Chương Trước/54Chương Sau

Anh Là Đồ Khốn Nhưng…..Em Yêu Anh

Chương 25

Nó bắt taxi về nhà nhỏ, khuôn mặt không chút cảm xúc, vừa nhìn thấy nó, nhỏ đã xáp lại hỏi han:

- Sao rồi, hai người có gặp nhau không?

Nghe nhỏ hỏi, tim nó đột nhiên nhói lên, nó lạnh lùng đáp:

- Anh ấy không tới – Nói rồi, nó bỏ thẳng lên phòng, để lại nhỏ đang há hốc miệng vì ngạc nhiên.

Lên tới phòng, nó quăng túi xách lên giường và nằm ụp mặt xuống, trong người nó không còn chút sức lực nào, tay chân như trở nên thừa thãi. Một tiếng nấc khẽ vang lên và nó khóc. Nước mắt thấm ướt đẫm cả một mảng giường. Nhỏ đứng bên ngoài nhìn nó, khẽ lắc đầu thở dài, xem ra chính nhỏ đã gián tiếp khiến cho nó đau khổ rồi, còn nguyên nhân trực tiếp chính là hắn. Nghĩ đến đó, máu nóng trong người nhỏ sôi lên sùng sục, nhỏ nghiến răng, tay nắm chặt lại và bỏ xuống nhà. Lúc này, Gia Long vừa mới tắm xong, nghe tiếng chuông điện thoại, thấy người gọi đến là nhỏ, anh khẽ mỉm cười và nghe máy. Vừa bấm nút “nghe”, giọng “oanh vàng” của nhỏ như đâm thủng tai anh:

- TRỊNH GIA LONG, EM CHO ANH 5 PHÚT, SAU KHI 5 PHÚT TRÔI QUA, ANH MÀ KHÔNG CÓ MẶT Ở NHÀ EM, EM THỀ SẼ BẰM ANH RA 100 MẢNH.

Sau tiếng thét như trời đánh đó là tiếng tút tút. Gia Long vội đi thay đồ và phóng xe đến nhà nhỏ, trong lòng đang thầm nguyền rủa người đã chọc cho nhỏ nổi giận Đúng 5 phút sau, chiếc xe của anh dừng trước nhà nhỏ, cảnh đầu tiên Gia Long nhìn thấy chính là vẻ mặt hiện rõ chữ giết của nhỏ. Mở cửa xe bước vào trong, nhỏ nói đều đều, sát khí toả ra ngùn ngụt:

- Chở em đến nhà Chấn Phong.

Đó hoàn toàn không phải là một câu nhờ vả mà chính là ra lệnh. Thở dài, anh chỉ còn cách nghe theo.

Trong lúc này, hắn vẫn chưa về nhà, vẫn đang điên cuồng tìm nó, hắn chạy qua chạy lại không biết bao nhiêu lần. Một lúc sau, hắn mệt mỏi trở về xe. Có lẽ nó đã đi rồi, không còn ở đây nữa, nhìn tấm hình một lần nữa, hắn không khó để nhìn thấy vẻ mặt buồn bã của nó, hắn cảm thấy có lỗi với nó nhiều lắm, nó đã đợi hắn rất lâu, vậy mà hắn lại không đến, nhưng hắn đột nhiên nhớ lại, chẳng phải bà lão hàng xóm nói rằng nhờ em gái hắn nhắn lại sao? Em gái? Chẳng lẽ là Tuyết Lan sao? Vậy thì tại sao con bé không nói cho hắn biết?….Trong đầu hắn hiện lên muôn vàn câu hỏi, ngay lập tức, hắn phóng xe như bay về nhà, nhất định hắn phải làm rõ chuyện này. Đang phóng trên đường, chuông điện thoại của hắn vang lên

- Là Tuyết Lan? – Hắn thoáng ngạc nhiên nhưng cũng nghe máy.

Bên kia, một giọng nói khổ sở vang lên:

- Hic, em xin lỗi anh, anh đừng giận em nha – Tuyết Lan buồn bã nói

- Chuyện gì vậy? Mau nói cho anh biết đi – Hắn dịu dàng

- Hic, lúc chiều bà hàng xóm của anh có nhờ em chuyển lời rằng chị Nguyệt đợi anh ở cầu Thiên Dạ, nhưng em lại quên mất, giờ nhớ ra thì đã quá muộn rồi, em xin lỗi anh, em thật có lỗi với anh – Tuyết Lan rấm rức khóc

Hắn lặng người đi, vậy mà hắn nỡ nghĩ xấu cho Tuyết Lan, hắn cảm thấy mình thật đáng trách. Rồi hắn dịu dàng nói:

- Lan, không sao đâu, anh không trách em đâu, đừng buồn nữa.

- Thật hả anh? Em cảm thấy có lỗi lắm, hic – Tuyết Lan vẫn khóc, giọng pha chút mừng rỡ

- Không sao đâu, anh không giận, thôi, anh đang lái xe, nói chuyện với em sau nhé

- Vâng, mai gặp – Tuyết Lan mừng rỡ nói.

Rồi hắn tắt máy, tiếp tục phóng thẳng về nhà.

——————–

Địa điểm: biệt thự nhà họ Vũ…..

Đặt điện thoại xuống bàn, giọt nước mắt còn vương trên mắt Tuyết Lan biến mất, thay vào đó là một nụ cười thoả mãn, quả nhiên đây là cách tốt nhất để tránh bị hắn nghi ngờ, hơn nữa bây giờ kế hoạch của cô ta cũng sắp thành công rồi, chỉ cần xảy ra vài chuyện nữa thôi là hắn sẽ hoàn toàn thuộc về cô ta. Nghĩ đến đó, Tuyết Lan không thể kìm nén nụ cười thích thú.

Về tới nhà, hắn ngạc nhiên khi nhìn thấy nhỏ, lại còn có Gia Long nữa. Vừa bước xuống xe, nhỏ đã tiến lại gần hắn.

“CHÁT”, 5 ngón tay của nhỏ hằn đỏ trên gương mặt hắn, bỏng rát. Hắn khẽ cau mày, giọng vẫn bình tĩnh:

- Tại sao lại đánh tôi?

Nhỏ không đáp, giơ tay lên tính tát cho hắn thêm một cái nữa thì bị Gia Long chặn lại, anh dịu dàng nói:

- Giao Châu, em bình tĩnh lại đi, có gì từ từ nói.

- Nói? Nói cái gì? Anh có biết vì tên khốn này mà Bạch Nguyệt nó đau khổ tới mức nào không? Anh có biết lúc chiều, nó đã hy vọng như thế nào không? Anh có biết nó đã vui như thế nào khi đến cầu Thiên Dạ đợi hắn không? Cái tát này của em không bằng một phần nhỏ so với nỗi đau của nó – Nhỏ hét lên, một giọt nước mắt chảy dài trên má nhỏ.

- Anh biết, em bình tĩnh lại đi – Gia Long dịu dàng ôm nhỏ vào lòng.

Anh nhìn hắn với ánh mắt lãnh đạm:

- Phong, ông có muốn nói gì không?

Hắn đứng bất động, nói? Nói gì bây giờ? Nói rằng hắn hối hận? Nói rằng hắn biết lỗi rồi sao? Liệu nó có tha thứ cho hắn không? Hắn đã khiến nó chịu đau khổ rất nhiều, hắn còn có tư cách nói gì sao? Thấy hắn vẫn im lặng, Gia Long lại tiếp tục hỏi:

- Ông không có gì để nói thật sao? Vậy thôi, chúng tôi đi về, xin lỗi đã làm phiền.

Nói rồi, Gia Long kéo nhỏ đi, không nói thêm gì nữa.

- Khoan đã – Hắn đột nhiên lên tiếng, nắm chặt lấy tay Gia Long – Tôi muốn gặp Nguyệt.

- Không thể nào – Nhỏ gằn từng tiếng

- Giao Châu – Gia Long khẽ cau mày nhìn nhỏ rồi ngước lên nhìn hắn – Tại sao?

- Tôi phải xin lỗi cô ấy, làm ơn – Hắn cúi đầu xuống trước mặt Gia Long

Anh khá ngạc nhiên với hành động của hắn bởi vì trước nay, anh chưa từng thấy hắn vì ai mà chịu hạ mình cầu xin, xem ra nó đối với hắn rất quan trọng. Khẽ thở dài, Gia Long nhẹ nhàng đáp:

- Được thôi, bây giờ chúng ta đi.

- Không được, em không đồng ý – Nhỏ tức giận nói

- Em hãy để Chấn Phong gặp Nguyệt đi, nghe lời anh, hai người họ đã trưởng thành rồi, cứ để họ gặp nhau, biết đâu như vậy là tốt cho cô ấy – Gia Long thì thầm vào tai nhỏ – Hãy nghe lời anh.

Nhỏ im lặng, ngẫm nghĩ một hồi lâu, đúng như anh nói, có lẽ, nó và hắn phải tự quyết định thôi. Nhìn hắn với ánh mắt không chút thiện cảm, nhỏ lạnh lùng:

- Đi thôi.

Nói rồi, hai chiếc xe phóng đi trong đêm tối, hướng về phía biệt thự nhà nhỏ.

Nó vẫn ngồi thẫn thờ trên giường, tuyệt nhiên không chút sức sống, trong phòng tắt đèn tối om. Đôi mắt vô hồn thẫn thờ nhìn trái tim pha lê mà hắn đã tặng. Nhớ ngày nào, hắn đã tặng cho nó trái tim này, nói với nó đây chính là trái tim của hắn, vậy còn bây giờ, trái tim này có còn là của hắn hay không? Hay chỉ đơn giản là một viên pha lê hình trái tim lạnh lẽo? Một vật vô tri vô giác? Nghĩ đến đó, nó không kìm được nước mắt, người nó run lên sau mỗi tiếng nấc khe khẽ.

Hắn đứng trước cửa phòng của nó, trong lòng đang đấu tranh dữ dội. Liệu nó có chấp nhận lời xin lỗi của hắn không? Hắn sẽ phải nói gì với nó bây giờ? Tuy đứng ở ngoài nhưng hắn vẫn biết nó đang khóc, hắn đau lắm nhưng hắn biết có trốn tránh cũng không được gì. Hít một hơi sâu, hắn khẽ đẩy cửa và bước vào. Trong phòng tối om, nó đang ngồi đó, ngồi quay lưng lại với hắn, đôi vai khẽ rung rung. Đột nhiên nó lên tiếng, giọng nói nghẹn ngào và buồn bã vô cùng:

- Giao Châu, tui muốn được ở một mình.

Hắn nhẹ nhàng đóng cửa lại và tiến tới ôm lấy nó, khe khẽ nói:

- Nguyệt, tha lỗi cho anh.

Nó khẽ giật thót, vòng tay này không phải của nhỏ, mùi hương nam tính quyến rũ này rất quen thuộc, hơi ấm từ vòng tay này làm sao nó có thể quên được và giọng nói này chính là giọng nói mà nó ngày đêm nhung nhớ. Đây là thật hay chỉ là mộng? Có phải nó nhớ hắn đến phát cuồng rồi hay không?

Thấy nó vẫn im lặng, hắn lại nói tiếp, giọng nói trầm buồn:

- Nguyệt, tha lỗi cho anh, anh xin lỗi, xin lỗi em về mọi thứ.

- Tại sao anh lại ở đây? – Giọng nó run run, nước mắt chảy dài trên tay hắn.

- Anh xin lỗi, anh xin lỗi em nhiều lắm – Hắn vùi đầu vào tóc nó, giọng nói có chút run rẩy

Nó hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh rồi nói tiếp:

- Chẳng phải anh không muốn gặp tôi sao? Vậy thì bây giờ đến tìm tôi làm gì? – Nó nghẹn ngào nói – Tôi đã chờ anh rất lâu, rất lâu nhưng anh không hề đến, vậy thì bây giờ anh đến đây để làm gì chứ?

- Anh xin lỗi, anh biết bây giờ có nói gì em cũng không tin, nhưng anh xin em, hãy tha thứ cho anh – Hắn vẫn ôm nó, bàn tay bắt đầu run run.

Chỉ mới hai ngày thôi nhưng hắn nhớ nó nhiều lắm, tuy bên ngoài tỏ vẻ không có chuyện gì nhưng khi về nhà, nhìn căn nhà lạnh lẽo, vắng vẻ, lòng hắn không thể không nhói lên, nếu ngày hôm đó, hắn không ngu ngốc như vậy thì bây giờ, nó và hắn sẽ không như thế này. Hắn biết bản thân có lỗi với nó, bây giờ, chỉ cần nó đồng ý tha lỗi cho hắn, hắn nguyện làm bất kì chuyện gì.

Nó không trả lời hắn mà chỉ im lặng, không phải vì nó không muốn trả lời mà vì nó không thể nói được, nước mắt đang ướt đẫm trên mặt nó và thấm ướt một mảng tay áo của hắn. Hắn siết chặt vòng tay đang ôm nó, nó có thể cảm nhận thấy hơi ấm từ hắn, liệu nó có nên tha thứ cho hắn không? Cố gắng kiềm chế tiếng nấc, nó khe khẽ nói:

- Chẳng phải anh không muốn……gặp……tôi…….sao? – Giọng nó vỡ oà ở những từ cuối cùng.

- Không, không đúng, anh rất nhớ em, anh rất muốn gặp em, anh nhớ em sắp phát điên rồi – Hắn buồn bã nói

- Vậy thì tại sao? – Giọng nói nó vô cùng yếu ớt – Tôi đã đợi anh rất lâu, rất lâu, vậy mà…….

- Anh thật sự đã đến tìm em, anh tìm em rất lâu nhưng không tìm được, thậm chí anh còn chạy vào trong cửa hàng bán đá quí để tìm em nhưng không thấy em đâu cả.

Truyện convert hay : Mau Xuyên Nữ Xứng: Nam Thần Cầu Ngươi Đừng Hắc Hóa!
Chương Trước/54Chương Sau

Theo Dõi