Chương Trước/25Chương Sau

Ảnh Đế Hiền Thê

Chương 24: Cô ta là người xấu

Editor: MAC

Bữa tối do Tần Tịch Nhiên tự mình động thủ, sắc hương vị đều đầy đủ, nhưng Tô Nhan Y ăn rất cẩn thận, hoặc là nói cẩn thận hơn trước nhiều, mỗi một động tác đều rất quy củ, tuyệt đối không có nửa phần để người khác tìm ra sai lầm.

Tần Tịch Nhiên lần này cũng không cười, trong mắt anh Tô Nhan Y như vậy mới là bình thường, còn lúc trước cô ăn ngấu nghiến tuyệt đối là bất thường.

Có lẽ lúc ấy cô quá đói bụng, Tần Tịch Nhiên nghĩ.

Tô Nhan Y không bị cười lại rối rắm, Tần Tịch Nhiên ăn cơm không chê cười cô nữa, nhưng không cười lại không đúng đâu, mục đích chính của cô không phải là làm anh cười sao, Tô Nhan Y có cảm giác tự vác đá đập chân nhưng bảo cô cố ý để anh chê cười thì cô lại không thể làm được.

Kết thúc bữa cơm tối rối rắm, Tô Nhan Y đứng dậy muốn vào văn phòng liền nghe thấy tiếng điện thoại Tần Tịch Nhiên vang lên, Tần Tịch Nhiên cũng không che dấu, tuy rằng vẻ mặt có phần khó hiểu nhưng vẫn tiếp máy.

"Vương Chỉ Lâm? Cô tìm tôi có việc gì?" Vương Chỉ Lâm là bạn học cùng trường đại học với Tần Tịch Nhiên, cũng là người trong vòng giải trí, còn có quan hệ thông gia với Tô Nhan Y. Bình thường hai người lâu lâu vẫn liên hệ, đương nhiên đều là do Vương Chỉ Lâm gọi cho Tần Tịch Nhiên.

Nghe thấy tên Vương Chỉ Lâm, Tô Nhan Y dừng lại, đứng ở đó nhìn chằm chằm vào Tần Tịch Nhiên, hành động nghe lén vô cùng quang minh chính đại, thậm chí bởi vì không nghe thấy tiếng trong điện thoại mà đi về phía Tần Tịch Nhiên, khiến anh nhìn thấy có chút cạn lời.

Loại nghe lén mà làm như hành vi đương nhiên này, thật sự là Tô Nhan Y mà anh quen biết sao?

"Tần ảnh đế, tôi còn chưa chúc mừng cậu đoạt giải đâu, khi nào có thời gian mọi người hẹn nhau ra ngoài tụ tập, các bạn học cũ đều đang chờ cậu ký tên đấy." Giọng Vương Chỉ Lâm ngọt ngấy, giống như đang làm nũng.

Tần Tịch Nhiên nhíu mày, anh vẫn luôn rất phản cảm cách nói chuyện này của Vương Chỉ Lâm, nhưng giọng người ta vốn đã vậy, anh cũng không thể nói gì.

"Cảm ơn, có thời gian liền tụ họp." Ngữ khí Tần Tịch Nhiên không thân thiện mấy, nhưng hiển nhiên cũng không phải cự người vạn dặm, chẳng qua là xem trên mặt mũi bạn học và Tô Nhan Y.

"Vậy ngày mai thế nào, tối mai tổ chứ liên hoan đi, bạn bè cũ thường xuyên hội tụ vẫn là tốt nhất." Vương Chỉ Lâm chỉ chờ những lời này của Tần Tịch Nhiên, cô ta gần như đã nhịn vài ngày mới gọi cuộc điện thoại này.

".....Sắp tới công việc tương đối bận, để sau đi." Nhìn ánh mặt sáng rực một bên đang chằm chằm vào mình của Tô Nhan Y, không biết vì sao Tần Tịch Nhiên cảm thấy không đáp ứng mới đúng.

"Ha ha, lên làm ảnh đế rồi bận rộn nhỉ, thời gian ăn bữa cơm vẫn phải có chứ, hay là cậu muốn chăm sóc vợ yêu? Cậu và Tô Nhan Y thật sự khiến người khác hâm mộ không thôi đấy." Lời này của Vương Chỉ Lâm tuy rằng hết sức che dấu nhưng vẫn mang theo một cỗ vị chua. Từ khi bước vào năm thứ nhất đại học, cô ta đã coi trọng người đàn ông tuấn mỹ này, nhưng bởi vì nguyên nhân gia đình biết người đàn ông này sẽ không được gia tộc thừa nhận nên vẫn luôn do dự không dám có động tác gì, còn không đợi cô ta ra tay người đàn ông này đã tiến vào giới giải trí, sau đó hô mưa gọi gió trong vòng này, làm cô ta muốn tiếp cận cũng không có nhiều cơ hội, thẳng đến khi đêm trước tốt nghiệp cô ta vào công ty nhà mình làm việc, vốn tưởng rằng cuối cùng cũng có cơ hội gặp nhau thì lại nghe chị gái cho hay người đàn ông này đã bí mật kết hôn với Tô Nhan Y nhà họ Tô!

Lúc đấy cô ta vừa tức vừa bực, trách bản thân ra tay chậm, càng thêm giận Tô Nhan Y hoành đao đoạt ái, từ nhỏ đến lớn cô ta luôn bị Tô Nhan Y áp phía sau đầu, không nghĩ đến người mình thích cũng bị Tô Nhan Y đoạt mất, quả thức khiến cô ta vừa đố kị và vừa ghen tị, nhưng cho dù có đố kị ghen tị thì thế nào, cô ta căn bản là không có cách nào làm gì Tô Nhan Y.

Nhưng mà tình huống bây giờ khác với lúc trước, nghĩ đến những lời ba cô ta nói, trên mặt Vương Chỉ Lâm lộ ra nụ cười âm hiểm.

Cô ta không chỉ muốn cướp đi Tần Tịch Nhiên mà cô ta còn muốn khiến cho Tô Nhan Y biến mất trên thế giới này, khiến cho Tô Nhan Y không bao giờ có thể che khuất ánh sáng của cô ta nữa!

Bên này Tô Nhan Y đứng một bên nghe đã không lọt nổi vào tai, trực tiếp đoạt lấy điện thoại trong tay Tần Tịch Nhiên, nói thẳng: "Biết anh ấy muốn chăm sóc tôi rồi thì đừng liên lạc với anh ấy nữa, Vương Chỉ Lâm, anh ấy là của tôi, cho dù cô ghen ghét như thế nào thì anh ấy cũng không có khả năng là của cô."

Tô Nhan Y nói xong liền kết thúc cuộc gọi, sau đó rất thong dong trả lại cho Tần Tịch Nhiên nói: "Về sau không cần nói chuyện với người này, cô ta rắp tâm bất lương, là người xấu."

Tần Tịch Nhiên ngây ngốc, anh phát hiện chỉ số thông minh của mình lúc đối mặt với Tô Nhan Y luôn bị hạ xuống thấp nhất, bởi vì anh không rõ vì sao Tô Nhan Y khác thường như vậy.

Vương Chỉ Lâm rắp tâm bất lương?

Lời này nói đến rất chân thật, anh cũng tin, nhưng phía sau cô cường điệu cô ta là người xấu lại khiến anh có chút buồn cười.

Tần Tịch Nhiên nhếch khoé miệng, nghiêm túc hỏi: "Cô ta đắc tội em?"

Bởi vì Tô gia và Vương gia là quan hệ thông gia nên anh vẫn luôn cho rằng quan hệ hai nhà không tồi, bằng không anh cũng chẳng cần khách khí với Vương Chỉ Lâm vậy. Trong mắt Tần Tịch Nhiên, anh nói mấy câu ứng phó đã là rất khách khí với Vương Chỉ Lâm, lại không biết Vương Chỉ Lâm mỗi lần đều cảm thấy Tần Tịch Nhiên quá lạnh nhạt, quá không quan tâm đến cô ta. Không biết phần cố chấp của cô ta với Tần Tịch Nhiên có phải do một phần là như vậy không.

"Mấy vụ scandal rối loạn trên mạng đều là do cô ta gây ra." Tô Nhan Y vẫn chưa nói chuyện này cho Tần Tịch Nhiên, không phải cô giấu, mà là chưa tìm được thời cơ thích hợp mà thôi.

Sự chán ghét của cô đối với Vương Chỉ Lâm đã trở thành cừu hận, Tào Nhã Văn và Hà Minh Dương đã lên kế hoạch động thủ thu mua, giải trí Thiên Vương của Vương gia chính là mục tiêu đầu tiên của cô, ngay cả sản nghiệp khác của nhà họ Vương cô cũng sẽ không buông tha, cô sẽ từng bước từng bước thu vào tay những thứ của Vương gia, khiến bọn họ phải chịu cảnh trắng tay!

"Vì sao cô ta muốn làm như vậy?" Không phải Tần Tịch Nhiên hoài nghi câu nói của Tô Nhan Y mà chỉ là hỏi nguyên nhân trong đó, anh không nhớ mình đã đắc tội gì với Vương Chỉ Lâm, hơn nữa những vụ tai tiếng đó chỉ làm cho anh tăng thêm một số phiền phức, căn bản là không có tác dụng gì quá lớn.

"Cô ta nghĩ rằng sẽ khiến tôi phủ nhận quan hệ giữa hai người chúng ta, còn mục đích khác, thì phải hỏi cô ta thôi." Tô Nhan Y có thâm ý liếc mắt nhìn Tần Tịch Nhiên, người đàn bà Vương Chỉ Lâm kia có tâm tư với anh, đương nhiên cô sẽ không nói vậy, nhưng không thể không phòng bị người đàn bà kia, ít nhất Tần Tịch Nhiên phải biết rằng, cô ta là kẻ thù của cô, cho nên không được thân cận liên quan đến!

"Anh hiểu rồi, anh sẽ chú ý, sẽ không tiếp xúc với cô ta." Thần sắc Tần Tịch Nhiên nghiêm túc lên, người Tô Nhan Y không thích chính là người anh không thích, kẻ thù của Tô Nhan Y đương nhiên sẽ là kẻ thù của anh, huống chi người này vốn dĩ anh đã không ưa.

Cùng lúc đó Tần Tịch Nhiên không thể không tiếp tục thầm than một câu quả nhiên là như thế!

Thì ra Tô Nhan Y công khai quan hệ hôn nhân của hai người là có mục đích, bây giờ đã rõ, nói không ra là thất vọng hay buồn.

Tô Nhan Y thân cận với anh là bởi vì tay nghề anh tốt, Tô Nhan Y công khai quan hệ bọn họ là vì bị Vương Chỉ Lâm kích thích, sự thật trần trụi này Tần Tịch Nhiên biết càng rõ lại càng mất mát thất vọng, Tô Nhan Y đối với anh quả nhiên là không có ý gì khác.

--- ------

Đôi lời muốn nói:

Vương Chỉ Lâm à, cô ảo tưởng vừa thôi chứ, đây là một loại bệnh cần phải điều trị gấp ╭∩╮(︶︿︶)╭∩╮

Tô nữ vương cúp máy uy vũ 666 ( ̄▽ ̄)~

Tần ảnh đế bớt suy nghĩ tiêu cực đi, anh phải tích cực lên chứ (╯-_-)╯ ╧╧

Truyện convert hay : Đan Đạo Tông Sư
Chương Trước/25Chương Sau

Theo Dõi