Chương Trước/74Chương Sau

Anh Chỉ Là Một

Chương 70: Vợ Anh Còn Đẹp Hơn

Edit: Nhược Vy

Beta: Quanh

Trong phòng tắm, Giang Tỉnh Tỉnh đứng trước gương, nhìn chính mình trong tấm gương mờ.

Da thịt trắng trẻo mềm mịn, xương quai tinh xảo. Cô hơi hếch cằm, nở nụ cười mỉm, sau đó lập tức thu lại nụ cười, nhe răng với cô gái trong gương.

Hơi nước kết thành giọt trên tấm gương, từng giọt từng giọt chảy xuống, chia cắt tấm gương.

Giang Tỉnh Tỉnh đưa tay vuốt tấm kính, sau đó đến dưới vòi hoa sen, ngẩng đầu, nhắm hai mắt lại, tùy ý để làn nước ấm áp chảy xuống da thịt mình.

Tất cả đều đã đến hồi kết.

Thẩm Niệm Niệm, Giang Tỉnh Tỉnh...

Cô là chính cô, trải qua cuộc sống thuộc về chính mình. Dù vận mệnh đan xen, cô mất đi rất nhiều thứ, nhưng ai có thể chắc chắn đây là sai lầm?

Bây giờ, cô quý trọng tất cả những gì mình có được.

"Cốc cốc cốc."

Tiếng đập cửa vang lên.

Giang Tỉnh Tỉnh ngẩng đầu, chỉ thấy bên ngoài cửa kính là bóng dáng lờ mờ của người đàn ông.

"Em đang tắm."

"Anh biết."

Giang Tỉnh Tỉnh thấp giọng cười: "Anh làm gì đấy?"

"Vừa mới đọc sách, đột nhiên nghĩ đến một chuyện."

Thương Giới đắn đo, như là có chuyện gì nghiêm túc muốn nói cùng cô.

"Sao thế?"

Thương Giới hơi do dự, nói: "Vừa rồi em nói bậy."

"Hả?"

"Chúng ta chưa từng tắm chung."

Giang Tỉnh Tỉnh:...

"Cho nên?"

Thương Giới tạm dừng một lát, nói: "Anh có thể vào không?"

Giang Tỉnh Tỉnh kinh hoàng lùi lại: "Anh vào làm gì?"

Ngoài cửa lại im ắng.

Giang Tỉnh Tỉnh tắt vòi hoa sen, không khí bắt đầu trở nên kỳ dị, bóng dáng người đàn ông ngoài cửa cứng ngắc.

"Anh muốn vào tắm."

Giọng anh nghe rất không tự nhiên.

Giang Tỉnh Tỉnh bất đắc dĩ nói: "Nhưng em đang tắm mà, anh có thể chờ một lát, hoặc là sang phòng tắm khác mà, tranh với em làm gì?"

Thương Giới đỏ bừng mặt, cúi đầu nhìn dưới đất, gian nan mở miệng: "Có thể tắm chung không?"

Giang Tỉnh Tỉnh:...

Cô đoán là, ngài Thương chính trực không biết phải lấy bao nhiêu dũng khí mới dám chạy đến nói với cô mấy lời không biết xấu hổ như vậy.

Không đợi cô trả lời, người đàn ông kia đã đẩy cửa bước vào.

Hơi nước nóng hừng hực tựa như lớp lụa mỏng mềm mại, ập vào trước mặt.

Anh mặc tây trang màu đen, nhìn vừa cứng vừa lạnh, hoàn toàn không hợp với hoàn cảnh tình thú xung quanh.

Giang Tỉnh Tỉnh hoảng hốt xoay lưng lại, quay đầu, con ngươi đen nhánh nhìn anh: "... Quá đáng rồi đấy."

Thương Giới tùy tay treo tây trang trên giá, sau đó một viên lại một viên, thong thả ung dung cởi cúc áo trước ngực.

Ngón tay thon dài linh hoạt của anh cởi cổ áo áo sơ mi, lộ ra làn da trắng trẻo nhưng rắn chắc của anh, dưới xương quai xanh là cơ ngực săn chắc, cơ bụng gợi cảm trêu ngươi.

Hành động này, quá phạm quy!

Gần đây người nào đó thay đổi rất nhiều, hai nhân cách dung hợp rõ ràng.

"Không làm gì, chỉ đơn thuần là tắm rửa mà thôi."

Anh rất biện hộ cho mình một câu, sau đó đi đến dưới vòi hoa sen: "Anh cũng đâu phải cầm thú."

Lúc này Giang Tỉnh Tỉnh mới xoay người, ngẩng đầu, đỏ mặt xấu hổ nhìn anh.

Người nào đó lại bắt đầu màn biểu diễn hương sắc đầy đủ.

Vốn định thoải mái tắm nước ấm, Giang Tỉnh Tỉnh bị người đàn ông nào đó không hề có định lực đè trên tường.

...

Giang Tỉnh Tỉnh eo đau lưng đau ngồi trên sô pha, cầm kịch bản của mình, một tay khác cầm gương, đang tìm kiếm biểu cảm thích hợp nhất.

Kịch bản yêu cầu nhân vật cười lớn dữ tợn, Giang Tỉnh Tỉnh cười một cách "dữ tợn" hồi lâu, toàn bộ cơ bắp trên mặt đều cứng lại.

Lâm Xuyên đang chơi điện thoại, liếc mắt nhìn cô một cái, lắc đầu, đánh giá hai chữ: "Đáng sợ."

Giang Tỉnh Tỉnh vươn chân đạp anh ấy: "Không biết lớn nhỏ."

"Phu nhân, cô phải chú ý hình tượng, sao lại cười trước camera vậy được, hơi quá rồi, cô không thể nở nụ cười mím môi kín đáo sao?"

"Cậu thì biết gì, đây là yêu cầu của kịch bản." Giang Tỉnh Tỉnh cuộn kịch bản lại, đập vào đầu anh ấy: "Julia Roberts [*] cười cũng rất kinh điển đấy, là diễn viên thì phải hy sinh hết mình."

Lâm Xuyên bĩu môi: "Cô còn so với nữ thần của tôi!"

"Anh hỏi ông chủ của anh xem, xem anh ấy nói thế nào."

Thương Giới ngồi trên sô pha, một tay gác ở lưng ghế, đang lật xem tài liệu.

Áo sơmi xắn lên khuỷu tay, lộ ra một đoạn tay trắng trẻo, trông vừa cao quý lại vừa lạnh lùng.

Nghe thấy hai người tranh chấp, rồi lại nhắc đến mình, Thương Giới ngước mắt nhìn Giang Tỉnh Tỉnh, Giang Tỉnh Tỉnh lập tức trưng ra "nụ cười chuyên nghiệp" với anh.

"Giống Julia Roberts không?"

Thương Giới bình tĩnh nói: "Không giống."

Lâm Xuyên lập tức đắc ý: "Tôi nói rồi mà!"

Thương Giới đúng lúc bổ sung: "Nhưng vợ anh còn đẹp hơn."

Lâm Xuyên:...

Tình nghĩa anh em kết thúc.

Giang Tỉnh Tỉnh đắc ý nhìn Lâm Xuyên, Lâm Xuyên không phục mà nói: "Đại tổng, rõ ràng là anh thiên vị, nếu vậy thì chúng ta không thể nào làm anh em được nữa."

Ánh mắt Thương Giới lại chuyển đến tập tài liệu, không chút để ý mà lẩm bẩm: "Anh em với cậu, cậu có thể sinh con trai cho tôi?"

Lâm Xuyên:...

Giang Tỉnh Tỉnh nhìn dáng vẻ chịu thiệt của Lâm Xuyên, cười ha hả: "Thấy chưa, chuyện gì cũng phải cáo trạng phân xử với đại tổng nhà cậu, Lâm Xuyên, cậu là học sinh tiểu học à?"

Lâm Xuyên thở phì phò đứng dậy: "Ai cũng bắt nạt tôi."

Lúc này, điện thoại Giang Tỉnh Tỉnh vang lên, là điện thoại của Thẩm Sơ Ngôn.

Nhịp tim của cô chệch đi nửa nhịp.

Từ sau khi xảy ra tai nạn, gần như ngày nào Giang Tỉnh Tỉnh cũng ở bệnh viện chăm sóc Thương Giới, không để tâm đến chuyện khác, Thẩm Sơ Ngôn đến thăm Thương Giới, nhưng không ở bao lâu đã đi.

Giữa hai anh em, thậm chí ngay cả thời gian giao lưu đơn độc cũng không có.

Giang Tỉnh Tỉnh không biết nên đối mặt với thân phận và... người một nhà xa lạ thình lình xuất hiện kia thế nào.

Lúc này, Thương Giới lại trở thành cảng tránh gió của cô, cô ngoan ngoãn đứng trong vòng tay êm đềm của anh, cố gắng không nghĩ đến vấn đề này.

Nhưng mà, trốn tránh cũng không thể giải quyết tất cả mọi chuyện.

Cô do dự nhận điện thoại: "Anh Sơ Ngôn."

Nghe ba chữ đó, Thương Giới để tài liệu trong tay xuống, nhìn cô.

Cùng lúc đó, Giang Tỉnh Tỉnh cũng ngẩng đầu nhìn Thương Giới, muốn tìm kiếm sự vững tin trong đôi mắt của anh.

Thương Giới đứng dậy đi tới, ngồi bên cạnh, nắm tay cô.

"Tỉnh Tỉnh, ngủ rồi à?"

"Không đâu, vẫn đang xem kịch bản, muộn vậy mà anh Sơ Ngôn vẫn chưa nghỉ ngơi à?"

"Trước khi ngủ muốn gọi cho em tâm sự một chút." Thẩm Sơ Ngôn dịu dàng nói: "Sức khỏe Thương Giới đã ổn chưa?"

"Anh ấy không còn vấn đề gì nữa, giờ đã ổn rồi."

"Ừ."

Dường như hai người rất khó để tùy ý thoải mái như quá khứ, vì có quan hệ anh em ở giữa, hình như dù nói gì thì cũng rất.... xấu hổ.

Thật ra Giang Tỉnh Tỉnh không có bất cứ thành kiến gì với nhà họ Thẩm, càng không trách, trách họ năm đó sơ ý, lạc mất cô nhiều năm như vậy.

Cô không oán trách bố mẹ của mình, cô chỉ... Vẫn chưa thể thích ứng được với những người thân đột nhiên xuất hiện.

Cho nên mấy ngày này, cô không gặp bố mẹ ruột của mình.

Hình như là do xa cách quá lâu, cô đắn đo chần chừ, bố mẹ ruột của cô cũng bị dày vò.

Truyện convert hay : Trở Về 80 Thịnh Thế Nông Nữ
Chương Trước/74Chương Sau

Theo Dõi