, yên ắng lạ thường. Cậu dựa người vô ghế, phóng tầm mắt ra ngoài cửa sổ, gió hiu hiu thổi vào mặt khiến tâm trạng cũng khoai khoái hơn.

Từ nhỏ, Hoa Dĩnh Thiên chỉ quấn quýt với mỗi Hoa Mộc Nghiên mà thôi. Trong ý thức của cậu, làm gì cũng phải có mẹ bên cạnh, đi đâu cũng sẽ có mẹ bảo vệ. Cậu không tưởng tượng được đến ngày mình sẽ rời xa mẹ lâu như vậy để bắt đầu môi trường học tập mới.

Lúc đầu khi quyết định chọn trường, Hoa Dĩnh Thiên đã vô cùng băn khoăn không biết có nên chọn một ngôi trường gần nhà hay không? Nhưng cậu rất ham học, chỉ muốn mình được vô một môi trường tốt để bồi dưỡng kinh nghiệm, sau này mới có thể thực hiện ước mơ đậu đại học. Vì thế mà, Dĩnh Thiên nhắm ngay chóc Dịch San, ngôi trường rất có tiếng tăm dạy dỗ tốt, ngặt nỗi...nó rất xa nhà.

Hoa Dĩnh Thiên đã mất hẳn hai tuần để suy nghĩ về quyết định này, cuối cùng cũng là vì tương lai phía trước, cậu đặt bút ghi nguyện vọng của mình. Và hiện tại, cậu đang tiến đến gần môi trường học tập trong mơ.

Xe buýt ì ạch chạy về phía trước, có lúc dừng lại ở ngã tư, có lúc lại bóp còi inh ỏi, Dĩnh Thiên hơi nhíu mày nhìn con đường trước mắt, sau đó liếc đến đồng hồ trên tay, gần bảy giờ sáng rồi. Mọi người đã thức dậy bắt đầu ngày mới.

Đúng ba mươi phút sau, xe buýt đã cập vào bến, Hoa Dĩnh Thiên nhanh chóng đeo cặp lên vai rồi đi xuống. Chân vừa chạm mặt đất, ánh mắt cậu đã dừng lại trước cánh cổng trường.

Cậu lẩm nhẩm trong miệng, " Cao trung Dịch San."

Đứng đó hít một hơi thật sâu rồi bắt đầu sải bước đi vào. Dĩnh Thiên vừa mới nhấc chân thì đã bị một hình ảnh khác gây chú ý. Cậu nhìn theo hướng của mấy học sinh khác thì phát hiện có chiếc xe hơi màu trắng sành điệu đậu trước cổng. Bước ra là một nam sinh quần áo bảnh bao, gương mặt tuấn tú nhưng trông vô cùng ngổ ngáo.

Cậu đứng im giương mắt nhìn người kia một chút, trong đầu thầm nhận xét. Nhà cậu ta hẳn là rất giàu có? Nhưng như thế này có phải đã quá khoa trương không nhỉ? Dĩnh Thiên nghiêng đầu nhìn chiếc xe màu trắng dần phóng đi, cậu nam sinh kia cặp đeo trên vai, gương mặt hất cao, ngông nghênh bước vào.

Hai giây sau, Dĩnh Thiên đã hết bị chú ý bởi người đó, bắt đầu sải bước đi vào trường. Cậu vừa đi vừa nhìn ngắm xung quanh. Cao trung Dịch San quả là rất rộng, rộng hơn trong tưởng tượng của cậu nữa.

Khuôn viên trường bao quanh bởi mấy cây lâu năm, trên mặt đất cũng rải đầy lá vàng, ở chính giữa còn có một hồ nước rất to, trên đó là một bức tượng được khắc tỉ mỉ, điêu luyện. Hoa Dĩnh Thiên khẽ nhoẻn miệng cười rồi bước nhanh đến bảng thông báo.

Cậu cố gắng chen vào đám đông, lách từng chút để có thể đứng ở trong đấy mà xem thông báo. Trên bảng dán rất nhiều tờ giấy, là danh sách lớp. Dĩnh Thiên bắt đầu rà tên mình từ bên trái sang đến bên phải, lúc sau liền phát hiện tên mình nằm trong lớp 10B3.

Dĩnh Thiên trong lòng háo hức vội chen trở ngược ra ngoài, khó khăn lắm mới thoát khỏi đám đông nghẹt đó. Cậu đứng đó thở một chút, trong đấy đã hút hết hoàn toàn khí oxi, thật độc hại làm sao!

Cậu cất bước đi tìm lớp, vừa đi vừa lục cặp lấy ra tờ giấy điểm danh, thực chất chỉ muốn kiểm tra lại cho yên tâm, thế mà lại vừa đi vừa nhìn nó đến không để ý mà va phải một học sinh khác.

Dĩnh Thiên đụng phải một nam sinh, người cậu gần ngã ra sau, may thay cậu đã kịp thời đứng vững lại. Tờ giấy trên tay mém nữa là theo gió bay đi tới miền cực lạc nào luôn. Dĩnh Thiên thở phào một cái, vội cất tờ giấy lại vào cặp, sau đó ngước mắt nhìn người mình vừa va phải.

Trong nháy mắt, cả người Dĩnh Thiên như cứng lại, ánh mắt cậu dừng trên gương mặt anh tuấn kia, môi he hé, nhỏ giọng, "...Xin lỗi cậu."

Người kia dùng ánh mắt sắc lạnh nhìn Dĩnh Thiên từ trên xuống dưới một lượt, sau đó hừ rõ một tiếng, đi đến đẩy cậu một cái, " Đi không nhìn đường à? Có mắt để trưng hả?"

Dĩnh Thiên nhất thời nhíu mày trước lời nói sổ sàng của nam sinh trước mặt, cả người vì bị đẩy mà ngã bệt xuống đất. Hai tay cậu chống dưới đất, ngẩng đầu nhìn lên, ánh nắng nhàn nhạt chiếu xuống gương mặt hắn, có thể thấy được ánh mắt kia rất đáng sợ.

"....Tớ xin lỗi rồi, cậu bỏ qua...." Giọng nói trong veo lẫn chút run rẫy.

Nam sinh kia đứng từ trên nhìn xuống, tay đưa ra nắm lấy cổ áo Dĩnh Thiên, gằng giọng, " Cái gì, bỏ qua? Được thôi, bỏ thì bỏ. Thứ như ngươi không đáng để thiếu gia đây quan tâm."

Nói rồi hắn xoay người đi một nước, chiếc áo sơmi màu trắng ngay ngắn lúc nãy đã bị hắn bỏ ra ngoài quần.

Dĩnh Thiên vẫn ngồi bất động trên nền đất lạnh lẽo, tay cậu hơi siết lại, trong lòng ấm ức khỏi nói. Ở ngôi trường tốt thế này, lại có một tên lưu manh như hắn sao? Cậu không tin được vào mắt mình, cái người vừa hung hăng nắm cổ áo cậu lại đúng ngay tên thiếu gia bước xuống chiếc xe hơi màu trắng kia.

Bỗng phía trước xuất hiện một bóng dáng khác, nam sinh này hơi cúi xuống, đưa tay ra để kéo Dĩnh Thiên đứng dậy. Dĩnh Thiên ngây người nhìn bạn đó, đột nhiên lại cảm thấy ấm áp vô cùng.

Cậu vui vẻ cười cười, " Cảm ơn cậu."

Người kia ôn tồn nói, " Mốt đi hãy cẩn thận nhìn đường một chút. Mà, tớ tên là Lữ Nhi, còn cậu?"

" Hoa Dĩnh Thiên." Dĩnh Thiên híp mắt giới thiệu.

Lữ Nhi nghiêng đầu nhìn cậu, sau đó gật gù, " Tên dễ nghe lắm, cậu học lớp nào thế?"

Dĩnh Thiên cúi xuống lượm cặp đeo lại lên vai, sau đó nói, " Lớp 10B3."

" Tớ cũng ở lớp 10B3. Thật hay nha." Lữ Nhi a lên một tiếng, vẻ mặt rất hài lòng.

Dĩnh Thiên đẩy đẩy gọng kính cẩn trọng nhìn ngắm Lữ Nhi. Nam sinh này bề ngoài y hệt cậu, quần áo, cặp sách, phong thái, tất tần tật đều thể hiện rõ là một học sinh gương mẫu. Trong lòng vô cùng mừng rỡ, cuối cùng cũng tìm được bạn tốt rồi.

" Này, chúng ta vào lớp mau đi. " Chưa đợi Dĩnh Thiên trả lời, Lữ Nhi đã nắm lấy tay cậu kéo đi.

Cả hai cùng nhau sóng vai đến trước cửa lớp 10B3, Dĩnh Thiên ló đầu vào nhìn một chút, chợt cảm thấy hơi run. Môi trường lạ lẫm khiến cậu hơi ngượng ngùng. Mọi ánh mắt ở trong lớp đều như hướng thẳng đến cậu. Dĩnh Thiên nhướng mày, bỗng đằng sau vọng lên giọng nói lưu manh, " Tránh ra chút coi."

Lời vừa dứt thì Dĩnh Thiên lại bị đẩy một lần nữa, cả người cậu đều nghiêng hẳn sang một bên, Lữ Nhi đứng cạnh cũng bị vạ lây. Cậu hơi cúi mặt, cố gắng đứng vững lại, sau đó thì cùng Lữ Nhi đi vào.

Đến bây giờ Dĩnh Thiên mới phát giác, hóa ra lúc nãy mọi người không phải nhìn cậu, mà là nhìn cái tên vừa đẩy cậu sang một bên. Lữ Nhi đứng cạnh chăm chú nhìn xuống dãy bàn ghế, sau đó quyết định ngồi ở bàn số ba rồi thuận tay kéo luôn Dĩnh Thiên ngồi cạnh.

Dĩnh Thiên đầu óc còn mơ mơ màng màng, sau khi ngồi ngay ngắn vào chỗ, cậu nhẹ xoay đầu ra phía sau dò xét. Phía dưới cậu, dãy bên tay phải, bàn số năm, chính con người lúc nãy va chạm với mình đang ngồi đó, và chỉ một mình hắn?!

Cái tên này đúng là lưu manh quá rồi, mình tốt nhất không nên dính vào hắn. Nhưng mà chẳng phải lúc nãy ở sân trường, bản thân vừa đắc tội với hắn ta sao? Nghĩ đến đây, cả người Dĩnh Thiên run lên bần bật. Cậu lo miên man suy nghĩ đến nỗi không để ý rằng ánh mắt sắc lạnh ở bàn số năm cũng đang liếc về phía mình.

Nam sinh lưu manh vẫn chăm chú lườm cậu đến rách mắt, sau đó thực hiện khẩu hình miệng, " Nhìn cái gì?".

Dĩnh Thiên cuối cùng cũng sực tỉnh, vội nhắm chặt mắt quay phắt lên bảng.

Trời ơi, nhìn người ta mà còn để bị phát hiện nữa?! Còn ai điên như mi không, Dĩnh Thiên?

Lữ Nhi bên cạnh thấy Dĩnh Thiên có phần khẩn trương, khẽ khều vai, " Này, cậu nhìn cái gì nãy giờ vậy?"

" Hả? Tớ...đâu có nhìn gì." Dĩnh Thiên nhíu mày nhìn cậu bạn tốt của mình, ánh mắt lảng tránh.

" Đừng có xạo, lúc nãy cậu quay xuống nhìn cái người ở dưới kia mà."

"........." Biết rồi còn hỏi tớ làm gì vậy?

" Tớ nói nè, cậu tốt nhất đừng dính vào hắn ta. Hắn ta không phải loại tốt lành gì đâu. Nhà giàu, lưu manh, học dốt. Chậc, không một cái gì là tốt cả." Lữ Nhi liếm liếm môi, thì thầm.

" Sao cậu biết rõ vậy? Cậu ta là ai thế?" Dĩnh Thiên trợn tròn mắt kinh ngạc.

Lữ Nhi nhún nhún vai, ghé sát tai nói khẽ, " Hắn tên là Khúc Vệ Manh, cháu trai của hiệu trưởng cao trung Dịch San."

Truyện convert hay : Vạn Năm Chỉ Tranh Sớm Chiều
Chương Trước/68Chương Sau

Theo Dõi